Bệnh viện Ung bướu TP HCM: Mỗi chuyện trò là một thở than

Phương Nam vào mùa mưa, phố phường nhếch nhác, đoạn đường từ Bệnh viện Ung Bướu (Nơ Trang Long, Bình Thạnh) vẫn đông đúc người xe qua lại tạo nên một khoảng ùn tắc trước cổng. 

Khoảng sân lớn của bệnh viện cũng hoà vào, loang loáng nước mưa. Người đi vào, kẻ đi ra vội vã và tất bật, tựu trung nét mặt ai ai cũng đều như nhau, thoang thoáng lo lắng, đượm buồn.

Tôi đến đây vào một hôm trời mưa dầm như vậy, nơi đây lúc nào cũng đông đúc bệnh nhân. Tất cả giường bệnh đều có hai người ghép chung, nhiều người không có giường bệnh thì phải nằm dưới sàn nhà, gầm giường, hành lang…

Trần gian nhiều nỗi đắng cay

Nếu không mắc ung thư vú thì năm nay Tuyết Vân đã là cô sinh viên năm 2, khoa Luật của một trường đại học tại TP HCM cùng các bạn vô tư sáng lên giảng đường chiều về làm cô gia sư vui vẻ. 

Nhưng khắc nghiệt thay, năm ngoái, sau một thời gian cô tân sinh viên nhập học, ngực em bắt đầu có u cộm cứng, chảy mủ và đau. Dấu hiệu không lành ấy khiến cô bé lo âu, lại càng sợ cha mẹ nghèo ở quê lo lắng nên giấu gia đình tự đi siêu âm. Kết quả em có khối u ác tính đường kính 3cm bên ngực trái và đã lan đến cách bạch huyết.

Bệnh viện Ung Bướu TP HCM một hôm trời u ám.
Bệnh viện Ung Bướu TP HCM một hôm trời u ám.

Những ngày tuyệt vọng ấy em vẫn cố sống bằng công việc gia sư, đến giảng đường và theo định kỳ vào bệnh viện lấy thuốc uống. Cho đến khi bệnh trở nặng khiến em quị xuống, bạn bè báo cho gia đình, mẹ em tất tả đưa con gái vào bệnh viện để chữa trị.

Gác lại ước mơ làm luật sư bằng những lần vào hoá trị đau đớn, những sợi tóc mềm đời thiếu nữ rơi xuống không vấn vương sau mỗi sáng thức giấc. 

Tuyết Vân nói: “Em đau đớn, em chỉ muốn chết đi, em chết đi có khi còn nhẹ nhàng hơn, ít đau hơn bây giờ. Nhưng em chết rồi thì sao chị? Mẹ cha em còn đó, hai đứa em nhỏ của em còn đó, em thương cha mẹ và các em lắm, em sợ họ đau lòng vì em, mẹ em khóc nhiều quá rồi…”. 

Tôi nghe mắt mình cay xè đi, cũng nhiều như nước mắt mẹ em ngồi bên đang tấm tức. Chỉ riêng em không khóc, mắt khô khốc nhìn vô định lên khoảng không trần nhà, như giận mà cũng như cam chịu, mà cũng như đợi chờ.

Cậu bé có cái đầu trọc bon, một mắt không còn là mắt thay vào đó là mảng trắng đục đục ngầu ngầu như màu mảng mây chiều nặng nước, mắt kia sùi sụi lúc khép hờ lúc nhắm hẳn. Cậu bé bị ung thư mắt từ năm 5 tuổi, đã điều trị một năm nay ở Bệnh viện Ung Bướu. 

Chỉ đôi mắt không thấy đường thôi chứ nụ cười lúng liếng duyên với cái má lúm nhẹ nhàng bên trái vẫn đáng yêu như hút hồn con người ta vào đó. Dì cậu bé kể, gần đây cậu bé mới mất đi ánh sáng hẳn. 

Lúc trước, khối u phát làm hai con mắt cậu bé lồi hẳn ra ngoài trông rất kì dị. Cậu bé đau bệnh khóc, dì thương cháu, dì khóc, bà ngoại cháu lớn tuổi xót xa thương cháu mắt còn không bằng một người già, bà ngoại khóc nhiều hơn... Điều trị mãi giờ mới được như vầy.

Cảnh bệnh nhân và người nuôi bệnh giăng chỗ sinh hoạt.
Cảnh bệnh nhân và người nuôi bệnh giăng chỗ sinh hoạt.

