AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

Nhà văn - dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng trong nhiều bài viết và những cuộc đàm luận sâu về chủ đề lạm dụng AI trong viết sáng tạo, ông đã cảnh báo việc lạm dụng AI trong sáng tác là hành vi tự hủy hoại sự sáng tạo của người viết, đồng thời đặt ra vấn đề trách nhiệm của tác giả, biên tập và các thiết chế văn học trước làn sóng “chữ nghĩa AI” đang lan rộng. Nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh cũng có nhiều ý kiến sâu sắc về vấn nạn sáng tạo văn chương lạm dụng AI. Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện ngắn với nhà văn Trần Tiễn Cao Đăng và nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh về chủ đề này.

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

- Thưa nhà văn, dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng, anh có suy nghĩ gì về sáng tác AI đang tràn lan ở các web, tạp chí, báo… và chiếm sóng luôn ở một số diễn đàn có cuộc thi sáng tạo văn chương?

img-4404.jpg

Nhà văn Trần Tiễn Cao Đăng

+ Cách đây chưa lâu, có một bạn nọ đề nghị tôi dịch tiểu thuyết bạn ấy viết sang tiếng Anh. Tôi đề nghị bạn ấy gửi vài chương cho tôi đọc qua. Khi mở file, thứ đầu tiên đập vào mắt là những dấu gạch “-” rải rác khắp nơi, kiểu rất quen thuộc ở văn bản AI. Tôi trả lời đại ý rằng văn bản ấy quá đậm dấu ấn AI. Bạn ấy chỉ đáp ngắn gọn: “Cám ơn”. Bản thân tôi cũng thường xuyên dùng AI, và phần lớn những người làm nghề chữ nghĩa hiện nay cũng vậy. Nhưng mấu chốt là: bất kể dùng AI ở mức độ nào, sản phẩm cuối cùng vẫn phải mang đậm dấu ấn của con người cụ thể, riêng biệt là chính mình. Chừng nào cái ta làm ra còn nhàn nhạt, vô cá tính, chỉn chu kiểu máy móc, thì chừng đó ta không hơn gì AI. Và đó là tuyệt lộ của kẻ sáng tạo.

- AI viết được văn chương, và nhiều người sẵn sàng chấp nhận những văn bản vô danh tính miễn là “đúng chuẩn”, “đủ dùng”. Nhà văn nhìn nhận thế nào về sự lạm dụng AI dễ dãi này?

+ Trên YouTube ngày càng nhiều clip nhạc do AI hát. Có người bảo: “Từ nay chỉ nghe AI hát thôi”. Nếu họ thực sự thích như vậy, đó là quyền của họ. Nhưng họ không đại diện cho toàn bộ nhân loại. Vẫn luôn có những người chỉ muốn nghe con người hát, cũng như vẫn luôn có những người chỉ muốn đọc tác phẩm văn chương do con người viết.

Đúng là ranh giới giữa văn chương AI và văn chương con người ngày càng khó xác định hơn, nhưng không phải là không còn ranh giới ấy. Người đọc, ban giám khảo, biên tập viên cần phải tự trui rèn năng lực nhận diện đó để không cần phải qua máy móc khi đọc lên đều nhận và cảm được rõ ràng văn bản nào do máy viết, văn bản nào do con người viết.

- Trong bối cảnh AI đang làm “dễ hóa” việc viết, xuất bản và cả việc được công nhận, ông có lo đời sống văn chương sẽ trượt sang sản xuất chữ nghĩa hàng loạt, và các tác phẩm văn chương máy na ná nhau và đều nổi trội ở một đặc điểm vô hồn?

+ Tôi không thấy văn chương khác âm nhạc. Có âm nhạc giải trí thì cũng có văn chương giải trí. Nếu AI ngày càng chiếm lĩnh khu vực văn chương thị trường, giải trí, và có một bộ phận độc giả chấp nhận điều đó, thì tương lai sẽ là như vậy. Đó là quyền lựa chọn của độc giả.

