Trở lại tên các loại hình nghệ thuật

Trong quá trình tìm tòi, sáng tạo nghệ thuật - một công việc cao quý rất cần được thường xuyên đề cao, tôn vinh để khích lệ các chủ thể sáng tạo. Thế nhưng, trên thực tế có tình trạng, một số tác giả vì quá ham tìm những cách biểu hiện mới lạ mà trở nên cực đoan, dẫn đến việc tác phẩm đi quá xa đến mức không còn thuộc loại hình nào. Có lẽ rõ nhất là trong thơ.

Đã gọi là thơ thì không thể không thơ. Như thế nào là thơ? Xin được trở lại khái niệm này như một sự định nghĩa nôm na dễ hiểu (chứ không lý luận cao siêu gì). Thơ phải có hai yếu tố: Một là có vần điệu, hai là phải đẹp, lãng mạn, "hư" một chút chứ không nên quá "thực" (thơ mà). Ở yếu tố thứ nhất - vần điệu - thì dứt khoát thơ không chấp nhận bất vần. Không ít bài thơ chứa những khổ thơ đại loại:

Em đi
để lại trong anh một khoảng trống
không gì có thể lấp được
Dù có vô vàn niềm vui khác
Cũng không thể thay thế em

bai-tho-hay-cua-nha-tho-xuan-dieu-245409.jpg -0
Xuân Diệu - nhà thơ lớn luôn đề cao vần điệu và niêm luật trong thơ.

Đó là những câu thơ đăng trên một tờ báo gần đây. Tất cả những câu chữ trích dẫn trong bài viết này, vì để giữ thể diện cho tác giả và tờ báo, tôi xin miễn nói tên cụ thể. Mấy câu trên khác gì câu nói cửa miệng hàng ngày (khẩu ngữ)? Sao có thể được coi là thơ? Chưa kể ý tứ quá bình thường, nói điều ai cũng thấy, người ta vẫn nói từ lâu, tác giả chẳng có một chút tư duy, lao động gì. Và đây là một "tìm tòi" theo kiểu thơ leo thang cũng đã cũ rích:

mặt trời
      mọc
         rồi
           lặn
Em đến
      rồi
         đi
Để lại
     cho tôi
           cô đơn
               hẫng hụt…

Bất chấp vần điệu, cố ý "leo thang", chỉ tốn diện tích báo. Còn nội dung thì rất khiên cưỡng, vô nghĩa khi so sánh "em đến rồi đi" với "mặt trời mọc rồi lặn" ("mặt trời mọc rồi lặn" là chu kỳ thời gian tất yếu, còn "em đến rồi đi" có thể chẳng bao giờ gặp lại). Thậm chí, thơ lục bát cũng không có vần:

Ta đi giữa cánh đồng làng
Càng thêm gắn bó với quê hương mình.

Còn yếu tố thứ hai - thơ - nghĩa là phải đẹp, lãng mạn, "hư" - thì không ít người vi phạm. Yếu tố này - bản chất của thơ - không chấp nhận mọi sự phô diễn trần trụi, "nôm na mách qué", thô thiển, sa đà vào những cái vụn vặt, phản thẩm mĩ. Có một vài người nào đó đã say sưa khai thác phần bản năng (libido), phần "con", thể hiện sự khát thèm nhục dục xa với phần người, phần nhân văn cao cả chính là nằm trong khuynh hướng này. Họ đã ngộ nhận đó là tìm tòi, sáng tạo. Đáng tiếc, có một vài người được coi là "nhà thơ" đã hào hứng cổ suý. Thật không thể tưởng tượng những câu chữ sau đây lại được coi là thơ và đăng ở một tạp chí: "Đêm hoang/ lớp nhớp bùn đỏ/ nhờn như mỡ/ Dấp dính hồ/ Dấp dính keo/ Ngập môi mĩ nữ".

Tất nhiên, nói như trên không có nghĩa thơ chỉ đề cập đến cái hay, cái đẹp hoặc tô hồng cuộc sống. Song cần nhớ: Thơ cùng với nhạc là hai chủng loại miêu tả cuộc sống bằng phương thức biểu hiện chứ không phải là tự sự, nghĩa là: Nói đến tâm trạng, cảm xúc của chủ thể chứ không phải là kể chuyện trong đó có các sự kiện và nhân vật. Ngay cả thể loại truyện thơ tuy có yếu tố cốt truyện nhưng vẫn không thể thiếu việc biểu hiện tâm trạng, cảm xúc của người viết.

Âm nhạc đương nhiên là phải có nhạc điệu, hàm chứa các yếu tố: độ cao thấp của giai điệu, tiết tấu, cường độ, sắc thái âm thanh. Như vậy, âm nhạc phải vào con người qua tai chứ không phải là những tiếng ồn náo loạn, pha tạp, lại trông cậy nhiều ở các yếu tố ngoài âm nhạc: ánh sáng sân khấu, múa phụ họa như rất nhiều tiết mục hiện nay đang có xu hướng lấn lướt trên các sân khấu biểu diễn và các đài truyền hình. Những bài hát truyền thống trong quá khứ hay nhất khiến bất cứ ai cũng ưa thích là thứ âm nhạc để nghe, chứ không phải để xem như nhiều bài hát đang xuất hiện lan tràn. Cần nhớ rằng âm nhạc khác với âm thanh. Âm thanh là mọi tiếng động hỗn tạp, tự nhiên. Chỉ khi nào âm thanh được tổ chức theo những quy luật về tiết tấu, giai điệu mới được gọi là âm nhạc. Vậy thì nhiều bài hát hiện nay chỉ là những mớ âm thanh hỗn tạp chứ không thể gọi được là âm nhạc.

