Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc: Người bắc nhịp cầu văn hóa

Thời gian dường như chậm lại sau cánh cửa gỗ nâu đã nhuộm màu năm tháng. Ở đó, những câu chuyện về lịch sử, văn hóa qua hàng trăm năm lịch sử, bỗng trở nên gần gụi trong ký ức đậm sâu của nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc.

1. Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc sinh sống tại ngôi nhà tầng hai trong một biệt thự pháp cổ tại 21 Hòa Mã. Căn nhà nhỏ là nhân chứng sinh động của một cuộc sống Hà Nội thời bao cấp xa xôi nào đó, đơn sơ, bình dị mà quý phái sang trọng, bởi cách mà chủ nhân khéo léo bày biện sắp đặt những cổ vật quý phủ dày những trầm tích văn hóa thời gian, và cốt cách của vị chủ nhân đặc biệt ở số tuổi gần với một thế kỷ. Ở không gian đó, ta có thể bắt gặp một pho tượng Phật cổ, một món đồ gốm Bát Tràng, một hiện vật mua từ một cuộc đấu giá ở Pháp hay những kiệt tác hội họa của những danh họa như Mai Trung Thứ, Bùi Xuân Phái… Những lớp văn hóa tưởng như cách xa nhau hàng trăm năm lại cùng hiện diện trong một không gian nhỏ, ấm cúng nhưng được bài trí rất kỹ lưỡng, tinh tế. Chủ nhân của nó, phải là một người am tường và yêu văn hóa.

img-5503.jpg
Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc

Ở tuổi 93, nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc vẫn minh mẫn, tinh tường đến kinh ngạc. Ông nhớ rành rọt từng câu chuyện, từng con người, từng cuộc gặp gỡ đã đi qua cuộc đời mình. Ông kể chuyện không ngừng trong suốt hơn 2 tiếng đồng hồ. Mỗi hiện vật trong bộ sưu tập không đơn thuần là một món đồ nghệ thuật, mà là một mảnh ghép của lịch sử, của tình bạn và của mong muốn làm giàu cho đời sống văn hóa dân tộc. Ông chỉ tay lên một bức ảnh treo trên tường: “Đây là Đại sứ Thụy Điển lên thăm tôi ở Phú Thọ. Còn đây là Đại sứ Na Uy, Hàn Quốc... Ông không chỉ là nhà sưu tập nổi tiếng của Việt Nam, mà còn là một "sứ giả văn hóa".

Ông kể, rời kháng chiến về Hà Nội sau tiếp quản Thủ đô (10/10/1954) ít ngày, ông được cử đi học Trường Mỏ địa chất. Những năm tháng tuổi trẻ, ông theo các chuyên gia Liên Xô rong ruổi từ Cao Bằng, Lào Cai đến Yên Bái, làm việc ở các mỏ khoáng sản, rồi đi nước ngoài… Có lẽ chính từ những cuộc gặp ấy mà ông nhận ra rằng văn hóa là thứ ngôn ngữ đặc biệt nhất. Nó giúp những con người khác biệt về ngôn ngữ, quốc tịch hay thể chế vẫn có thể tìm thấy tiếng nói chung.

Ông tập viết báo, mày mò học chụp ảnh, quay phim. Từ một cộng tác viên của báo Tiền Phong, ông chuyển sang lĩnh vực điện ảnh rồi gắn bó suốt 25 năm với báo Thể thao. Hành trình nghề nghiệp tưởng như không liên quan ấy lại chính là nền tảng để hình thành một con người luôn khao khát khám phá, kết nối và gìn giữ những giá trị văn hóa. "Đi nhiều mới thấy thế giới rộng lớn thế nào, và càng thấy quê hương mình có nhiều thứ đáng quý", ông tâm sự.

