Vẻ đẹp Điện Biên trong thơ đương đại

Nhắc đến Điện Biên, người ta nghĩ ngay đến một vùng đất lịch sử gắn liền với Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.

Những thi phẩm “Quân ta toàn thắng ở Điện Biên Phủ” của Bác Hồ, “Hoan hô chiến sĩ Điện Biên” của Tố Hữu, “Giá từng thước đất” của Chính Hữu, “Tiếng cuốc ở Điện Biên” của Chế Lan Viên... đã tái hiện sinh động và chân thực những trang sử chói ngời của đất nước nói chung và Điện Biên nói riêng. Tiếp nối mạch cảm hứng ấy, các nhà thơ đương đại như: Hữu Thỉnh, Nguyễn Bình Phương, Nguyễn Hữu Quý, Lữ Mai... đã nỗ lực khám phá một Điện Biên hôm nay với sự giao thoa của quá khứ và hiện đại, sự hòa hợp giữa thiên nhiên và con người.

Điện Biên của quá khứ

Hơn 70 năm sau Chiến thắng Điện Biên Phủ, những dấu tích của chiến tranh vẫn còn đó, nhắc nhớ mỗi người chúng ta về những năm tháng không thể nào quên. Dòng thời gian có thể xói lở nhiều thứ nhưng không thể mài mòn những giá trị bền vững thuộc về chân lý và lịch sử. Để các thi sĩ tài hoa vẫn luôn đau đáu viết lại lịch sử Điện Biên bằng thơ.

c%3fu thanh bình_tp. ði%3fn biên ph%3f_ngu%3fn %3fnh lê anh tu%3fn.jpg -1
Cầu Thanh Bình, TP. Điện Biên Phủ (Ảnh: Lê Anh Tuấn).

Nổi bật cho trào lưu này là trường ca “Giao hưởng Điện Biên” của Hữu Thỉnh, tác phẩm vừa được vinh danh giải A - Giải thưởng sáng tác, quảng bá tác phẩm văn học - nghệ thuật, báo chí về đề tài lực lượng vũ trang và chiến tranh cách mạng giai đoạn 2020 - 2025.

Trong trường ca này, nhà thơ Hữu Thỉnh đã khắc họa hình tượng Bác Hồ giản dị và gần gũi đến thổn thức nao lòng: “Bác lẫn vào mây, mây lẫn núi/ dốc dài dép mỏng bước du xuân/ Việt Bắc tiễn Người chim náo nức/ biên giới ngày qua lại xích gần”. Điểm nhấn cho đoạn thơ hẳn là đôi dép mỏng đã đồng hành cùng Bác trên biết bao cung đường dốc dài, đèo cao. Một phác gợi thoáng qua mà mở ra nhiều hình dung về sự cống hiến lặng thầm của Bác. Bên cạnh Bác là hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp hiên ngang, tài trí: “Na - và muốn Điện Biên làm cái bẫy/ nghiền nát các đại đoàn non trẻ Việt Minh/ Tướng Giáp xoay cái bẫy kia ngược lại/ nghiền nát các binh đoàn tinh nhuệ viễn chinh”.

Điện Biên là biểu tượng thiêng liêng của độc lập và tự do. Như tác giả Hữu Thỉnh mạnh dạn định nghĩa: “Điện Biên Phủ từng giờ từng phút/ đã gửi đi thông điệp khắp hành tinh/ những lời hịch của Tự do, Độc lập/ những khát khao cháy bỏng hòa bình” (Giao hưởng Điện Biên). Nền hòa bình ấy đã phải đánh đổi bằng biết bao hy sinh xương máu: “Áo trấn thủ bập bùng đêm đuốc lửa/ nhịp hò dô vượt dốc pháo vào ra/ mưa xối buốt những bàn tay máu tứa/ đất đỡ người ngã xuống hôm qua” (“Điện Biên gọi tôi lên”, Nguyễn Hữu Quý). Máu và mưa đã lẫn vào thành một nhưng không thể làm sờn lòng người lính ở Điện Biên.

