Nước mắt cuốn đi, tình yêu ở lại

“Để gió cuốn đi” là tên tự truyện của ca sĩ Ái Vân. Chị tâm niệm viết ra để yêu thương nhau, hiểu nhau hơn thì tại sao không viết? Để rồi mọi khổ đau, đắng cay với bao nước mắt rồi cũng thành hư vô cho gió cuốn đi...

Cuốn sách chia sẻ về cuộc đời và sự nghiệp lắm thăng trầm, sóng gió cũng như tiết lộ nhiều sự thật về nữ ca sĩ nhạc nhẹ hàng đầu Việt Nam nửa sau thế kỉ 20. Hơn ba trăm trang viết giãi bày những ký ức buồn vui, vinh quang và tủi hổ của cuộc đời trên 60 năm trải nghiệm, hơn 40 năm mang tiếng hát cho đời và gần 30 năm xa xứ.

Cuốn tự truyện còn cho người đọc sống lại những năm tháng lịch sử gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng của dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, thống nhất đất nước, đời sống bi hài của nghệ sĩ thời bao cấp, chiến tranh biên giới 1979 với lớp lớp thanh niên ra chiến trường trong bài hát giục giã lòng người “Hãy cho tôi lên đường” mà chị thể hiện.

Ca sĩ Ái Vân hát tặng độc giả tại buổi ra mắt tự truyện.
Ca sĩ Ái Vân hát tặng độc giả tại buổi ra mắt tự truyện.

Ngày đó, đoàn xe lên biên giới phía Bắc phục vụ bộ đội. Đứng giữa bãi đất trống còn vương máu trên cỏ và ca vang bài “Hãy cho tôi lên đường”, Ái Vân xúc động thấy mọi người ai cũng sẵn sàng khí thế tiến công, cầm chắc tay súng. Chị và các anh em văn công đã hát như thể phút chốc nữa thôi mình cũng sẽ xung phong ra trận và hy sinh trên chiến trường, bảo vệ Tổ quốc non sông.

Cô Nhung giao liên xinh đẹp, dũng cảm trong bộ phim “Chị Nhung” đã đưa tên tuổi Ái Vân nổi như cồn hồi thập niên 70 của thế kỷ trước. Sau bộ phim này, ảnh “Ái Vân nhìn nghiêng” ba hào một tấm bán chạy như tôm tươi. Đám thanh niên ngày đêm tơ tưởng cô gái trong tấm ảnh, thậm chí có anh bộ đội bạo miệng khoe bạn bè rằng đó là người yêu mình. Nhớ lại duyên cớ đưa đẩy đến phim ảnh, chị bồi hồi trở về thuở trăng rằm.

Hồi học trường nhạc, Ái Vân gặp đạo diễn Nguyễn Đức Hinh, nhà quay phim Dương Đình Bá đang tìm kiếm nữ diễn viên chính cho phim “Chị Nhung”. Các chú nhờ Ái Vân giới thiệu một cô gái xinh đẹp, tầm khoảng 20 tuổi. Vân sướng rơn, khoe: “Trường cháu có chị Lan Hương xinh lắm, để cháu mời cho”. Nhưng mẹ của Lan Hương kiên quyết không cho con mình đóng phim đóng phiếc gì hết.

Ái Vân tiu nghỉu đến báo tin cho các chú thì bị các chú bắt “bắn súng không nên thì đền đạn”. Vậy là cô bé 15 tuổi gầy như cò hương vào vai chị Nhung. Người phải độn trước úp sau, đi giày cao gót rồi trang điểm, bới tóc để trông già đi. Vậy mà lần “bắt đền” đó lại khiến bộ phim thành công vang dội.

Ái Vân thừa hưởng tài năng nghệ thuật từ ba mẹ - “bông hồng Á Đông” Ái Liên và công tử Hà thành Hà Quang Định. Nếu ba mẹ gắn bó với dân ca và cải lương thì chị lại đi theo dòng nhạc nhẹ. 27 tuổi, Ái Vân đã giành giải Grand Prix tại Liên hoan Âm nhạc quốc tế Dresden (Đức) với ca khúc “Bài ca xây dựng” của nhạc sĩ Hoàng Vân và bài hát tiếng Đức “Mặt trời chưa bao giờ mọc như thế”.

