Trần Tùng Chinh: Người đưa đò hai bến

Trong các hội viên được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 2024, khi đọc danh sách có tên Trần Tùng Chinh, kỳ thực lòng tôi vui một niềm vui khó tả. Bởi chính từ bàn tay anh, nhiều lứa viết trẻ của An Giang đã thành công, kết nạp vào hội bấy lâu nay. Anh vẫn cứ âm thầm với công việc làm một người đưa đò. Mãi đến bây giờ mới chịu làm hồ sơ vào hội, khi quá nhiều người bạn văn thúc giục tận mấy năm nay.

Giọng văn Nam Bộ đầy day dứt

Có lần về An Giang giao lưu, anh chở tôi đi lòng vòng Long Xuyên, khoe vẻ đẹp tươi mới của một thành phố đang rừng rực sức sống. Quê nội tôi ở Tân Châu, thuở nhỏ tôi cũng hay ghé Long Xuyên để thăm bà con. Ngày đó, Long Xuyên còn cũ kĩ, bàng bạc một màu thời gian nhuốm lên những con đường, những góc phố và in hằn lên một nét lam lũ đầy thương khó của dân bản xứ. Nhưng bây giờ, Long Xuyên đã rộn ràng khoác lên mình tấm áo mới với nhiều cửa hàng kinh doanh sáng đèn lấp lánh. Hay như con phố đêm trải dài với nhiều quán xá mở tận khuya.

Đêm chúng tôi dừng chân ở một quán cháo đậu, nước cốt dừa, ăn kèm mấy món cá cơm kho, dưa mắm, vịt muối và cải xá bấu. Khắc giây đó, tôi thấy một trời thương tưởng dội về trong lòng mình. Tôi không nói ra, nhưng kỳ thực, lần đó, chính Trần Tùng Chinh mới cho tôi thấy được sự thao thiết quê xứ. Hình như, đó cũng là cách mà anh khơi dậy trong tôi một vùng ký ức đã bị phôi phai theo năm tháng bươn bả nơi phố xá Sài thành.

chân-dung-nhà-van-tr%3fn-tùng-chinh.jpg -0
Nhà văn Trần Tùng Chinh.

Tôi biết Trần Tùng Chinh từ những năm tháng mình còn ngồi trên ghế nhà trường với những truyện ngắn học trò rất dễ thương và lắng đọng. Với thế hệ chúng tôi ngày đó, cái tên Trần Tùng Chinh luôn gây háo hức trên các tờ báo dành cho tuổi mới lớn như Áo trắng, Mực tím, Hoa học trò… Mỗi truyện ngắn viết cho lứa tuổi xanh này của anh luôn mang đến một hình ảnh thân gần nào đó, thể như anh thấu hiểu ngọn ngành tâm tư của chúng tôi.

Tôi còn nhớ, lần mình đọc truyện ngắn “Tía ơi” của anh đăng trên Áo trắng đó là những ngày tôi chỉ vừa học lớp 9, đâu đó năm 1998 thì phải, truyện ngắn gây ấn tượng bằng giọng văn Nam Bộ chân phương mà sâu lắng chạm đến trái tim của một đứa trẻ đang bắt đầu tập tễnh đường văn. Năm đó, tôi chỉ mới là một học sinh cấp hai.

Chỉ vậy thôi, rồi biến thiên cuộc đời khiến tôi chẳng đi con đường mà mình vốn dĩ đam mê. Cho đến 20 năm sau, tôi bất ngờ rẽ lại vào con đường văn chương như duyên nghiệp mà mình trót phải vương mang. Lúc này, tôi mới có dịp gặp anh. Làng văn hay trêu Trần Tùng Chinh là nhà văn đẹp lãng tử nhất miền Tây. Dường như năm tháng thời gian đã bỏ quên anh. Vẫn là Trần Tùng Chinh trẻ trung và đầy tình cảm. Có lẽ với công việc là giảng viên môn Ngữ văn ở Đại học An Giang khiến môi trường xung quanh anh đều là các cô cậu tuổi cập kê nên anh vẫn trẻ bất biến là vậy.

Nhưng, nếu nói ấn tượng với mình thì đó chính là khoảng đời tôi đã ngoài ba mươi tuổi đời, cầm tập truyện ngắn “Chuyến xe ngựa về Bảy núi”, tôi thấy một Trần Tùng Chinh day dứt với bao phận người trên cố xứ này. Câu chuyện một người phụ nữ Việt kiều xa xứ về tìm lại quê xưa.