Cũng viết về sự khốc liệt của chiến tranh, khi đứng “Bên tượng đài anh hùng Phan Đình Giót”, nhà thơ Bùi Thanh Quang nghẹn ngào: “Khi lồng ngực anh trùm lên hỏa điểm/ Súng giặc nghẽn. Và đồng đội xông lên/ Cờ đỏ bay phấp phới Him Lam/ Tổ quốc bừng lên khúc khải hoàn...”. Mỗi câu thơ như một thước phim tài liệu, ngỡ như mùi thuốc súng và máu tươi vẫn còn vẹn nguyên trong từng dòng hồi tưởng. Điện Biên đã kiên cường chống chọi với mưa bom, bão đạn quân thù. Quân và dân ta sẵn sàng “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Và Tổ quốc mãi ghi công các anh: “Tưởng đâu đây đoàn quân như trẩy hội/ Lúc băng rừng vượt thác xoáy vực sâu/ Những Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Tô Vĩnh Diện/ Đã hy sinh cho đất mãi xanh màu” (“Nhớ về cha” - Trần Cường). Họ đã hiến dâng cuộc đời để xứ sở thêm một lần nữa được khai sinh.

Góp phần làm nên chiến thắng được đánh giá “biểu tượng của phong trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới” ấy là sự chung tay của đồng bào các dân tộc anh em Điện Biên. Với những câu thơ giàu nhạc điệu trong bản “Giao hưởng Điện Biên”, Hữu Thỉnh dẫn dắt độc giả ngược miền hoài niệm trở về thăm xứ sở hoa ban chan chứa nghĩa tình: “Ta lên với nghĩa tình Tây Bắc/ Tre nứa thân thương những bản nghèo/ Tuýp xôi dúi vội hơi còn ấm/ Nhờ ai tìm hộ chiếc khăn piêu”. Một nắm xôi mà ấm lòng cả chặng đường hành quân băng đèo, vượt suối. Một nét khăn piêu đủ nói lên khát vọng hòa bình. Điện Biên lúc bấy giờ gần như cái gì cũng thiếu nhưng tình người luôn đầy ắp yêu thương.

Điện Biên của hôm nay

Có lẽ, Điện Biên là một trong những vùng đất đặc biệt nhất của nước ta, nơi mà ai từng một lần ghé thăm đều cảm giác được sống trong bầu không khí giao thoa của lịch sử và hiện tại. Bởi thế mà tác giả Nguyễn Thế Hùng phải thốt lên: “Hẹn hò mãi bây giờ mới gặp/ Núi vẫn cao như vạn ngàn năm trước/ Gió ngược đèo Pha Đin/ Mây theo mùa chiến dịch/ Dắt ta về Điện Biên” (Với Điện Biên).

Điện Biên là ký ức chung của tất cả chúng ta. Chiến tranh đã lùi xa, hơn 70 năm vừa đủ dài cho một đời người, nhưng những vết thương chiến tranh chưa lành sẹo hẳn. Đứng tham quan “Trong bảo tàng Điện Biên”, nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú không giấu nổi sự bùi ngùi: “Những hiện vật đã nằm trong tủ kính/ Lửa vẫn cháy trong những thớ gỗ rừng/ Lá cờ đỏ còn hằn vết đạn/ Một phần không lành lặn/ Cho Tổ quốc vẹn nguyên”.

Nhớ về lịch sử là cách chúng ta tri ân những người đã hy sinh “cho Tổ quốc vẹn nguyên”, cho cánh chim hòa bình tung bay trên bầu trời xanh biếc và để tuyệt đối trân trọng giá trị của Độc lập - Tự do - Hạnh phúc. Lên Điện Biên là hành trình về nguồn. Kể cả niềm vui trong khoảnh khắc hôm nay cũng đã bâng khuâng một nỗi niềm hoài niệm: “không say cũng tròn đêm chộn rộn/ đất nóng chung chiêng/ ký ức hùng thiêng/ trời nào xanh hơn mắt người nằm lại?” (“Đợi” - Lữ Mai). Ở một góc cảm nhận tương tự, mộc mạc, chân thành như tiếng lòng sâu kín, Lôi Vũ viết về “những người lính không tên” vô cùng xúc động: “Thẳng tắp những hàng bia liệt sĩ/ Ghi danh những người lính không tên/ Họ nằm đó tuổi hai mươi mãi mãi/ Giữa Điện Biên nắng gió ngập miền” (Nghĩa trang Độc Lập).