Cô ca sĩ trẻ trung, thánh thiện và kiêu sa trong bộ áo dài đỏ đến từ Hà Nội đã thổi một làn gió tươi mát, chinh phục bạn bè quốc tế. Tràng pháo tay tán thưởng trong buổi biểu diễn của chị ngân dài. Đến bây giờ, Ái Vân cũng không thể tin nổi mình có được vinh hạnh khi đoạt giải thưởng lớn như vậy. Sau này, ca khúc gắn bó với chị nhiều nhất lại là bài “Triệu đóa hồng”.

Tự truyện “Để gió cuốn đi”.
Tự truyện “Để gió cuốn đi”.

Mục đích viết tự truyện của Ái Vân đã có cách đây hơn chục năm – khi ba chị qua đời trăn trối lại: “Con phải viết về những chuyện đã qua để minh oan cho mình”. Chị muốn viết để giải thích vì sao 26 năm đằng đẵng, chị chưa chính thức giãi bày lý do quyết định bỏ lại đỉnh hào quang khi Nhà nước có nhiều ưu ái, bỏ lại gia đình để dứt áo tha phương một mình trên xứ người với biết bao khổ đau. Cuộc ra đi để lại bao tin đồn oan khiên, rằng chị ham giàu sang danh vọng trời Tây.

Thông thường, viết tự truyện, hồi ký là một công việc thú vị, gợi lại những kỷ niệm, ký ức của một đời người nhưng với ca sĩ Ái Vân thì dường như ngược lại. Năm 2010, nhà báo Đinh Thu Hiền chấp bút cuốn hồi ký cho chị mang tên “Hồi ức của một đóa hồng”. Nhưng khi mới viết được chương đầu thì Ái Vân quyết định hủy.

Với chị, hồi ký phải kể thật, dù sự thật đó phũ phàng như thế nào, nếu không thì viết tiểu thuyết cho xong. Nhưng nói lên sự thật thì sẽ đụng chạm, làm tổn thương đến nhiều người. Đó là điều chị không muốn. Cuốn sách cũng buộc chị phải nhớ lại quá nhiều ký ức đắng cay, tủi nhục trong khi chị muốn quên nó đi, chôn chặt vĩnh viễn. Mỗi lần nhớ là một lần dao cắt vào tim. Nhưng rồi chị mất ngủ từ đó.

Một nhà văn nữ từng viết, đại ý rằng: Ký ức như sợi dây buộc chặt số phận con người, dù ta chết đi rồi nó vẫn bám chặt vào linh hồn ta. Trang giấy đã bị xóa trắng nhưng trên cái nền trắng ấy trở đi trở lại hằng đêm sợi dây ký ức. Nó như đoạn phim quay chậm kéo dài đến mức chị suy sụp. “Giá như không phải nói gì cả, cứ thế mang theo xuống mồ thì hay biết bao nhiêu. Nhưng cuốn sách này là cục nợ cuối cùng tôi phải trả, trước khi “trắng nợ trần gian”...

Viết một lần cho xong. Viết một lần để quên đi, để đến khi nhắm mắt xuôi tay mình không còn phải áy náy”. Chị thử viết ra, bung mở hết lòng mình trên trang giấy lần nữa. Lần này, chính chị viết, không ai chấp bút cả. Tự dưng lòng nhẹ đi phần nào, giấc ngủ an nhiên hơn xưa. Cuốn tự truyện ra đời với sự hỗ trợ tư liệu, gợi ý cách viết từ bạn văn, bạn báo, đồng nghiệp... Đến tận ngày ra mắt cuốn sách, nhận cái ôm, bó hoa từ bạn bè đồng nghiệp, chị sụt sùi nức nở. Chẳng ngờ có một ngày, cuốn sách ấy lại nằm trên tay mọi người.

Có lẽ, lần đầu tiên một cuốn tự truyện để trắng 7 trang. Đó là 8.808 chữ - viết về cuộc hôn nhân với người chồng thứ hai - bị xóa trắng. Những dấu chấm nối dài in trên hình nền là con sóng cuộn trào, giông lốc vần vũ. Một khoảng lặng đầy tiếng gào thét. Mở đầu phần này chỉ vỏn vẹn 8 dòng – 8 dòng đong đầy nước mắt: “Tôi đã cố gắng viết cho xong mục này – 8.808 từ cả thảy. Câu chuyện tôi chưa từng kể ra này cho biết lý do vì sao tôi buộc phải rời Tổ quốc năm 1990 khi tôi đang được Nhà nước có nhiều ưu ái. Nhưng vì câu chuyện quá đau đớn, khi đọc lại tôi không thể chịu nổi. Con trai tôi nếu đọc được phần này, chắc chắn cũng sẽ không chịu nổi. Vì thế, sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi xin lỗi bạn đọc, cho phép tôi được xóa trắng mục này!”.

