Nghệ sĩ múa đương đại Sùng A Lùng: Người rừng giữa phố

Bao năm ngược xuôi giữa phố thị phồn hoa, anh vẫn vậy. Vẫn ánh nhìn ngây ngô, hoang dại của cậu bé người Mông địu em đi nhặt thóc. Vẫn giấc mơ về tiếng khèn lá, bài hát ru dưới chiếc váy Mèo năm nào. Núi đồi chênh vênh, mùi hoa ban quyện vào giấc ngủ... Anh chắt chiu tất cả mà đem vào trong từng vũ đạo, từng vở múa đậm tinh thần đương đại.

 - Sùng A Lùng là gương mặt nổi bật của làng múa đương đại với hàng loạt thành tích đáng nể. Ngoài những vai diễn độc đáo như Tú Bà trong vở "Ballet Kiều", các vai trong "Mái nhà", "Đi qua tình yêu", "Cà phê Sài Gòn", "Falling Angels"…, bạn còn khiến giới chuyên môn ngạc nhiên với tài biên đạo khi dựng vở "Ru đêm", "Cánh cửa", "Đuổi tà"…  Đồng nghiệp thường bảo bạn là người ăn ngủ cùng vũ điệu, múa mà như không múa, mọi chuyển động rất bản năng. Bạn đến với múa từ bao giờ?

Nghệ sĩ múa đương đại Sùng A Lùng: Người rừng giữa phố -1
Nghệ sĩ Sùng A Lùng.

+ Tôi yêu múa từ khi còn nhỏ. Múa là cuộc sống, là hơi thở của tôi. Đôi lúc nó ảnh hưởng cả ngoài đời. Mọi người thường gọi tôi là thằng điên. Mình cứ tưng tưng. Đang đi chơi, tay chân bất giác múa may mà mình cũng không hay biết. Hồi học tiểu học ở xã Sin Suối Hồ, huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu, mấy năm liền tôi làm quản ca rồi tập văn nghệ cho các bạn. Những lần lớp thi múa, chỉ có mình tôi là thằng con trai duy nhất xung phong múa cùng mấy bạn nữ. Mình múa bản năng vậy thôi chứ không biết múa cụ thể là như thế nào. Đến năm lên lớp 9, ông ngoại động viên rồi đưa tôi đi thi múa ở Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội tại Hà Nội. Lúc đó tôi mới hiểu về múa. Tốt nghiệp, tôi trở thành diễn viên múa của Nhà hát Nghệ thuật đương đại Việt Nam.

-  Tại sao sự nghiệp đang phát triển rất tốt tại Hà Nội, vậy mà ở tuổi 20, bạn lại chuyển vào TP Hồ Chí Minh để bắt đầu lại từ con số không?

+ Tính tôi không thích chôn chân một chỗ. Mình tự lập quen rồi. Bảy tuổi, tôi đã tự sống ngoài lán giữa đồng canh trâu. Lên lớp hai, đi học xa bản làng, tôi trèo đèo lội suối, tự nấu cơm trên đường đi học. Hồi mới ra trường, gia đình ai cũng kêu về làm ở phòng văn hóa xã. Nhưng tôi từ chối, một mình khăn gói xuống Hà Nội làm việc, chẳng sợ gì. Mọi người nói tôi sống theo kiểu rất hoang dã, bản năng. Mình đã quyết là mình làm. Mặc kệ lời gièm pha. Làm ở Hà Nội 3 năm, tôi lại muốn vào TP Hồ Chí Minh để thử thách mình, khám phá vùng đất mới. Vào đây rồi mới thấy quả thật, thành phố này là môi trường tuyệt vời để mình tha hồ sáng tạo nghệ thuật. Đầu quân vào Nhà hát Giao hưởng Nhạc Vũ Kịch TP Hồ Chí Minh, tôi được giao những vai có tâm lý phức tạp mà Tú Bà trong "Ballet Kiều" là một ví dụ. Tôi cũng được anh chị đồng nghiệp dìu dắt để trưởng thành hơn trong nghề biên đạo.

