Bất ngờ một cõi Thiên Thai

Dẫy núi Thiên Thai là món quà thiên nhiên ban tặng cho dân làng xã Đông Cứu (Gia Bình, Bắc Ninh) bên sông Đuống. Chín ngọn núi kéo dọc suốt cả ba xã tựa rồng uốn lượn.

Tương truyền Thiên Thai là nơi các nàng tiên hạ giới để hái những trái đào thơm trong rừng. Họ ca múa trong những đêm trăng rồi xuống sông khỏa nước. Dân làng xưa đã hát: “Trèo lên trái núi Thiên Thai/ Thấy đôi chim phượng ăn xoài trên cây/ Đôi ta được gặp nhau đây/ Khác gì chim phượng gặp cây ngô đồng”. 

Trầm luân chín ngọn ngàn năm

Với vẻ đẹp thơ mộng dãy núi Thiên Thai luôn dịu dàng xanh tươi bên dòng sông Đuống. Vua Lý Thánh Tông đã cho xây hai chùa (Tĩnh Lự,  Đồng Lâm - năm 1055) và hành cung trên núi. Trong những cuộc kinh lý lên vùng Đông Bắc, vua thường hành lễ và nghỉ ngơi tại núi Thiên Thai. 

Trải dài hàng trăm năm qua các triều đại Lý, Trần nơi đây trở thành trung tâm Phật giáo cả nước. Ngôi chùa Tĩnh Lự được coi là Quốc Tự. Đất quanh vùng trở nên thịnh vượng. Bến nước dòng sông luôn luôn tấp nập thuyền bè buôn bán. Vùng văn hóa Kinh Bắc hình thành nơi đây. Nhưng sau đó Phật giáo đã mất dần vị trí quốc đạo, những ngôi chùa và di tích trên núi Thiên Thai bị đổ nát, hoang phế. 

Thiên Thai bị bỏ quên theo thời gian. Sông Đuống lặng lẽ buồn cô quạnh dưới chân núi. Mãi tới mấy trăm năm sau khi tình cờ chúa Trịnh Tráng đi kinh lý đồn thú vùng Đông Bắc đã dừng chân tại bến đò Thiên Thai. 

Chúa ngỡ ngàng về cảnh đẹp nơi đây. Sau khi dò hỏi, chúa Trịnh Tráng mới hay đây đã từng là đô hội thịnh vượng một thời. Ngay lập tức chúa đã ứng tiền, đồng thời kêu gọi các quan lại triều đình nhà Lê cùng đóng góp, để xây lại chùa Tĩnh Lự (năm 1648). 

Đó là ngôi chùa lớn trăm gian và một hành cung rộng khắp. Chúa Trịnh Tráng muốn đây sẽ là nơi an nghỉ cuối đời của mình. Thiên Thai phồn thịnh trở lại. Những cánh rừng đã được trồng rừng thông mới. Dòng sông Đuống vui reo với đoàn tàu thuyền đậu bến Thiên Thai. Những đàn chim đậu về hót véo von suốt ngày đêm.

Khu đền thờ thái sư Lê Văn Thịnh.
Khu đền thờ thái sư Lê Văn Thịnh.

Nhưng rồi Thiên Thai lại bị bỏ rơi sau hàng trăm năm giữa chiến cuộc Trịnh-Nguyễn phân tranh. Lịch sử bị cuốn theo nạn binh đao liên miên qua các triều đại nhà Tây Sơn, nhà Nguyễn. Chín ngọn núi Thiên Thai hoang tàn. Những công trình văn hóa bị phá hủy. Nhất là khi giặc Pháp đến xâm lược. Chúng đập bỏ chùa để xây đồn bốt trên núi cao. Chúng muốn kiểm soát tuyến đường lên Đông Bắc thông về Hà Nội. 