Trên chuyến xe ngựa lộc cộc đó, bà như lần dò ngược về quá vãng đời mình cùng câu chuyện tình đầy tiếc nuối với anh chàng xà ích ngày ấy. Cái nghèo, cái bất tương đồng gia thế đã chia rẽ con người ta dạt về hai phía không nhau. Dâu bể phủ lên đời người những biến thiên, người phụ nữ nay đã khác xưa, chỉ có quê mình vẫn bóng cây xanh mát, xóm giềng vẫn bình yên tối lửa tắt đèn có nhau, và hơn hết, chính cậu trai trẻ đánh ngựa chở bà về miền nhớ nhung ấy lại là con người tình cũ chẳng chung đôi. Phận người xứ này đôi khi cơ cầu quá đỗi. Quê vẫn còn đó, chỉ có mình bỗng thành người lạ trên xứ sở.

Hành trình văn chương của mình, Trần Tùng Chinh đã đoạt Giải nhì cuộc thi Truyện ngắn Báo Áo trắng năm 1993, Giải nhất Truyện ngắn Đồng bằng sông Cửu Long năm 2011, Giải C của Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật toàn quốc năm 2017, Giải ba Cuộc thi Đóa hoa đồng thoại năm 2020… Anh cũng đã in nhiều tập truyện như: "Mùa mưa ở lại", "Thủ khoa", "Bâng quơ trên núi", "Trại mùa Xuân", "Anh em hô biến", "Ba trái tim Bạch tuộc", "Mùa hè năm ấy có cơn mưa rào"…

Âm thầm gieo mầm cho văn trẻ

Trần Tùng Chinh là Thạc sĩ Văn hóa Việt Nam, hiện đang làm giảng viên Khoa Sư phạm Ngữ văn của Trường Đại học An Giang. Anh là người có công gầy dựng Câu lạc bộ Văn thơ Đại học An Giang, và là người khai sinh ra bút nhóm Đồng Xanh qui tụ rất nhiều cây bút trẻ là sinh viên của trường. Cách đây vài năm, anh mời tôi về giao lưu cùng các cây bút trẻ. Chuyến đi mới cho tôi thấy một Trần Tùng Chinh đầy nhiệt huyết với việc giữ lửa đam mê và hun đúc tinh thần văn chương cho các cây bút trẻ của không chỉ Trường Đại học An Giang, mà cả trên bình diện toàn tỉnh.

Bỏ công, bỏ sức, thậm chí là từ túi tiền cá nhân, anh tạo phong trào, chăm chút bài viết còn non tay, rồi liên hệ các nơi gửi in… Cũng từ mối quan hệ cá nhân, anh thường xuyên mời các cây bút đã thành danh về sinh hoạt, giao lưu và chia sẻ kinh nghiệm với Câu lạc bộ Văn thơ của trường, lẫn bút nhóm Đồng Xanh. Những cuộc thi nho nhỏ với phần quà là sách do anh tài trợ, hoặc kêu gọi bạn bè đóng góp đã tạo một niềm tin hứng khởi để các bạn trẻ dấn thân vào con đường viết lách.

nhà van tr%3fn tùng chinh trong bu%3fi sinh nh%3ft m%3fng bút nhóm ð%3fng xanh 3 tu%3fi.jpg -1
Nhà văn Trần Tùng Chinh (bìa phải) trong buổi sinh nhật mừng bút nhóm Đồng Xanh 3 tuổi.

Hàng tháng, Trần Tùng Chinh đều có những buổi sinh hoạt chuyên đề cho các cây bút trẻ. Từ những buổi nói chuyện, định hướng phong cách sáng tác, cả chỉnh sửa bài ấy, anh đã tạo nên một lứa viết bắt đầu có những truyện ngắn, thơ đăng rải rác các báo từ Trung ương đến tỉnh thành như Lê Văn Nhân, Huỳnh Chí Thiện, Trương Hoàng Hân, Trần Quốc Giàu, Đỗ Thị Thanh Thảo…

