1. Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc sinh sống tại ngôi nhà tầng hai trong một biệt thự pháp cổ tại 21 Hòa Mã. Căn nhà nhỏ là nhân chứng sinh động của một cuộc sống Hà Nội thời bao cấp xa xôi nào đó, đơn sơ, bình dị mà quý phái sang trọng, bởi cách mà chủ nhân khéo léo bày biện sắp đặt những cổ vật quý phủ dày những trầm tích văn hóa thời gian, và cốt cách của vị chủ nhân đặc biệt ở số tuổi gần với một thế kỷ. Ở không gian đó, ta có thể bắt gặp một pho tượng Phật cổ, một món đồ gốm Bát Tràng, một hiện vật mua từ một cuộc đấu giá ở Pháp hay những kiệt tác hội họa của những danh họa như Mai Trung Thứ, Bùi Xuân Phái… Những lớp văn hóa tưởng như cách xa nhau hàng trăm năm lại cùng hiện diện trong một không gian nhỏ, ấm cúng nhưng được bài trí rất kỹ lưỡng, tinh tế. Chủ nhân của nó, phải là một người am tường và yêu văn hóa.
Ở tuổi 93, nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc vẫn minh mẫn, tinh tường đến kinh ngạc. Ông nhớ rành rọt từng câu chuyện, từng con người, từng cuộc gặp gỡ đã đi qua cuộc đời mình. Ông kể chuyện không ngừng trong suốt hơn 2 tiếng đồng hồ. Mỗi hiện vật trong bộ sưu tập không đơn thuần là một món đồ nghệ thuật, mà là một mảnh ghép của lịch sử, của tình bạn và của mong muốn làm giàu cho đời sống văn hóa dân tộc. Ông chỉ tay lên một bức ảnh treo trên tường: “Đây là Đại sứ Thụy Điển lên thăm tôi ở Phú Thọ. Còn đây là Đại sứ Na Uy, Hàn Quốc... Ông không chỉ là nhà sưu tập nổi tiếng của Việt Nam, mà còn là một "sứ giả văn hóa".
Ông kể, rời kháng chiến về Hà Nội sau tiếp quản Thủ đô (10/10/1954) ít ngày, ông được cử đi học Trường Mỏ địa chất. Những năm tháng tuổi trẻ, ông theo các chuyên gia Liên Xô rong ruổi từ Cao Bằng, Lào Cai đến Yên Bái, làm việc ở các mỏ khoáng sản, rồi đi nước ngoài… Có lẽ chính từ những cuộc gặp ấy mà ông nhận ra rằng văn hóa là thứ ngôn ngữ đặc biệt nhất. Nó giúp những con người khác biệt về ngôn ngữ, quốc tịch hay thể chế vẫn có thể tìm thấy tiếng nói chung.
Ông tập viết báo, mày mò học chụp ảnh, quay phim. Từ một cộng tác viên của báo Tiền Phong, ông chuyển sang lĩnh vực điện ảnh rồi gắn bó suốt 25 năm với báo Thể thao. Hành trình nghề nghiệp tưởng như không liên quan ấy lại chính là nền tảng để hình thành một con người luôn khao khát khám phá, kết nối và gìn giữ những giá trị văn hóa. "Đi nhiều mới thấy thế giới rộng lớn thế nào, và càng thấy quê hương mình có nhiều thứ đáng quý", ông tâm sự.
2. Điều đặc biệt ở Nguyễn Mạnh Phúc là các bộ sưu tập của ông chưa bao giờ khép kín sau cánh cửa riêng tư. Ngôi nhà của ông từng đón tiếp các đại sứ Na Uy, Thụy Điển, Hàn Quốc, các nghệ sĩ quốc tế, học giả và nhà nghiên cứu từ nhiều nước. Thông qua ông, họ hiểu thêm về mỹ thuật Việt Nam, về văn hóa Việt Nam và về con người Việt Nam. Nhưng ông cũng là người kết nối, đưa nhiều giá trị văn hóa thế giới đến với công chúng trong nước. Trong câu chuyện kể, ông thường nhắc đến Na Uy, quốc gia chỉ có vài triệu dân nhưng sở hữu những tên tuổi văn hóa tầm cỡ thế giới như Munch, Vigeland hay Ibsen. Với ông, đó là bài học cho Việt Nam. Một dân tộc muốn được tôn trọng phải biết trân trọng các giá trị tinh thần của chính mình.
Năm 1997, một công ty du lịch ở Hà Nội đưa đoàn họa sĩ của Hàn Quốc sang Việt Nam. Những họa sĩ này rất muốn tổ chức một triển lãm tại Hà Nội. Khi ấy, Nguyễn Mạnh Phúc là chủ Gallarly Thế giới (46 Trần Hưng Đạo) đã đứng ra giúp địa điểm. Cũng trong triển lãm này ông trưng bày bức thư pháp của nhà thư pháp nổi tiếng Lê Xuân Hòa tặng ông. Bức thư pháp viết câu thơ của Hồ Chủ tịch “Cử đầu hồng nhật cận/Đối ngạn nhất chi mai” được ngài Đại sứ của Hàn Quốc rất thích và đề nghị mua. Bán món quà quý của cụ Lê Xuân Hòa thì không thể, nhưng vị Đại sứ rất thích thì làm thế nào?