Từ ngày cậu bé không nhìn thấy gì nữa thì cậu bé dùng tai, dùng tay, dùng mũi, dùng mọi thứ còn lại để định hình cuộc sống xung quanh và trên miệng cậu bé vẫn thường giữ nụ cười, nụ cười đẹp, môi cong cong như một cánh hoa sứ vừa nở ngoài hành lang bệnh viện, cái lúm đồng tiền sâu hoắm, duyên duyên… Cậu bé tên gì ấy nhỉ? À đúng rồi, gọi là Thái Ân.

Mẹ Thái Ân mất rồi, hồi sinh nó được đâu 9 tháng. Cha lấy vợ khác. Cuộc sống khó khăn nên nó ở với ngoại và dì. Người dì tất bật mưu sinh vừa nuôi gia đình, nuôi mẹ già và nuôi cháu bệnh hiểm nghèo. Biết sao giờ, âu cũng là số phận. Dì nó cười cười, điệu cười man mác buồn nói vậy.

Đã nhập viện gần 4 tháng nay để điều trị ung thư tử cung giai đoạn 2B, chị Thu Giang chia sẻ: "Thời gian đầu tôi và gia đình cũng bị sốc, nhưng cứ tự nhủ với bản thân phải cố gắng, sống lạc quan. Từ ngày phải nhập viện điều trị, anh chồng cũng bỏ việc mộc ở quê theo vào chăm sóc. Mọi chuyện trong ngoài gia đình giao cho đứa con lớn 17 tuổi và con nhỏ 13 tuổi quán xuyến. Cũng 3 tháng rồi, vợ chồng chưa gặp hai con. Ở đây, nhiều người có hoàn cảnh giống mình nên cũng dễ hỏi thăm, chia sẻ cùng nhau. Nhiều khi cũng buồn khi hôm nay vừa trò chuyện với người này, hôm sau thì họ đã vĩnh biệt tất cả...".

Đêm. Quay lại Bệnh viện Ung Bướu để có thể quan sát rõ hơn cuộc sống về đêm nơi đây. Không gian tĩnh mịch bao trùm, ánh đèn điện sáng vừa đủ. Có tiếng gọi: “Mình ơi, mình ơi” vài lần. Người đàn ông lọ mọ bò ra từ gầm giường đáp lời trong tiếng ngái ngủ “Anh đây”. 

Rồi dường như quá quen, anh đưa đôi tay xuống dưới lưng vợ, nặng nhọc nhích vợ trở người và xoa đều bàn tay. Trong sự mệt mỏi thất thơ, anh kể với tôi: “Bả lên cơn đau vừa nóng vừa ngứa, xoa vậy thì nó dịu. Bả than nóng như lửa toàn thân, nhưng xoa ở vị trí này mới thấy đỡ. Bả bị ung thư gan giai đoạn 3 đang hoá trị, xạ trị”.

Tôi gặp chú Đinh Văn Trụ tại hành lang bệnh viện, người đàn ông 65 tuổi này đang chờ kết quả hẹn trả vào thứ 6, chú bảo chú chưa biết bệnh, còn hy vọng nhiều dữ lắm. 

Mấy tháng nay đau chỗ cổ quá chừng, từ Bệnh viện Biên Hoà quê chú chuyển lên 115 làm các xét nghiệm rồi từ 115 chuyển qua Ung Bướu để chính xác hơn. Chú Trụ có tạng người mạnh khoẻ, nếu không phải phía dưới cổ có vết băng nhỏ khi làm xét nghiệm thì trông chú như bao người bình thường. 

Chú bảo, đời người thọ đến 70 là hạnh phúc rồi, tôi 65 tuổi âu cũng may mắn, vẫn mong được chết già, chứ chết vì ung thư thì tội con cháu lắm. Nó hành tán gia bại sản rồi mới chết, khổ cho gia đình.

Xếp hàng chờ phát cơm từ thiện.
Xếp hàng chờ phát cơm từ thiện.

Ấy cũng là nỗi lo chung của những gia đình có người thân mắc phải ung thư, không nhẫn tâm nhìn người thân đau đớn nên bao tiền của, bao tốn kém cũng không màng đến mà cứ phải lo chữa chạy với hy vọng người thân qua cơn nguy nan. Cũng không ít người sau khi bệnh viện đã vô phương khuyên đưa người thân về lo liệu thì họ “vái tứ phương”, nhờ đến các phương pháp tâm linh nghe qua truyền miệng, nhưng đó lại là một câu chuyện khác mà tôi không nhắc đến trong phạm vi bài viết này.

