Chợ Âm phủ xứ cao nguyên lạnh

Khi mặt trời ngả nghiêng xuống núi, phố nhỏ lên đèn, êm đềm chìm trong làn sương mong manh cũng là lúc khởi đầu của chợ Âm phủ Đà Lạt. 

Cơn mưa khuya rả rích, lạnh đến tím người, nhịp sống chợ Âm phủ chùng hẳn xuống. Chợ tối nay không đông như mọi khi. Ngại gió mưa, khách tìm tới chốn khô ráo, ấm áp. Với người buôn bán ở chợ đêm Đà Lạt, điều đó thật tồi tệ, đồng nghĩa với một đêm buôn bán thất bát. Vắng khách, để lại những phận đời trong cơn mưa lạnh trông chợ đêm đến buồn.

Người buôn bán chợ Âm phủ Đà Lạt sống "khỏe" nhất vào mùa du lịch, từ cuối tháng 4 đến hết tháng 8 hằng năm. Thời điểm này, vừa làm vừa chơi tiền vẫn vào rủng rỉnh. Những tháng còn lại, họ buôn bán cầm chừng, nhiều tối hàng ế chỏng chơ. Mùa chợ vắng khách, cánh buôn bán chợ Âm phủ xúm lại tán gẫu, khuya khuya dọn hàng về tranh thủ ngủ, mai còn lo đi kiếm tiền sớm. Lúc bấy giờ còn nhớ mấy bận liền, bạn tôi chẳng bán được đồng nào, thế mà có ngày người lâm bệnh, nghỉ một tối cô ấy lo đến đứt ruột. Cứ sợ khách tìm đến mua hàng mình mà không gặp, chuyển sang mua ở quầy khác thì mất mối như chơi.

Chợ Âm phủ Đà Lạt đêm mưa.
Chợ Âm phủ Đà Lạt đêm mưa.

Tôi đi trong cơn mưa tối nay để tìm câu trả lời vì sao chợ đêm phố núi lại có tên gọi khác làm cho người yếu bóng vía phải khiếp hãi: Chợ Âm phủ!... Chợ của những hồn ma? Với tôi, cánh buôn bán chợ Âm phủ không còn xa lạ gì. Dù chẳng phải là gặp nhau ngày một nhưng mấy chiến hữu mỗi lần sát mặt tranh thủ lúc vắng khách lại lai rai vài xị rượu đế cho ấm bụng mà dốc bầu tâm sự. Thành thử, cánh này mặc nhiên "đặc cách" coi tôi là người chợ đêm của họ.

Cạn ly rượu thứ ba, theo chỉ dẫn của Hùng "râu", một tay "đàn anh" buôn bán quần áo cũ lâu năm có tiếng ở chợ này, tôi bước vội sang bên kia góc chợ, nơi đó dày đặc bóng tối với hình ảnh cụ bà lưng còng nặng, co ro trong cái áo mưa ngắn cỡn, trước mặt là mớ dâu tây tươi đựng trên cái nia ướt sũng. Cụ là Hà Thị Nở, năm nay đã ngoài 70 tuổi và có tới hơn 50 năm buôn bán ở chợ này. Cụ được xem là nhân chứng của chợ Đà Lạt, dõi theo sự đổi thay, phát triển của nó trong từng giai đoạn và biến cố lịch sử.

Cụ Nở kể, vào giữa thế kỷ XX, vùng rau Đà Lạt bắt đầu phát triển mạnh. Nông sản của miền đất này không thể chịu mãi cảnh "giấc mơ con đè nát cuộc đời con", nó bắt đầu trở mình thức giấc, vươn tới Đồng Nai, Sài Gòn hay tỏa xuống vùng Phan Rang, Phan Thiết.

Rồi có khi, rau Đà Lạt còn theo những chuyến xe hậu cần quân sự chở tới một vùng chiến thuật nào đó phục vụ nhu cầu của nhà binh. "Chiến tranh nổ ra, nhu cầu về rau càng lớn. Hàng ngày có cả trăm chiếc xe tải tìm lên Đà Lạt mua rau chở về xuôi. Để rau được tươi xanh, tranh thủ thời gian vì ban ngày còn phải làm vườn, người trồng rau khi đó thỏa thuận với người mua giao hàng vào lúc nửa đêm, rạng sáng. Địa điểm thỏa thuận là chợ Đà Lạt" - cụ Nở kể.

