Sơn Mỹ: Chuyện xưa chuyện nay

Đã hơn 55 năm trôi qua sau ngày xảy ra vụ thảm sát Sơn Mỹ (hay còn gọi thảm sát Mỹ Lai) khiến 504 thường dân vô tội, chủ yếu là phụ nữ và trẻ em thiệt mạng, song người dân và nhất là các nạn nhân may mắn sống sót sau vụ thảm sát tại xã Tịnh Khê, TP Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi vẫn nhớ như in ký ức kinh hoàng ngày nào…

1. Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi về xã Tịnh Khê, TP Quảng Ngãi.

Sơn Mỹ là địa danh chính quyền Sài Gòn đặt cho xã Tịnh Khê, còn Mỹ Lai, My Lai hay Mylai là cách viết trong các tài liệu, bản đồ của quân đội, và sau này trên báo chí Mỹ, chỉ định xã Tịnh Khê. Tên gọi này bắt nguồn từ tên thôn Mỹ Lại, 1 trong 4 thôn của Sơn Mỹ. Chính tại nơi này, ngày 16/3/1968 đã diễn ra vụ thảm sát Sơn Mỹ. Đơn vị chủ lực gây ra sự kiện đẫm máu, làm chấn động dư luận thế giới là Trung đội 1 thuộc Đại đội Charlie, 1 trong 3 đại đội của lực lượng đặc nhiệm Barker, Lữ đoàn 11, Sư đoàn Armerical, quân đội Mỹ. Chỉ trong một buổi sáng, có đến 504 thường dân vô tội bị giết chết (407 người ở thôn Tư Cung, 97 người ở thôn Mỹ Hội). Có 24 gia đình bị giết sạch, 247 ngôi nhà bị thiêu rụi…

Sơn Mỹ: chuyện xưa chuyện nay -0
Du khách tham quan tại Khu chứng tích Sơn Mỹ

Trong vụ thảm sát ấy, may mắn là vẫn có những người thoát chết. Với họ, ký ức về trận thảm sát mãi mãi không thể xóa nhòa dù chiến tranh đã lùi xa.

Nhắc lại chuyện xưa, ông Phạm Thành Công (SN 1957, trú thôn Tư Cung, xã Tịnh Khê) mắt ngấn lệ, giọng buồn buồn. Vào cái ngày kinh hoàng ấy, ông có tới 5 người thân gồm mẹ, 3 em và 1 chị đã chết trong vụ thảm sát. "Mỗi lần nhớ lại cảnh thảm sát năm xưa, tôi không khỏi đau đớn trong lòng. Như hơn 500 đồng bào khác, những người thân yêu của tôi đã tức tưởi vĩnh biệt thế gian mà không kịp nhắn nhủ điều gì".

Ông Công kể rằng, khoảng 8 giờ ngày 16/3/1968, 3 lính Mỹ kéo đến nhà ông, phát hiện 6 mẹ con (gồm mẹ, chị ông, ông Công và 3 người em) đang trú dưới hầm tránh pháo nên đã gọi tất cả lên. Khi 6 người vừa chui lên khỏi miệng hầm thì bị bọn lính uy hiếp, dồn vào một chỗ. Lúc này, 2 tên lính Mỹ da trắng bắt đầu đốt nhà, bắn chết 3 con bò trong chuồng rồi đốt luôn chuồng bò. Nhìn cảnh ấy, 5 đứa trẻ sợ hãi run rẩy ngồi quấn lấy mẹ. Người em út mới 2 tuổi của ông Công được mẹ ôm chặt vào lòng nhưng vẫn khóc ré lên mỗi lần thấy tên lính Mỹ nào đến gần, khiến 2 người em khác cũng khóc theo. Sau một hồi, bọn lính bắt 6 mẹ con ông Công chui lại vào hầm. Với bản năng người mẹ, bà bảo 5 đứa con chui xuống trước, vào sâu bên trong hầm còn người mẹ xuống sau cùng.