2. Điều đặc biệt ở Nguyễn Mạnh Phúc là các bộ sưu tập của ông chưa bao giờ khép kín sau cánh cửa riêng tư. Ngôi nhà của ông từng đón tiếp các đại sứ Na Uy, Thụy Điển, Hàn Quốc, các nghệ sĩ quốc tế, học giả và nhà nghiên cứu từ nhiều nước. Thông qua ông, họ hiểu thêm về mỹ thuật Việt Nam, về văn hóa Việt Nam và về con người Việt Nam. Nhưng ông cũng là người kết nối, đưa nhiều giá trị văn hóa thế giới đến với công chúng trong nước. Trong câu chuyện kể, ông thường nhắc đến Na Uy, quốc gia chỉ có vài triệu dân nhưng sở hữu những tên tuổi văn hóa tầm cỡ thế giới như Munch, Vigeland hay Ibsen. Với ông, đó là bài học cho Việt Nam. Một dân tộc muốn được tôn trọng phải biết trân trọng các giá trị tinh thần của chính mình.

tu-phai-qua-nha-dieu-khac-na-uy-ong-pham-ngac-nguyen-dai-su-viet-nam-tai-5-nuoc-bac-au-nha-suu-tap-nguyen-manh-phuc-phu-nhan-nha-dieu-khac-oyvin-trong-phong-trung-bay-cua-nha-suu-tap-nguyen-manh-phuc-tai-viet-tr.jpg
Từ trái qua: Nhà điêu khắc Na Uy, ông Phạm Ngạc (nguyên Đại sứ Việt Nam tại 5 nước Bắc Âu), nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc, phu nhân nhà điêu khắc Oyvin trong phòng trưng bày tại Việt Nam.

Năm 1997, một công ty du lịch ở Hà Nội đưa đoàn họa sĩ của Hàn Quốc sang Việt Nam. Những họa sĩ này rất muốn tổ chức một triển lãm tại Hà Nội. Khi ấy, Nguyễn Mạnh Phúc là chủ Gallarly Thế giới (46 Trần Hưng Đạo) đã đứng ra giúp địa điểm. Cũng trong triển lãm này ông trưng bày bức thư pháp của nhà thư pháp nổi tiếng Lê Xuân Hòa tặng ông. Bức thư pháp viết câu thơ của Hồ Chủ tịch “Cử đầu hồng nhật cận/Đối ngạn nhất chi mai” được ngài Đại sứ của Hàn Quốc rất thích và đề nghị mua. Bán món quà quý của cụ Lê Xuân Hòa thì không thể, nhưng vị Đại sứ rất thích thì làm thế nào?

Suy nghĩ mãi, ông quyết định tặng lại bức thư pháp cho Đại sứ. Cảm tấm lòng của ông, Đại sứ mời ông Phúc sang Hàn Quốc chơi một tuần, nhưng ông từ chối. Thay vì thế, ông ngỏ ý muốn Đại sứ giúp tổ chức một cuộc triển lãm về mỹ thuật của Việt Nam tại Hàn Quốc. Sau đó, đại sứ đã đến thăm nhà ông ở Hòa Mã, và vào năm sau (tháng 8/1998), Đại sứ quán Hàn Quốc đã chính thức gửi thư mời ông tổ chức một cuộc triển lãm quốc tế gồm 5 nước tại Hàn Quốc. Sự kiện này đã mở ra một loạt các hoạt động giới thiệu tranh, tượng, gốm của các họa sĩ nổi tiếng của Việt Nam, đưa họ đi ra thế giới. Và cũng từ đó, ông kết nối, thực hiện nhiều hoạt động giao lưu văn hóa trên lĩnh vực mỹ thuật cho nghệ sĩ nước ngoài tại Việt Nam.

Câu chuyện về đại sứ Hàn Quốc là một ví dụ cho triết lý sống cho để nhận mà nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc vô cùng tâm đắc. Nó là sợi chỉ đỏ xuyên suốt cuộc đời làm nghệ thuật của ông.

Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc đã tổ chức triển lãm cho nhiều họa sĩ trong nước tại Hàn Quốc, Na Uy, Úc, Trung Quốc; và tổ chức triển lãm cho các nghệ sĩ các nước Hàn Quốc, Mỹ, Úc, Na Uy, Nhật Bản tại Việt Nam. Những năm 2000, ông cùng nhà điêu khắc Na Uy Oyvin vận động thành công nguồn tài trợ từ các quỹ văn hóa Bắc Âu để xây dựng Trung tâm Điêu khắc quốc tế tại Đà Nẵng. Đó là dự án mà ông phải đi gõ cửa từ Đại sứ quán Na Uy đến các cơ quan quản lý trong nước. Có lúc dự án bị đình trệ cả năm trời bởi những nghi ngại và thủ tục hành chính. Nhưng ông không bỏ cuộc. Thành quả là sự ra đời của một không gian sáng tạo mang tầm quốc tế, nơi các nhà điêu khắc từ nhiều quốc gia cùng làm việc và sáng tác tại Việt Nam.

Với ông, văn hóa là di sản mà ông cha có thể để lại cho hậu thế. Trong ngôi nhà ở phố Hòa Mã, ông treo một số tác phẩm, trong đó có nhiều tranh của danh họa Bùi Xuân Phái. Đặc biệt, đó là bức sơn dầu nổi tiếng “Cô gái mặc áo đen họa tiết kỷ hà trắng”, vẽ chân dung Mai Trang từ năm 1988, bức vẽ cuối cùng của Bùi Xuân Phái, tác phẩm được ví như một Mona Lisa của Việt Nam. Ông là một trong những người sở hữu số lượng tác phẩm của họa sĩ nhiều nhất Việt Nam. Hàng trăm bức ký họa, tranh và tư liệu quý được ông gìn giữ suốt nhiều thập niên.

Năm 2000, trong một chuyến đi Bắc Âu, ông gặp họa sĩ Mai Trang và được ngắm tác phẩm này. Ông bày tỏ mong muốn được đưa bức tranh trở về Việt Nam. Một thời gian sau, Mai Trang gọi điện cho ông đồng ý. Cô còn tặng ông chiếc áo mặc khi làm mẫu vẽ cho họa sĩ. Sau này, đã có người trả tới hàng trăm nghìn đô la Mỹ để sở hữu tác phẩm ấy. Thậm chí, một bảo tàng ở Singapore từng tìm cách mua lại với mức giá còn cao hơn. Nhưng Nguyễn Mạnh Phúc từ chối. Ông yêu Bùi Xuân Phái và giữ lời hứa với người họa sĩ từng chuyển nhượng tác phẩm cho mình rằng bức tranh sẽ không rời khỏi Việt Nam.

Nhiều năm qua, ông xây dựng ở Việt Trì (Phú Thọ) một không gian văn hóa riêng với hàng chục tác phẩm điêu khắc, hàng trăm cổ vật, tranh quý và hiện vật nghệ thuật. Yêu và gìn giữ các giá trị văn hóa, ông muốn lan tỏa tình yêu đó đến cộng đồng, đến thế hệ trẻ hôm nay…

Linh Nguyễn

Các tin khác

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Nhà văn, liệt sĩ Nam Cao Bên dòng Châu Giang lộng gió

Chúng tôi về thăm khu tưởng niệm nhà văn, liệt sĩ Nam Cao (1917-1951) đúng vào vụ chuối ngự chín rộ thơm phức. Nằm bên sông Châu, những cây đại quanh vườn ra hoa quanh năm trắng muốt. Khu tưởng niệm nhà văn Nam Cao (thành lập năm 2004) là một trong số ít địa chỉ văn chương được công nhận là Di tích cấp Quốc gia (2023). Đây là một quần thể di tích, gồm bảo tàng di sản văn học của Nam Cao, ngôi nhà Bá Kiến và dấu chứng lò gạch trong làng.