- Càng đi xa bản làng, bạn càng phát tiết để tỏa sáng. Có khi nào bạn nghĩ đó là sự đánh đổi?

+ Nghề nào mà chẳng có sự đánh đổi. Nhưng với tôi, lập nghiệp ở vùng đất phương Nam này, đó là sự lựa chọn hoàn toàn tự nguyện. Nhiều người ở bản thấy tôi từ phố thị về, cứ tưởng người thành phố sung sướng lắm, kiểu như việc nhẹ lương cao. Tôi mới bảo nghề nào mà chẳng vất vả. Nghề múa đổ mồ hôi, thậm chí đổ máu, chấn thương là chuyện bình thường. Tôi nhớ mãi vết thương khi đang tập vai Tú Bà. Đứng trên những chiếc ghế cao lênh khênh, lại không thăng bằng nên một giây sơ sẩy khiến tôi ngã cú trời giáng. Bị toạc một miếng nơi khuỷu tay, máu chảy đầm đìa nhưng vì giờ diễn gần kề nên tôi chỉ băng qua loa, chờ diễn xong mới vào bệnh viện khâu. Buổi diễn thành công ngoài mong đợi. Tận hưởng tràng pháo tay kéo dài của khán giả khiến tôi hạnh phúc đến nỗi quên luôn cơn đau từ vết thương đang chảy máu ướt cả bông băng.

-  Cái tên Sùng A Lùng bắt đầu được chú ý kể từ khi bạn đoạt Huy chương vàng tại cuộc thi "Tìm kiếm tài năng trẻ Biên đạo múa toàn quốc 2016" với vở "Ru đêm".  Khi ấy, ban giám khảo lẫn khán giả không khỏi ngỡ ngàng bởi bạn vẫn là một diễn viên múa chưa qua trường lớp biên đạo nào. Vậy mà bạn có thể tự biên tự diễn một vở múa solo kết hợp nhuần nhuyễn giữa dân gian và đương đại, với thủ pháp vô cùng dung dị nhưng lại chạm đến trái tim mọi người. Bạn có thể kể một chút về bước ngoặt để đời này?

+ Đó là một vở múa nội tâm. Cái váy Mông là ước muốn trong một đêm tôi khao khát trở thành một người con gái trong khi thân xác vẫn là con trai. Cái uất ức dồn nén chỉ xuất hiện trong một đêm đó. Một đêm mà có thể đại diện cho một cuộc đời. Trong cái đêm đó, tôi muốn cháy lên, bùng nổ, làm tất cả những gì mình thích, muốn được mặc váy nhưng cuối cùng mình vẫn không thể. Kết vở múa, dù không mặc được, tôi vẫn ôm cái váy như kiểu mình ôm chính giới tính của mình, ôm con người mình, nó vĩnh viễn theo mình suốt quãng đời còn lại. Trong vở, tôi còn thể hiện điệu hát ru của dân tộc Mông. Bài hát ru đó tôi học từ bố. Nó là bài hát cổ, tôi cũng không nhớ tên. Nội dung của nó như kiểu tôi đang tâm sự với một người chị nào đó rằng tôi cầm cây bút vạch ra cuộc đời mình. Và đã vạch ra con đường đấy thì dù có khó khăn vấp ngã thế nào thì mình cũng mãi đi theo. Giống như tôi chọn nghề múa thì sống chết với múa. 

- Dòng máu Mông, cảm hứng về quê hương, bản quán là điểm khiến bạn tạo sự khác biệt trên sàn múa. Ngoài viên gạch mở đầu là "Ru đêm", dấu ấn và bản sắc Mông càng đậm đặc ở các vở diễn do bạn biên đạo sau này như "Đuổi tà", "Khía Súa"… Có vẻ như bạn không hề bị "đô thị hóa" như nhiều bạn trẻ vùng cao sinh sống ở thành phố?

Nghệ sĩ múa đương đại Sùng A Lùng: Người rừng giữa phố -0
Nghệ sĩ Sùng A Lùng gây ấn tượng với vai Tú Bà trong "Ballet Kiều".