Điện Biên hôm nay tiếp tục là những cuộc tìm kiếm, tìm kiếm ký ức, tìm kiếm đồng đội và đôi khi tìm kiếm cả chính mình: “Trên đỉnh chiều đồi A1/ ta nắm tay nhau ngồi tìm mình/ trong hình hài lỏng lẻo của mây” (“Trường cũ”, Nguyễn Bình Phương). Những câu thơ u hoài màu tâm trạng. Ai cũng muốn trở về tuổi trẻ, nghe nhịp chân hòa điệu thanh xuân, nghe lý tưởng quyện trong từng hơi thở, nghe trái tim ngân nhịp đập yêu đời. Cảnh cũ còn đây mà “ta” đã ít nhiều đổi khác. Ký ức bốc hơi thành những đám mây hay ký ức đã hóa thân vào ngọn cỏ, dáng cây: “Lặng thinh bảy mươi năm/ Tiếng hô nằm trong đất/ Như mầm cây trong hạt/ Hẹn những mùa lá hoa” (“Tiếng hô năm ấy”, Anh Ngọc).

Điện Biên hôm nay vẫn còn giữ được những nét đẹp nguyên sơ say đắm lòng người với núi non hùng vĩ, nên thơ, với những bản sắc văn hóa đậm đà, riêng biệt: “Như bức họa ai trải lên chất ngất/ Ruộng bậc thang, người cấy ở lưng trời/ Tiếng khèn trúc làm rối bàn chân đất/ Thoáng lòng nhau tan về với muôn nơi” (“Một thoáng Lao Xả Phình”, Nguyễn Đức Lợi). Và ấn tượng hơn cả là những người dân chất phác, thân tình: “Chúng tôi là con trai Điện Biên/ Mười chín anh em ruột thịt/ Sinh ra từ Tẩu Pung, quả bầu cổ tích/ Khơ Mú, Thái, Kinh, Cống, Lự, Hà Nhì...” (“Con trai Điện Biên”, Đỗ Trọng Luân).

%3fnh t%3fp tru%3fng ca giao hu%3fng ði%3fn biên.jpg -0
Bìa trường ca “Giao hưởng Điện Biên” của nhà thơ Hữu Thỉnh.

Điện Biên hôm nay thực sự đã thay da đổi thịt: “Chim én lượn vòng thắc mắc/ Cò phân vân đậu trắng bờ/ Trời cao trong xanh văn vắt/ Hương nếp như mời, như cho” (“Trăng Pa Thơm”, Du An). Mấy chục năm gắn bó với Điện Biên, hơn ai hết, nhà thơ Du An hiểu rõ từng bước chuyển động đầy khởi sắc ở miền đất này, đời sống của nhân dân đang dần được nâng cao. Nên trong ánh nhìn của du khách đến thăm Điện Biên, miền đất ấy sao quá đỗi thanh bình và độc đáo: “Hỏi đồng, đồng xanh lúa/ Hỏi đồi, đồi mát cây/ Bao bản làng hóa phố/ Trời bình yên mây bay” (“Từ đồi A Một”, Vương Trọng).

Điện Biên - danh từ ấy vốn dĩ đã đủ gợi lên bao cảm hứng thi ca, đủ để cảm xúc bật ra thành ngôn ngữ. Chẳng ai có thể định giá được nỗi buồn, cũng không ai đong đếm được nỗi đau. Hãy ngắm nhìn màu lúa nơi cánh đồng Mường Thanh, dáng cây trên ngọn đồi A1, dòng chảy của con sông Nậm Rốm, hoa ban nở dọc mọi cung đường tháng Ba để làm thơ và tìm ra chân lý sống cho mình. Câu chuyện của quá khứ, câu chuyện của hôm nay và câu chuyện của mai sau vẫn bước song song trên tiến trình phát triển của Điện Biên yêu dấu. Phải chăng vì thế mà thơ viết về Điện Biên luôn mang tới cho tác giả và cả độc giả những xúc cảm lẫn trải nghiệm đặc biệt?

Tôn Nữ Khả Di

Các tin khác

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Gặp họa sĩ Nguyễn Trường Linh tại xưởng vẽ ở phố Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội, tôi bất ngờ khi thấy anh thẫn thờ ngồi trước tác phẩm "Thương nhớ đồng quê". Tôi lặng lẽ ngồi kế bên ngắm hình những tàu lá chuối bị rách tả tơi vì mưa gió. Những viền vàng trên cây lá gợi nỗi buồn tàn úa man mác.