Khi 6 mẹ con ông vừa chui vào hầm thì bọn lính thả lựu đạn xuống. Người mẹ chỉ kịp hốt hoảng kêu lên,  "Chúng thả lựu đạn rồi…" thì lập tức là tiếng nổ long trời lở đất. Căn hầm sập hẳn một bên, bóng tối bao trùm. Một sự im lặng khủng khiếp diễn ra. Ông Công cảm giác mình bị thương nhiều chỗ, đau đớn vô cùng. Một lúc lâu sau thì người thân chạy đến, đưa thi thể 5 người thân của ông Công và đưa ông ra khỏi căn hầm. Tiếng khóc bao trùm khắp nơi. "Gia đình tôi còn có người ngồi khóc cho người đã chết, nhiều gia đình bị giết sạch nên ngay cả một tiếng khóc thương cũng không có. Nhiều ngôi nhà bị đốt sạch, chỉ còn lại những đụn khói bốc lên nền trời đen kịt và tỏa ra mùi thịt cháy khét", ông Công kể.

Sơn Mỹ: chuyện xưa chuyện nay -0
Hình ảnh tư liệu về vụ thảm sát Sơn Mỹ được treo tại Khu chứng tích Sơn Mỹ

Năm 1970, người cha của ông Công hy sinh, ông Công cùng đi với người chú tham gia cách mạng. Sau ngày giải phóng, ông về lại quê hương rồi đi học. Sau thời gian dài công tác tại Huyện đoàn Sơn Tịnh, năm 1992, ông Công chuyển sang làm Giám đốc Khu chứng tích Sơn Mỹ đến năm 2017. Đây là nơi vừa gìn giữ một khu vực chứng tích hiện trường, vừa là nơi trưng bày hình ảnh, hiện vật và đặt tượng đài tưởng niệm 504 nạn nhân vụ thảm sát Sơn Mỹ.

Là một nhân chứng của vụ thảm sát, trong nhiều năm, ông Công đã cùng với đồng nghiệp tại Khu chứng tích Sơn Mỹ chuyển tải được sự bi thương của cuộc thảm sát Sơn Mỹ đến với du khách gần xa; đồng thời tổ chức chăm lo hương khói cho những nạn nhân Sơn Mỹ. Giờ đây, khi đã về hưu, thi thoảng ông Công cũng lên lại Khu chứng tích Sơn Mỹ để thắp hương tưởng vọng về người đã khuất và cảm nhận sâu sắc về hòa bình, bởi với ông lịch sử như dòng chảy, không ai có thể sống mãi với quá khứ, nhưng cũng không ai được phép lãng quên lịch sử.

2.Cũng như ông Công, ông Trương Tất (SN 1964, trú thôn Tư Cung, xã Tịnh Khê) cũng là một nạn nhân may mắn sống sót sau cuộc thảm sát. "Hồi đó tôi mới có 4 tuổi thôi, chưa biết gì đâu. Sau này qua lời kể của mẹ và anh trai tôi thì tôi mới hình dung được nỗi kinh hoàng của cuộc thảm sát do quân Mỹ gây ra cho người dân địa phương, trong đó chủ yếu là phụ nữ và trẻ em", ông Tất tâm sự.

Sơn Mỹ: chuyện xưa chuyện nay -0
Phóng viên trao đổi với ông Trương Tất tại nơi 102 thường dân vô tội bị sát hại ở khu vực Tháp Canh

Rạng sáng ngày 16/3/1968, khi mẹ ông đang nấu khoai lang cho gia đình ăn thì bất ngờ xuất hiện liên tiếp các trận pháo kích của địch. Thấy vậy, bà mẹ vội vàng lôi hai đứa con trai chui xuống gầm giường để tránh pháo. Một lúc sau, các toán lính Mỹ đổ bộ vào làng, tìm kiếm và dồn mọi người, chủ yếu là phụ nữ và trẻ em ra khu vực Tháp Canh nơi cánh đồng đầu làng. Lúc này, ông Tất được mẹ ôm vào lòng, còn người anh thì ngồi bên cạnh. Tiếp đó, bọn địch dùng súng bắn xối xả vào nhóm người dân giữa cánh đồng, người chết nằm la liệt.

"Mẹ tôi kể lại rằng, may mắn khi đó 3 mẹ con tôi nhờ đứng hàng gần phía sau cùng, nên khi bị xả súng, người chết ở phía trước cứ thế đè lên 3 mẹ con nên chúng tôi đã may mắn thoát được. Tổng số hôm đó đã có 102 người bị giết chết tại khu vực Tháp Canh ngay cánh đồng làng".

