Một miền tâm độc thoại

Có những con người bước qua đời tôi như cơn gió nhẹ. Và có những người - như anh - để hằn lại kí ức tôi - một vệt thầm, sáng mãi. Tập sách "Tự nhắc mình" không chỉ là tập hợp bút, mà là bản “độc thoại vĩnh cửu” của một thi sĩ từng yêu đời đến cạn, từng sống đến kiệt - và trong những khúc đời tưởng không thể vượt thoát, giữa tuyệt vọng đã viết nên những câu chữ làm bạn với bóng tối, rồi gượng dậy xua bóng tối khỏi bình minh.

Không kịch tính, không kết cấu logic, nhưng vẫn dư vang trong tâm người. "Tự nhắc mình" - không phải thơ, chẳng phải nhật ký hay hồi ký, anh đặt là tạp bút - nhưng tôi gọi hợp bút của người sống sâu đã xước nhám, người đã qua vùng sáng - tối của đời sống, của nghệ thuật, của chính mình.

untitled-2.jpg -1
Nhà thơ Hồng Thanh Quang.

“Tự nhắc mình” là chuỗi những đoạn ghi chép ngắn - những ý tưởng như vụt hiện giữa một khoảnh khắc tư duy, những lời luận thời trầm sắc, những nghiệm sinh đời, những đoạn thơ không tên tưởng thoảng qua mà lại khía lâu tâm cảm. Càng đọc hành trình độc thoại nội tâm - phơi bày bản thể trong sự thành thật tận cùng, can đảm tới cạn kiệt.

Không né tránh những gai góc, Hồng Thanh Quang viết như trò chuyện với Hồng Thanh Quang. Anh dám nói về đàn bà, về tình yêu như một nhà thơ phong lưu – nâng niu những nhan sắc mong manh lẫn đằm thắm như chẳng sợ ai đó bị tổn thương. Anh dám nhắc đến thất bại, sự xuống cấp của tâm hồn, những lệch lạc của nghề báo, những ký ức đẫm nước mắt về gia đình và tuổi thơ. Nhưng chính ở đó, tôi nhận ra, Anh đã chinh phục xong mình: lòng trung tín với cái đẹp, với chân cảm, với sự tử tế - vẫn còn thăng bằng đứng giữa thế giới lộn đảo.

Văn chương Hồng Thanh Quang, ngay cả khi nói về hiện thực trụi trọc, vẫn giữ  riêng chất - một vẻ kiên kiêu Hà Nội, một dư vị u sầu của tâm hồn từng chấn động bầm dập. Có lúc, lạnh lùng châm biếm, có khi lại mềm sợt tự trào, và nhiều đoạn, khúc khiến Tôi phải lặng đi… Câu chữ gọn, câu gọi câu, dòng nối dòng, chân chất, nhờ thế mà phong nguyên được chấn lực cảm xúc. Mỗi câu như một mũi gai sắc xuyên thấu vọng ảo, giả dối, miên tàn của kiếp người.

Bản hợp bút không đặt mục tiêu làm văn chương mực thước. Nó là thứ - văn - chương - sống - không nệ thể loại, không cần phê chuẩn của bất cứ hội đồng nghệ thuật nào - nhưng lại phục truyền hưng cảm hiếm thấy. Chính điều đó khẳng định vị thế độc đáo và tương kháng thời gian của tác phẩm…

“Tự nhắc mình”có lẽ là tác phẩm triện đậm “dấu” Hồng Thanh Quang nhất trong vựng tập tác phẩm của anh - một phong cách kết hợp giữa khí thơ trầm và chất đời sắc. Tản mạn nhưng không rời rạc, tự trào mà chẳng lơi chiều sâu. Cuốn sách không phân chương, không bó trình tự thời gian hay kết cấu thường, mà tự chảy như dòng dung nham. Có đoạn là lời độc thoại, có đoạn như thơ vắt dòng, lại có đoạn giống như nhật ký pha triết luận.