Sau này chùa Tĩnh Lự đã được dân làng Đông Cứu xây dựng lại. Nhưng đó chỉ là một ngôi chùa nhỏ của làng. Thiên Thai bị rơi vào quên lãng. Hiện trên núi còn hệ thống lô cốt Pháp để lại từ thập niên 40. Nền cũ chùa Tĩnh Lự chỉ còn một bia đá được khắc vào thời chúa Trịnh Tráng. Bia ghi lịch sử ngôi chùa đã được xây dựng lại cách đây hơn 400 năm ra sao.  

Nhưng câu chuyện bất ngờ đã xảy ra tại Đông Cứu. Trong lần tu sửa ngôi đền thờ Thái sư Lê Văn Thịnh (1050-1096), người dân trong làng đã phát hiện ra một bức tượng rồng đá lớn (năm 1991). Các nhà chuyên môn thật sự ngạc nhiên với cấu trúc của bức tượng đời Hậu Lê (1533-1788). Đó là con rồng tự cắn mình cùng những móng vuốt đang giày vò thân xác. Đồng thời rồng còn có một tai đặc và một tai rỗng. Những nhà sử học đã nhận ra đó là biểu tượng cho một câu chuyện đầy bi kịch của Thái sư Lê Văn Thịnh. 

Số mệnh của thái sư đã gắn với vụ án hồ Dâm Đàm thời Lý Nhân Tông (1072-1128). Bức tượng như một lời minh oan cho tội âm mưu giết vua của Thái sư Lê Văn Thịnh (xảy ra năm 1095). Đó là hình ảnh sám hối của bậc đế vương đã hãm hại trọng thần. 

Thật trớ trêu thay: “Than cho có mắt như mù/ Tai nghe chẳng thể so đo dữ lành/ Gây nên oán hận chúng sanh/ Hối không kịp nữa sao đành lòng ta”. Bức tượng rồng đã được Thủ tướng Chính phủ xếp vào loại bảo vật quốc gia (1992)

Tình ca Thiên Thai

Có thể nói, nhà  thơ Lê Quý Đôn (1726-1784) là người đầu tiên có những cảm xúc với vẻ đẹp bồng lai tiên cảnh của núi Thiên Thai. Ông đã viết: “Một ngọn núi khác cao vút các núi khác đều vươn theo/ Dòng sông nước chảy lượn quanh như chiếc đai vàng”. 

Những khúc dân ca như “Lý Thiên Thai” luôn được vang lên theo thời gian. Điệu lý với câu hát tình yêu đã được sinh ra từ phiên chợ bến sông bên núi. Các cô gái luôn thẹn thùng với câu hát dễ thương: “Chàng buông vạt áo em ra/ Để em đi chợ kẻo đà chợ trưa/ Chợ trưa rau sẽ héo đi/ Lấy chi nuôi mẹ, lấy gì nuôi em”. 

Nhiều đám quan họ đã giao lưu và hát về núi Thiên Thai với nỗi niềm lưu luyến mộng mơ. Trên dòng sông Đuống những đoàn thuyền rồng vào mùa trẩy hội như trôi đi trong lời ca rộn ràng.

Bia đá khắc ghi lịch sử chùa Tĩnh Lự.
Bia đá khắc ghi lịch sử chùa Tĩnh Lự.

Không ít nhà thơ và nhạc sĩ đã từng viết về núi Thiên Thai với cảm xúc dạt dào. Đầu tiên phải nói đến thi sĩ Hoàng Cầm. Ông có sự gắn bó với Thiên Thai từ rất sớm. Đó là khổ thơ tình dễ thương: “Ai về bên kia sông Đuống/ Cho ta gửi tấm the đen/ Mấy trăm năm ước hẹn tình duyên/ Tiếng trống hội làng giục giã/ Trên núi Thiên Thai/ Gửi về may áo cho ai/ Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâu?” (Bên kia sông Đuống).  