Sau khi bọn địch tiến vào sâu trong làng, 3 mẹ con ông Tất vô cùng hoảng hốt bỏ chạy, rồi bị địch phát hiện, đưa lên khu dồn dân tại xã Tịnh Khê. Mãi đến ngày 24/3/1975, khi tỉnh Quảng Ngãi được giải phóng, 3 mẹ con ông Tất lại tìm về quê cũ. Lúc này, thôn xóm vẫn như bình địa, nhà cửa, cây cối bị đốt sạch, san phẳng hoàn toàn. Ông Tất bộc bạch: "Nhà tôi lúc đó chỉ có 3 mẹ con thôi, vì ba tôi đã mất từ năm 1965 rồi. Khi về lại làng, thấy nhà cửa không còn, nhờ sự cưu mang, đùm bọc, giúp đỡ nhau của bà con và hàng xóm, gia đình tôi đã dựng lại căn nhà lá để làm nơi che nắng, che mưa. Trẻ con như tôi và anh trai khi đó thì được đến trường học".

Năm 1982, ông Tất đi học tại Trường Cao đẳng Sư phạm Nghĩa Bình. Năm 1985, ra trường, ông được phân về giảng dạy tại Trường THCS Tịnh Khê; đến tháng 4/2019, ông được phân công về làm Hiệu trưởng Trường THCS Tịnh Kỳ. "Giờ đây các con tôi đều đã trưởng thành, có công ăn việc làm ổn định và đã lập gia đình cả. Trên mảnh đất đầy đau thương, chúng tôi đã biết đoàn kết, nỗ lực vượt qua khó khăn, gian khổ để xây dựng cuộc sống ngày càng tươi đẹp", ông Tất nói.

Trên mảnh đất chịu bao đau thương năm nào, giờ đây cuộc sống mới đã và đang được dựng xây bởi những nhân chứng sống sót sau vụ thảm sát và cả thế hệ trẻ hôm nay. Vui mừng trò chuyện cùng chúng tôi, ông Đỗ Minh Cường, Phó Chủ tịch UBND xã Tịnh Khê, TP Quảng Ngãi cho biết, toàn xã hiện có 4 thôn với gần 13.500 người. Tháng 9/2015, xã Tịnh Khê đạt chuẩn nông thôn mới, hiện đang xây dựng xã nông thôn mới nâng cao, dự kiến hoàn thành trong năm 2023. Thu nhập bình quân đầu người năm 2022 của xã Tịnh Khê là 55 triệu đồng.

Ngay sau vụ thảm sát, Ủy ban Mặt trận dân tộc giải phóng các cấp và Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã lên tiếng tố cáo trước dư luận trong và ngoài nước về tội ác của quân viễn chinh Mỹ. Tuy nhiên phải đến một năm rưỡi sau, sự kiện kinh hoàng này mới được phanh phui ở Mỹ bởi chính các nhà báo và cựu binh Mỹ như Seymour Hersh (nhà báo tự do, về sau được giải thưởng Pullizer), Ronald Ridenhour (một cựu quân nhân của Đại đội Charlie, vào tháng 3/1969 đã gửi một lá thư trình bày chi tiết sự kiện Mỹ Lai cho Tổng thống Richard M. Nixon, Lầu Năm Góc, Bộ Ngoại giao, Bộ Tham mưu Liên quân và một số thành viên của Quốc hội Hoa Kỳ), Jay Roberts (phụ trách thông tin của Đại đội Charlie), Ronald Haeberle (phóng viên ảnh quân đội), Hugh Thompson (phi công trực thăng đã cứu thoát một số người trong vụ Sơn Mỹ)...

Từ tháng 9/1969, có 3 tờ báo lớn là Time, Newsweek, The Cleveland Plain Dealer, tiếp sau là Life đồng loạt đưa vụ việc lên trang bìa, Đài Truyền hình CBS phát sóng cuộc phỏng vấn với Paul Meadlo, nguyên là lính Trung đội 1, Đại đội Charlie. Một số bức ảnh ghi lại trực diện cảnh dân thường bị giết trong vụ thảm sát cũng được báo chí đăng tải…

Ngọc Thi

Các tin khác

Về ngôi nhà của dế

Về ngôi nhà của dế

Đó là một ngôi nhà xưa thân quen cũ kỹ nằm trong ngõ Đoàn Nhữ Hài. Nhà văn Tô Hoài (1920-2014) mua ngôi nhà này (năm 1957) từ tiền giải thưởng tập “Truyện Tây Bắc”. Một thời, cánh văn trẻ chúng tôi vẫn thường rủ nhau tới ngôi nhà của Tô Hoài vì ông rất thân thiện. Giờ đây, ngôi nhà trở thành không gian lưu niệm cuộc đời và sự nghiệp văn chương Tô Hoài. Con trai ông, nhà báo Phương Vũ đặt tên Nhà lưu niệm đúng với cái tên mà mọi người vẫn gọi: Tô Hoài House (Ngôi nhà Tô Hoài).