Người nhà của bệnh nhân mang trong mình căn bệnh ung thư quái ác nằm ngả lưng ở bất kỳ nơi đâu trong bệnh viện. Có thể đó là góc nhỏ hành lang, cầu thang bệnh viện hay thậm chí là lối đi dọc nhà vệ sinh công cộng. Dẫu ngày nắng hay ngày mưa, mùa xuân hay hạ… 

Rất nhiều bệnh nhân ung thư từ các tỉnh thành khác phải xa quê cả một thời gian dài để chọn Bệnh viện Ung Bướu là nhà. Họ không biết khi nào mới được ra viện, có người thì nói họ sẽ phải sống tại đây đến hết đời, không biết cái chết sẽ đến với mình vào lúc nào.

Những nguyện cầu trước phòng xét nghiệm

Trước cửa chờ khoa Xét nghiệm Bệnh viện Ung Bướu TP HCM có chiếc bàn gỗ dài tối màu, hôm ấy nhiều người, kẻ ngồi người đứng nhưng dường như đều yên lặng và trật tự, đến tiếng thở cũng rất khẽ khàng. Chiếc bàn luôn sẵn 2 chiếc bút dành cho bệnh nhân hoặc người nhà ký giấy xác nhận hoặc giấy tờ liên quan.

Tôi ngồi một góc quan sát mông lung từng gương mặt mỏi mệt đợi chờ. Nhiệt độ ngày mưa man mát nhưng có vẻ như nồng độ bất an luôn đặc quánh. Và còn rất nhiều điều muốn nói ra, hơn những nét chữ nguệch ngoạc trên mặt bàn kia. 

Trên mặt bàn, một nét chữ tròn trịa còn rõ nét: “Không sao đâu, cố lên nhé tôi!” của ai đó đã nói với chính mình.

Một dòng chữ khác ở bên trên, mờ hơn: “Con nam mô a di đà Phật!”, “Lạy Chúa lòng lành!” chờ một ơn trên cứu rỗi.

Rồi cạnh đó, cạnh đó nữa: “Con luôn bên bố dù kết quả thế nào”...

“Hihi mình không tin ông trời tuyệt đường như vậy”...

“No star where” – (“không sao đâu” tiếng lóng trong Anh ngữ thường được các bạn trẻ, tuổi teen dùng – chú thích của người viết).

Tận sâu trong tâm tưởng của mình có điều gì đó khiến lòng tôi bùi ngùi, xót xa. Cánh cửa xét nghiệm mở ra, ví như một phiên toà đến phần tuyên án. Biết động viên họ điều gì đây, tôi lặng lẽ viết chèn vào những nguệch ngoạc: “Mọi chuyện sẽ ổn thôi!”. Chị ngồi kế bên nhìn tôi cười hiền lành, có lẽ chị nghĩ tôi cũng đang chờ đợi một phép màu.

Dường như vào đây người ta lấy thứ phù phiếm nhất của kẻ mang bệnh là nụ cười để trao đổi với nhau, để truyền động lực cho nhau. An ủi nhau, cười. Chúc mừng nhau, cười. Chia sẻ với nhau, cười. Chia tay nhau, cười… 

Bởi có lẽ tiếng khóc và nước mắt ở chốn này thừa thãi quá rồi, nước mắt không những không giúp được gì cho nhau mà còn làm tăng sự mệt mỏi, kéo dài đau đớn, mở lối trầm cảm khiến bệnh tình bệnh nhân càng nặng hơn. 

Ai đó nói với tôi, có cô tư vấn ở bệnh viện lúc nào cũng dặn bệnh nhân phải lạc quan lên, phải thật thoải mái tinh thần mà chiến đấu với bệnh tật, đẩy lùi bệnh tật chứ càng nặng nề càng sụp đổ càng khó chữa trị. Tôi thầm cảm mến cô tư vấn nào đấy người ta nhắc đến. Phải rồi, phải lạc quan lên chứ, phải thật mạnh mẽ nhé, những người tôi đã gặp!

Tôi chợt nghĩ đến Thái Ân, “Thái Ân, em cứ hồn nhiên rồi em sẽ bình yên, em nhé!”.