Cái tên "chợ Âm phủ Đà Lạt" ra đời trong hoàn cảnh như thế. Bây giờ, chợ Âm phủ không phải là địa điểm tập kết, giao hàng giữa nhà vườn và người thu mua nữa, thay vào đó là người họp chợ đến thâu đêm, suốt sáng. Chợ Âm phủ Đà Lạt hơn nửa thế kỷ qua là nơi quần tụ những mảnh đời lao động vất vả, tranh thủ ngủ ngày, kiếm ăn ban đêm như những thân vạc.

Không kể những hàng quán ăn uống có quy mô dọc lối vào chợ Đà Lạt theo đường Nguyễn Thị Minh Khai, hay hai bên bậc thềm lối lên khu Hòa Bình, người bán hàng chợ đêm Đà Lạt hầu hết là "nghề tay trái". Ban ngày, có người chạy xe thồ, kẻ phu hồ, người cắt rau thuê, kẻ bốc vác...

Sau một ngày làm việc nhọc nhằn, đêm xuống, họ quy tụ ra đây, chở theo mớ rau, gánh bơ, thúng dâu tây, nia móc khóa, mẹt khoai nướng, túm bóng bay... Hay như Vũ Thịnh, bạn tôi, vốn liếng chỉ là đôi bàn tay tài hoa, mớ giấy, bút chì, kiếm sống bằng nghề vẽ chân dung. Người có vốn liếng kha khá thì tậu quần áo len, đồ lạnh cũ về bán cho khách du lịch.

Nếu như ban ngày, chợ Đà Lạt bày bán đủ thứ, nhưng nghiêng về thực phẩm ăn uống, sản phẩm tiêu dùng, vật dụng là nhu cầu thiết yếu hằng ngày, hướng tới phục vụ người dân địa phương thì ban đêm, người ta bán nhiều nhất là quần áo ấm, đồ lưu niệm, đặc sản Đà Lạt hoặc những vật chất nghiêng về giá trị tinh thần. Đối tượng của chợ đêm hướng tới là khách du lịch.

Đã có thời điểm người ta cấm chợ Âm phủ Đà Lạt sau khi để xảy ra tình trạng "mất kiểm soát" về an ninh, trật tự. Chợ hoạt động về đêm, mùa du lịch dập dìu du khách. Các tay anh chị "có máu mặt" tứ xứ dạt về đây, sống bằng "nghề" bảo kê, móc túi, tranh giành lãnh địa, xưng hùng xưng bá. Chẳng mấy chốc chợ Âm phủ trở thành điểm đen chứa chấp mầm mống tội phạm. Những vụ móc túi, đâm chém, nạt nộ, bắt chẹt du khách xảy ra liên miên.

Quản lý không được, chính quyền cấm quách chợ đêm cho rảnh tay. Điều đó cũng chẳng có gì là lạ ở xứ ta. Cái gì không quản lý được là cấm, đã thành lệ. Nhưng cấm riết rồi cũng đâu có xong. Dân chợ phản ứng dữ lắm, vì đó là nơi họ kiếm sống hàng chục năm qua.

Những đứa trẻ kiếm sống bằng bán bóng dạo.
Những đứa trẻ kiếm sống bằng bán bóng dạo.

Cấm chợ rồi cả nghìn con người biết bám víu vào đâu để sống, rồi lực lượng ăn theo sức lao động của họ còn đông hơn nhiều số đó nữa. Khách du lịch mất chỗ thăm thú về đêm, lên tiếng chỉ trích cách làm chẳng mấy hay ho của chính quyền. Thế là chợ được mở trở lại. Cánh kiếm sống ở chợ Âm phủ, mừng ra mặt!..