Chương trình âm nhạc “Mây lang thang” bị cho là đã nhiều lần vi phạm bản quyền trên môi trường số

Khoảng trống bản quyền âm nhạc ở Việt Nam

Trong nhiều năm qua, thị trường âm nhạc số Việt Nam phát triển nhanh nhưng việc vi phạm sở hữu trí tuệ tràn lan. Nhiều đơn vị kiếm tiền từ hàng triệu lượt xem mà tác giả, nhạc sĩ hoặc chủ sở hữu bản ghi không hề biết tác phẩm của mình bị khai thác như thế nào.

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Cùng vui với “một thứ văn rất vui”

Trong nghề cầm bút, sống bằng con chữ, lấy chữ làm phương tiện để trình bày suy nghĩ, nhân sinh quan của mình, tôi dám quả quyết, một khi viết những trang văn tạo ra tiếng cười là điều không bao giờ dễ dàng. Chính vì thế khi nhìn lại tiến trình phát triển văn học Việt Nam, kể từ năm 1930 đến nay, ta thấy số lượng tác giả viết văn cười, trào phúng, châm biếm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Rất ít ỏi.

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Việt Nam làm gì để trở thành điểm đến các sự kiện văn hóa và biểu diễn thế giới?

Trong vài năm gần đây, Việt Nam bắt đầu xuất hiện trong các cuộc thảo luận quốc tế như một “điểm đến mới nổi” của công nghiệp văn hóa và kinh tế sự kiện. Từ sự bùng nổ của các concert âm nhạc, chương trình giải trí thu hút hàng triệu người theo dõi, đến việc đầu tư hàng loạt nhà hát, trung tâm triển lãm và tổ hợp sáng tạo quy mô lớn, Việt Nam đang đứng trước một cơ hội đặc biệt: trở thành trung tâm mới của các sự kiện văn hóa và biểu diễn trong khu vực.

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Đến Verona thăm nhà nàng Juliet

Những người yêu văn học, điện ảnh, sân khấu thì đều biết hai nhân Romeo và Juliet trong vở bi kịch của nhà văn Anh William Shakespeare. Từ trong kịch, phim, Romeo - Juliet đã trở thành hình ảnh biểu tượng cho những cặp tình nhân trẻ đang trong giai đoạn chớm nở và mãnh liệt. Vì thế, đến thành phố Verona (nằm trong tỉnh cùng tên thuộc vùng Veneto, miền bắc nướcÝ) lần này, tôi quyết định đến thăm ngôi nhà của nàng Juliet.

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Công thức chiến thắng cuộc đua phòng vé của phim Việt

Năm 2025, điện ảnh Việt có 55 phim ra rạp thì năm 2026, con số này được dự báo tăng lên khoảng 70 - 80 phim. Trong bối cảnh phim Việt ra rạp ngày càng dày đặc, cuộc cạnh tranh căng thẳng giữa các phim không chỉ bằng nội dung mà còn ở khả năng giành suất chiếu và tạo hiệu ứng truyền thông ngay từ những ngày đầu ra mắt.

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Lưu giữ ký ức dân tộc qua những tác phẩm văn chương

Cuộc gặp gỡ mang tên "Thời tiết của ký ức" không đơn thuần là một buổi ra mắt sách. Đó là một cuộc hội ngộ đặc biệt của "ngũ vị văn chương" - 5 cá tính văn chương độc bản: Trung Trung Đỉnh, Nguyễn Trọng Tín, Phạm Ngọc Tiến, Bảo Ninh, Nguyễn Quang Lập. Nói như nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, không chỉ là trang viết, họ là "những người lưu giữ ký ức của dân tộc". Trong số 5 tác giả này, tôi ấn tượng với 3 người: Trung Trung Đỉnh, Phạm Ngọc Tiến và Nguyễn Trọng Tín.

