Kí ức tháng Bảy

Với tôi, tháng Bảy luôn mang một hình dáng thật đặc biệt, một cảm xúc khác lạ mà các tháng khác không bao giờ có được. Những tháng Bảy cũ đã trôi qua, và những tháng Bảy tiếp nối, tôi tin vẫn sẽ là những khoảnh khắc ngọt ngào, khó có thể diễn tả trọn vẹn bằng lời.

Bây giờ là tháng Bảy. Tháng đầu tiên của một phần hai quãng thời gian trong năm còn lại. Một nửa thời gian của năm đã trôi qua, những kế hoạch, dự định liệu đã có ai đã thực hiện được chưa? Hay lại đang còn dang dở, chưa bắt đầu? Nếu chưa thì cũng đừng lo lắng, chúng ta tiếp tục “xé nháp” để lại bắt đầu từ tháng Bảy, để chạy đua với thời gian cho kịp những “gạch đầu dòng” trong năm đã đề ra nào.

Với tôi, tháng Bảy luôn mang một hình dáng thật đặc biệt, một cảm xúc khác lạ mà các tháng khác không bao giờ có được. Những tháng Bảy cũ đã trôi qua, và những tháng Bảy tiếp nối, tôi tin vẫn sẽ là những khoảnh khắc ngọt ngào, khó có thể diễn tả trọn vẹn bằng lời.

Kí ức tháng Bảy -0

Tôi thích tháng Bảy của những ngày thơ ấu. Ở quê tôi, tháng Bảy vẫn còn nắng nóng nhưng chẳng hề chi với lũ trẻ con vì vẫn đang trong kì nghỉ hè nên được rong chơi thỏa thích. Hoặc nếu không rong chơi thì đi chăn trâu, cắt cỏ, đi hái củi cũng sung sướng vô cùng. Sáng sớm ngủ banh mắt ra đã thấy mặt trời thức dậy từ lúc nào rồi, tôi vội vàng xuống bếp lục bát cơm nguội, uống một bụng nước no căng rồi giong trâu lên đồi đi thả cùng chúng bạn.

Mỗi lần nhớ chăn trâu tôi lại nhớ tới những câu thơ của nhà thơ Giang Nam: “Ai bảo chăn trâu là khổ/ Tôi mơ màng nghe chim hót ở trên cao…”. Chăn trâu đối với chúng tôi lúc đó không đơn thuần là một công việc mà đó còn là trò chơi mà đứa nào cũng háo hức, thích thú. Trên quả đồi đầy cây xanh, quả dại và hương hoa dại thơm ngào ngạt có đám trẻ mục đồng ngồi chụm chân nhau bên một khoảng đất trống, nhặt những viên sỏi chơi trò ô ăn quan, chi chi chành chành, trồng nụ trồng hoa…

Lẫn trong tiếng nói cười của đám mục đồng là tiếng chim hót líu lo trên cao. Chim khướu có giọng thánh thót, ngân vang. Chim quốc thì như tiếng gõ từng hồi vào không trung, chim sẻ lại ríu ra ríu rít… Chúng tôi đúng nghĩa nằm ngửa mặt lên trời, thi thoảng lại nhắm mắt và “mơ màng nghe chim hót ở trên cao”.

Nhớ tháng Bảy là tôi lại nhớ tới khoảng sân đầy nắng mẹ phơi đầy ắp những cây vừng (mè), cây đỗ đen. Mẹ thường sai tôi lật trở đám cây giữa cơn nắng cho được khô giòn. Lần nào vội vàng quên mang dép là y như rằng chân nhảy lò cò như nhảy trên đống lửa bỏng rát, lại phải quay cuồng vào nhà lấy dép, bị mẹ mắng cho một trận nhớ đời. Khoảnh sân đó vẫn bỏng rát cho tới tận chiều muộn.

Khi chưa có giàn hoa giấy và cây mãng cầu như bây giờ, bố tôi đưa ra ý kiến trồng giàn hoa giấy trước sân để lấy bóng mát, còn mẹ tôi thì lại đề xuất trồng mấy cây mãng cầu, bởi mẹ là người cực kì thích ăn mãng cầu. Cãi cự qua lại cho xôm nhà thế rồi sau đó một giàn hoa giấy được bố làm giàn thật đẹp, thêm một cây mãng cầu sum suê lá, trĩu quả khiến mẹ thích mê cười tít cả mắt. Riêng mấy đứa con thì hạnh phúc vô cùng, vì lúc nào cũng tự hào khoe với chúng bạn nhà có khoảng sân mát mẻ, có hoa giấy nở rộ đẹp mê li và mãng cầu thì ngon phải biết.

