Văn chương: Câu chuyện của tổng phổ cộng đồng hay lược phổ cá nhân?

Trong tập tiểu luận “Những màu khác”, nhà văn người Thổ Nhĩ Kỳ Orhan Pamuk (Nobel văn chương 2006) viết, rằng văn chương không cho phép một nhà văn vờ là mình đang cứu vãn thế giới, mà đúng hơn, nó đơn giản là cho anh ta cơ hội cứu vãn một ngày khó ở; rằng để vui sống, mỗi ngày ông phải dùng một liều văn chương..."

1. Nhà thơ người Chile Pablo Neruda (Nobel văn chương 1971) từng phát biểu: “Tôi không có lời khuyên nào dành cho các nhà thơ trẻ cả. Họ cần phải tự đi con đường của họ; họ phải đương đầu và vượt qua các trở ngại khi tìm cách diễn đạt bản thân”.

Tôi đặc biệt lưu ý đến cụm từ “tìm cách diễn đạt bản thân”. Cụm từ này lại gọi về trong tôi một câu của nhà văn người Pháp gốc Trung Quốc Cao Hành Kiện, nơi diễn từ ông trình bày tại lễ nhận giải Nobel văn chương năm 2000: “Văn chương giúp con người bảo trì ý thức làm người”.

Văn chương: Câu chuyện của tổng phổ cộng đồng hay lược phổ cá nhân? -0
Tác giả cuốn sách này cho rằng, để vui sống mỗi ngày ông phải dùng một “liều” văn chương.

Thảng hoặc đâu đó ở ta lại cất lên lời ta thán, rằng “đám trẻ” bàng quan, đứng ngoài những vấn đề nóng bỏng của xã hội; rằng văn trẻ cứ quanh quẩn trong phạm vi cái tôi cá nhân bé tí, với câu chuyện tủn mủn vụn vặt… Cảm giác các phạm trù nghệ thuật và thông tấn, cuộc sống và cuộc văn... cứ bị lẫn lộn đánh đồng.

Trong tập tiểu luận “Những màu khác”, nhà văn người Thổ Nhĩ Kỳ Orhan Pamuk (Nobel văn chương 2006) viết, rằng văn chương không cho phép một nhà văn vờ là mình đang cứu vãn thế giới, mà đúng hơn, nó đơn giản là cho anh ta cơ hội cứu vãn một ngày khó ở; rằng để vui sống, mỗi ngày ông phải dùng một liều văn chương. Nhà văn người Mỹ gốc Nga Vladimir Nabokov, trong tác phẩm “Hành khách”, cũng đã đưa ra chất vấn giàu sức phản tỉnh: “Chẳng lẽ không phải mỗi nhà văn đều chính là kẻ vẫn bận tâm với những thứ vặt vãnh đó sao?”…

Có nghĩa là, nhà văn chọn viết về đề tài gì thì không mấy quan trọng; quan trọng hơn là anh ta tiếp cận và xử lí đề tài đó - tức văn chương hóa đề tài đó - như thế nào. Mà xem ra đề tài càng “nhỏ” thì văn chương càng tiến sát con người, càng đứng về phe con người.

Trong truyện dài “Về cô gái này”, Nguyễn Ngọc Thuần viết: “Người ta nói tâm hồn con người có xu hướng tìm đến những điều nhỏ hơn những điều lớn. Vì sự thật là chúng ta chỉ có thể chứa những điều nhỏ. Một đôi lần chúng ta chứa điều lớn, điều vĩ đại, nhưng nó không phải là cách mà tâm trí chúng ta vận hành”.

Phải chăng bởi quan niệm như vậy nên tác giả đã “giải đại tự sự” bằng cách chọn cho tác phẩm của mình câu chuyện “mang tính cá nhân” của Z, một cô gái sống đời vô danh, bị cái bệnh béo phì hành hạ cả thể trạng lẫn não trạng. Câu chuyện tưởng như “nhỏ” gói trong cuốn sách mỏng 169 trang ấy lại có sức thuyết phục lớn bởi hàm lượng tính tư tưởng, hàm lượng vấn đề xã hội trong đó. Và mãnh lực từ cách kể của tác giả đã hấp dụ người đọc, càng đọc họ càng bị hút chặt vào, củng cố trong họ xác tín, rằng câu chuyện được kể đôi khi xem ra không quan trọng bằng cách kể.

