Làng của búa và đe

Gọi là “làng cục…cạc” vì khởi thủy ngành nghề truyền thống của An Tiêm là nghề rèn với những đe và búa; với những sắt thép cùng than hồng rực lửa; với những tiếng mài dũa, cắt gọt kim khí. Sử liệu cho hay, An Tiêm là một trong những địa chỉ nghề rèn lâu đời nhất trong cả nước, với tuổi đời hơn 731 năm.

Những năm 70 của thế kỷ trước, trường cấp 3 Tây Thụy Anh của tôi được dựng lên tại làng Bái Thượng thuộc xã Thụy Phúc. Thời khốn khó ấy, ăn còn bữa no bữa đói thành ra đám học trò trường huyện chúng tôi chả dám nằm mơ giữa trưa mà ước rằng có được cái xe đạp để đi học. 

Vậy nên, suốt ba năm trời, tôi buộc phải kiên nhẫn ngày hai buổi (có khi là ba buổi) nhọc nhằn chân đất cuốc bộ tới trường bằng con đường tắt dài 5km bắt đầu từ làng Gang qua xã Thụy Chính rồi thì làng An Tiêm thuộc xã Thụy Dân (Thái Thụy - Thái Bình) và một cánh đồng thẳng cánh cò bay của họ.

Ngày tôi còn là cậu học sinh trường huyện ấy, làng An Tiêm quanh năm sớm tối nhộn nhịp tưng bừng với những tiếng “cục…cạc” của tiếng búa tiếng đe rộn ràng, náo nhiệt còn hơn cả một nhà máy cơ khí “siêu to khổng lồ”. Thích thú với những tiếng “cục…cạc” đầy đặc trưng ấy, đám học trò chúng tôi “khai sinh” cho An Tiêm một tên gọi khác: “làng cục…cạc”.

Gọi là “làng cục…cạc” vì khởi thủy ngành nghề truyền thống của An Tiêm là nghề rèn với những đe và búa; với những sắt thép cùng than hồng rực lửa; với những tiếng mài dũa, cắt gọt kim khí. Sử liệu cho hay, An Tiêm là một trong những địa chỉ nghề rèn lâu đời nhất trong cả nước, với tuổi đời hơn 731 năm.

Hội thi tay nghề rèn hằng năm của người dân làng An Tiêm.
Hội thi tay nghề rèn hằng năm của người dân làng An Tiêm.

Lật lại những trang sử cũ thấy người xưa chép rằng, nghề rèn làng An Tiêm có từ trước năm 1288. Rồi khi Hưng Đạo Đại Vương lập doanh trại ở làng Cao Dương (nay là xã Thụy Hồng - Thái Thụy – Thái Bình) để sản xuất, tu sửa vũ khí cho quân đội đánh giặc Nguyên Mông. 

Nhằm thực hiện được việc trên, Hưng Đạo Đại Vương đã cho mở lò rèn. Thế là, bốn trong số năm người thợ cả chủ công của làng An Tiêm đã được gọi tới làng Cao Dương nói trên để mở bễ lò rèn phục vụ công cuộc chống giặc ngoại xâm của triều Trần.

Sau chiến thắng quân Nguyên Mông, ghi nhận sự đóng góp to lớn của nghề rèn và để ban thưởng cho tinh thần ái quốc của những người thợ rèn làng An Tiêm, đức vua anh minh Trần Nhân Tông đã phong sắc cho 5 người thợ cả tay rèn trứ danh ấy là “Ngũ vị sư tổ nghề rèn”. Kể từ đó nghề rèn làng An Tiêm phát triển, tồn tại cho đến tận thời 4.0 này.

Ngôi đình cổ kính làng An Tiêm được xây dựng vào năm 1830, trùng tu vào năm 1895 - năm  Thành Thái thứ 7 trên cơ sở tôn tạo nền đình cũ. Nơi đây không chỉ là chốn thờ phụng các bậc thành hoàng làng là những vị thần có công với nước với dân mà còn phối thờ 5 vị tổ sư nghề rèn được đức vua Trần Nhân Tông phong thưởng.