Tôi nhớ hôm cây bút trẻ Lê Văn Nhân lên TP Hồ Chí Minh để nhận giải Nhất của cuộc thi viết truyện ngắn do SBOOKS tổ chức đã tâm sự chính thầy Trần Tùng Chinh đã thắp lên trong cây bút trẻ này một niềm đam mê mãnh liệt để từ một người chỉ đến với văn chương như một cuộc dạo chơi thời sinh viên mà đến bây giờ, với Nhân, đó đã là một hành trình chẳng thể tách rời. Hay như Huỳnh Chí Thiện, cây bút từ sự phát hiện và chăm chút của anh Trần Tùng Chinh, nay đã trưởng thành trong nghề viết với những tác phẩm đăng trên các ấn phẩm như Quân đội nhân dân, Nghệ An, Tạp chí Văn nghệ TP Hồ Chí Minh, Tạp chí Thất Sơn… Và còn nhiều nữa những sự dấn thân có khi quyết liệt, có khi chậm rãi nhưng đều từ sự khơi nguồn và gieo mầm trong âm thầm lặng lẽ của anh Trần Tùng Chinh.

Có về với đất An Giang, ngồi cùng các anh chị em làng văn xứ Bảy núi này mới thấy mọi người đều yêu quý Trần Tùng Chinh bởi tấm chân tình đầy tha thiết mà anh dành cho văn chương. Từ năng lượng đó, anh đã lan tỏa để văn đàn An Giang ngày nay có thêm Câu lạc bộ văn trẻ tỉnh An Giang do nhà văn Lê Quang Trạng đang chịu trách nhiệm.

Vài lần ngồi cùng Trần Tùng Chinh, tôi hay hỏi anh về quỹ thời gian để làm sao có thể cân bằng được việc dạy học, việc gia đình và tình yêu dành cho các cây bút trẻ. Ngay cả chính anh cũng chẳng biết sao mình có thể sử dụng quỹ thời gian 24 tiếng trong ngày để đảm đương ngần ấy công việc. Chỉ biết mỗi ngày anh nhín một chút ít thời gian của riêng mình để cặm cụi làm những công việc không tên, không cần ai biết, cũng chẳng cần một tưởng thưởng nào. Bởi, công việc ấy, đã đi theo anh từ những ngày đầu đứng trên bục giảng, ngót chừng cũng 37 năm rồi. Anh luôn ước mơ gầy dựng các bút nhóm để tạo một nguồn lực trẻ cho văn chương tỉnh nhà.

Mới đây nhất, tôi cà phê cùng nhà thơ trẻ Nguyễn Đức Phú Thọ, Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam tại An Giang, chính Thọ cũng gật gù xác nhận, lực lượng viết trẻ của An Giang ngày nay thành công, sự đóng góp của anh Chinh rất lớn. Nhiều thế hệ viết, luôn nhắc đến anh như một người đưa đò cần mẫn không chỉ ở nghề giáo mà còn cả trong nghề viết. Người ta đưa đò sang sông cặp một bến. Riêng Trần Tùng Chinh thì chỉ một lần đưa, nhưng những vị khách trên con đò ấy cặp cả hai bến: Đời giáo và Đời văn.

Tống Phước Bảo

Các tin khác

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Gặp họa sĩ Nguyễn Trường Linh tại xưởng vẽ ở phố Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội, tôi bất ngờ khi thấy anh thẫn thờ ngồi trước tác phẩm "Thương nhớ đồng quê". Tôi lặng lẽ ngồi kế bên ngắm hình những tàu lá chuối bị rách tả tơi vì mưa gió. Những viền vàng trên cây lá gợi nỗi buồn tàn úa man mác.

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà vào Hội Nhà văn Việt Nam cùng năm với tôi. Hôm đấy, chúng tôi hẹn nhau ra Hà Nội trong một sáng cuối đông. Chuyến đi ngắn ngày nhưng đầy kỉ niệm. Buổi tối, chúng tôi lang thang cùng nhau ở Hà Nội, nói về văn chương và hành trình viết lách của nhau. Hóa ra cô gái đến từ núi đồi Gia Nghĩa (thuộc Đắk-Nông cũ) này khá đa năng với rất nhiều thể loại, và gặt hái nhiều thành công từ rất sớm.

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Theo nhánh tẻ của sông Đa Nhim, dưới chân núi Pnum Trom Ủ (thuộc xã Quảng Lập, tỉnh Lâm Đồng) có plei (buôn) Krănggọ nổi tiếng với nghề làm gốm mộc của người Churu. Theo lý giải của những người già, “Krăng” là tên ông chủ đất khi xưa, “gọ” chỉ cái nồi đất. Tên buôn làng từ thuở xa xưa đã gắn với nghề gốm.