Nào cùng đi chơi chợ

Chẳng cần phải đợi mặt trời nhô lên trên đỉnh Mã Pì Lèng mới dắt díu rủ nhau xuống núi. Cũng chẳng cần phải chờ cho tới lúc vầng trán của các chàng trai Mông đỏ nhừ mới biết cuộc rượu đã bước vào độ thắm. Chợ Đồng Văn tựa như có “ma lực” khó cưỡng, vừa níu kéo lại vừa mời gọi.

Bà Hà Thị Minh Hạnh, một người phụ nữ có vóc dáng mảnh mai nhưng nghe nói là “nữ tướng” của những cung đường hiểm trở. Bà Minh Hạnh từng là lãnh đạo ngành Giao thông của tỉnh Hà Giang, từ chiều hôm qua bà được tỉnh phân công dẫn đoàn chúng tôi trong chuyến lên công tác Hà Giang lần này. Bà Hạnh giục “Đi chợ Đồng Văn thì phải đi từ sớm. Sớm mới thấy hết cái hay, cái độc, cái lạ và cái tình trong nét sinh hoạt văn hóa rất riêng có của người vùng cao nguyên đá chúng tôi”.

Sương núi vẫn chùng chình chưa chịu tan như cố tình làm tăng thêm sự “chênh vênh” đầy huyền bí của “đệ nhất hùng quan” Mã Pì Lèng. Tôi có cảm giác như con đèo hiểm trở này tựa như được treo vào vách đá. Xe đổ đèo, gió miết thành xe ràn rạt. Chốc chốc tôi lại nhướn nhô người lên cất tiếng ngạc nhiên. Nhìn kìa, bên hốc đá ven đường có dáng ai ngồi đợi ai, mặt giấu dưới vành ô nghiêng nghiêng. Ô này, ẩn khuất giữa hàng sa mộc ảo mờ sương giăng thấy lấp ló một vạt váy hoa. Còn đây, ngay đầu một lối mòn dẫn từ núi xuống bỗng thẹn thùng đôi ba gương mặt thiếu nữ.

Một góc chợ Đồng Văn với những sản vật địa phương.
Một góc chợ Đồng Văn với những sản vật địa phương.

Bà Minh Hạnh cười vui, cho biết: “Chị em đi chơi chợ đấy. Đủ cả, người Mông, người Giáy, người Lô Lô, người Pu Péo, người Hoa và ngay cả người Kinh cũng có. Đi một mình hoặc cũng có thể rủ nhau vài ba người cùng đi. Đi từ hai ba giờ sáng kia. Nhà ở cao và xa thế nhưng cứ đến ngày chủ nhật là việc gì thì bỏ đấy mà đi bằng được. Người cao nguyên đá không nói là đi chợ mà bảo là chơi chợ. Chơi chợ mới đúng ý nghĩa, mới rõ cái chất, cái nếp sống của bà con”.

 “Chơi chợ”. Tôi thầm cảm ơn về cách giải thích vô cùng chí lý của bà Hạnh. Thảo nào lúc ở tỉnh đã có người nói thầm: “Lên Đồng Văn mà có bà Hạnh đi cùng thì tha hồ hiểu biết”.

 Xe vừa xuống tới chân đèo, đập ngay vào ánh nhìn đầu tiên của chúng tôi là những con phố đúng nghĩa thị thành. Mặt đường trải nhựa phẳng lì rộng thoáng. Phố thẳng và kéo dài cả cây số với hai bên là những ngôi nhà cao tầng còn chưa kịp tắt đèn quảng cáo trên các biển hiệu. Thị trấn Đồng Văn, huyện lỵ của huyện Đồng Văn vốn nổi tiếng với phố cổ Đồng Văn từng thu hút biết bao tay máy.

Đã có hàng trăm hàng ngàn bức ảnh chụp khu phố cổ, vậy mà chưa có ai chịu dừng cuộc săn ảnh của mình. Nghe nói từ năm 1962 trở về trước thì huyện Đồng Văn bao gồm cả huyện Mèo Vạc, huyện Yên Minh và huyện Đồng Văn ngày nay.

Có lẽ bởi cùng chung sống trên cao nguyên đá và cũng có lẽ có chung một huyện cũ mà người dân quanh vùng là người Mèo Vạc, người Yên Minh hay là người Đồng Văn thì cứ đến chủ nhật hằng tuần là kéo nhau đi chơi chợ Đồng Văn?

Bà Minh Hạnh chỉ tay vào đám thanh nữ mặt hoa da phấn, áo đỏ váy xanh đang nhanh chân rảo bước trên phố, nói: “Ở nhà hay đi nương muốn ăn mặc thế nào thì mặc nhưng xuống phố chơi chợ thì dứt khoát là phải đẹp. Trang phục phụ nữ trong chợ cũng là điểm nhấn của chợ Đồng Văn đấy”.