Để giữ lửa nghề rèn, hằng năm vào ngày 14,15, 16 tháng 3 âm lịch, ngày mở hội đình làng, người dân An Tiêm lại tổ chức Hội thi nghề rèn truyền thống. Hội thi không chỉ là dịp để các thợ rèn trong làng tri ân tưởng nhớ “Ngũ vị tổ sư nghề rèn” - những người đã có công tạo dựng nghề rèn ở An Tiêm, mà còn là dịp để người thợ rèn giao lưu, học hỏi kinh nghiệm cổ động phát triển nghề rèn truyền thống của người dân làng An Tiêm trước mắt cũng như lâu dài.

Các sản phẩm làm ra có “thương hiệu” mà một thời, nghề rèn An Tiêm từng thời thăng hoa đầy vàng son. Ngày đó, “trăm hoa đua nở”, nhà nhà lập bễ; người người đua nhau dốc sức quai búa và “trôi” các loại nông cụ cùng đủ loại đồ dùng sinh hoạt mong làm hài lòng muôn người tiêu dùng để có cơ hội làm giàu cho mình, và duy trì được nghề tổ.

Dạo đó, trừ những khi vào vụ thu hoạch, cấy hái,… còn không thì quanh năm ở An Tiêm bếp lò rèn liên tục thi nhau bền bỉ miệt mài đỏ lửa. Cả làng ngợp trong cái không gian đặc trưng đầy sinh động, náo hoạt bởi những tiếng lửa reo vui từ những bếp than hồng; bởi cái âm thanh phì phò khoan thai từ tốn bổng trầm của những ống bễ thổi lửa; của những tiếng nổ lép bép và những tia lửa hồng bắn ra từ lò than; âm vang những tiếng đe, tiếng búa hì hục chạm vào nhau lúc nhanh khi chậm; của những âm thanh mài dũa, cắt gọt từ lúc chỉ là những thanh sắt thô thiển cho tới khi mang hình hài của những chiếc liềm, con dao, cây kéo,.v.v…giữa một làng quê thuần phác, thanh bình như trong cổ tích.

Chỉ là những người nông dân thuần khiết chân lấm tay bùn, ấy thế nhưng khi ngồi trước lò biến những cục sắt vô tri vô giác trở thành những công cụ lao động có hồn, có vía, người làng An Tiêm trở thành những người thợ kim khí vô cùng chuyên nghiệp. Ngày chưa xa ấy, người An Tiêm đâu chỉ hành nghề trong cái làng bé nhỏ chật hẹp của mình mà họ còn chia nhau đi “kiếm cơm” trên “từng cây số” của miền quê Sơn Nam Hạ Thái Bình, thậm chí là cả các địa phương lân cận.

Đã tưởng những tháng năm hoàng kim ấy của người An Tiêm sẽ nối dài sự hưng thịnh mãi mãi để những lò rèn quanh năm đỏ rực nghìn độ lửa biến sắt thép thành dao, thành liềm,… giúp người nông dân “ăn nên, làm ra” nào ngờ, bỗng một lúc nọ, hàng loạt những lò than hồng thi nhau nguội dần, nguội dần rồi tắt ngấm. Đó là cái lúc giao thời chuyển đổi từ bao cấp sang cơ chế thị trường.

Đất nước mở cửa, cơ hội cho hàng nước ngoài tràn vào kích thích cái tâm lý “đám đông” sính hàng ngoại khiến cho những “con dân” của “Ngũ vị sư tổ nghề rèn” làng An Tiêm rơi vào thảm cảnh khóc cũng không xong mà cười cũng chẳng thể, bởi tốn không biết bao mồ hôi, trí lực mới có thể làm ra cây liềm, con dao,… nhưng rồi không thể bán được. Ấy là thời điểm làng rơi vào cảnh thanh bình đến đáng sợ. Không thể sống được với nghề, hàng loạt những tay thợ rèn “cao thủ” của An Tiêm đâm bất mãn, phá bỏ bễ lò xoay tìm nghề khác mưu sinh.