Một bác sĩ chuyên khoa xạ trị ở Bệnh viện Ung Bướu vừa đi vừa nói nhanh với tôi: “Ngày nay y tế đã phát triển lắm rồi, đã có nhiều phương pháp chẩn đoán và điều trị các bệnh ung thư một cách hiệu quả. Do đó ung thư đã không còn là án tử, người bệnh cần vững vàng tâm lý và tuân thủ đúng phác đồ điều trị, đặc biệt là cần tinh thần lạc quan thì sẽ chiến thắng bệnh tật…”.

Bệnh nhân lo lắng, mỏi mệt đợi gọi tên.
Bệnh nhân lo lắng, mỏi mệt đợi gọi tên.

Tình người xoa dịu nỗi đau

Khuôn viên chùa Bảo Vân nằm gần bệnh viện, tuy không lớn lắm nhưng quang cảnh luôn trang nghiêm và còn đầy ấp nụ cười. Nơi đây có bếp ăn từ thiện mỗi ngày phục vụ hơn 3.000 suất ăn miễn phí cho các bệnh nhân nghèo, không chỉ riêng Bệnh viện Ung Bướu mà còn cho các bệnh viện khác trong thành phố. Người nhà bệnh nhân có thể đăng ký phiếu tháng và đến giờ nhận cơm. 

Giữa lòng đô thị tấp nập bậc nhất nhì đất nước, những người dân quê tỉnh lẻ từ khắp mọi miền đổ về thật may mắn khi được tình người che chở, được ấm lòng bớt nghĩ chuyện đói no.

Chị Kim Yến vừa vội vã dọn những chiếc hộp, những đôi đũa tre, cơm canh sót lại vừa kể: “Chị nuôi bố ung thư trực tràng hơn 5 tháng rồi, 5 tháng trôi qua là 5 tháng gắn liền với bếp ăn từ thiện của chùa Bảo Vân. Các sư cô, các Phật tử trong đó tốt bụng lắm, họ còn cắt tóc, dạy các bệnh nhi biết chữ nữa. Những bệnh nhi nằm đây từ hồi nằm ngửa cho đến lúc đến tuổi đi học đấy em”. Nói rồi chị đi rửa lại những đôi đũa tre để dùng cho lần sau.

Cũng khuôn viên xung quanh Bệnh viện Ung Bướu, những sớm, trưa, chiều cuối tuần nào cũng có một vài nhóm hoặc cá nhân mang cơm đến phát. Món ăn cũng phong phú và phù hợp cho cả người bệnh lẫn người nuôi bệnh. Ngày rằm luôn có đồ chay. 

Có lần, một người anh tôi có viết facebook nói về tình người với bệnh ung thư rằng: “Người Sài Gòn chân chính luôn giữ được thiện lương cho chính mình, và không chỉ ở Sài Gòn, dẫu bất kỳ đâu họ cũng sẽ dành rất nhiều chia sẻ với những người thân và người mắc bệnh ung thư”.

Lấy cái tên giả định cho cô là Tâm, bởi cô bảo tôi nhớ đừng nhắc đến tên cô. Cô Tâm sáng sẽ vào Khoa Xạ 1, nơi có rất nhiều nữ bệnh nhân ung thư. Cô Tâm phụ người nhà chăm sóc tóc tai, lau cơ thể, giúp đỡ vệ sinh cá nhân và các công việc sinh hoạt khác trong khuôn khổ một phòng bệnh. 

Bên trong một phòng bệnh.
Bên trong một phòng bệnh.

Cô Tâm làm công việc này đều đặn mỗi ngày hơn 2 năm nay rồi. Trừ những hôm có việc đột xuất hoặc cảm ốm, còn lại ít khi  cô vắng mặt. Các chị em bệnh nhân nơi đây yêu quý và mang ơn cô nhiều. Họ nhắc đến cô như một bà tiên trong cổ tích mà họ - những bệnh nhân là đứa trẻ yếu đuối, bất hạnh được vòng tay cô chở che. Tôi gọi cô là Tâm cũng bởi thế.

Đến Bệnh viện Ung Bướu mới hiểu mỗi người có người thân bị ung thư là một hoàn cảnh khác nhau, có người khá giả, kẻ nghèo khổ nhưng đi nuôi bệnh tất cả đều rất vất vả. Nếu người thân bệnh tình thuyên giảm thì người nuôi bệnh an lòng, có những trường hợp bệnh nhân đối diện “thập tử nhất sinh” thì người nuôi ăn ngủ không yên. Càng lưu lại lâu trong bệnh viện mới cảm nhận những nỗi xót xa của những bệnh nhân tại đây.

