Thành phố không thể thiếu âm nhạc

Từ xưa tới nay, có rất nhiều người đã nói rằng "Hà Nội là nơi đào tạo và TP Hồ Chí Minh là nơi sử dụng những tài năng âm nhạc". Điều đó có hơi quá đà, bởi ở TP Hồ Chí Minh cũng có nhiều nghệ sỹ được đào tạo bài bản và tại Hà Nội, vẫn có nhiều nghệ sỹ sống bằng nghề âm nhạc một cách vững vàng chứ không nhất thiết phải vào TP Hồ Chí Minh để thi thố. 

Nhưng điều đó đúng ở chỗ, TP Hồ Chí Minh là thị trường giải trí sôi động hơn, nên cơ hội cho nghệ sỹ ở đó cũng lớn hơn. Bởi vậy, cuộc Nam tiến vẫn thường được nhiều nghệ sỹ thực hiện và cũng không ít người thành công ở nơi được xem là đất lành cho giải trí.

Nhưng khoảng mấy năm gần đây, dường như đã có những chuyển động khiến quan điểm trên cần được xem xét lại. Hà Nội bắt đầu vươn mình khá mạnh và TP Hồ Chí Minh trở nên im lặng hơn.

Ngoài các phòng trà, sân khấu hàng đêm và những chương trình ca nhạc truyền hình thực tế, TP Hồ Chí Minh vẫn giậm chân tại chỗ trong khi ở Hà Nội, các concert lớn đã nhiều hơn, thậm chí còn có cả một festival âm nhạc đình đám mà người khởi xướng khá thành công những năm qua chính là nhạc sỹ Quốc Trung.

Rồi khi phố đi bộ được quy hoạch ở Hà Nội, cuối tuần nào cũng xuất hiện những nhóm nghệ sỹ trẻ trình diễn trên phố. Tự phát hay không tự phát, sự xuất hiện của họ đã khiến đời sống tinh thần của Hà Nội trở nên phong phú hơn rất nhiều. Trong khi đó, ở TP Hồ Chí Minh, sinh hoạt văn hóa nghệ thuật đường phố vẫn chỉ là tự phát với những nhóm nhỏ, ngồi quây quần ở công viên hay phố đi bộ để hát cho nhau nghe là chính.

Mới đây, một cán bộ Sở Văn Hoá Thể Thao của TP Hồ Chí Minh có tâm sự với tôi rằng "Sinh viên lên gặp anh rất nhiều. Họ rất muốn được làm các chương trình giao lưu âm nhạc ở phố đi bộ Nguyễn Huệ nhưng quả thực anh không thể giúp gì cho họ cả". Anh cho biết, phố đi bộ Nguyễn Huệ là do UBND quản lý và anh gợi ý cho các bạn sinh viên nên nhờ Ban giám hiệu liên lạc với UBND để xin được tổ chức các chương trình của mình. Khi đó, Sở sẽ ủng hộ hết mình.

Các em sinh viên không bao giờ làm được điều đó cả. Ban Giám hiệu nếu có ủng hộ thì cũng chỉ dừng lại ở việc "muốn ca nhạc thì cứ tổ chức tại trường, trường có sân rộng, có hội trường, ra ngoài phố làm gì". Tất cả đều quên mất rằng âm nhạc làm cho thành phố đẹp hơn, như cái cách chúng ta vẫn dừng chân lại mê say xem những người rong ca trên các đường phố Âu - Mỹ vậy. Ta ngưỡng mộ nét văn hoá ấy của họ. Nhưng khi cần làm cho mình, ta lại lắc đầu.

Thực sự, nhiều nghệ sỹ lớn, nhỏ ở TP Hồ Chí Minh vẫn ước ao có một liên hoan âm nhạc đường phố của TP Hồ Chí Minh diễn ra định kỳ hàng năm và thậm chí có người còn viết ra thành dự án rồi. Nhưng dự án đó không tìm được sự quan tâm. Và nó nằm phủ bụi với quãng thời gian còn lâu hơn tuổi đời của Liên hoan Monsoon của Quốc Trung tại Hà Nội. 

Dường như, ở TP Hồ Chí Minh, âm nhạc đang dần bị lãng quên trong khi một thành phố địa danh du lịch không thể nào thiếu vắng giai điệu và nhịp điệu được.

Hiện nay, ở TP Hồ Chí Minh, ngoài Trường Quốc gia Âm nhạc, trường Cao đẳng nghệ thuật, còn có các trường dạy nhạc rất uy tín của những nhạc sỹ như Đức Trí, Phương Uyên, Thanh Bùi… 

Rất nhiều học viên muốn được chơi nhạc, chơi đúng nghĩa, cho thành phố của họ, nhưng những rào cản khiến họ không dám nuôi giấc mộng ấy nữa, mà thay vào đó, thu mình lại vào các studio để rồi với tuổi tác, giấc mơ cũng tàn tạ dần.

Có lẽ, đã đến lúc chính quyền thành phố nên "trẻ hoá" tâm hồn mình lại, để gần gũi với họ hơn, và để tái tạo một thuộc tính trong những thuộc tính lớn của Sài Gòn: thuộc tính âm nhạc.

Văn Đoàn

Các tin khác

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Tập thơ 76 bài của tác giả Bùi Quảng Bạ, mở đầu là “Chiều cuối năm”. Tại sao là “Chiều cuối năm”? Bởi người viết xác định: Mình không còn trẻ nữa, đang ở tuổi xế chiều. Cái tuổi mà tâm trạng con người thường hướng về nỗi cô đơn, cảm giác bâng khuâng xa vắng, nỗi ám ảnh về sự héo tàn, mất mát và đầy tiếc nuối. Bài thơ cho phép liên tưởng đến sự gắn kết không thể tách rời với tên của tập thơ “Hoàng hôn làng” (cùng tên một bài thơ trong tập).

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Gần đây, tôi gặp một nghệ nhân làm gốm và thấy trên bàn của chủ nhân có tờ giấy chép bài "Qua áng hương trà" của thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976). Ông nói, định tìm một câu thơ để viết lên ấm trà trước khi cho vào lò nung. Đột nhiên ông ngâm: "Hồn sen thoảng ngát trà dâng đượm/ Ai biết mình sen rụng xác xơ". Tôi giật mình, vậy thi sĩ Vũ Hoàng Chương không chỉ có "Say đi em" như mọi người vẫn nhắc tới. Chiếc ấm nhỏ còn hương đất vẫn đợi người thảo bút "khói lên tơ".

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của dân tộc cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, dân tộc.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học nghệ thuật (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học nghệ thuật, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.