Xin người, lệ hóa lời ca,
Để cùng xanh lại những sa mạc buồn…

Chất thơ luôn len lỏi trong văn xuôi.

Chuỗi câu thơ không chỉ đẹp về hình ảnh mà còn mang tính ám dụ cho toàn bộ tập sách - một nỗ lực thi ca hóa những góc khuất khô cằn của nội tâm, một cứu rỗi hừng rực bản năng nghệ sĩ. Nhà thơ dùng hình thức tản mạn để đánh lạc hướng người đọc khỏi chủ đề trung tâm - nhưng không hề rời rạc. Mỗi đoạn tưởng như độc lập, nhưng xuyên giữ chúng lại là bắt đầu từ một lát cắt soi rọi nhân sinh: từ những phán xét đời sống văn nghệ, những hồi ức về gia đình đến những triết lý sống ngậm buồn, chợt vui.

Trong trình hiện phong cách Hồng Thanh Quang không mang chỉ dấu văn hóa Tràng An lịch lãm, văn hóa Sơn Nam Hạ cổ xưa, đã đành, nhưng hệ lời luôn tường minh không bị rơi vào bi lụy, dù kể lại những khúc đoạn ứa máu. Một tư tưởng xuyên suốt “Tự nhắc mình” là niềm tin không lay chuyển vào giá trị của chân cảm và vẻ đẹp tâm hồn - linh hồn. Đối với anh, nghệ thuật không phải là sân khấu của sự hoa mỹ, mà là nơi để con người sống tan hòa với nỗi cô đơn, với những tổn thương, và với cả những hy vọng, tuyệt vọng.

“Chúng ta viết ra tâm trạng của mình không phải để lấy lòng người khác mà chỉ đơn giản diễn tả những gì mình đang cảm thấy...”.

Tư tưởng này chống lại mọi hình thức văn chương “được biên tập để vừa lòng đám đông” - thay vào đó là một lối viết thành thật, can đảm và lặng lẽ tự soi mình.

Một tư tưởng đáng chú ý nữa là thái độ hướng về cái đẹp có đạo đức, có chiều sâu. Dù tản mạn nhiều chủ đề, người viết không rơi vào hoài nghi triệt để.

“Không yêu quý xót xa những người ở bên cạnh mình thì chẳng có đấng bậc nào ở tít tầng cao có thể giúp cho ta được an lành, hạnh phúc...”.

Hay:

“Sống cần phải vui vẻ, nhưng thực ra chỉ có nỗi buồn mới tẩy rửa nổi tâm hồn ta”.

Đây là nỗi buồn bình tĩnh, không bi quan, mà là nỗi buồn nhân bản - thứ hóa trầm của những người từng băng qua lửa cháy, nước sôi, nhưng vẫn chọn cách sống tử tế.

Thật lạ lùng, “Tự nhắc mình” là lời tự sự của một kẻ si tình có lý trí. Trong anh người ta thấy một linh hồn của nhà thơ biết yêu nhưng không lụy, biết buông nhưng không bỏ, biết đau nhưng chẳng hằn mắt.

Anh viết về phụ nữ không phải với cái nhìn rạo rực mà bằng sự trân trọng đau đáu:

“Đàn bà có thể yêu ta như thể sẽ không bao giờ bỏ ta. Và có thể bỏ ta như thể chưa từng bao giờ yêu ta...”.

"Anh đã yêu đủ nhiều để thôi trách cứ, đủ dũng cảm để giữ lại nụ cười cho người mình yêu, kể cả sau chia ly".

anh sach1.jpg -0
Bộ 3 tác phẩm mới ra mắt của nhà thơ Hồng Thanh Quang.

Anh cũng không thần thánh hóa cái đẹp hay tình yêu, mà để nó trở về đúng bản chất: phù du, mỏng manh, nhưng cần thiết như hơi thở cho người biết sống. Không ít lần, anh mỉm cười với chính mình - một cách cười bao dung, từng trải:

Tuổi này lấy rượu làm vui,
Lấy thơ làm chốn để vùi suy tư...
Tuổi này thảng hoặc muốn hư,
Thì cũng phải rất từ từ mới xong...