Từ sảnh chờ khám bệnh, hành lang, gầm giường… Đó là những nơi trú ngụ của rất đông bệnh nhân ung thư từ ngày này qua tháng nọ, năm này đến năm khác. Người già có, đàn ông, phụ nữ đều có, nhiều người còn đùm đề theo con nhỏ... Chắc phải khốn cùng lắm người ta mới phải chấp nhận cảnh sống này. 

Qua một trận mưa, một vài nơi còn để nguyên những khúc cây giăng những manh chiếu rách ngăn mưa tạt cắm ở kẽ hở của những nắp cống dọc theo các dãy hành lang.

Đi dọc đi ngang, chỗ nào cũng thấy người là người, cả người khỏe lẫn người ốm nằm la liệt, chật chội, oi bức đến ngột thở. Tuy vậy, để chiêm nghiệm về giá trị cuộc sống, có lẽ ai cũng nên đến đây một lần, chứng kiến cảnh các bệnh nhân vật lộn với “thần chết” từng ngày, hoặc đơn giản chỉ là để nghe những câu chuyện của họ… 

Có câu chuyện bi hài, có câu chuyện thấm đẫm nước mắt nhưng cũng có những câu chuyện đem đến cho ta niềm tin yêu và hy vọng vào cuộc sống. Để biết mình may mắn rất nhiều trong cuộc đời vô chừng này.

Thân nhân đi nuôi bệnh.
Thân nhân đi nuôi bệnh.

Một mảng trời trong trời

Mai Quốc Ấn là một người anh của tôi, anh luôn kiên trì, bền bỉ đi thực tế và đôi khi anh cũng viết về nỗi đau ung thư. Anh nói với tôi, đến Bệnh viện Ung Bướu, nếu nhìn lên bầu trời, cũng khoảng trời chung ấy, nhưng sẽ thấy dường như phần trời dành cho Bệnh viện Ung Bướu rất khác, có một màu riêng biệt. 

Đó dẫu là cuộc trao đổi phiếm cùng nhau. Tuy vậy, đến nơi đây tôi vẫn cố nhìn lên bầu trời, để quan sát, để xem có nhìn ra cái “mảng trời riêng” mà anh ấy nói không?

Ngày mưa rả rích, mây đen kéo về nặng trĩu, vẫn có mảng không gian xanh riêng của những cây cổ thụ làm mát không gian bệnh viện, lá cây ướt nước nặng trĩu rơi xuống những dòng chảy dài. 

Nhiều năm sinh trưởng nơi này, chắc hàng cây cũng chứng kiến nhiều nỗi niềm bệnh nhân. Cây cối nếu có cảm xúc, chắc cũng biết buồn trước một ca không còn có thể cứu chữa, chắc cũng hân hoan khi một bệnh nhân nhận tin được xuất viện vì bệnh tình thuyên giảm, và đến cây cối còn như vậy nói gì lòng người. 

Một hôm nào đó, đứng dưới mảng trời bệnh viện chỉ chuyên về các ca ung thư, làm sao lòng ta có thể vui vẻ, làm sao có thể thấy mây trắng dẫu mây vẫn đang trắng, làm sao có thể thấy trời trong xanh dẫu trời vẫn đang trong xanh. Làm sao nghĩ về cuộc đời với những điều tươi đẹp. 

Chính vì vậy, cái gọi là “mảng trời riêng” mà anh bạn tôi nhắc đến chắc cũng từ cảm xúc ngột ngạt ấy mà ra… Cảm xúc mà không ai mong một lần trải qua, mảng trời mà không ai muốn sống dưới ấy dẫu chỉ một lần.

Thả bộ dọc theo những con hẻm cạnh Bệnh viện Ung Bướu TP. HCM, tôi dễ dàng bắt gặp những tấm bảng đề “nhà trọ bình dân” san sát nhau, hoặc là treo trước các quán cơm hay các cửa hàng tạp hóa, các hiệu thuốc tây… 

Người ta gọi đây “Khu trọ ung thư” bởi nó chuyên cho bệnh nhân ung thư thuê để tiện việc đi lại, cũng có tên gọi là “xóm trọ đầu trọc” bởi phần lớn bệnh nhân ung thư đều bị rụng hết tóc do tác động của quá trình xạ trị, hóa trị.