Một số người hiểu rằng trong tương lai không xa, thứ văn chương thực sự do con người viết có thể trở thành một dạng văn chương “bên lề”, ít người đọc hơn, nhưng có phẩm chất và giá trị đặc biệt. Văn chương “thứ thiệt” sẽ xa xỉ hơn, nhưng vẫn tồn tại. Nếu nhà văn “thứ thiệt” chấp nhận điều đó, thì cứ tiếp tục viết. Và tất nhiên có một đối trọng là AI, người viết sẽ phải càng nỗ lực hơn để khẳng định giá trị của mình, và nỗ lực gấp bội để chinh phục độc giả

- Việc AI triệt tiêu cảm xúc và sáng tạo ở một số nhà văn, nhà thơ vốn từng tự thân viết. Nhiều người dường như đã “nghiện” AI, để nguyên giọng máy, chữ nghĩa trơn tru nhưng vô hồn rồi tiếp tục công bố như sáng tác của mình. Theo ông, đây là lệch pha công nghệ hay nguy cơ nghiêm trọng của đạo đức người viết?

+Nếu đúng như vậy, thì họ đang tự giết mình với tư cách con người sáng tạo. Họ tự loại mình ra khỏi cộng đồng những người vẫn còn lì lợm viết bằng chính đầu óc và trái tim mình. Người đọc đủ tinh tế sẽ nhận ra đâu là tác phẩm viết từ tim óc một cá nhân riêng biệt, còn đâu là sản phẩm hàng loạt từ máy chủ. Người đọc có tự trọng sẽ biết đãi cát tìm vàng. Người cầm cân nẩy mực trong các giải thưởng lại càng phải như vậy.

- Theo ông, trách nhiệm trong việc văn chương AI lan rộng thuộc về ai nhiều hơn: người viết, biên tập viên, hay cơ chế vận hành đời sống văn chương?

+ Tác phẩm AI xuất hiện dày đặc trên mặt báo, đoạt giải, được tung hô. Ai cho chúng xuất hiện? Ai trao giải? Ai cổ vũ? Chính những người đó phải nhìn lại mình đầu tiên. Có thể lúc AI chưa thịnh hành, tác phẩm đó giấu được một số độc giả, nhưng AI ngày càng phát triển mạnh, độc giả được làm quen với thể loại văn chương AI nhiều. Thêm nữa, độc giả bây giờ quá tinh khôn, họ nhận ra hết, và không thể qua mắt được họ.

Nếu những người hữu trách có đầy đủ ý thức trách nhiệm, thì chẳng thiếu cách để phân biệt vàng thau. Có công cụ phát hiện văn AI, và quan trọng hơn, họ hoàn toàn có thể tự trui rèn năng lực đọc để nhận ra thứ chữ nghĩa máy móc.

Nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh - Biên tập viên văn nghệ báo Thanh Niên

img-4403.jpg

- Theo chị, điều gì trong một bài thơ hoặc một tác phẩm văn học khiến người đọc nhận ra đó là tiếng nói của một con người chứ không phải của thuật toán?

+ Một bài thơ hoặc một tác phẩm văn học khiến người đọc nhận ra đó là tiếng nói của con người là khi đọc lên ta nhận thấy có mạch cảm xúc, tư duy, tư tưởng; trong đó cảm xúc, tư duy mang dấu ấn cá nhân từ sự trải nghiệm đến sáng tạo độc đáo riêng có cả ở nội dung lẫn ngôn ngữ, hình thức biểu đạt. Còn tư tưởng của tác phẩm - điều mà tác phẩm hướng đến thì có nhiều tầng, nhiều lớp tùy thuộc vào tài năng, năng lực sáng tạo của tác giả. Điều này khiến tác phẩm không trôi tuột và thiếu chiều sâu nội hàm như thuật toán.

- Khi đọc một văn bản, chị có những “tín hiệu” nào để nghi ngờ đó là sản phẩm của AI?