Dù đã tìm được bến đỗ bình yên nơi người chồng thứ ba và có được mái ấm êm đềm ở Mỹ nhưng đoạn ký ức lắm đau đớn về thời gian chung sống với người chồng thứ hai vẫn ám ảnh chị. Đó là biến cố khủng khiếp nhất đời chị. Cuộc sống như địa ngục của hôn nhân đối lập hoàn toàn với đỉnh cao danh vọng lúc ấy. Đổ vỡ buộc chị phải lưu lạc ở xứ người. Song người đàn bà đẹp ấy vẫn tự nhận: “Tình duyên tôi nhiều sóng gió khổ đau nhưng tôi không giận, không hờn, không trách ai hết. Tôi cũng chẳng đổ tội cho bất kỳ ai. Nếu có tội thì trước hết là tội của trời, sau đó là tội của tôi”.

Trải bao mưa dập gió vùi nhưng ngay cả khi nhắc đến phút cay đắng nhất của đời mình, giọng văn của Ái Vân vẫn hóm hỉnh lạ lùng. Có lẽ, sau bao đắng đót, “happy ending” (kết thúc có hậu) như trong câu chuyện cổ đã về bên chị.

62 tuổi, đóa hồng trong bão giờ đã đón những giọt nắng ấm áp, dẫu có là giọt nắng cuối chiều. Bóng dáng yếu mềm, thanh mảnh của người con gái năm xưa không còn, thay vào đó là hình ảnh người phụ nữ mạnh mẽ và đẹp rực rỡ. Người chồng thứ ba có khác gì chàng thủy thủ Gray trong phim “Cánh buồm đỏ thắm” (Nga) mà thuở thiếu nữ chị mơ mộng. Chàng đã đến đeo nhẫn cho cô bé Axôn nghèo khổ, dìu chị đi qua căn bệnh ung thư quái ác. Để bây giờ, tiếng hát và tình yêu tràn ngập. Ôm bó hoa hồng, chị bảo sẽ hát lần cuối trước công chúng trong buổi ra mắt sách bởi có lẽ chẳng bao giờ Ái Vân trở lại sân khấu nữa. Tiếng hát và tiếng cười giờ dành cho bạn bè và gia đình thân yêu…

Quỳnh Nga

Các tin khác

Chuyển đổi số trong ngành sách: Gỡ điểm nghẽn công nghệ và tư duy

Chuyển đổi số trong ngành sách: Gỡ điểm nghẽn công nghệ và tư duy

Tại Việt Nam, chuyển đổi số trong ngành sách không còn là lựa chọn, mà là yêu cầu cấp thiết để thích ứng với sự thay đổi của công nghệ và thói quen của độc giả. Với một dân tộc có tỷ lệ đọc sách khá thấp như Việt Nam thì chuyển đổi số được kỳ vọng là một cơ hội giúp ngành sách phát triển văn hóa đọc, bởi số hóa đã giúp sách "vượt qua giới hạn của sách giấy, kiến tạo những trải nghiệm tri thức đa chiều".

Khi Oscar cải tổ: Minh bạch AI, nới lỏng tiêu chí

Khi Oscar cải tổ: Minh bạch AI, nới lỏng tiêu chí

Trước thềm lễ trao giải Oscar lần thứ 99 dự kiến diễn ra vào năm 2027, Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Hoa Kỳ (AMPAS) vừa công bố những thay đổi mang tính bước ngoặt. Đây được đánh giá là một trong những sự lắng nghe cần thiết trong bối cảnh ngành công nghiệp điện ảnh đang thay đổi một cách nhanh chóng trước sức ép của trí tuệ nhân tạo (AI) và trải nghiệm ngày càng đa dạng trong cách thưởng thức nghệ thuật.

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Là một trong những gương mặt tiêu biểu dành trọn tâm huyết cho việc bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa dân tộc qua ngôn ngữ sân khấu hiện đại, mới đây đạo diễn Vạn Nguyễn là người Việt đầu tiên được UNESCO Nhật Bản vinh danh “Đạo diễn vì sứ mệnh bảo tồn giá trị văn hóa UNESCO 2025”. Chuyên đề Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện cùng đạo diễn Vạn Nguyễn về hành trình bảo tồn và lan tỏa bản sắc văn hóa Việt.