Tập sách phong phú đủ dung chứa đủ đề tài mang tính thời sự, xã hội và cả chính trị. Nhưng tuyệt nhiên, không có lời quy kết, không hề lên giọng dạy đời. Hồng Thanh Quang có bản lĩnh của một người làm báo nhưng lại giữ được cái cốt cách khiêm tốn của một trí thức biết bổn phận…

“Tự nhắc mình”góp phần làm phong nhiêu thêm thể loại của văn học Việt đương đại. Đó là tiếng nói không dễ thay, không dễ phỏng, nhưng xứng đọc kỹ, được lưu giữ, và được suy ngẫm như một “văn bản sống” hiện diện giữa nhiễu động đời…

Tôi đọc “Tự nhắc mình” như đọc người bạn đang san cho tôi nụ cười lẫn giọt nước mắt buốt nhói - một người trầy trụa trong đám đông mà vẫn giữ riêng một góc lặng bình an cho mình. Những điều tưởng như giản đơn: “Hãy viết khi còn có thể viết được. Hãy yêu khi còn có thể yêu được...”. Nhưng chỉ những người từng ngoi lên từ vực thẳm của sự bất lực mới hiểu, đó đâu phải là lời khuyên - mà là lời cảnh tỉnh, là nhịp tim sống sót.

Với tôi, mỗi câu chữ Hồng Thanh Quang đều như vắt từ máu. Anh viết bằng cõi xương thịt mình ở thể xác mà chạm tới linh hồn. Có thể anh từng mỏi mệt, từng muốn biến mất, từng ngồi giữa đám đông hừng rực mà không nghe nổi lòng mình. Nhưng lạ, từ trong tất cả những hỗn độn đó, anh vẫn giữ được tiếng nói không nhòa vào vô số, từ con người đến văn chương, đã từng dư ngọt, đủ mặn, đủ đắng - nhưng hương men thừa để sưởi ấm bao phận đàn ông phong lưu, bao kiếp đàn bà đa đoan.

Đọc anh, tôi đọc một nghệ sĩ từng tự nguyện vắt kiệt chính mình cho cái đẹp, cho chữ nghĩa, cho sự tử tế. Anh viết để an sống. Và để không phản bội chính anh - người thi sĩ từng tin rằng: nếu có thể giữ được một chút hồn nhiên, một chút yêu, một chút thương người… thì dù có già, có mỏi, có rách nát đến đâu - ta vẫn không hoàn toàn mất trắng.

“Con người không cô đơn khi còn giữ trong trái tim hình ảnh của ít nhất là một người yêu thương”.

Tôi nghĩ, có lẽ vì thế mà anh không bao giờ thực sự cô đơn. Anh đã yêu thương đủ sâu để nỗi cô đơn tự chuyển hóa thành niềm vui nín lặng. Anh đã lặng lẽ trả nợ đời bằng thơ, bằng ký ức, bằng những trang hợp bút vừa cười khẩy vừa rớm lệ. Và người đọc - những kẻ chẳng hiếm bị lạc lối trên đường đời - nhờ vậy mà tìm thấy một ánh sáng dịu dàng để dõi theo. Tấm gương lánh thủy ngân ngũ sắc. Ai đủ can đảm nhìn lâu sẽ thấy một phần chính mình - yếu đuối, khát khao, sai lầm, tử tế.

Và rồi, tôi hiểu: chính những điều tưởng nhỏ nhoi ấy mới giữ được con người khỏi trôi vào vô nghĩa. Như anh - vẫn đang sống, đang yêu, đang viết - như một cách để nhớ lại vì sao mình đã không từ bỏ…

Một mình ở trước thiền môn,
Thấy trong hơi gió ai hôn má mình...

“Tự nhắc mình” - Âm vọng của một trái tim độc thoại - đã vượt lên một miền tâm độc thoại.