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà vào Hội Nhà văn Việt Nam cùng năm với tôi. Hôm đấy, chúng tôi hẹn nhau ra Hà Nội trong một sáng cuối đông. Chuyến đi ngắn ngày nhưng đầy kỉ niệm. Buổi tối, chúng tôi lang thang cùng nhau ở Hà Nội, nói về văn chương và hành trình viết lách của nhau. Hóa ra cô gái đến từ núi đồi Gia Nghĩa (thuộc Đắk-Nông cũ) này khá đa năng với rất nhiều thể loại, và gặt hái nhiều thành công từ rất sớm.

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Theo nhánh tẻ của sông Đa Nhim, dưới chân núi Pnum Trom Ủ (thuộc xã Quảng Lập, tỉnh Lâm Đồng) có plei (buôn) Krănggọ nổi tiếng với nghề làm gốm mộc của người Churu. Theo lý giải của những người già, “Krăng” là tên ông chủ đất khi xưa, “gọ” chỉ cái nồi đất. Tên buôn làng từ thuở xa xưa đã gắn với nghề gốm.

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Tại World Cup 2026, âm nhạc lần đầu tiên trở thành tiếng nói quan trọng, song hành cùng thể thao như ngôn ngữ chung để truyền tải thông điệp đặc biệt về tinh thần đoàn kết, sự cống hiến không ngừng và tôn vinh nhiều nền văn hóa đa dạng. Điều đó đã được phản ánh qua một bộ sưu tập nhạc nền đồ sộ cùng tham vọng biến sự kiện “thể thao vua” trở thành sân khấu giải trí hàng đầu thế giới.

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực Tương lai” của Việt Nam

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực tương lai” của Việt Nam

Tại Future Menus 2026, đơn vị tổ chức đã giới thiệu bốn xu hướng được dự báo sẽ dẫn đầu thị trường ẩm thực toàn cầu trong thời gian tới. Đó là những xu hướng gợi mở giúp ngành ẩm thực Việt Nam phát triển. Bởi ẩm thực là một kênh hữu hiệu để thu hút du lịch và quảng bá văn hóa Việt ra thế giới.

Chinh phục những địa hạt mới

Chinh phục những địa hạt mới

Vừa qua, bộ phim “Ốc mượn hồn” đã có màn ra mắt ấn tượng với khán giả cả nước. Không chỉ mang đến cho khán giả trải nghiệm điện ảnh mới mẻ, bộ phim còn là dấu ấn mới trên hành trình làm nghệ thuật của đạo diễn Đinh Tuấn Vũ, sau 7 năm xa màn ảnh rộng.

Gomshow có những suất diễn định kỳ tại Hà Nội là nỗ lực của cả ê kíp.

Từ vở ballet “Gat” đến câu chuyện phát triển công nghiệp văn hóa

Những chuyển động ballet đương đại hòa cùng hình ảnh chiếc mũ Gat truyền thống của Hàn Quốc trên sân khấu Nhà hát Hồ Gươm trong chương trình “Mùa Hàn Quốc 2026” gợi cho chúng ta, những khán giả Việt Nam, nhiều suy ngẫm. Đó không chỉ là một đêm diễn nghệ thuật mà là một lát cắt cho thấy cách Hàn Quốc đang kể câu chuyện văn hóa của mình với thế giới - bằng ngôn ngữ nghệ thuật hiện đại, mới mẻ, mang tính toàn cầu.

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

Nhà văn - dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng trong nhiều bài viết và những cuộc đàm luận sâu về chủ đề lạm dụng AI trong viết sáng tạo, ông đã cảnh báo việc lạm dụng AI trong sáng tác là hành vi tự hủy hoại sự sáng tạo của người viết, đồng thời đặt ra vấn đề trách nhiệm của tác giả, biên tập và các thiết chế văn học trước làn sóng “chữ nghĩa AI” đang lan rộng. Nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh cũng có nhiều ý kiến sâu sắc về vấn nạn sáng tạo văn chương lạm dụng AI. Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện ngắn với nhà văn Trần Tiễn Cao Đăng và nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh về chủ đề này.