+ Dù có sống giữa những tòa nhà cao tầng bao nhiêu năm thì tôi vẫn chỉ là thằng người rừng giữa phố. Tôi yêu mọi thứ cuồng dại, hoang dã nhưng vẫn đầy ngây ngô, ngu ngơ nên dễ bị lừa lắm (cười). Thời gian sống ở thành phố gần bằng thời gian ở bản làng nhưng đến tận bây giờ, mỗi khi lên sân khấu, xoay mình dưới ánh đèn vàng, tôi vẫn cảm thấy mình đang đi trên sườn núi Tây Bắc, đứng trên đỉnh đá tai mèo ngắm ánh bình minh phủ trên ngọn cỏ. Múa trong ảo giác ấy, tôi được là chính mình, mở tung hết mọi hoang dã trong con người. Tiếng gió reo, suối chảy, hình ảnh ruộng bậc thang lom khom người cày bừa… mãi theo từng bước chân tôi.

Tất cả những cảnh sắc, kỷ niệm ở bản làng heo hút, về những con người chân chất, thật thà, ngày ngày chỉ biết vác cuốc ra đồng, tối về nhắm mắt là ngủ, đều là nguồn cảm hứng sáng tạo bất tận trong tôi. Đưa hình ảnh bản làng lên sân khấu, tôi muốn múa đương đại Việt phải mang tâm hồn người Việt, mang cái gì đó đồng cảm với phương Đông nhưng lại không xa rời ngôn ngữ của thế giới. Ngoài ra, tôi muốn làm một điều gì đó cho quê hương, để đáp đền dòng máu tôi mang, đền đáp ông bà tôi.

- Như bạn kể, ông ngoại là người đưa bạn đi thi múa. Có phải ông là người ảnh hưởng đến bạn rất nhiều, là động lực để bạn phấn đấu?

+ Đúng thế. Ông ngoại là người định hướng tôi đến với múa. Từ tấm bé đến tận bây giờ, từng bước đường tôi đi luôn có sự sát cánh và dõi theo của ông bà. Mới một tuổi, tôi đã có em. Mẹ đẻ liền tù tì bốn đứa sau đó. Ông bà ngoại thay bố mẹ nuôi nấng tôi khôn lớn. Tuổi thơ tôi là những ngày trên lưng bà, lưng ông lên nương rẫy. Lớn hơn một chút, học đủ cái chữ, tôi tính bỏ học để ông bà, bố mẹ đỡ vất vả.

Nhà tôi nghèo lắm. Miếng ăn phải chạy từng bữa. Học được cái chữ là may lắm rồi. Nhưng ông ngoại lấy roi quát: "Mày mà không đi học tao cho mày ăn đòn". Còn bà thì như người mẹ thứ hai. Có chuyện gì buồn, tôi lại tâm sự với bà. Tuổi thơ vất vả nhưng đó cũng chính là năm tháng đẹp nhất của tôi. Bây giờ, mỗi lần thấy cháu mình múa trên tivi, ông bà mừng đến chảy nước mắt. Đưa câu chuyện của mình, của bản làng lên sân khấu, đó cũng là cách tôi báo hiếu ông bà ngoại thân yêu.

- Cảm ơn bạn về cuộc trò chuyện! 

Sùng A Lùng sinh năm 1993. Anh đã giành nhiều giải thưởng như: Huy chương vàng cuộc thi "Tài năng biên đạo trẻ toàn quốc" năm 2016 với vở "Ru đêm", giải C Liên hoan nghệ thuật múa TP Hồ Chí Minh lần thứ 5- 2017 cho vở "Đuổi tà", giải A  Liên hoan Nghệ thuật Múa TP Hồ Chí Minh mở rộng năm 2020, Huy chương vàng Liên hoan Ca múa nhạc toàn quốc 2022,  giải A năm 2023 của Hội Nghệ sĩ múa TP Hồ Chí Minh cho vở "Khía Súa"…

Mai Quỳnh Nga (thực hiện)

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.