 Nắng mới đã lên, nắng trải một màu vàng mái phố. Chợ Đồng Văn nở rộ như một vườn xuân trăm hoa đua sắc. Nhìn chỗ nào, ngước mắt hướng nào cũng ngan ngát những hoa với hoa. Tôi nghĩ nhanh trong đầu “Đúng là không đến chợ Đồng Văn cũng phí một đời”.

Theo như lời giới thiệu từ lúc còn ngồi trên xe của bà Minh Hạnh thì chợ Đồng Văn có hai nét độc đáo. Nét độc đáo thứ nhất là nét “chợ”, bởi bà con xuống chợ để đem về chợ nào là nông sản, nào là sản vật do chính mình làm ra để trao đổi hàng hóa, để mua và để bán. Nét độc đáo thứ hai là nét “văn hóa”. Đây mới là nét chính tạo nên sự hấp dẫn của chợ Đồng Văn. Xuống chợ là để khoe tài hoa thêu thùa dệt vải may vá của mình, để giới thiệu khả năng đặc biệt vốn có của mình, để giao lưu, để gặp gỡ, để được trình diễn hay trình tấu những giai điệu đậm đà phong vị núi rừng như thổi khèn, thổi sao, múa ô, hát giao duyên, và là để… yêu nhau.

Hơi tách khỏi đoàn công tác hay chính xác hơn là tôi bị hút theo hai bóng hồng vừa đi ngang qua. Hai cô gái trẻ người Lô Lô sáng nay mặc đẹp đến ngẩn ngơ những ai chạm mắt. Gương mặt trẻ trung, đôi mắt long lanh, gò má ửng hồng, hàm răng trắng lóa, thêm vào đó là hai bộ váy hoa như còn mới tinh. Váy của thiếu nữ Lô Lô cũng là thể hiện người con gái mặc nó có đức tính tốt đẹp gì. Cũng như các cô gái của các dân tộc khác.

Con gái Lô Lô thường tự tay thêu hoa, tự tay may váy. Sáng nay các cô xuống phố đi chơi chợ; bộ váy nổi bật với hai màu chủ đạo là đen và đỏ, với điểm xuyến trang trí là những quả bông đỏ lung lẩy dưới mỗi bước chân. Sáng nay hẳn các cô ý muốn khoe đôi tay khéo léo của mình trước những ánh nhìn của các chàng trai. Lúc này còn sớm nên các chàng trai còn tỉnh táo. Tầm trưa họ mới là “chính họ” nhờ những bát rượu Lũng Táo nấu bằng men lá uống ngọt mà say mềm.

Trẻ em cũng theo mẹ xuống chơi chợ.
Trẻ em cũng theo mẹ xuống chơi chợ.

Vời tay hỏi một em gái người Mông, áo đen, váy hoa xanh, em chừng mười ba mười bốn tuổi. Hỏi chuyện nhanh tôi được em cho hay: “Em tên là Xú”. Tôi hỏi “Tên Xú có nghĩa là gì?”. Trả lời: “Xú là sợi chỉ”. Ái chà, tên có nghĩa là “sợi chỉ” có khác.

Người Mông khi đặt tên cho con mình thì hình như họ muốn gửi gắm điều gì vào đó. Cha mẹ em gái này chắc muốn con mình lớn lên tuy mỏng manh như sợi chỉ nhưng chính sợi chỉ ấy lại kết nối những mảnh vụn lại với nhau. Lại hỏi “Nhà Xú ở đâu?”.

Trả lời: “Nhà em ở mãi trên núi kia. Em xuống chợ một mình vì em thích”. Vì thích. Đơn giản thế thôi nhưng chắc em muốn cho mọi người thấy rằng em đã đủ “lớn” để đi chơi chợ rồi. Tôi thì tôi đoán, em xuống chợ là để học. Em học ở chợ, học từ các mẹ các chị. Thiếu nữ cao nguyên đá bây giờ đã khá tự tin và cũng ham học hỏi.

Kể từ khi cao nguyên đá Đồng Văn được công nhận là “Công viên địa chất toàn cầu” đến giờ; kể từ khi mùa hoa tam giác mạch được tổ chức thành “Lễ hội hoa tam giác mạch” đến giờ thì du khách thập phương đến với nơi địa đầu Tổ quốc, đến với nơi đỉnh chóp của đất nước cũng đã nhiều hơn. Chợ phiên Đồng Văn với nét văn hóa đặc sắc, độc đáo đã và đang mở ra một triển vọng du lịch to lớn cho huyện Đồng Văn nói riêng, cho tỉnh Hà Giang nói chung. Vấn đề đặt ra là cần có sự vào cuộc mạnh mẽ hơn và thực sự hơn của ngành Văn hóa và Du lịch Hà Giang. Thay vì “chơi chợ” theo dạng tự phát như hiện nay là bước chuyển làm sao cho việc “chơi chợ” có định hướng.