+ Thứ nhất, đó là: những mẫu câu, một số cụm từ, cách diễn đạt AI hay dùng lặp đi lặp lại. Thứ hai: một số lỗi về logic, kiến thức rất dễ nhận diện mà "người viết" bỏ qua một cách ngớ ngẩn. Thứ ba: thiếu cảm xúc, chiều sâu tư tưởng mang dấu ấn cá nhân riêng có ở người viết - thể hiện qua hình thức nghệ thuật, ngôn ngữ, cách thức mà người viết triển khai cho tác phẩm của họ. Ở đây đôi khi đơn giản là dấu hiệu của sự độc đáo, tài hoa.

- Khi nhiều tác giả đăng tải những văn bản mang đậm dấu vết AI nhưng vẫn giới thiệu như sáng tác hoàn toàn của mình? Điều đáng sợ nhất của văn AI làm cho người viết không còn khả năng tự viết nữa? Dưới góc nhìn của một nhà thơ, chị nghĩ như thế nào về điều này.

+ Việc sáng tác thơ hay văn xuôi là một thôi thúc tự thân. Quá trình sáng tác cũng là quá trình được sống, được rung động, suy nghĩ, thăng hoa cùng cảm xúc, tư duy và con chữ. Đó là hạnh phúc của người ấp ủ, thai nghén, hoặc có khi bột phát, hối hả chuyển tải những điều từ trí óc, con tim, tâm hồn mình thành câu thơ, bài thơ. Dùng AI chỉ là cách để "máy móc công nghệ" nói hộ những người không có khả năng tự viết điều mình muốn. Và khi những tác giả đó phổ biến đến độc giả với danh nghĩa là tác phẩm hoàn toàn do mình sáng tạo ra thì thứ nhất, đó là sự giả dối; thứ hai, chính họ tước mất khả năng sáng tạo của bản thân. Trước thực trạng văn, thơ AI đang lây lan, nhiều người cho rằng đó là điều nguy hiểm, rằng văn chương thực sự sẽ chết. Nhưng tôi tin rằng văn chương do con người sáng tạo ra vẫn luôn có chỗ đứng khi độc giả - cũng là những con người chứ không phải cỗ máy, luôn cần đọc và muốn đọc những sáng tác đích thực của con người.

- Trân trọng cảm ơn nhà văn, dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng, nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh với cuộc trò chuyện thú vị này.

Nguyễn Hoàng Anh Thư (thực hiện)

Các tin khác

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Khi còn ở dương thế, Trần Nguyên Dũng là một họa sĩ trầm lặng, luôn là người lắng nghe trong mọi cuộc vui. Tại triển lãm “Những ngày thảnh thơi”, hội họa sẽ kể những câu chuyện về thế giới nội tâm đầy sắc màu của ông...

Minh họa: Lê Tâm

Tư duy con cua

Chị Tú, vợ của lão Trần, vừa trở thành tâm điểm chú ý của cả cơ quan khi nhận danh hiệu Gương mặt công chức ưu tú vào dịp cuối năm, kèm theo đó là quyết định thăng hai bậc lương.

Bữa tiệc “xác thịt”

Bữa tiệc “xác thịt”

Chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính. Nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ. Tôi bắt đầu cuộc điều tra. Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không.

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Chuyện kể dưới chân núi Khau Rịa

Dưới chân núi Khau Rịa cao sừng sững, ngôi đền Nghĩa Đô cổ kính tọa lạc vững chãi và uy nghiêm, xa xa là dòng Nặm Luông hiền hòa chảy uốn quanh những bản làng. Từ bao đời nay, đồng bào Tày Nghĩa Đô từ bao thế hệ vẫn lưu giữ và kể cho nhau nghe câu chuyện về quá trình hình thành, bảo tồn ngôi đền thiêng của bản làng, gắn với tín ngưỡng thờ Chúa Bầu vùng Tây Bắc.