Các nhà trọ luôn luôn trong tình trạng đông “khách trọ” nên người người, nhà nhà đua nhau mở phòng trọ cho thuê. Các phòng trọ vì thế mọc lên ngày càng nhiều, có khi chỉ tấm vách ngăn bằng giấy bìa cứng là chia được 3-4 phòng trong một không gian tầm 20m². Bệnh nhân và người nhà tá túc nơi đây tốn kém nhiều khoản, họ tằn tiện lại hết mức, nên có khi ở trọ vài hôm lại quay về với hành lang, mái hiên, ghế đá Bệnh viện Ung Bướu.

Sài Gòn đang bước vào mùa mưa. Những đêm dài thức trắng của những bệnh nhân ung thư nghèo ở các dãy hành lang vẫn đang tiếp diễn. 

Cảnh bệnh nhân lấy chiếu che chắn, nép vào các dãy hành lang; một số người tất tả ôm chăn gối, vật dụng xin bảo vệ cho vào khu vực cầu thang trong bệnh viện tránh mưa... vô tình mà trông thấy khiến lòng người quặn thắt. Sao mà quá nhiều khốn khó, quá nhiều cảnh thương tâm trong cuộc hành trình chống chọi với bệnh tật của bệnh nhân ung thư nghèo.

Thi thoảng tôi đọc tin tức thấy có thêm loại phí nuôi người bệnh, cũng không biết nói gì, chỉ là thấy bùi ngùi, thương thương cho những hoàn cảnh ngồi nằm la liệt thế này. Phải chọn bệnh viện làm nơi gửi thân, cảm xúc đã cạn kiệt, lòng người đã cạn khô lắm rồi, ông bà ta cũng nói “trăm cái lý không bằng một tý cái tình” đấy thôi. 

Mà thôi, chỉ nhân tiện tôi nhắc đến chứ cũng không dám lạm bàn. Rồi lại thi thoảng đọc tin tức người ta kinh doanh, buôn bán thuốc trị ung thư giả, tôi tự hỏi sao con người lại có thể dã man với người như vậy?! Đến cơ hội được sống cuối cùng của bệnh nhân cũng tước đoạt đi. Tàn độc và bất nhân lắm. 

Nên mấy hôm nay đọc báo thấy có phiên toà xét xử một cựu giám đốc sản xuất thuốc giả bị truy cứu hình phạt lên tới mức cao nhất (tử hình), tôi dẫu chẳng vui vẻ gì riêng, chỉ tự hỏi, ai cũng khao khát sống nên khi họ cận kề cái chết rồi, họ có hiểu cho nỗi đau của bệnh nhân ung thư hay không?!

Đêm nay, khi ngồi gõ những dòng chữ này, ngoài trời lại rì rầm tiếng mưa đổ. Chợt nghĩ đến mái hiên chật chội loáng nước, những tấm chiếu, tấm màn cũ mục che hờ, cả những tấm chăn mỏng, những gầm giường chen chúc nhau từng chút một của cả người bệnh và thân nhân, thật sự là lòng buồn quá.

Cố nghĩ lạc quan hơn, mong ai cũng may mắn đi qua hết cơn bĩ cực để đến hồi thái lai. Chỉ mong họ đủ can trường đối mặt, chỉ mong sự kiên trì gắng gượng với niềm tin vào y học, cả tin vào phép màu. Và đương nhiên rồi, chỉ mong sao cơ sở vật chất y tế tại Bệnh viện Ung Bướu sẽ có nhiều cải biến tốt hơn, để những người gửi gắm phần đời của mình ở đây được an tâm, trọn vẹn chữa bệnh, nuôi bệnh và để họ bớt khổ sở hơn.

Bùi Kiều Trang

Các tin khác

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Hơn một tháng sau khi điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares xâm nhập miền Bắc bằng đường biển, CIA và Liên đoàn 77 quyết định cho toán gián điệp biệt kích mang biệt danh Castor nhảy dù xuống tỉnh Sơn La. Nhiệm vụ của toán là thu thập tin tức tình báo về hoạt động chuyển quân của Quân đội miền Bắc trên Quốc lộ 6 - con đường chính xuyên qua các tỉnh Tây Bắc đến Tây Nam tỉnh Sầm Nưa (Lào). Tuy nhiên, chỉ 3 ngày sau, cả 4 thành viên đều bị bắt, mở ra chuyên án PY27 của Công an miền Bắc.