Từ ngày tới đất này ngụ cư, đã có đôi lần, tôi như một lữ khách háo hức thức trắng đêm cùng mấy cô hàng xén ngoài chợ Âm phủ cho thỏa thú phiêu lưu. Tiếng rao bán quần áo "siđa" (đồ cũ) khiến tôi khoái chí đến tận bây giờ. Chưa thấy ở đâu người ta có kiểu bán hàng là lạ như ở chợ xứ này. Khi ấy, mà cũng đâu có xa, cách đây chưa đầy chục năm thôi, người ta không có thói quen treo bảng giá như bây giờ.

Để không tuột mất khách, cứ thấy ai đang tới gần, chủ hàng quần áo rao lớn: "Mười lăm, mười lăm, mười lăm!... rẻ, đẹp, lựa xài!... rẻ, đẹp, lựa xài!...". Ý chủ muốn nói: Hàng của họ tuy cũ nhưng mà đẹp, chắc, bền, giá lại rẻ, cứ việc lựa về mà xài!...

Thành thử, cả chợ đều có lối bán hàng như thế. Nghe xốn xang, thật vui tai. Vậy đấy!... Cái duyên bán hàng ở chợ đêm Đà Lạt chất phác, quê mùa giữa phố thị đến thế là cùng. Và, đến bây giờ… vẫn thế.

Cũng phải thôi, người buôn bán ở chợ Âm phủ Đà Lạt phần lớn là nông dân tứ xứ thứ thiệt. Nhiều nhất đến từ vùng Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên…; xa hơn nữa là Thanh Hóa, Nghệ An, đến vùng Hà Giang, Lạng Sơn… cũng có. Ở họ, điểm chung là vùng đất quê nhà khắc nghiệt, không lo nỗi miếng cơm manh áo, phải đèo bòng, dìu dắt nhau dạt vào đất này kiếm ăn mong có ngày đổi đời, thay vận.

Cuộc sống bây giờ dù vẫn còn cơ cực nhưng "dễ thở" hơn quê nhà, nếu chịu khó "cày" thì sống khỏe re. Có người gia đình đã vào Đà Lạt định cư đến đời thứ 2 như anh Vương Văn Quý, chị Hà Thị Mây… nhưng cũng có người mới vào được ít năm như bạn tôi, Nguyễn Khánh Hoàng, Đặng Văn Hào... hay vừa lên Đà Lạt được 2 tháng qua để bán dạo theo mùa du lịch như nhóm người đến từ Quảng Nam: Út ngố, Minh đen, Bảy gù, Hương sún…

Chợ Âm phủ Đà Lạt thường họp từ 19h hôm nay kéo dài đến 3 - 4h sáng hôm sau thì nhường chỗ cho chợ ngày. Khách đến không phân biệt sang hèn, từ những tay chạy xe thồ thức khuya đón khách, người lao công quét đường vừa xong việc, những nhạc công, ca sĩ vừa rời quán bar, vũ trường, đến những cô cậu sinh viên ít tiền lãng mạn, thích lang thang, hay khách du lịch muốn thưởng thức hương vị Đà Lạt về đêm.

Ở chợ Âm phủ chẳng có giới hạn nào cho sự giàu sang hay nghèo hèn. Người ta đến chợ có khi trong người không một đồng dính túi, như thời sinh viên chúng tôi chẳng hạn. Vậy mà tuần nào cũng phải lượn ra dạo một vòng chợ mới chịu. Đến để ngắm, để lựa, để thử mà không bắt buộc phải mua. Ở đây, đôi khi người ta đối đãi với nhau như những bậc quân tử, lấy nghĩa tình làm trọng.

Thế nhưng, cũng không ít kẻ ham tiền bạc mà coi nhẹ nghĩa khí, danh dự. Đó là những lần xảy ra cảnh mồi chài, níu kéo, bắt chẹt du khách, khiến cho những người làm ăn chân chính bị phen xấu mặt lây.

Xị rượu đế cạn đến giọt cuối cùng, tôi tìm lối trở về gác trọ, bỏ lại phía sau những mảnh đời trong cơn mưa lạnh. Nơi đó chợ Âm phủ!..

Kim Ngân

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.