Suy nghĩ mãi, ông quyết định tặng lại bức thư pháp cho Đại sứ. Cảm tấm lòng của ông, Đại sứ mời ông Phúc sang Hàn Quốc chơi một tuần, nhưng ông từ chối. Thay vì thế, ông ngỏ ý muốn Đại sứ giúp tổ chức một cuộc triển lãm về mỹ thuật của Việt Nam tại Hàn Quốc. Sau đó, đại sứ đã đến thăm nhà ông ở Hòa Mã, và vào năm sau (tháng 8/1998), Đại sứ quán Hàn Quốc đã chính thức gửi thư mời ông tổ chức một cuộc triển lãm quốc tế gồm 5 nước tại Hàn Quốc. Sự kiện này đã mở ra một loạt các hoạt động giới thiệu tranh, tượng, gốm của các họa sĩ nổi tiếng của Việt Nam, đưa họ đi ra thế giới. Và cũng từ đó, ông kết nối, thực hiện nhiều hoạt động giao lưu văn hóa trên lĩnh vực mỹ thuật cho nghệ sĩ nước ngoài tại Việt Nam.
Câu chuyện về đại sứ Hàn Quốc là một ví dụ cho triết lý sống cho để nhận mà nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc vô cùng tâm đắc. Nó là sợi chỉ đỏ xuyên suốt cuộc đời làm nghệ thuật của ông.
Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc đã tổ chức triển lãm cho nhiều họa sĩ trong nước tại Hàn Quốc, Na Uy, Úc, Trung Quốc; và tổ chức triển lãm cho các nghệ sĩ các nước Hàn Quốc, Mỹ, Úc, Na Uy, Nhật Bản tại Việt Nam. Những năm 2000, ông cùng nhà điêu khắc Na Uy Oyvin vận động thành công nguồn tài trợ từ các quỹ văn hóa Bắc Âu để xây dựng Trung tâm Điêu khắc quốc tế tại Đà Nẵng. Đó là dự án mà ông phải đi gõ cửa từ Đại sứ quán Na Uy đến các cơ quan quản lý trong nước. Có lúc dự án bị đình trệ cả năm trời bởi những nghi ngại và thủ tục hành chính. Nhưng ông không bỏ cuộc. Thành quả là sự ra đời của một không gian sáng tạo mang tầm quốc tế, nơi các nhà điêu khắc từ nhiều quốc gia cùng làm việc và sáng tác tại Việt Nam.
Với ông, văn hóa là di sản mà ông cha có thể để lại cho hậu thế. Trong ngôi nhà ở phố Hòa Mã, ông treo một số tác phẩm, trong đó có nhiều tranh của danh họa Bùi Xuân Phái. Đặc biệt, đó là bức sơn dầu nổi tiếng “Cô gái mặc áo đen họa tiết kỷ hà trắng”, vẽ chân dung Mai Trang từ năm 1988, bức vẽ cuối cùng của Bùi Xuân Phái, tác phẩm được ví như một Mona Lisa của Việt Nam. Ông là một trong những người sở hữu số lượng tác phẩm của họa sĩ nhiều nhất Việt Nam. Hàng trăm bức ký họa, tranh và tư liệu quý được ông gìn giữ suốt nhiều thập niên.
Năm 2000, trong một chuyến đi Bắc Âu, ông gặp họa sĩ Mai Trang và được ngắm tác phẩm này. Ông bày tỏ mong muốn được đưa bức tranh trở về Việt Nam. Một thời gian sau, Mai Trang gọi điện cho ông đồng ý. Cô còn tặng ông chiếc áo mặc khi làm mẫu vẽ cho họa sĩ. Sau này, đã có người trả tới hàng trăm nghìn đô la Mỹ để sở hữu tác phẩm ấy. Thậm chí, một bảo tàng ở Singapore từng tìm cách mua lại với mức giá còn cao hơn. Nhưng Nguyễn Mạnh Phúc từ chối. Ông yêu Bùi Xuân Phái và giữ lời hứa với người họa sĩ từng chuyển nhượng tác phẩm cho mình rằng bức tranh sẽ không rời khỏi Việt Nam.
Nhiều năm qua, ông xây dựng ở Việt Trì (Phú Thọ) một không gian văn hóa riêng với hàng chục tác phẩm điêu khắc, hàng trăm cổ vật, tranh quý và hiện vật nghệ thuật. Yêu và gìn giữ các giá trị văn hóa, ông muốn lan tỏa tình yêu đó đến cộng đồng, đến thế hệ trẻ hôm nay…