Nhân vật của Nguyễn Ngọc Thuần truy vấn: “Cuộc sống của mình có thực sự là cuộc sống không?”; “Cuộc đời này là không sao đâu nhưng sao nước mắt cứ muốn trào ra?”… Đọc “Về cô gái này”, người đọc có dịp ngụp sâu vào nỗi buồn, nỗi cô đơn ngơ ngác của tha nhân, của bản thân, được thanh lọc tẩy rửa để rồi đứng dậy tìm cách tự hóa giải bi kịch, tự làm mới, tự khỏa lấp khối trống rỗng, tự nới giãn đường viền… cuộc sống của mình.

Trong tập tiểu luận “Một cuộc gặp gỡ”, nhà văn, nhà phê bình Milan Kundera phát biểu, đại ý, không phải là bi quan cũng chẳng phải tuyệt vọng, đấy đơn giản là một sự hiển nhiên, nhưng là một điều hiển nhiên thông thường bị che đậy bởi chúng ta thuộc về một tập thể làm cho chúng ta đui mù vì những giấc mơ, những kích thích, những dự án, những ảo tưởng…, rồi đến một hôm, tấm màn che rơi xuống và để ta lại cô đơn với cơ thể, phó mặc cho cơ thể; sự đối mặt dữ dằn sau cuối của con người là với tính vật chất sinh lý của họ; đằng sau những khuôn mặt, kể cả khuôn mặt oa trữ của kho báu hay mẩu vàng hay viên kim cương, là “cái tôi” cực kì mong manh run rẩy trong một cơ thể.

Phải, văn chương nên thường xuyên biết phản tư, biết giải đại tự sự, lẩy hú họa “những ví dụ xoàng”, bớt tham vọng đúc kết khái quát… để trả con người từ tổng phổ cộng đồng về lược phổ cá nhân, từ trạng thái trời về trạng thái người, để giúp con người biết len sâu vào những tiểu ngạch của thế giới và bên trong chính mình nhằm bảo trì ý thức làm người. Văn chương chân chính là văn chương truy vấn về nhân tình nhân tính. Tình người tính người có khi được biểu hiện sinh động bằng những cảm xúc cảm giác tưởng chừng như riêng tư vặt vãnh chớp nhoáng.

2. Cảm xúc cảm giác - đặc biệt là cảm xúc cảm giác yêu - là chỉ dấu của tính người tình người. Thơ là thể loại tương thích nhất để ghi lại thứ cảm xúc cảm giác vừa mơ hồ vừa vững chãi này. Chẳng hạn như bài thơ “Chuyến phà không duyên” của Đoàn Tú Anh dưới đây:

Văn chương: Câu chuyện của tổng phổ cộng đồng hay lược phổ cá nhân? -1

Chuyến phà không duyên
Chúng mình chung một chuyến phà trưa
Không bảo rằng duyên vẫn âm thầm đợi
Sông mênh mông bơi hoài chẳng tới
Hơn một lần em mong gặp chuyến sau
Chắc không duyên nên mình cứ lạc nhau
Sông nông nổi nên hai bờ bồi, lở
Biết nhớ, biết thương nghiêng về em nhiều lắm
Không hẹn trăm năm vẫn đợi. Và chờ…
Em giờ đã là khách quen phà cũ
Bao người dưng gặp gỡ thoáng môi cười
Chúng mình xưa quen nhau cũng thế thôi
Em khờ khạo để rơi vào miền nhớ
Rằng không duyên thôi đừng ngóng ngẩn ngơ
Con gái lớn rồi sẽ về bến khác
Chuyến phà quen buồn vắng người khách lạc
Lên phà không phải để sang sông…