Tôi - Anh - và chúng ta đều phải tìm phương thức sống hòa hợp theo cách riêng và liên kết chặt chẽ với nhau, cũng bằng cách riêng, trong những khế ước đạo đức, luật pháp nhiều tầng nhiều lớp, được thiết kế bởi trật tự đời sống tự nhiên, tự vận hành, tự duy trì như một hệ thống tự động và tất cả đều phải tự cân bằng - nhắc mình - để đạt tới Ngưỡng Hạnh.

Nguyễn Tham Thiện Kế

Các tin khác

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của dân tộc cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, dân tộc.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học nghệ thuật (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học nghệ thuật, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Trước hết, thơ là sự rung động của trái tim, của tâm hồn người viết với cảm xúc là mạch nguồn nuôi dưỡng thi ca thuộc phương diện trữ tình. Thơ trữ tình có thể hiểu là những kiểu biểu hiện khác nhau của cái "tôi" cảm xúc trong thơ. Một số bạn yêu thơ đặt câu hỏi: "Vậy cái tôi cảm xúc trong thơ trữ tình thường biểu đạt ở những dạng ngôn ngữ thơ như thế nào?".

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

1. Trong một bài giảng về quyển "Chinh phụ ngâm" cho sinh viên các trường đại học, in ở một số sách và ở "Hoài Thanh toàn tập", tập IV, Nhà xuất bản Văn học, H. 1999, khi nhắc đến câu thơ "Hà lương chia rẽ đường này", nhà phê bình Hoài Thanh có giải nghĩa như sau: Hà Lương: cầu trên sông, không phải tên đất. Giải nghĩa như trên đúng một nửa là đấy không phải tên đất, không đúng một nửa là: đấy không phải cầu trên sông mà là cầu và sông (hà: sông, lương: cầu).

Khúc luân vũ tháng Năm

Khúc luân vũ tháng Năm

Tháng năm, những giọt mồ hôi rơi trên cánh đồng của người nông dân để đổi lấy nụ cười, niềm vui mẩy tròn những hạt lúa vàng mùa chiêm. Tháng năm, người giáo viên cũng bước vào mùa gặt. Thêm một chuyến đò lại sắp sửa sang sông. Tháng năm như cung đàn ngân lên phím nhớ, để lại ngân vang cả một khung trời kỷ niệm cho những ai đã từng đi qua tuổi học trò.

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Bạn đã bao giờ thức giấc giữa đêm và bỗng không chắc mình là ai? Văn học phản địa đàng khai thác nỗi bất an tận cùng ấy. Đó là nơi con người sống dưới lòng đất, nơi những đứa trẻ sinh ra chỉ để hiến tạng, nơi tiếng mẹ đẻ chẳng còn ai để cất lên.

Nghệ thuật mới thơ Hai - Cư Việt Nam hiện đại

Nghệ thuật mới thơ Hai - Cư Việt Nam hiện đại

Mấy năm gần đây, ở Việt Nam xuất hiện những CLB thơ Hai-cư với nhiều người tham gia và đã có những cuộc thi thơ Hai-cư. Một số bạn yêu thơ hỏi tôi về thể loại thơ này và sự khác biệt giữa thơ Hai-cư Nhật Bản và Việt Nam.

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Cuộc đời của nhà văn mặc áo lính Trần Khởi bộc bạch hết qua hai tập truyện ký đặc sắc “Cha và con lính trận” và “Rừng đói”. Sau tập “Cha và con lính trận” gây ấn tượng mạnh cho độc giả trong và ngoài nước, năm 2026, Trần Khởi cho ra mắt tập truyện ký “Rừng đói”, NXB Hội Nhà văn.

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Cuốn sách “Việt sử tam bách vịnh” (Ba trăm bài thơ vịnh sử Việt Nam) được danh nhân Nhữ Bá Sĩ hoàn thành đã trên 160 năm qua nhưng chưa có một bản dịch hoàn chỉnh. Bản dịch của dịch giả Lê Văn Uông (1913-2004) vừa được NXB Hội Nhà Văn xuất bản tháng 1/2026 được ví như tập kinh thi của lịch sử dân tộc.