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Ngày 14/6, hơn 59% cử tri Thụy Sĩ đi bỏ phiếu cho cuộc trưng cầu dân ý về đề xuất giới hạn dân số ở mức 10 triệu người vào năm 2050. Gần 55% phản đối, 45% ủng hộ - khoảng cách đủ để ngăn một cuộc va chạm có thể định hình lại quan hệ giữa Bern và Brussels trong nhiều thập niên tới nhưng vẫn còn những bất đồng.

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Một buổi chiều cuối tháng 5/2026, trên mạng xã hội xuất hiện hàng loạt dòng trạng thái của các nhà báo kỳ cựu. Có người chia sẻ lại hình ảnh những tòa soạn từng gắn bó nhiều năm, có người nhắc tên những tờ báo đã trở thành một phần ký ức của đô thị Sài Gòn, cũng có người chỉ lặng lẽ đăng một dấu chấm lửng. Những chia sẻ ngắn ngủi ấy phản ánh tâm trạng của những người đang chứng kiến một bước chuyển quan trọng của báo chí thành phố trong tiến trình sắp xếp, tinh gọn hệ thống cơ quan báo chí.

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Trong suốt thời gian vừa qua, báo chí đã trở thành một trong những tâm điểm quan tâm của xã hội. Đầu tiên là câu chuyện sắp xếp lại các cơ quan báo, đài, truyền hình ở các địa phương. Sau đó là những thông tin về việc sẽ xử lý các vi phạm sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực báo chí mà điển hình nhất là việc chia sẻ lại các sản phẩm báo chí trên mạng xã hội. Trước đó không lâu, chuyện “báo chí hóa mạng xã hội” cũng đã từng được nhắc tới không ít lần. Tất cả đều cho thấy đang có một dịch chuyển mang tính bước ngoặt đối với báo chí hiện đại Việt Nam hôm nay.

Sợi chỉ vô hình

Sợi chỉ vô hình

Khoảng 5 năm trước, khi bước vào ngôi nhà của một nhân vật cần khai thác cho bài báo dài của mình về chuyên đề biến đổi khí hậu, tôi không nghĩ rằng mình sẽ ám ảnh cho đến tận bây giờ.

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Tháng 4/1961, sau khi huấn luyện kỹ lưỡng, điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares, xâm nhập miền Bắc Việt Nam bằng đường biển, mở màn chiến dịch của CIA đưa gián điệp biệt kích phá hoại miền Bắc. Theo kế hoạch, sau khoảng 1 đến 2 năm, khi đã gây dựng được cơ sở vững và guồng máy hoạt động tốt, Phạm Chuyên có thể chọn người thay thế và trở lại miền Nam. Trong trường hợp bị lộ, Chuyên rút vào rừng trốn, chờ Trung tâm đưa tàu ra đón bằng đường biển…
Nhưng Phạm Chuyên không ngờ mình lại trở thành nhân vật chính trong một chuyên án vô tiền khoáng hậu của lực lượng Công an miền Bắc.

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Michael L. Gray là một người viết đã 30 năm gắn bó với Việt Nam, đang hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh, hiện tham gia nhiều dự án cùng các hãng phim và nhà sản xuất tại TP Hồ Chí Minh. Với khán giả điện ảnh Việt Nam, Michael được biết tới qua bút danh Anh Mai, đồng biên kịch phim “Long Ruồi” – bộ phim hài hành động do Charlie Nguyễn đạo diễn, từng trở thành hiện tượng phòng vé năm 2011. Michael hiện đang hoàn thành một tập truyện ngắn bằng tiếng Việt và đồng thời tham gia phát triển nhiều dự án điện ảnh mới.
Trong cuộc trò chuyện với CTV Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng, Michael L. Gray nói nhiều tới cấu trúc kịch bản điện ảnh và tương lai của điện ảnh Việt Nam trên bản đồ thế giới.

Khi yêu thương biến thành thù hận

Khi yêu thương biến thành thù hận

Đầu năm 2026, liên tiếp các vụ án mạng do ghen tuông, mâu thuẫn tình cảm xảy ra tại Tuyên Quang, Tây Ninh, Đồng Tháp, Nghệ An… để lại nhiều bi kịch đau lòng. Từ những xung đột tưởng chừng rất nhỏ, nhiều người đã trượt dài trong cơn cuồng ghen, biến yêu thương thành tội ác.