img_7568 (copy).jpg -1
Hòa nhạc thính phòng - một loại hình âm nhạc hội tụ yếu tố cảm xúc, giàu hình tượng nghệ thuật. Ảnh minh họa

Kịch là vở diễn trên sân khấu được tổ chức bởi những mâu thuẫn, xung đột của những nhân vật qua hệ thống hành động (gồm hành vi và lời nói). Khi mâu thuẫn được tập trung đến đỉnh điểm (thắt nút) thì dẫn tới phải "cởi nút" để giải quyết, kết thúc kịch. Bản thân từ kịch có nghĩa là kịch liệt, là căng thẳng. Không đạt được như vậy thì không thể là kịch. Nhưng không có nghĩa chỉ là mâu thuẫn giữa ta và địch, giữa thiện và ác, cái tốt và cái xấu, tích cực và tiêu cực mà có thể còn là mâu thuẫn trong bản thân các tình huống, trong nội tâm của con người. Vậy nên sẽ rất giỏi, cao tay nếu trong vở kịch toàn những nhân vật tốt, có tính cách cao đẹp mà người xem vẫn thấy rất "căng", phải hồi hộp theo dõi, ví như vở kịch nói "Nguồn sáng trong đời" của cố tác giả Lưu Quang Vũ là một ví dụ điển hình.

Dù có sáng tạo, cách tân thế nào chăng nữa cũng không thể chệch khỏi đặc thù đó của loại hình - điều khiến nó mang tên kịch. Nhưng đã không ít người quên mất cái tên loại hình nghệ thuật này để biến sân khấu thành nơi cho các nhân vật "đọc kịch bản" nhằm thuyết minh cho ý đồ tư tưởng định sẵn của tác giả. Có thể gọi đó như một thể "ký" của sân khấu, chỉ là việc diễn viên vào vai rồi lên sân khấu kể chuyện bằng đối thoại.

Trong nhiều Liên hoan sân khấu thử nghiệm do Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam tổ chức, ghi nhận sự cố gắng tìm tòi để "thử" của rất nhiều đơn vị sân khấu cả nước. Nhưng nhiều vở đã không còn là kịch theo những quy chuẩn của loại hình như đã nói, bởi chỉ là mớ đối thoại rất bề bộn nhằm ẩn dụ những điều sâu xa nào đó mà tác giả muốn gửi đến khán giả.

"Sang sông" là một trường hợp tiêu biểu cho khuynh hướng này. Sao có thể gọi đó là kịch khi không hề có sự tập trung mâu thuẫn, xung đột dẫn đến cao trào của hệ thống nhân vật trong vở? Các nhân vật trên sân khấu thay nhau nói những lời đầy tính triết lý, ẩn dụ cho những tư tưởng, ý nghĩ đã định trước. Đã đành là thử nghiệm, song nên chăng là cho ra đời một loại hình khác gần với kịch chứ không phải là kịch. Việc vở này chỉ nhận được sự tán dương (nếu có) trong nội bộ những người làm nghề mà không được người xem bình thường hưởng ứng là điều rất đáng để các tác giả phải suy nghĩ.

Thực ra, mấy chục năm trước - những năm 1965 - 1966, Trần Vượng đã có ý thử nghiệm loại kịch thiên về hành động mà coi nhẹ xung đột qua vở "Bức tranh mùa gặt" (Đoàn Kịch nói Hà Nội dựng). Đó là một vở tốt, song chưa thể nói được là thành công. Vậy nên vẫn phải trở lại yêu cầu của loại hình này là phải có xung đột. Yếu tố này càng căng, càng mãnh liệt, kịch càng hấp dẫn.

Sang lĩnh vực điện ảnh. Không ít người làm phim quên yêu cầu đầu tiên của loại hình này là kể chuyện, miêu tả, phản ánh, biểu hiện bằng hình ảnh chuyển động là chính, chứ không phải là ở lời thoại (như sân khấu). Vậy nên đã có rất nhiều phim để nhân vật nói quá nhiều, gần như từ đầu đến cuối chỉ là liên tục đối thoại, còn hình ảnh rất ít tìm tòi, không có được những khuôn hình giàu biểu cảm, đặc sắc về ngôn ngữ điện ảnh.

Những phim nổi tiếng nhất trong lịch sử điện ảnh thế giới như "Ông già và biển cả", "Cuốn theo chiều gió", "Chiến hạm Pô-chen-kin", "Số phận một con người" …. đều không lạm dụng lời thoại mà chủ yếu vẫn là hình ảnh được tìm tòi rất công phu cộng với tài năng diễn xuất đặc biệt của diễn viên. Phim truyện của ta cũng có một số phim đạt được yêu cầu này và đó thực sự là những phim hay: "Bao giờ cho đến tháng 10", "Con chim vành khuyên", "Cánh đồng hoang", "Mùa ổi"…. Song, nhìn chung, nhiều phim Việt Nam vẫn sa đà vào đối thoại mà xao nhãng ngôn ngữ hình ảnh. Vậy thì sao còn gọi là điện ảnh?

Đó là mấy loại hình văn nghệ chính mà một số người sáng tác đã lãng quên đặc thù ngôn ngữ riêng làm nên bản chất qua cái tên của chủng loại. Thiết nghĩ, cần luôn trở lại những cái tên đó từ khi ra đời: Thơ, nhạc, kịch, điện ảnh… Rời xa, sẽ là sự lầm lạc khó được công chúng chấp nhận.

Nguyễn Đình San

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.