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Trong hơn 20 năm qua, ông Nguyễn Lân Bình đã dày công nghiên cứu và tìm tòi được nhiều tư liệu quý giá về ông nội mình - học giả Nguyễn Văn Vĩnh. Những tư liệu ấy đã góp phần quan trọng làm sáng rõ công lao, thành tựu quan trọng về học giả Nguyễn Văn Vĩnh đối với nền văn học, báo chí nước nhà, trong đó có sự phổ cập và phát triển chữ quốc ngữ với bản dịch “Truyện Kiều” được in lần đầu tiên ở miền Bắc vào năm 1913.

Ươm "mầm xanh" cho đội ngũ dịch giả

Ươm "mầm xanh" cho đội ngũ dịch giả

“Cuộc thi dịch Văn học Việt - Trung, Trung - Việt” năm 2026 vừa chính thức khởi động tại TP Hồ Chí Minh. Bước qua mùa giải thứ hai, cuộc thi không chỉ là nơi giao lưu văn chương giữa hai nước mà còn được kỳ vọng trở thành mảnh đất màu mỡ để phát hiện và bồi dưỡng những “mầm xanh” dịch thuật.

Họa sĩ Tô Chiêm: Sau cú "nốc ao" của số phận

Họa sĩ Tô Chiêm: Sau cú "nốc ao" của số phận

Khi đến thăm họa sĩ Tô Chiêm sau cơn đột quỵ cách đây 2 năm, tôi không hình dung có một ngày lại được trò chuyện và chia sẻ với anh trong sự kiện trưng bày nghệ thuật “Khói” với tâm thế của một người họa sĩ điềm tĩnh trở lại với hội họa sau tất cả.

Dấu ấn kết nối du lịch với văn hóa và di sản

Dấu ấn kết nối du lịch với văn hóa và di sản

Những năm gần đây, với sự ra đời của show diễn thực cảnh được tổ chức tại các địa điểm du lịch đã đem đến cho khán giả là khách du lịch nhiều trải nghiệm mới mẻ. Việc tổ chức các show diễn thực cảnh tại các địa chỉ du lịch nổi tiếng đang được xem là hoạt động tích cực không chỉ để thu hút khách du lịch mà còn là dấu ấn của sự kết nối giữa du lịch với văn hóa và di sản.

Giới xuất bản trước ngã rẽ AI: Kiểm soát hay bị cuốn trôi?

Giới xuất bản trước ngã rẽ AI: Kiểm soát hay bị cuốn trôi?

Những năm gần đây, giới xuất bản thế giới đã liên tục cảnh báo về mối đe dọa của trí tuệ nhân tạo (AI) đến quá trình sáng tạo, trong việc các “ông lớn công nghệ” sử dụng trái phép vô số tác phẩm để huấn luyện thuật toán cũng như thực trạng ngày càng khó phân biệt đâu là tác phẩm đến từ con người, đâu là sản phẩm đến từ máy móc…

Bồi đắp tình yêu Tổ quốc qua âm nhạc

Bồi đắp tình yêu Tổ quốc qua âm nhạc

Giữa những ngày tháng tư lịch sử, một loạt sản phẩm âm nhạc mang tinh thần yêu nước ra mắt công chúng đã tạo nên điểm nhấn đặc biệt trong đời sống âm nhạc. Nỗ lực làm mới cảm hứng truyền thống bằng những sáng tạo độc đáo và hơi thở hiện đại góp phần lan tỏa tình yêu Tổ quốc một cách gần gũi và giàu cảm xúc.

Giao lưu văn chương Việt Nam - New Zealand 2026

Giao lưu văn chương Việt Nam - New Zealand 2026

Việt Nam và New Zealand đã có hơn 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao. Tuy nhiên vẫn có một khoảng trống lớn trong giao lưu văn chương giữa hai nước. Không chờ đợi sự thúc đẩy và đầu tư từ phía Chính phủ hai bên, các nhà thơ của hai nước sau hơn một năm kết nối, đã tổ chức được bước đi đầu tiên khởi động cho việc giới thiệu tác phẩm văn chương cho nhau, và xúc tiến các hoạt động chung nhằm thắt chặt hơn nữa tình đoàn kết và thấu hiểu tâm hồn của nhau.