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Sinh thời nhà thơ Xuân Diệu có "tự giới thiệu" về địa chỉ nhà của mình ở Hà Nội như sau: "Nhà tôi 24 Cột Cờ/ Ai thương thì đến, hững hờ thì qua". Còn "trung niên thi sĩ" Bùi Giáng khi về cư ngụ ở Xóm Gà (Bình Thạnh) cũng có lúc ngẫu hứng giới thiệu với các bạn văn chương rằng: "Gặp nàng, nàng ở Già Lam/ Gặp cô, cô ở Lê Quang Định đường/ Nhà thuốc tây, gái du dương/ Bốn tám hai (482) hẻm tôi thường vô ra".Với những thông tin trên ắt người yêu thơ có thể tìm ra chỗ ở của ông một cách dễ dàng. Còn nhà văn Sơn Nam do không làm thơ nên khi ai hỏi nhà của mình thì ông chỉ đáp: "Cứ đến nhà truyền truyền thống quận Gò Vấp hỏi, thì có người dẫn vào nhà".

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Với phần đông công chúng, nghệ sĩ sân khấu và điện ảnh là những người sống giữa ánh hào quang, được tôn vinh bằng tài năng và danh tiếng. Nhưng phía sau tấm màn nhung, không ít người đang đối diện với một thực tế trái ngược, thu nhập bấp bênh, lương thấp và một câu hỏi được đặt ra: liệu nghệ thuật biểu diễn có là một nghề đủ để sống?

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Ngày 25/4/2026, Kiều bào Việt tại Pháp cùng bạn bè quốc tế yêu chuộng hòa bình đã cùng tham gia Lễ đặt bia Tưởng niệm các nạn nhân Việt Nam bị nhiễm chất độc da cam trong Công viên Choisy, thuộc quận 13 thành phố Paris.

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người tiêu dùng không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong đời sống đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình nghệ thuật đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc dân tộc. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến nghệ thuật tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình nghệ thuật truyền thống này tiếp tục phát triển trong đời sống đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những công trình đang dần hiện hình giữa đời sống thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Từ vài tháng qua, nhiều tuyến phố ở nội đô Hà Nội đã trở thành công trường xây dựng, khi mặt đường đã được đơn vị thi công rào từng đoạn để thi công hạ ngầm những chiếc cống hộp bê tông đúc sẵn có kích thước tới vài mét thuộc dự án chống ngập úng cục bộ. Đây là công trình được người dân kỳ vọng sẽ thay đổi tình trạng hễ mưa là ngập trên nhiều tuyến phố ở Hà Nội suốt nhiều năm qua.

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

20 năm tồn tại, Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến đã vượt qua khuôn khổ của một sự kiện vinh danh thường niên để trở thành một “thiết chế mềm” của đời sống âm nhạc Việt Nam. Mùa giải năm 2026 là một lát cắt phản ánh những biến chuyển của thị trường âm nhạc đương đại. Đó là một bức tranh sôi động, nhiều màu sắc, nơi âm nhạc Việt đang đứng giữa giao điểm của nghệ thuật, công nghiệp và toàn cầu hóa.

Lan man về nghề viết

Lan man về nghề viết

Thật lạ, có những câu thơ, dù chỉ đọc thoáng qua nhưng rồi lại nhớ mãi, có thế bởi tự dưng lại nhớ đến bài tứ tuyệt Vũ Hoàng Chương tặng Vũ Bằng: “Có bằng nói láo bốn mươi năm. Vũ ấy mà sao giọng vẫn văn. Hay tại đa ngôn đa báo hại. Giường tiên trời phạt chẳng cho nằm”.

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Tại phiên đấu giá Nghệ thuật Hiện đại và Đương đại do Sotheby's tổ chức tại Hồng Kông vừa qua, các tác phẩm của danh họa Mai Trung Thứ và Lê Phổ đã được chốt với mức giá gần 1 triệu USD. Điều đáng nói, đây đang trở thành một xu hướng kéo dài trong nhiều năm qua. Đằng sau những con số ấn tượng ấy không chỉ là câu chuyện của thị trường, mà còn là dấu hiệu cho thấy hội họa Đông Dương đã và đang được định danh trên bản đồ toàn cầu.

Đường dài của những sáng tạo mới

Đường dài của những sáng tạo mới

Trong vài năm trở lại đây, đời sống nghệ thuật Việt Nam chứng kiến một làn sóng sáng tạo đến từ các nghệ sĩ trẻ và những đơn vị nghệ thuật độc lập. Họ không chỉ dàn dựng tác phẩm, mà còn tạo ra những“ngôn ngữ biểu đạt mới”- nơi chất liệu văn hóa Việt Nam được đặt trong sự đối thoại với tinh hoa nghệ thuật hàn lâm châu Âu.