Hương cốm vùng trà đồi son

Bố tôi thường ngâm mấy câu thơ mỗi khi ông pha trà, đại để rằng: “Nửa đêm ba chén rượu. Sáng sớm một chén trà. Ngày nào cũng như thế. Thày thuốc chẳng tới nhà”. Tôi cũng nghiện trà từ đó.

Mới đây, nhà báo trẻ Trần Dương rủ tôi lên vùng chè Tân Cương, Thành phố Thái Nguyên để xem hội thi sao chè (2018), và thưởng trà ngay tại chỗ. Hội thi toàn những người đẹp tham gia. Nghe sao rưng rưng hứng thú. Thế là chúng tôi lên đường.

Những búp tay thơm 

Quả như nhà báo Trần Dương nói, mỗi xưởng trà gia đình trong xóm đều cử các cô gái giỏi nghề ra thi chế biến chè, từ lúc mới hái về cho đến khi lên hương pha trà. Cuộc thi diễn ra ngay trung tâm văn hóa trà của ba xã ở Tân Cương. Hàng chục ô cửa hàng san sát, gắn với các tên tuổi trà ngon trong vùng được trưng bày khá vui mắt. Mỗi xóm một lò sao trà. Tiếng cồng vang lên và những ngọn lửa đã sẵn sàng. Các cô gái chỉ dùng tay sao, vò, chỉnh củi lửa, chứ không đưa các thiết bị, công nghệ hỗ trợ.

Hái chè ở Tân Cương.
Hái chè ở Tân Cương.

Đây là cuộc thi chính danh của những người thợ thủ công hoàn toàn. Ngon hay không là biết tay nhau ngay. Khéo tay, hay làm là đây. Cái thẩm hương tài hoa là đây. Ngay đến ngọn lửa cũng phải biết cần nóng bao nhiêu độ trên chảo gang. Bàn tay các cô gái phải cảm được thế nào là vừa đến lúc sao chín, sao khô, tạo mốc, lên hương. Đó là những điều tôi được nghe từ chiếc loa chỉ dẫn trước khi bắt đầu vào cuộc thi.

Các cô gái được chọn, kể cả các mẹ được đưa vào phụ bếp cũng đều đẹp, nhanh nhẹn. Bởi vì sểnh một chút là chè bị khét ngay. Dân làng chê thối mũi. Họ tập trung làm khẩn trương, mặc dù mỗi khâu đều chờ cho những búp chè hồi lại, phải tơi, phải thở, phải mềm mới đi tiếp được các bước tiếp theo. Vội cũng chả được. Nhìn những giọt mồ hôi đọng trên vầng trán, gò má, cô nào cô nấy đều ửng hồng, xinh đẹp.

Trần Dương giới thiệu tôi làm quen với thí sinh tên Hạnh, một trong những người thể hiện tài sao chè hôm nay. Hạnh tươi cười hồ hởi, nhưng chỉ gật đầu chào chúng tôi, rồi lại cắm cúi với mẻ chè trên chiếc chảo gang. Bàn tay búp măng của cô đang khua trong những cọng chè. Những ngón tay phải ngửi được hương đến độ nào đó, rồi mới đưa mẻ chè ra vò; nào là vò nắm; Lại có khi phải vò vòng tròn trong lòng bàn tay; đến khi trà xoắn hình thành những cọng chè hình móc câu. Khi ấy mới đến độ sao khô…Nghĩa là cả chục khâu để tạo được hương trà đượm mùi thơm cốm non.

Lúc đó mới gọi là thành công và dám đưa ra cho khách thưởng thức và đánh giá. Trước mắt tôi là những búp tay thơm của các cô gái, các mẹ, các chị như đang múa trên ngọn lửa. Hương đang lên dần. Mỗi nhà một đất. Mỗi đất một người chăm. Mỗi người một cách lên hương. Đến đây tôi mới ngỡ ra, vì sao nói chung là trà Tân Cương, nhưng các cửa hàng (nhãn hiệu) trong vùng đều có hương vị của riêng mình. Như các cô gái vậy. Mỗi cô mỗi duyên. Trà cũng có sức quyến rũ kỳ lạ.

Những người nghiện trà cũng có cái “gu” riêng của mình. Được hương mà không đậm đà cũng không ưng. Đậm chát và ngọt hậu đấy nhưng hương không thoảng lên mũi cũng làm cụt hứng. Họ chép chép miệng mà chả thấy chát sít lưỡi cũng chán. Nghĩa là thưởng trà mỗi người một nét tài hoa. Trà cũng có phận hữu duyên là vậy. Đó chính là những điều tâm sự của anh Ngô Mạnh Hinh, người làm trà ở thôn Hồng Thái, chỉ dẫn cho tôi qua từng lò sao. Tôi nghe như sướng cái lỗ tai, vì những điều mà chưa bao giờ hình dung nổi, qua mỗi cọng chè thơm.

Chuyện tình đẫm lệ sau cọng trà

Anh Hinh dẫn chúng tôi vào không gian văn hóa trà Tân Cương kế bên. Tôi sững sờ, bởi nhìn thấy ngay trước ngôi nhà truyền thống của xã là bộ ấm chén sứ màu khổng lồ, được dựng trong một bể nước khá rộng. Chiếc ấm lớn có độ dung chứa đến cả vài trăm lít nước. Có lẽ đó là chiếc ấm sứ màu lớn nhất nước.

Tôi đã từng chứng kiến, xã còn có chiếc ấm đất kỷ lục, được đặt ở phía trước công ty trà Hoàng Bình; hay trong Lễ hội trà Thái Nguyên có chiếc ấm được thiết kế bằng cây xanh khổng lồ. Nhưng ấm trà được nung bằng sứ mầu đẹp và lớn nhất thì chỉ có ở nơi đây, trong không gian trà Tân Cương này. Khi đứng ở trên tầng cao, anh Hinh chỉ về hướng dãy núi Cốc nối tiếp với dẫy Tam Đảo phía trước, và kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện tình đẫm lệ của nàng Công và chàng Cốc đã làm nên hương vị chè Tân Cương. Họ đã yêu nhau nhưng không lấy được nhau.

Chàng trai ngày đêm thương nhớ trong sầu não và hóa đá thành núi Cốc. Còn người đẹp khóc lóc xót đau, thật bi thương, chết đi hóa thành con sông Công. Chính nỗi sầu muộn trớ trêu đó, sông Công và núi Cốc đã tạo nên không gian mênh mông, chan chứa tình yêu, ôm ấp những đồi chè. Đó cũng chính là bí ẩn của hương vị trà móc câu Tân Cương.

Cảnh trong cuộc thi sao chè.
Cảnh trong cuộc thi sao chè.

Chuyện ngỡ như hoang tưởng, nhưng khi nghe anh Hinh kể lại thấy gắn kết đến kỳ lạ. Anh nói, những ngọn đồi của Tân Cương đều được phù sa sông Công tạo nên, hàng ngàn năm qua. Đó là loại đất sỏi cơm màu đỏ son. Cây trà trồng ở đây có chất nhựa khác hẳn ở mọi vùng khác.

Hơn nữa đất còn được pha đất sét nhẹ, nghĩa là có độ xốp, hơi bị chua dễ thoát nước hơn đất sét thịt. Chính cái độ hơi bị chua đó, đất là tạo được vị chát đượm cho cây trà. Nên trà Tân Cương có độ ngọt hậu là vì vậy. Nhất là khi vò chè làm dập các cọng non và lá chè, chất nhựa chảy ra phủ lên mặt lá. Khi sao lần hai, nhựa chè khô dần tạo màu trắng phơn phớt như lớp phấn mốc của cây cau, chính vì thế mới có tên chè mốc cau (hay móc câu).

Khi ấy vị cốm đã hình thành. Riêng cái hương cốm non cũng chỉ có người làm chè ở Tân Cương mới làm ra được. Đó là cái tinh túy của thiên nhiên ban cho, ngoài cái đất son, còn cái nắng dịu nhẹ được dãy núi Tam Đảo che chở cho các đồi chè, và độ ẩm của dòng sông Công ngày đêm điều hòa. Đó là cả một câu chuyện dài tạo nên vị thế “Đệ nhất danh trà” cho đến nay.

Vũ trụ thu về một chén con

Sau khi lễ hội thi trà công bố, chúng tôi ngồi cùng nhau thưởng những ấm trà của Hạnh vừa sao được. Khi nâng chén trà lên tôi bỗng nhớ đến câu thơ của một thiền sư viết: “Trong một chén trà thơm có hồ sen bát ngát. Trong một làn gió mát có muôn vạn trùng dương. Trong trang giấy bình thường có cổ kim nhân loại”. Tôi cũng mơ màng nhận ra trong hương vị chén trà hương cốm của Hạnh có cả sương gió của một đời người, trong sương gió ấy có cả vũ trụ thu về trong một chén con này.

Khi anh Hinh nhắc, tôi mới giật mình đặt chén trà đã cạn lên chiếc khay, để người pha trà đổi lấy một chén mới. Sau đó một trà khách dâng chén lên mời mọi người, rồi đọc mấy câu thơ của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Giọng ông ta thật ấm và gợi cảm làm sao: “Chén trà trong hai tay. Chánh niệm nâng tròn đầy. Thân và tâm an trú. Bây giờ và ở đây”. Không khí trở nên tĩnh lặng mơ mộng hẳn. Ai nấy cùng nâng chén trà lên, thưởng thức cái hương vị trời ban, thơm thảo tình người.

Bất ngờ một người xin đọc mấy câu thơ vừa ứng tác, tặng riêng cho Hạnh, người đoạt giải nhất và cũng là người dâng trà. Tất cả như ngồi thiền trong hơi thở tĩnh lặng, lắng nghe: “Xanh đã xanh nghiêng phương trời xa. Vàng đã vàng thơm hương vị trà. Vị cốm ai trao ngày tôi đến. Búp tay người ríu rít lửa hoa”. Trên trán cô gái xinh đẹp kia lại lấm chấm mồ hôi, hai gò má ửng hồng, ngại ngùng.

Lúc này tôi mới nhớ ra, vì sao bố mình thường ngồi im lặng ngoài hiên nghe tiếng chim hót, buổi sớm mai khi uống trà. Có lần ông còn tặng tôi mấy câu đúc kết cả một đời uống trà của mình. Đến nay tôi vẫn nhớ câu thơ mang triết lý mang sắc thái buổi thiền trà như hôm nay: “Ngẫm nỗi buồn, vui, sinh, tử, mộng. Tan biến trong hương một chén trà”

Anh Hinh kéo tôi ra khu vườn phía sau đồi. Anh bảo hãy hít thở cái không khí của thiên nhiên đã nuôi dưỡng cây trà ra sao. Những đám mây trắng bồng bềnh trên đỉnh núi Tam Đảo. Chung quanh những đồi trà vừa trổ búp nõn sau vụ thu hái. Ánh nắng dịu dàng rải tấm khăn voan chùm lên vùng đồi xanh non. Thiên nhiên hòa trong bản hợp ca tình yêu. Mỗi ngọn cỏ, mỗi hạt sỏi cơm và bàn tay con người làm nên sự ấm áp cuộc đời, với tâm trạng: “Uống trà trong nắng sớm. Vườn tâm đầy hương hoa” (Thiền sư Viên Ngộ).

Cảnh Linh

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.