Cuộc đời ơi, sao lắm lạ kỳ/ Có những năm tháng đi qua mà chẳng thành nỗi nhớ/ Nhưng nhiều khi chỉ một lần gặp gỡ/ Một thoáng nhìn thôi cũng trăn trở mãi trong nhau” (Thuận Hữu). Vâng! “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu?” (Xuân Diệu). Có nghĩa gì đâu khi “chúng mình chung một chuyến phà trưa”, rồi nhìn nhau “thoảng môi cười”. Vậy mà, “em khờ khạo để rơi vào miền nhớ”. Để rồi, sau chuyến phà định mệnh ấy, ngày ngày “em” lại… “lên phà”. “Lên phà không phải để sang sông”, mà là để tìm về cảm giác, để mong được gặp lại “anh”, được nhìn thấy “anh”, dẫu chỉ một lần nữa trong đời…

Người đâu gặp gỡ làm chi/ Trăm năm biết có duyên gì hay không” (Nguyễn Du). “Chắc không duyên nên mình cứ lạc nhau”, “anh” nhỉ? Bởi người ta nói “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” mà! “Sông mênh mông bơi hoài chẳng tới”. Đến bao giờ “chúng mình” mới nhận ra nhau? Đến bao giờ tình “em” mới chạm được tình “anh” rồi hòa chung làm một? Có lẽ “chúng mình” chỉ có duyên gặp gỡ chứ không có duyên quần tụ, “anh” à!... Ôi chao, hai tiếng “chúng mình” nó mới ngọt ngào làm sao, mới đáng yêu làm sao! Từ “chúng mình” thể hiện khao khát thiết lập mối quan hệ kết dính, bện quyện. Nhưng… khao khát chỉ để mà… khát khao!

Đi suốt bài thơ, người đọc không hề bắt gặp đại từ nào được “em” - tác giả - dùng để gọi người con trai. Cũng phải thôi, bởi nếu đại từ “anh” xuất hiện chẳng hạn thì sẽ trở nên thừa thãi khi trước mắt tác giả (và cả trước mắt người đọc), không gian đã đầy ắp bóng hình “anh” rồi! Ba lần tác giả dùng đại từ ở ngôi thứ nhất số nhiều là “chúng mình”, “mình” và “chúng mình” cho thấy toàn bộ bài thơ là lời đối thoại giữa “em” và nhân vật “anh” vắng mặt. Một khi đối tượng hướng đến vắng mặt thì đối thoại chỉ là độc thoại. Nói với “anh” nhưng thực ra là nói với chính mình…

Hạnh phúc với con người ta là mỗi ngày được lấp đầy khoảng trống mênh mông nơi ngăn hồn bằng những cảm xúc cảm giác. Tác giả bài thơ mỗi lần “lên phà” là để tìm đến thứ hạnh phúc đó, được “đợi”, được “chờ”, được hy vọng, thất vọng, được hoài tưởng, mơ tưởng, khát khao… Người con gái (“em”) và chàng trai (vắng mặt) trong bài thơ đã có một chuyến đi qua nhau trong đời. “Như hút gió giữa ngàn lau trắng ấy/ Thổi qua rồi bông lá vẫn còn rung” (Thúy Bắc). Liệu chàng trai có biết, mình là ngọn gió đã thổi qua đời cô gái, làm xáo trộn đời sống tình cảm của cô ta đến mức nào không?

Thơ là thư ký chân thành của trái tim, là sự ngân rung của tình cảm sung mãn mãnh liệt. Bài thơ “Chuyến phà không duyên” tràn ra trên đầu ngọn bút của Đoàn Tú Anh bởi người thơ này đã đi đến tận cùng cảm giác, đã sống đến tột cùng cảm xúc. Cảm giác cảm xúc đạt đến độ bốc cháy thăng hoa nên lời thơ nghe đến là tự nhiên, tự nhiên như thể trang nhật kí ngày thường. Bài thơ cứ vọng ngân trong tôi, nói với tôi, rằng hãy biết mê biết say giữa cuộc đời quá tỉnh, và hãy biết cất giữ mỗi ngày vào ngăn kỷ niệm.

Ở trên, tôi cố ý trích dẫn cổ nhân, Nguyễn Du, Xuân Diệu, Thuận Hữu, Thúy Bắc với hàm ý nhấn mạnh, rằng tiếng thơ của Đoàn Tú Anh, cũng như của một nhà thơ bất kì, không hề nhỏ vụn lạc lõng. Mọi văn bản đều là liên văn bản, xuyên thông gặp gỡ nhau bởi tính người tình người.

Hoàng Đăng Khoa

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.