Nhưng rồi vì không muốn mắc lỗi với tổ nghề và muốn được tiếp tục khẳng định giá trị hữu cơ, giá trị tinh thần của làng nghề, một bộ phận không nhỏ người làng An Tiêm đã vịn vào nhau mà đứng dậy. Và điều đầu tiên mà người An Tiêm nghĩ đến: muốn tồn tại và phát triển thì trước hết phải biết tự đổi mới tư duy của bản thân!

Chia sẻ về những ngày tự “làm mới mình” ấy, ông Phạm Ngọc Trìu cho hay, muốn cạnh tranh được với hàng ngoại nhập, những người thợ rèn An Tiêm buộc phải đưa những tiến bộ khoa học vào sản xuất. Đồng thời dứt khoát tạm biệt phương thức sản xuất thủ công truyền thống bằng hình thức cơ khí hóa làng nghề. Nay thì ở An Tiêm đã có gần 60 cơ sở làm rèn được trang bị máy cán thép, máy cắt gọt kim loại, máy búa,… sản xuất theo hướng tập trung quy mô lớn và phát triển thị trường tiêu thụ.

Nếu như trước đây, với phương thức thủ công một ngày mỗi tổ thợ chỉ làm được 20 con dao đã là đạt năng suất “khủng”, nhưng nay nhờ ứng dụng công nghệ hiện đại vào sản xuất, chỉ trong một ngày người ta cắt được 200 con dao. Say chuyện, anh Anh Phạm Văn Quyền vui vẻ tiết lộ: “Làm nghề rèn bây giờ không còn sợ chết đói nữa rồi. Vì chúng tôi đã có thu nhập rất ổn định.  Nhờ có “cái anh 4. 0” mà mỗi ngày, mèng ra, chúng tôi cũng được từ 300 - 500 nghìn đồng. Người An Tiêm không còn nỡ ngoảnh mặt đi với nghề mà tiên tổ truyền lại nữa rồi bởi nghề đã nuôi sống người thật rồi!".

Ông Quang - một chủ xưởng rèn cho chúng tôi biết: Mỗi con dao có giá trung bình khoảng 30 ngàn đồng, tính ra doanh thu mỗi tháng lên đến cả tỷ đồng. Đặc biệt, từ lâu, sản phẩm của ông Quang đã được người tiêu dùng nước Đức - một trong những thị trường khó tính nhất nhì thế giới - chấp nhận. Nhờ đó, đều đặn mỗi tháng gia đình ông Quang xuất xưởng sang thị trường Đức hơn 4.000 sản phẩm gồm đủ các loại dao. “Trung bình tháng nào tôi cũng bán được gần 300 triệu đồng tiền dao sang bên Đức anh ạ!” - ông Quang khiêm nhường bộc bạch.

Sau cái cười hiền, người đàn ông thuần phác thế hệ 7x ấy bảo, thôi nhà báo chịu khó chờ cho tới tháng 3 Canh Tý khi hoa xoan nở tím biếc trời đất, làng An Tiêm mở hội đình và tổ chức thi tay nghề rèn, lúc đó gặp nhau sẽ “sướng” hơn. À phải, hội đình làng An Tiêm năm tới, nhất định tôi sẽ có mặt để được nghe câu hát truyền tụng muôn thưở nay, rằng: “Chẳng tham ao gỗ cá bè / Chỉ tham cái búa cái đe thợ rèn” vút lên phơi phới trong tiếng sấm tháng 3 và khi cầu vồng bảy sắc hiện ra sau cơn mưa đầu Hạ báo hiệu những mùa vàng phồn thực, viên mãn.

Lê Công Hội

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.