Cũng từ khoảng sân nho nhỏ đó đã in dấu bao kỉ niệm, nơi hun đúc tình làng nghĩa xóm được bền chặt, lâu dài. Tôi nhớ cứ tối tối là mấy bác hàng xóm lại qua nhà chơi, ngồi trên chiếc chõng tre uống vối, trà xanh kể chuyện đời xưa và nay. Nhất là những hôm bị mất điện, mọi người đến đông hơn. Dường như ai cũng muốn được sẻ chia, trò chuyện để quên đi cái nóng mùa hè đang hiện hữu. Chỉ có vậy thôi mà khi đi xa ai cũng nhớ vô cùng, nhắc kỉ niệm ngày xưa cứ rưng rưng.

Tháng Bảy tôi nhớ, hay nói đúng hơn là thương ánh mắt mờ đục của ông. Ông tôi ngày xưa trai tráng là một người lính Cụ Hồ. Tuổi xuân của ông rong ruổi cùng đồng đội vào Nam ra Bắc đánh giặc ngoại xâm. Ông đã có một thời thanh xuân tươi đẹp, kiên cường và dũng cảm đánh giặc cứu nước cho thế hệ mai sau được hưởng trọn bầu trời hòa bình. Tháng Bảy có ngày Thương binh liệt sĩ, ngày mà những người như ông luôn đau đáu nhớ về kí ức, về đồng đội không may nằm xuống chiến trường, máu nhuộm đỏ vào đất. Tôi nhìn những tấm huân, huy chương của ông lấp lánh, lòng tự hào thay và nguyện sẽ sống một đời có ích để không phụ lòng thế hệ ông cha.

Tháng Bảy của tôi, của người con xa xứ hơn hai mươi năm luôn thân thương trong lòng với hình bóng quê nhà, có mẹ, có cha, có ánh mắt mờ đục của người ông đáng kính. Đường đời quá dài và nhiều trắc trở, mỗi khi tôi ngoái lại, tháng Bảy vẫn hiện hữu thật thân thương, tiếp thêm cho tôi động lực để vững vàng bước đi…

Ngọc Linh

Các tin khác

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của dân tộc cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, dân tộc.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học nghệ thuật (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học nghệ thuật, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Trước hết, thơ là sự rung động của trái tim, của tâm hồn người viết với cảm xúc là mạch nguồn nuôi dưỡng thi ca thuộc phương diện trữ tình. Thơ trữ tình có thể hiểu là những kiểu biểu hiện khác nhau của cái "tôi" cảm xúc trong thơ. Một số bạn yêu thơ đặt câu hỏi: "Vậy cái tôi cảm xúc trong thơ trữ tình thường biểu đạt ở những dạng ngôn ngữ thơ như thế nào?".

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

1. Trong một bài giảng về quyển "Chinh phụ ngâm" cho sinh viên các trường đại học, in ở một số sách và ở "Hoài Thanh toàn tập", tập IV, Nhà xuất bản Văn học, H. 1999, khi nhắc đến câu thơ "Hà lương chia rẽ đường này", nhà phê bình Hoài Thanh có giải nghĩa như sau: Hà Lương: cầu trên sông, không phải tên đất. Giải nghĩa như trên đúng một nửa là đấy không phải tên đất, không đúng một nửa là: đấy không phải cầu trên sông mà là cầu và sông (hà: sông, lương: cầu).

Khúc luân vũ tháng Năm

Khúc luân vũ tháng Năm

Tháng năm, những giọt mồ hôi rơi trên cánh đồng của người nông dân để đổi lấy nụ cười, niềm vui mẩy tròn những hạt lúa vàng mùa chiêm. Tháng năm, người giáo viên cũng bước vào mùa gặt. Thêm một chuyến đò lại sắp sửa sang sông. Tháng năm như cung đàn ngân lên phím nhớ, để lại ngân vang cả một khung trời kỷ niệm cho những ai đã từng đi qua tuổi học trò.

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Bạn đã bao giờ thức giấc giữa đêm và bỗng không chắc mình là ai? Văn học phản địa đàng khai thác nỗi bất an tận cùng ấy. Đó là nơi con người sống dưới lòng đất, nơi những đứa trẻ sinh ra chỉ để hiến tạng, nơi tiếng mẹ đẻ chẳng còn ai để cất lên.