Chơi chợ Đồng Văn, chúng ta sẽ không nói tới hai từ “chơi chợ” với nghĩa đen của nó mà sẽ nhắc tới nghĩa bóng nhưng chính lại là nghĩa thật của nó. Một cách “du lịch văn hóa” thân thiện và một cách “làm du lịch văn hóa” đơn giản nhưng rất hữu ích một khi biết tận dụng những thế mạnh đã có và sẽ có. Nó sẽ góp phần loại bỏ những tập tục lạc hậu và nhân lên tập tục mới lành mạnh.

Đi “chơi chợ Đồng Văn” cũng có nghĩa là để thêm một lần yêu tin những con người chân chất, thật thà nhưng giàu lòng yêu nước. Những con người miền núi trầm thô, ít nói nhưng đời đời canh giữ miền biên cương của Tổ quốc. Và họ đang bằng cách của mình làm giàu thêm kho tàng văn hóa các dân tộc Việt Nam.

Ánh ngày rồi cũng trôi vèo, nhoáng cái chợ đã vào đêm. Đến lúc này, phố núi Đồng Văn bỗng lung linh gợi mở. Trong nhập nhòa màu sắc đó tôi đã thấy ngân lên tiếng khèn Mông, tiếng khèn như thứ men tình say mê rủ rê lôi kéo. Tiếng khèn nối đêm với ngày, nối ngày với đêm. Không gian dài mãi ra chừng như không dứt. Lại nhớ bà Minh Hạnh đã nói: “Chơi chợ Đồng Văn phải chơi cho qua đêm mới gọi là đã chơi hết chợ. Bởi khi vào đêm, người cao nguyên đá mới bộc bạch đủ đầy tố chất văn hóa và bộc lộ một tinh thần thân ái sâu sắc nhất”.

Nguyễn Trọng Văn

Các tin khác

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Họa sĩ Nguyễn Trường Linh Khúc lãng du trong cõi mộng tàn thu

Gặp họa sĩ Nguyễn Trường Linh tại xưởng vẽ ở phố Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội, tôi bất ngờ khi thấy anh thẫn thờ ngồi trước tác phẩm "Thương nhớ đồng quê". Tôi lặng lẽ ngồi kế bên ngắm hình những tàu lá chuối bị rách tả tơi vì mưa gió. Những viền vàng trên cây lá gợi nỗi buồn tàn úa man mác.

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà: Nồng nàn như đất bazan, thênh thang như gió đại ngàn

Đào Thu Hà vào Hội Nhà văn Việt Nam cùng năm với tôi. Hôm đấy, chúng tôi hẹn nhau ra Hà Nội trong một sáng cuối đông. Chuyến đi ngắn ngày nhưng đầy kỉ niệm. Buổi tối, chúng tôi lang thang cùng nhau ở Hà Nội, nói về văn chương và hành trình viết lách của nhau. Hóa ra cô gái đến từ núi đồi Gia Nghĩa (thuộc Đắk-Nông cũ) này khá đa năng với rất nhiều thể loại, và gặt hái nhiều thành công từ rất sớm.

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Làng gốm bên dòng Đa Nhim

Theo nhánh tẻ của sông Đa Nhim, dưới chân núi Pnum Trom Ủ (thuộc xã Quảng Lập, tỉnh Lâm Đồng) có plei (buôn) Krănggọ nổi tiếng với nghề làm gốm mộc của người Churu. Theo lý giải của những người già, “Krăng” là tên ông chủ đất khi xưa, “gọ” chỉ cái nồi đất. Tên buôn làng từ thuở xa xưa đã gắn với nghề gốm.

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Âm nhạc - thể thao kết nối thế giới

Tại World Cup 2026, âm nhạc lần đầu tiên trở thành tiếng nói quan trọng, song hành cùng thể thao như ngôn ngữ chung để truyền tải thông điệp đặc biệt về tinh thần đoàn kết, sự cống hiến không ngừng và tôn vinh nhiều nền văn hóa đa dạng. Điều đó đã được phản ánh qua một bộ sưu tập nhạc nền đồ sộ cùng tham vọng biến sự kiện “thể thao vua” trở thành sân khấu giải trí hàng đầu thế giới.

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực Tương lai” của Việt Nam

Bốn xu hướng mở ra “Bản đồ Ẩm thực tương lai” của Việt Nam

Tại Future Menus 2026, đơn vị tổ chức đã giới thiệu bốn xu hướng được dự báo sẽ dẫn đầu thị trường ẩm thực toàn cầu trong thời gian tới. Đó là những xu hướng gợi mở giúp ngành ẩm thực Việt Nam phát triển. Bởi ẩm thực là một kênh hữu hiệu để thu hút du lịch và quảng bá văn hóa Việt ra thế giới.