Từ không gian lưu trữ tĩnh đến hệ sinh thái sáng tạo

Từ không gian lưu trữ tĩnh đến hệ sinh thái sáng tạo

Trong nhiều thập kỷ, bảo tàng và các không gian di sản chủ yếu tồn tại như những “kho lưu trữ sống” - nơi hiện vật được bảo quản cẩn trọng, nhưng lại mang tính tĩnh, đôi khi tạo cảm giác xa cách với công chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Hành trình gieo những yêu thương

Hành trình gieo những yêu thương

Dọc dãy hành lang dài của bệnh viện, nghệ sĩ Nguyệt Thu trong bộ quần áo bệnh nhân đã chơi bản nhạc chữa lành "Secret garden". Giữa lằn ranh sinh tử, âm nhạc, kỳ diệu thay, đã giúp trái tim chị khỏe lại. Khán giả của chị là những bệnh nhân, bác sĩ...

Bản đồ quyền lực mới của thế giới đương đại

Bản đồ quyền lực mới của thế giới đương đại

Theo thông lệ hàng năm, tạp chí “TIME” nổi tiếng của Mỹ vừa công bố danh sách “TIME100” của năm 2026, qua đó ghi dấu 100 cá nhân có sức ảnh hưởng toàn cầu. Những gương mặt này trải rộng ở đa dạng lĩnh vực, từ chính trị, đứng sau những nỗ lực tiên phong đến các nghệ sĩ và những nhà đổi mới. Điều nổi bật trong danh sách năm nay là sự góp mặt đông đảo của thế hệ trẻ.

Giấc mơ Manila và cú "Hat-trick" đi vào lịch sử

Giấc mơ Manila và cú "Hat-trick" đi vào lịch sử

Giữa không gian rực rỡ và tiếng nhạc Latin cuồng nhiệt tại thủ đô Manila, Philippines vào những ngày tháng 4 năm 2026, quốc kỳ Việt Nam đã ba lần được kéo lên ở vị trí cao nhất.

Giải “cơn khát” phim trường chuyên nghiệp

Giải “cơn khát” phim trường chuyên nghiệp

Điện ảnh Việt được ví như người khổng lồ đang vươn vai thức giấc. Thế nhưng “người khổng lồ” ấy vẫn chưa có một “đại bản doanh” đúng nghĩa để thỏa sức tung hoành. Đôi chân “người khổng lồ” vẫn chật vật trong những phim trường nhỏ lẻ hoặc bối cảnh tạm bợ, quay xong rồi dỡ bỏ.

Đưa sân khấu đến với học đường: "Gieo mầm" tình yêu nghệ thuật

Đưa sân khấu đến với học đường: "Gieo mầm" tình yêu nghệ thuật

Những năm gần đây, tại Hà Nội, mô hình sân khấu học đường đang được quan tâm, xây dựng như một hướng tiếp cận mới trong giáo dục thẩm mỹ cho lứa tuổi học sinh. Việc đưa nghệ thuật sân khấu đến với học đường không chỉ là "gieo mầm" tình yêu nghệ thuật cho thế hệ tương lai mà còn mở ra cơ hội cho ngành sân khấu khi đưa nghệ thuật đến gần hơn với thế hệ trẻ.

"Phăng đỏ" - một thời đã qua của Trương Vân Ngọc

"Phăng đỏ" - một thời đã qua của Trương Vân Ngọc

"Phăng đỏ" là tiểu thuyết đầu tay của nhà văn Trương Vân Ngọc (sinh năm 1973, quê Hưng Yên, hiện công tác tại Hà Nội)  viết về đề tài hình tượng người chiến sĩ Công an nhân dân, sách đoạt giải C cuộc thi viết tiểu thuyết, truyện ký đề tài "Vì An ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống" do Bộ công an và Hội nhà văn Việt Nam tổ chức năm 2025, được Nhà xuất bản Công an Nhân dân tuyển chọn và ấn hành tháng 12 năm 2025.

Tiểu thuyết lịch sử: Dấu ấn trong đời sống đương đại

Tiểu thuyết lịch sử: Dấu ấn trong đời sống đương đại

Trong đời sống văn học, có một dòng chảy lặng lẽ nhưng lại đóng vai trò khá quan trọng trong đời sống, đó chính là tiểu thuyết lịch sử. Lấy chất liệu từ lịch sử, tái hiện lịch sử qua những trang văn chính là những đóng góp thầm lặng, tích cực của các nhà văn cho bề dày truyền thống văn hóa nước nhà...