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Muốn xuất bản một chương trình âm nhạc nghiêm túc, ít nhất riêng phần nhạc cần thuê nhạc sĩ phối khí, dàn nhạc giao hưởng, ban nhạc nhẹ, dàn nhạc dân tộc, ca sĩ, hợp xướng, thu âm, hậu kỳ. Nhìn cấu hình, có thể áng được tiền tỷ theo nhân lực. Dàn nhạc nhẹ có thể chỉ từ 5-10 nhạc công nhưng dàn giao hưởng thì ít cũng khoảng 80 người. Nếu cứ thế thì làng nhạc làm không hết việc. Nhưng, công nghệ đã làm thay đổi tất cả...

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng ảnh hưởng sâu rộng tới mọi mặt của đời sống. Trong sáng tác âm nhạc, AI đang tạo ra những thay đổi mạnh mẽ, từ hỗ trợ nhạc sĩ viết giai điệu đến hòa âm phối khí, thể hiện tác phẩm. AI là một “cộng sự” đắc lực hay mang đến những thách thức với người làm âm nhạc và đâu là dấu ấn cá nhân trong thời đại công nghệ lên ngôi là những vấn đề nhiều người băn khoăn...

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Hơn một thế kỷ nay, kể từ khi được phát hiện năm 1909, văn hóa Sa Huỳnh nói chung và di tích quốc gia đặc biệt Văn hóa Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) nói riêng được các chuyên gia trong và ngoài nước đánh giá là một "trầm tích lịch sử sống". Hiện di tích khảo cổ Văn hóa Sa Huỳnh đang hướng tới là Di sản văn hóa thế giới.

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Đề xuất di dời Trường Đại học Dược Hà Nội, Khoa Hóa học (Đại học Khoa học tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội) để chuyển không gian “Đại học Tổng hợp Hà Nội” tại 19 Lê Thánh Tông thành khu Bảo tàng Đại học thời đại Hồ Chí Minh, là một phương án có trong dự thảo đồ án quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Những ngày qua, thông tin này đã trở thành tâm điểm thu hút dư luận với những luồng ý kiến trái chiều...

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Sau gần một thập kỷ hoạt động trên không gian mạng, hệ thống phát sóng bóng đá lậu Xôi Lạc TV vừa bị Cơ quan công an triệt phá, khởi tố hàng chục đối tượng liên quan. Đằng sau những đường link xem bóng đá miễn phí tưởng chừng vô hại là cả một "hệ sinh thái" web lậu vận hành theo kiểu "đầu rắn nhiều thân", gắn chặt với quảng cáo cá cược và dòng tiền ngầm có quy mô lớn.

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Tôi quyết định làm chuyến “du lịch bụi” đến Hà Lan vào những ngày cuối năm 2025. Với tôi, đây thật sự là chuyến đi đáng nhớ, bởi Hà Lan không chỉ có kênh đào thơ mộng, cối xay gió, cánh đồng hoa Tulip rực rỡ, văn hóa xe đạp độc đáo mà còn là mảnh đất có nhiều điều để khám phá.

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Năm 2025, lịch sử và âm nhạc cùng lúc tìm được đường trở lại đời sống đương đại. Những bộ phim chiến tranh như "Mưa đỏ" đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé với doanh thu trên 700 tỷ đồng; các chương trình Đại nhạc hội quy mô lớn thắp sáng không gian công cộng bằng cảm xúc tập thể, concert "Tổ quốc trong tim" thu hút 50.000 khán giả, Concert "Rạng rỡ Việt Nam" sau vài giờ mở bán đã cháy vé, cho thấy dư địa để phát triển công nghiệp văn hóa rất lớn. Vấn đề là làm thế nào để biến những khoảnh khắc bùng nổ ấy thành một chiến lược phát triển bền vững cho ngành công nghiệp văn hoá Việt Nam.

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị không ngừng leo thang, một mô hình hợp tác độc đáo đang hình thành ngay tại trung tâm châu Âu. Thủ đô London của nước Anh sắp trở thành thành phố đầu tiên trên thế giới chứng kiến xe tự lái của hai gã khổng lồ công nghệ đến từ Mỹ và Trung Quốc cùng vận hành. Sự hiện diện song hành này không đơn thuần là một cuộc đua công nghệ, mà còn mở ra một lối đi mới, nơi những đối thủ toàn cầu cùng phát triển dưới một khung pháp lý chung, mang đến hy vọng về khả năng phối hợp trong một lĩnh vực then chốt của tương lai.