Chinh phục những địa hạt mới

Chinh phục những địa hạt mới

Vừa qua, bộ phim “Ốc mượn hồn” đã có màn ra mắt ấn tượng với khán giả cả nước. Không chỉ mang đến cho khán giả trải nghiệm điện ảnh mới mẻ, bộ phim còn là dấu ấn mới trên hành trình làm nghệ thuật của đạo diễn Đinh Tuấn Vũ, sau 7 năm xa màn ảnh rộng.

Gomshow có những suất diễn định kỳ tại Hà Nội là nỗ lực của cả ê kíp.

Từ vở ballet “Gat” đến câu chuyện phát triển công nghiệp văn hóa

Những chuyển động ballet đương đại hòa cùng hình ảnh chiếc mũ Gat truyền thống của Hàn Quốc trên sân khấu Nhà hát Hồ Gươm trong chương trình “Mùa Hàn Quốc 2026” gợi cho chúng ta, những khán giả Việt Nam, nhiều suy ngẫm. Đó không chỉ là một đêm diễn nghệ thuật mà là một lát cắt cho thấy cách Hàn Quốc đang kể câu chuyện văn hóa của mình với thế giới - bằng ngôn ngữ nghệ thuật hiện đại, mới mẻ, mang tính toàn cầu.

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

AI và sự hủy hoại của sáng tạo tự thân

Nhà văn - dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng trong nhiều bài viết và những cuộc đàm luận sâu về chủ đề lạm dụng AI trong viết sáng tạo, ông đã cảnh báo việc lạm dụng AI trong sáng tác là hành vi tự hủy hoại sự sáng tạo của người viết, đồng thời đặt ra vấn đề trách nhiệm của tác giả, biên tập và các thiết chế văn học trước làn sóng “chữ nghĩa AI” đang lan rộng. Nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh cũng có nhiều ý kiến sâu sắc về vấn nạn sáng tạo văn chương lạm dụng AI. Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện ngắn với nhà văn Trần Tiễn Cao Đăng và nhà thơ Nguyễn Bích Hạnh về chủ đề này.

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

LHP Cannes 2026: Vệt vàng son của Cành cọ vàng

Sau một tuần tranh giải căng thẳng, cuối tuần qua, “Fjord” của nhà làm phim Romania Cristian Mungiu đã chính thức trở thành tác phẩm tiếp theo đoạt giải Cành cọ vàng danh giá tại LHP Cannes 2026. Càng đặc biệt hơn khi đây không phải thành công riêng lẻ, mà qua đó cho thấy chuỗi thành tích đặc biệt của đạo diễn này, nữ diễn viên chính Renate Reinsve lẫn nhà phân phối phim NEON.

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Có thể nói, sân khấu kịch thiếu nhi 2026 đang có những bước chuyển mình mạnh mẽ để bắt nhịp với xu hướng nghe nhìn của thời đại. Bên cạnh những kịch mục đa dạng như nhạc kịch, tạp kỹ, năm nay, sân khấu hè còn có sự tham gia của các loại hình nghệ thuật truyền thống như múa rối, tuồng, chèo, với sự kết hợp giữa công nghệ và di sản.

Yêu miền quê sinh thành

Yêu miền quê sinh thành

“Hãy xem rất nhiều phim tài liệu, ký sự và hãy đọc các truyện ngắn, hoặc hãy nhìn vào những tác phẩm ảnh nghệ thuật với phong cách “đời thường” của nhà báo, đạo diễn Phùng Tùng Thiện, ta có thể thấu cảm được sự tài hoa của tác giả, và niềm xúc cảm về tình đất, tình người”. Đó là lời giới thiệu của ông Lê Minh Hoan, nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Đồng Tháp trên Tạp chí Văn nghệ Đồng Tháp tháng 11/2025 về nhà báo, đạo diễn đa tài Phùng Thùng Thiện.

Chọn diễn viên cho vai diễn nguyên mẫu: Kỳ công chọn mặt gửi vàng

Chọn diễn viên cho vai diễn nguyên mẫu: Kỳ công chọn mặt gửi vàng

Mặc dù đã sắp khởi quay nhưng ê kíp sản xuất phim “Đất đỏ” vẫn chưa tìm được diễn viên ưng ý để đảm nhiệm vai nhân vật nữ anh hùng Võ Thị Sáu. Với những bộ phim tái hiện những câu chuyện có thật, việc lựa chọn diễn viên cho các vai diễn có nguyên mẫu ngoài đời luôn là một thử thách không nhỏ với nhà sản xuất. Phía sau thành công của một bộ phim là bài toán khó mang tên “chọn đúng diễn viên”.