Hoặc đó còn là tâm hồn ấm áp của nhà thơ Hồng Hà một người con của Kinh Bắc. Khi ông viết về tuổi thơ: “Lại về qua núi Thiên Thai/ Núi Thiên Thai nửa thôi dài ngày mưa/ Tôi trèo qua suối tuổi thơ/ Dấu chân vỏ hến trong mơ còn hồng”. Và mới đây nữ sĩ Ngu

yễn Thị Mai (hội viên Hội Nhà văn Việt Nam) đã làm bài thơ tiễn con gái về làm dâu xứ quan họ. Lời thơ vang vọng giai điệu dân gian sâu lắng: “Con về Kinh Bắc quê hương/ Theo người ngoan đất văn chương hiền tài/ Mẹ ngồi tạ núi Thiên Thai/ Nối duyên loan phượng lâu dài tình con”. 

Cùng gắn bó với những giai điệu quan họ, các nhạc sĩ cũng thể hiện ở nhiều cung bậc khác lạ với Thiên Thai. Trong đó phải kể đến ca khúc cuối cùng của nhạc sĩ Huy Du trước khi ông mất (2007). Tiếng lòng cất lên với miền quê thân thương  làm lay động lòng người qua ca khúc “Một thuở Thiên Thai”. 

Lời ca buồn xa vắng: “Loan phượng bay rồi bao giờ trở lại/ Gió se buồn man mác mây trôi”. Chừng bảy năm sau đó, nhạc sĩ Trần Tiến sáng tác ca khúc “Mẹ tôi” cũng gây bất ngờ khi cảm xúc với núi Thiên Thai. 

Giai điệu nghẹn ngào mang âm hưởng dân gian: “Trèo lên dẫy núi Thiên Thai ối a mẹ ngồi trông ánh mây vàng/ Mẹ ơi! Hãy dắt con theo ối a để con mãi bên mẹ/ Mẹ ơi! Thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình/ Dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có mẹ”. 

Ca sĩ Tùng Dương là người đầu tiên biểu diễn thành công ca khúc này năm 2014. Sau đó ca sĩ Đồng Lan cũng trình bày ca khúc “Mẹ tôi” rất ấn tượng vào năm 2017. 

Lễ hội Thập đình

Tại đền thờ Thái sư Lê Văn Thịnh theo thông lệ còn diễn ra lễ hội của mười làng quanh vùng núi Thiên Thai. Mười làng đều tôn thờ Thái sư Lê Văn Thịnh là Thành Hoàng làng. Đây là trường hợp hiếm có trong hệ thống đình làng ở nước ta. 

Người trông coi đền cho biết còn làng Đình Tổ (huyện Thuận Thành - Bắc Ninh) cũng tôn Thái sư Lê Văn Thịnh là Thành Hoàng làng. Ông kể sau khi Thái sư Lê Văn Thịnh bị đi đầy trên đất Phú Thọ. Chỉ ít năm sau đó, thái sư lực tàn sức kiệt đã trở lại quê hương. Không ngờ ngài về tới làng Đình Tổ thì mất. Mọi người đã xây mộ rồi dựng đình thờ ngài.

Theo thông lệ 10 làng quanh vùng tổ chức lễ hội vào mùng 5 và 6 tháng Hai hằng năm. Khởi phát rước kiệu từ các đình về tập trung tại Đình Cả (thôn Bảo Tháp) bên núi Thiên Thai. Lễ hội diễn ra tại đây. Hàng ngàn khách thập phương kéo về trẩy hội. Làng nào cũng chuẩn bị tham gia phần hội thật tưng bừng. Nhất là các cuộc thi hát quan họ. 

Các anh Hai, chị Hai đều trổ tài khoe sắc trong làn điệu quê hương. Đâu đâu cũng ngân vang câu ca: “Người về em vẫn (í i ì i có mấy) trông theo/ Trông (ư ư) nước (tình chung là như) nước chảy/ Mà này cũng có trông bèo/ Trông bèo là bèo trôi/ Người ơi! Người ở đừng về…”. Khi ấy trên núi Thiên Thai rừng đào thơm ngát tỏa bóng bên dòng sông trong xanh. Đó là ngày Tết chung của mười làng vào lễ hội xuân.

Vương Tâm

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.