Đã bỏ xứ một tâm hồn hoang vắng

Thơ cũng như người, Nguyễn Bắc Sơn là của… "chế độ cũ". Một thời gian dài ông vẫn sống nhưng không tồn tại, nghĩa là suốt ngày rong chơi nhưng cứ phải giấu giấu giếm giếm, phù du đâu đó trong trí nhớ và sự ngưỡng mộ, yêu mến của bạn bè, người yêu thơ, trong đó có tôi...

Ngày tôi sinh, với tác phẩm thơ phản chiến "Chiến tranh Việt Nam và tôi" (1972) ông đã danh nổi như cồn. Nhưng ngay cả cái tập thơ trứ danh đó, lớn lên tôi cũng chỉ đọc bài được, bài mất, chưa bao giờ được cầm trên tay nguyên tập. Thơ cũng như người, Nguyễn Bắc Sơn là của… "chế độ cũ". Một thời gian dài ông vẫn sống nhưng không tồn tại, nghĩa là suốt ngày rong chơi nhưng cứ phải giấu giấu giếm giếm, phù du đâu đó trong trí nhớ và sự ngưỡng mộ, yêu mến của bạn bè, người yêu thơ, trong đó có tôi.

Thì đã làm sao? Cái thời mới lớn, nói nghiêm túc về một vấn đề không nghiêm túc, thơ Nguyễn Bắc Sơn đã chất đầy trong hành trang tán gái của tôi và nhiều gã trai khác. Thơ ông có những câu bình dị mà ấm áp, đẹp đến nhức lòng:

Ở Ðà Lạt, ngoài khung cửa kính
Giàn su xanh thở ấm má em hồng
Và tôi, kẻ mười năm không áo lạnh
Biết đời mình đủ ấm hay không?

Ở Ðà Lạt ta tha hồ cuốc đất
Và tha hồ ẩn hiện giữa ngàn cây
Sẽ đi tìm cây cần trúc nhỏ
Ra hồ ngồi, câu đá câu mây…

Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn.
Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn.

Mê thơ, nhưng mãi đến năm 1989, khi có một thời gian ngắn trọ học ở Phan Thiết, tôi mới có dịp gặp người. Gặp thôi, không quen.  Phải lòng những câu thơ thổn thức, gã trai mới lớn là tôi dứt khoát sắp xếp thì giờ để đi, đến và gặp cho bằng được hai biểu tượng thi ca đang ẩn dật đâu đó giữa đất trời Phan Thiết mặn mòi mùi gió biển. Một là Mộng Cầm nữ sĩ - nàng thơ của Hàn Mặc Tử -  bà chủ quán chè nhỏ bé lọt thỏm trong xóm lao động nghèo Hưng Long nằm ngay mép biển. Hồi đó, bà Mộng Cầm đã ngoài thất thập. Bà vẫn tự tay nấu chè nhưng không mấy khi đứng bán. Tôi và lũ bạn không lấy đó làm buồn. Dù  sao thì cái lúm đồng tiền và chiếc răng khểnh của cô hàng nước không biết tên, cháu gái nữ sĩ một thời cũng hay hay, rất ưa nhìn. Người thứ hai, dĩ nhiên là Nguyễn Bắc Sơn, gã nhà thơ kiêu bạc nhất Việt Nam mà tôi từng nghe danh, hình hài đã già nhưng tuổi thì chưa nhiều mấy... 

Ở Đồi Dương hôm đó, Nguyễn Bắc Sơn đang say, đang rượt đuổi một gã nào đó to như hộ pháp, râu ria xồm xoàm. Thơ cũng giống như món nợ, đuổi thì người ta chạy chứ sợ hay thua thì chắc là không, tôi đoán thế. Bởi lẽ, nhà thơ là người lẻo khoẻo, râu ria lém đém. Nói chung là vừa đủ cho tôi hơi thất vọng. Trước đó, đọc thơ, tôi cứ nghĩ ông là một tráng sĩ lừng lững, ngang tàng. Không ngang tàng, sao viết được thế này:

Những hào sĩ đứng bên bờ nhật nguyệt
Vỗ tay cười khinh lớp sóng lô nhô.

Sau này, đi viết, ra Phan Thiết thường xuyên, tôi gặp, ngồi quán chung với ông nhiều lần. Lần nào ông cũng bảo: "Tụi mày là Trung ương, về địa phương muốn bắn thì mang theo đạn. Tụi tao chỉ dọn bãi".  Nói vậy thôi, chứ gặp nhau, ông chỉ uống một ly cà phê đen, chẳng bia rượu hay nhậu nhẹt gì. Chục lần như một, bất kể sáng chiều, cứ gặp là tôi thấy ông đã say trước. Bảo say là vì mặt ông vừa đỏ vừa tái, đi chân nam đá chân chiêu, chứ trước đó có uống hay không thì thật tình tôi không biết.

Gặp nhau, ông toàn nói chuyện tào lao, chẳng kể gì về đời mình, dù trước mặt ông là một tôi chân thành ngưỡng mộ. Cơ hồ muốn tâm sự  điều gì, ông đã gửi hết vào thơ. Như tự nhận: "Ta đọc ba ngàn quyển sách/ Xong rồi chẳng nhớ điều chi", ông coi  sách vở "như lá mít", luôn tự nhạo báng mình là vô dụng. Tôi chẳng thấy ông làm gì cả, suốt ngày rong chơi, đi đâu không ai biết, về  đâu không ai hay hoặc chỉ "ngồi khua ly trong quán cô hồn" để tự nhấm nháp "cái ngu đần của kẻ thông minh" mà ưu thời mẫn thế. Ông tự trào: "Bậc thánh triết là những tay biếng nhác/ Sống khề khà quanh bữa tiệc nhân sinh". Khi vui hoặc cao hứng, ông không làm thơ mà buông vài tiếng… chửi thề. Vậy là qua ngày.

Thạo chữ Hán, rành Anh Văn, Pháp Văn, giỏi võ, nhưng lớn lên, chưa kịp thỏa hùng tâm tráng chí, Nguyễn Bắc Sơn đã bị bắt lính, trở thành một binh nhì địa phương quân. Bi kịch ở chỗ, cụ thân sinh của ông lại tham gia cách mạng, đã đi hết hai mùa kháng chiến. Năm 1976 cụ về hưu  với cấp bậc Trung tá Quân đội nhân dân Việt Nam. Cảm thức cô độc, chán ghét, thậm chí tuyệt vọng về sự phi lý của cuộc chiến và màu áo lính Cộng hòa, Nguyễn Bắc Sơn trút hết vào thơ. Tập "Chiến tranh Việt Nam và tôi" rặt một giọng đập phá, vô chính  phủ, bi quan cười cợt mọi giáo điều hay sự tung hô, nhưng vẫn đẫm tình thương với con người đã đưa tên tuổi Nguyễn Bắc Sơn lên  thành một hiện tượng lạ, hiếm hoi, đầy kiêu bạc của thơ ca miền Nam trước 1975.

Thua ông gần 30 tuổi - Nguyễn Bắc Sơn sinh năm 1944 - nhưng may mắn bài viết của tôi được ông đọc khá nhiều, nhất là những bài báo có liên quan đến nắng gió Phan Thiết hoặc con người Bình Thuận. Một lần, có việc đang đi chung với nhà văn Hồ Việt Khuê, nhà báo Phương Nam, tôi bất ngờ bị ông đang ngồi cà phê với các anh Hà Thanh Tú, Huỳnh Thanh… của Báo Bình Thuận - chặn ngay đầu cầu Trần Hưng Đạo. Kéo riêng tôi ra một khoảng xa, đứng ngay giữa đường, bộ mặt rất quan trọng, nhà thơ dấm dẳn: "Nguyễn Hồng Lam, mày đi nhiều, để anh chỉ cho mày một tuyệt chiêu phòng thân. Khỏi cần dao súng gì, mày cứ chơi chiêu này là chắc cú…".

Trong tay đang cầm một chiếc túi vải kéo giải rút đầu miệng, Nguyễn Bắc Sơn lập tức quật mạnh ba nhát vào ngực tôi. Tôi… gục ngay giữa đường, đau lịm cả người, hoa cả mắt. Gượng tỉnh, bung nút áo, tôi thấy ngực mình hằn sâu ba vết, mép thâm tím và ứa máu. Trời ạ, tuyệt chiêu của gã nhà thơ - giang hồ già - là ba cái… ổ khóa bằng đồng nặng trịch bỏ trong túi dết giộng thẳng vào ngực gã đàn em giang hồ - là tôi - một cách không thương tiếc. Không đề phòng, hôm đó tôi lãnh đủ! Còn may, ông mới thử vô ngực chứ không thử hàm răng hay khuôn mặt. Nguyễn Bắc Sơn cực điên những khi rất tỉnh, có việc gì mà ông chẳng dám làm!

Năm 1998, tôi ra tìm cuốn "300 năm Phan Thiết" làm tư liệu. Sách đã phát hành trước đó hai năm nên cả ở Sở VHTT lẫn Báo Bình Thuận cũng chẳng ai còn cuốn nào dư để cho tôi. Nguyễn Bắc Sơn bảo: "Sao mày không hỏi anh. Dễ ợt, theo anh về nhà, anh lấy cho". Dẫn tôi đến trước một căn nhà gỗ, nhỏ nhưng gọn gàng, nằm nép bên một động cát phía sau trường Dục Thanh, Nguyễn Bắc Sơn điềm nhiên đẩy cánh cổng bằng gỗ đã bong sơn mời tôi vào. Trong khi tôi đang đứng quan sát một vòng, điềm nhiên mở nốt cánh cửa nhà không khóa, vào thẳng giá sách, không cần tìm mà rút ngay cuốn sách tôi cần, bảo: "Bỏ vô cặp liền đi". 

Không hiểu ý, tôi điềm nhiên lật vài trang sách, xem ngay tại chỗ. Nguyễn Bắc Sơn không buồn mời trà pha nước gì cả, cứ giục hoắng củ tỏi: "Cất đi. Đi lẹ lên!". Rồi chụp tay tôi, ông già nhỏ thó lôi xềnh xệch ra cửa như ma đuổi. Chưa đến cửa thì một phụ nữ đứng tuổi bước vào, đon đả chào: "Anh Sơn lâu mới lại chơi hí? Chú em đây là…?".

Rất kỳ quặc, Nguyễn Bắc Sơn vẹt chị phụ nữ sang một bên, kéo tôi lách nhanh qua cửa, giục: "Chạy (xe) đi!". Không hiểu gì sất, tôi nổ máy, ông nhà thơ già tót ngay lên sau yên…

Quay lại quán cà phê, kể cho các nhà văn đàn anh là Hồ Việt Khuê và Lê Nguyên Ngữ nghe, hai ông anh cười ngất. Anh Ngữ bảo: "Cha Sơn vừa đưa mày đi ăn cắp sách đó. Chả làm gì có nhà. Hồi nãy, anh em mày vừa vào nhà... Nguyễn Như Mây (nhà văn, có thời  là Chủ tịch Hội Văn nghệ Bình Thuận). May mà vợ nó không la làng lên, không thì mày chết!".

Tôi nghe suýt ngất, chỉ mong đất nứt cho mình độn thổ. Nhìn sang, lão tiền bối Nguyễn Bắc Sơn, mặt không chút hối hận, nói tỉnh bơ: "Ừ, thì nhà thằng Mây. Nhà ai kệ nó chớ. Mày cần sách thì cứ lấy mà đọc. Để đó nó mục, uổng, có ai đọc đâu!".

Hồn nhiên, Nguyễn Bắc Sơn cứ sống rong rêu như cái bóng của mình. Sau 1975, ông không sáng tác thêm được bao nhiêu. Thơ ông thuộc về ngày cũ. Đời ông thuộc về miền hoang vắng. Nhưng bạn bè, người yêu thơ chưa bao giờ quên ông. Nguyễn Bắc Sơn thuộc tuýp nghệ sĩ tác phẩm không nhiều nhưng giai thoại không ít. Ông sống lẫn lộn giữa hiện tại và quá khứ, giữa hoài niệm trong veo và thực tại đua chen, giữa hư và thực. Rất nhiều năm, như một người thừa không thể thiếu.

Mười năm nay, tôi ít ghé lại Phan Thiết. Tôi cũng hầu như không gặp ông, chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm qua anh em văn nghệ, nghe về ông qua một vài giai thoại mới. Từ cơn đau tim thi ca, khi tuổi lớn, đời ông chuyển dần sang cơn đau tim bệnh lý. Những giai thoại nhạt dần, lịm dần, thoi thóp. Và đến sáng mùng 4/8/2015, tôi nghe tin ông  đã về cõi tiêu diêu...

Chợt nhớ ra, chơi với ông bao nhiêu năm, tôi cũng chẳng còn giữ được tấm ảnh nào chụp chung cùng ông cả. Hình như cứ phải có ai đó ra đi, có gì đó mất mát, người ta mới nhận ra mình là kẻ vô tâm...

Ừ thôi, đã nhạt một kiếp người. Muốn đọc lại vài câu thơ ông viết, không hiểu sao tôi chẳng nhớ được gì khác ngoài duy nhất những câu trong bài "Bỏ xứ". Hình như trong đó, thơ ông đã soạn sẵn lời giã biệt:

Kỳ lạ nhỉ, giờ đây ta bỏ xứ
Theo trái phong du níu gió lên trời
Xin bái biệt cổ thành với nhà ga hoang không thiết lộ
Khói của chòi rơm, bãi cát trăng soi.
Đi nhé, anh Sơn! Xin chào nhé, một tâm hồn hoang vắng!

4/8/2015

Nguyễn Hồng Lam

Các tin khác

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

Hiện tượng suất chiếu của phim Việt có doanh thu bằng 0

"Sân nhà" đã không còn là lợi thế khi một loạt phim Việt phải sớm rút khỏi phòng vé vì doanh thu thấp. Tự "nâng chuẩn" chất lượng có lẽ là con đường duy nhất nếu phim Việt muốn giữ chân khán giả trong cuộc đua khốc liệt này.

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Phát động cuộc thi viết về “Trang sách & mái trường”

Cuộc thi viết về “Trang sách & Mái trường” không chỉ là hoạt động chào mừng dấu mốc 70 năm của Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam mà còn là lời tri ân dành cho các thế hệ thầy cô giáo, học sinh, người làm sách và những người đã góp phần vun đắp tri thức cho đất nước.

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Xây dựng cộng đồng đọc: Để trẻ em lớn lên cùng trang sách

Trong một thế giới mà trẻ em đang bị các thiết bị điện tử chi phối mạnh mẽ như hiện nay, việc làm thế nào để trẻ em có thói quen đọc sách, có cơ hội lớn lên cùng trang sách trong những mùa hè không chỉ là nỗ lực của phụ huynh mà còn cần sự chung tay của cả cộng đồng...

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh: Hành trình tìm “trầm”

Nhà thơ Vân Anh tự bạch: "Suốt một Đời Thơ xin tự nguyện làm một phu trầm để bóc dần vỏ bọc thời gian/ giữa đời ngậm ngải tìm trầm... Nghĩa Nhân". Đây có thể xem là tuyên ngôn tinh thần cho toàn bộ hành trình thơ của Vân Anh.