Ấn tượng Nhật Tuấn

Ấn tượng Nhật Tuấn

Nhật Tuấn người Hà Nội gốc, nhưng tính cách khá mạnh mẽ. Không bia rượu, bài bạc, thuốc lá, cả cuộc đời Tuấn gọn trong ba thứ: Văn chương, bạn bè và… người đẹp. Anh thú nhận, mình là kẻ lăng nhăng, yêu đương dắt dây. Không che đậy, giả tạo. Văn chương là con người anh.

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

Sau một tuần tranh giải căng thẳng, cuối tuần qua, “Fjord” của nhà làm phim Romania Cristian Mungiu đã chính thức trở thành tác phẩm tiếp theo đoạt giải Cành cọ vàng danh giá tại LHP Cannes 2026. Càng đặc biệt hơn khi đây không phải thành công riêng lẻ, mà qua đó cho thấy chuỗi thành tích đặc biệt của đạo diễn này, nữ diễn viên chính Renate Reinsve lẫn nhà phân phối phim NEON.

Thị thành lơ ngơ gặp dân Bàn Cờ

Thị thành lơ ngơ gặp dân Bàn Cờ

Đâu chừng 1950, cả một khu rộng lớn từ Lê Văn Duyệt (nay là Cách Mạng Tháng Tám) đến đường Lý Thái Tổ, đã được thị dân đất này gọi là khu Bàn Cờ. Bây giờ, 4 con đường rất lớn là Điện Biên Phủ, Lý Thái Tổ, Nguyễn Thị Minh Khai và Cách Mạng Tháng Tám bao bọc khu Bàn Cờ như 4 góc chặn, gói vào lòng nó là trăm hẻm nhỏ, xóm nhỏ và hàng ngàn mái gia đình đi qua bao nhiêu thế hệ.

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Triết lý về sự “hẳn hoi”!

Theo nghĩa từ điển, “hẳn hoi” là một tính từ (khẩu ngữ) được dùng với nghĩa “có được đầy đủ các yêu cầu, theo đúng tiêu chuẩn như thường đòi hỏi”. Có thể hiểu thêm, đó là sự “tươm tất, đàng hoàng”; là sự “đúng đắn, tử tế”; là sự “cẩn thận”; là sự “trước sau như một”, “đến nơi đến chốn”; là một “sự thật”…

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Vua hám lợi

Vua hám lợi

Ở một thị trấn nhỏ miền Bắc có một người mà ai cũng biết, gọi là “Vua hám lợi”- đó là lão Vương. Lão Vương năm nay hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng đôi mắt lão cực kỳ linh lợi, lúc nào cũng đảo quanh như thể đang tìm cơ hội kiếm lợi tiếp theo.

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Nâng đỡ những cuộc đời lầm lỡ

Một ngày tháng 5, chúng tôi có mặt tại Trại giam Xuân Nguyên thuộc Bộ Công an. Cái nắng oi ả càng làm cho không khí làm việc tại trại trở nên “nóng” hơn. Từ Ban Giám thị đến từng cán bộ, chiến sĩ đều đang căng mình, dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho đợt đặc xá diễn ra vào ngày 1/6. Giữa guồng quay hối hả ấy, Thượng tá Đàm Thị Hiền, Phó Giám thị phụ trách giáo dục và hồ sơ luôn là người giữ lửa thầm lặng trong hành trình hồi sinh những cuộc đời lầm lỗi.

Trăng đỏ

Trăng đỏ

                                                                                                             Truyện ngắn dự thi của Vi Hợi

Trăng trên đỉnh Phá Khao đêm nay lạ lắm. Nó không vàng vọt như những đêm hanh hao đầu mùa, cũng không bạc trắng như sương muối. Nó đỏ quạch, đặc quánh như vũng máu loãng đổ dền lên những phiến đá tai mèo sắc lẹm. Gió núi thổi thốc qua những hốc đá, phát ra âm thanh u u, rền rĩ như tiếng của hàng ngàn con ma khát nước đang bò lê lết dưới thung sâu.