Người cán bộ an ninh anh hùng có hồn thơ lãng mạn

Người cán bộ an ninh anh hùng có hồn thơ lãng mạn

Ông là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của lực lượng Kỹ thuật nghiệp vụ Công an. Ông được giao trọng trách Cục trưởng Cục An ninh mạng đầu tiên (năm 2010-2011) và sau đó là Cục trưởng Cục Kỹ thuật nghiệp vụ I, Tổng cục An ninh (2011-2014). Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, những đóng góp quan trọng cho sự nghiệp bảo vệ an ninh quốc gia và giữ gìn trật tự an toàn xã hội, tháng 8/2015, Đại tá Đào Văn Vinh được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nữ chiến sĩ Công an viết tiếp ước mơ trên giảng đường

Nữ chiến sĩ Công an viết tiếp ước mơ trên giảng đường

Giữa hàng trăm học viên tốt nghiệp Khóa D47 của Học viện Cảnh sát nhân dân (CSND) cái tên Ngô Linh Nga để lại nhiều ấn tượng đặc biệt. Với GPA 3.82/4.0, điểm khóa luận tuyệt đối 10/10 và bảng thành tích "khủng" trên nhiều lĩnh vực, Ngô Linh Nga là gương mặt tiêu biểu cho thế hệ học viên Công an nhân dân (CAND) năng động, hội nhập, giàu trách nhiệm và không ngừng vượt lên chính mình.

Nghệ sĩ ngoại giao

Nghệ sĩ ngoại giao

Khi kết bài, cậu phải làm sao cho nó có vị "vừa ngọt vừa đắng". Đừng có khen không, mà cũng đừng có chê hết. Phải giữ cái thế thăng bằng thì mới tồn tại được.

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên": Hành trình 80 năm qua lăng kính nghệ thuật

Chuỗi sự kiện "Tổ quốc bình yên" tại Thủ đô Hà Nội diễn ra từ ngày 9 đến 12/7/2026 do Bộ Công an phối hợp với UBND TP Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026) đã thành công rực rỡ, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng khán giả và du khách Thủ đô.

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

Mạch nguồn tri ân trong tâm thức người Việt

“Chiến dịch 500 ngày đêm” đưa các liệt sĩ trở về không chỉ là một đề án hành chính hay chỉ tiêu quy tập, mà đó là bản tuyên ngôn bằng hành động của một dân tộc chưa bao giờ quên giá trị của sự hy sinh. Đó là mạch nguồn tri ân bền bỉ, chảy từ quá khứ hào hùng qua hiện tại trách nhiệm và hướng tới tương lai nhân văn. Trong dòng chảy ấy, văn hóa tri ân không chỉ là đạo lý, mà đã trở thành sức mạnh nội sinh, định hình nên cốt cách và bản sắc độc bản của con người Việt Nam.

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ven bờ sông Hoài Nhân có loài hoa lạ lùng: hoa Minh Đăng, thân cứng chấp gió mạnh, lá đỏ thắm, mỗi cây đến cả bốn mùa cho chín bông hoa vàng rực có hình từa tựa lồng đèn. Hoa có mùi thơm lạ lắm, như mùi trầm thơm trên bàn thờ cứ gợi nhắc xa xăm, cứ hướng ta lên bầu trời vời vợi, ngửi lâu là chảy lệ nhớ thương...

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Cô gái yêu phim Pháp

Cô gái yêu phim Pháp

Sheila lớn lên ở Sheffield, một thị trấn phía Bắc nước Anh từng nổi tiếng với sự tinh xảo của nghề dao kéo và lòng dũng cảm của các phi công không quân. Đến năm mười bảy tuổi, vinh quang của thị trấn đã phai tàn, và quý bà thời Victoria tráng lệ đã trở thành một người buồn tẻ thất vọng.

Nhầm ngăn kéo

Nhầm ngăn kéo

Bá tước DuPont không giấu nổi vẻ đắc ý. Vừa sải bước về phía phòng ăn, ông vừa lướt nhanh tấm da cừu cũ kỹ mới tìm thấy trong kho lưu trữ. Đây chính là bản đồ dẫn lối đến kho báu thất lạc của dòng họ DuPont danh giá.

Thăm người nhà

Thăm người nhà

Giữa cái nắng hanh hao của buổi chiều tại Trại cải tạo Đông Sơn, Trần Lực đang vùi đầu vào xấp hồ sơ phạm nhân dày cộm. Tiếng lật giấy sột soạt bỗng bị ngắt quãng bởi một giọng nói run rẩy, đầy vẻ khẩn cầu từ phía cổng: