Tự đóng sập cánh cửa trở về
Mượn hình ảnh của con cáo, câu thành ngữ “cáo chết ba năm quay đầu về núi” chính là nói về việc dù con người có đi đâu xa, có làm gì chăng nữa, dù thế nào trong cuộc đời thì cuối cùng đều mong muốn trở về với nơi chôn rau cắt rốn, lá rụng về cội, đều hướng về với quê hương, bản quán. Câu thành ngữ răn dạy chúng ta không được quên đi cội nguồn của bản thân mình, phải biết ơn nghĩa sinh thành, thành tâm giữ gìn giá trị nguồn cội.
Vậy mà có những người mang dòng máu Lạc Hồng, sinh thành, dưỡng dục trên quê hương đất Việt, sau này vì các lý do, động cơ khác nhau đã sa ngã, rắp tâm chống phá lại quê hương, đất nước và mãi ôm tư tưởng đối kháng, thù hận, không biết “quay đầu về núi”.
Nhưng “Quê hương mỗi người chỉ một”, dân tộc ta có câu “đánh người chạy đi, không ai đánh người chạy lại”, khi biết dưỡng tâm, biết “quay đầu là bờ” thì dù có sai phạm, có trót lỗi lầm hành động lạc lối, làm mẹ cha cũng đều suy nghĩ “chín bỏ làm mười”, “gà cùng một mẹ”, luôn tạo điều kiện cho họ hối cải, trở về. Bởi “cáo chết ba năm quay đầu về núi”, người con đất Việt dù có lúc ngả bên này, ngả bên kia, làm điều sai trái, phản nước, hại dân thì rốt cuộc phải hiểu con đường trở về của mình là gì?
Người ta có trăm ngàn lối đi ra, những lối đi đó có thể đúng hay chưa đúng ở những thời điểm nhận thức khác nhau nhưng khi trở về, chỉ có lối trở về quê cha, đất mẹ bằng thành tâm, bằng bản ngã của mình.
Nhưng với Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa và những trường hợp tương tự, dù rất nhiều lần được cơ quan chức năng mở lối trở về, song trái lại họ chống đối ngày càng quyết liệt. Động cơ không có gì khác chính là nhận tiền tài trợ từ các tổ chức phản động, thù địch, nay bám vào đó tựa như cây ký gửi.
Chính họ đã cố tình đóng sập cánh cửa trở về, quay ngược lại mọi điều kiện mà không có được cái bản năng “quay đầu về núi”, đó thực sự là nỗi xót xa cho người thân. Nhìn cảnh cả tuần nay các đối tượng vạ vật trước cổng Nghị viện châu Âu cố lu loa “bị đàn áp xuyên quốc gia” những mong các nghị sĩ bỏ phiếu cho cái gọi là dân chủ, nhân quyền, để “trả thù” nơi đã sinh dưỡng mình, nhân bản hỏi còn đâu?
Càng đối kháng, chống phá quyết liệt như vậy, cái kiếm được là gì ngoài mấy đồng tiền của các tổ chức thù địch, phản động? Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài hay những trường hợp “đi Tây không biết ngày trở lại” như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, liệu có “sống tự do, dân chủ” mà đánh mất gốc gác, đánh mất lối về, đánh mất đi cái bản ngã cơ bản nhất của con người “giấy rách phải giữ lấy lề”!
Bài học kẻ giảo hoạt vẫn thời sự
Có câu chuyện ngụ ngôn nói về kẻ giảo hoạt. Ý rằng, có một người tính cách rất gian manh, giảo hoạt đánh cược người khác rằng anh ta sẽ chứng minh được tượng thần Delphi là tượng giả. Đến ngày hẹn, kẻ giảo hoạt cầm con chim sẻ trong tay và giấu nó vào ống tay áo ở áo khoác ngoài. Anh ta bước vào, hỏi thần rằng thứ anh ta cầm trong tay là còn sống hay đã chết. Dụng ý của gã là nếu thần nói đã chết, y sẽ lập tức mang con chim sẻ đang sống ra, còn thần nói còn sống thì y sẽ bóp chết chim sẻ rồi đưa ra.
Nhưng vị thần đã kịp nhận ra quỷ kế của anh chàng đê tiện nên nói ngay: “Vật trong tay anh sống hay chết không phải phụ thuộc chính nó mà là ở cái ý đồ độc địa của anh”!
Ngẫm chuyện ấy, thật thâm thúy. Khi kẻ nào có dụng ý xấu thì chuyện tốt của người khác cũng bị kẻ đó biến thành xấu cả, bất chấp thực tế có tốt đẹp như thế nào. Tồn tại khách quan không có ý nghĩa chứng minh trước động cơ, ý đồ của của kẻ đó vốn chỉ nhằm bôi đen, miệt thị, đả phá. Rõ là, cái tâm xấu thì thế giới quan cũng theo đó mà nhuốm đen, vậy thì việc cải sửa không phải bắt đầu từ thay đổi hiện thực khách quan mà phải thay đổi cái tâm đen của những cá nhân, tổ chức như vậy.
Lâu nay, những kẻ giảo hoạt vẫn luôn miệng ca ngợi nền tự do phương Tây, coi đó là “xứ thiên đường” và muốn “ốp” Việt Nam cũng phải rập khuôn theo nền tự do, dân chủ đó. Sự ngợi ca, tâng bốc này khiến những “con rối” trong nước có lúc như phát cuồng, lên mạng chế diễu nền văn hoá nước nhà, chế diễu tính cách, con người Việt, miệt thị “chế độ đảng trị”, cáo buộc và đưa ra những yêu cầu, đòi hỏi phi lý về dân chủ, nhân quyền. Sự chia sẻ hay cổ suý của không ít người trên mạng internet đã tiếp tay cho hành động gian xảo của những kẻ giảo hoạt, chống phá đất nước.
Tự do, dân chủ ở mỗi quốc gia còn phụ thuộc đặc trưng nền văn hoá, chính trị xã hội và ngay tại nơi mà họ gọi “xứ thiên đường” cũng có khuôn khổ, phép tắc, có những vấn đề khiến không ít kẻ khi đến định cư tại đây đã phải “vỡ mộng”.
Để trở về với đời thường, để được sống trong môi trường bình an của quê hương, đất nước mình, những phạm nhân đã từng phạm lỗi lầm, đã có hành động sai trái hãy tỉnh ngộ, biết nhận ra lẽ phải để cải tạo tốt, tìm lại đường về. Lối về ấy ngay trong suy nghĩ, trong sự nhận thức của mình, lối về ngay dưới bước chân chứ không phải trông đợi ở những tung hô của kẻ giảo hoạt “nhà hoạt động cho dân chủ” như Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa…
Điều này cũng diễn ra như đối với Phạm Thị Đoan Trang hay các phạm nhân từng được “vinh danh” giải thưởng nhân quyền (Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư…). Được các đối tượng rêu rao, cổ suý, “tôn vinh” thì thực chất chỉ như những con rối, quân cờ, ra toà lĩnh án rồi chấp hành hình phạt nhưng bị kẻ địch bên ngoài mượn tên để điều khiển, vì động cơ chống phá đất nước.
Bởi vậy, chớ nên nghe xúi bẩy từ đâu mà nghĩ khác, làm khác để tự cho mình là “tù nhân lương tâm”, kiếm tìm ảo vọng ở trời Tây. Chẳng có “thiên đường” nào, chẳng có giải thưởng nào từ các thế lực chống phá bên ngoài giúp phạm nhân “đến với tự do, dân chủ”.
Muốn trở về với tự do, dân chủ như công dân bình thường, điều trước mắt và quan trọng nhất là trót bước lạc đường thì nay chấp hành án trong trại giam thật tốt, hãy ăn năn hối cải, biết nhận ra lỗi lầm để cải tạo tiến bộ, sớm tìm lại con đường về với gia đình, sống có ý nghĩa trên đất nước, quê hương mình.
Nghĩ về những trường hợp lạc bước, sai đường, thật đáng trách khi ở đó có cả những người vốn có nhiều kinh nghiệm cuộc sống, có những cống hiến nhất định trong công tác trước đây. Như với ông Nguyễn Tường Thụy (sinh năm 1950 tại Nam Định) bị phạt tù về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hoà XHCN Việt Nam”, quy định tại Điều 117, Bộ luật Hình sự. Chấp hành án phạt tù trong trại giam, ông ta lại được tung hô “giải thưởng nhân quyền”, thật khôi hài. Nguyễn Tường Thuỵ cùng những cá nhân như Phạm Thành, Trần Đức Thạch vốn là “người quen” trên các trang viết chống phá Nhà nước, nhân dân.
Đó là những bài học đắt giá. Bài học cho cả những ai đang có tâm lý thế này, thế nọ, có bất mãn hay oán thán gì cũng cần phải bình tâm trở lại, chớ vội quy cho chế độ rồi làm quân cờ phản dân, hại nước.
“Đánh người chạy đi, không ai đánh người chạy lại”, luật pháp vẫn luôn mở rộng với người lầm lỗi để nhận thức, tu chỉnh lại, để cải tạo mà tìm đường về. Đường về ấy, sẽ thật gần nếu đó là sự tu chỉnh, ăn năn. Đường về ấy, có quê hương, có những người thân đang ngóng đợi và chẳng những đường về là sự bước về với chính bản thân mình mà còn là cái để cháu con, người thân nhìn vào đó không thấy ái ngại, không thấy xấu hổ.
Đường về ấy không có trong các mỹ từ mà những kẻ giảo hoạt đã, đang tung hô, không có sau cái gọi là “đấu tranh dũng cảm cho nhân quyền”, “giải thưởng nhân quyền”, “nhà hoạt động cải cách”, không có cái gọi là “nạn nhận đàn áp xuyên quốc gia” như cái cách mà Đài, Khoa đang lu loa.
Đừng biến mình thành quân cờ làm hại đất nước
Quê hương, đất nước bất luận trong hoàn cảnh nào cũng thiêng liêng, cao quý. Làm sao có thể phỉ báng quê hương, đất mẹ, nơi chôn rau cắt rốn của mình, nơi dưỡng dục mình lớn lên. Người phụ bạc với đất mẹ, với Tổ quốc thì còn bước đi đâu mà không phải cúi đầu, còn gì liêm sỉ để ngẩng lên mà nhìn người khác?
Xin viện dẫn câu chuyện của ông Hoàng Duy Hùng, người từng có quá khứ chống đối quyết liệt để thấy rằng, không thể nói định kiến là cố hữu mà sự thay đổi nhận thức là hoàn toàn có thể theo nghĩa tiếp cận đạo lý, lẽ phải.
“Tôi chống Đảng, Nhà nước từ năm 1984 và trở thành một đảng viên trung ương của đảng Đại Việt vào năm 1986. Khi được tổ chức cử về đất nước, lúc đó quê hương còn nghèo nàn, lạc hậu, lại bị bao vây, cấm vận từ nhiều phía… Sau khi bị bắt giữ, được trả tự do vào năm 1993 thì đất nước của vẫn còn nghèo nên tôi vẫn có tư tưởng chống cộng” – ông Hùng nhớ lại những năm tháng lầm đường, lạc bước. Nhưng rồi, những lần trở lại Việt Nam, tiếp xúc với những người thân yêu trên quê hương đất mẹ, chứng kiến những phát triển, đổi thay của đất nước, ông Hùng dần nhận ra lẽ phải.
Trong lần trở về quê ăn Tết Nguyên đán năm 2022, ông chia sẻ: “Khi rời quê hương, tôi còn rất nhỏ. Tôi luôn ao ước được ăn một cái Tết đầm ấm ở quê nhà. Ngày 20/1/2022, tôi đáp chuyến bay từ Mỹ về Việt Nam. Đây không phải là lần đầu tiên người con xa xứ như tôi về với đất mẹ nhưng cảm xúc lần này khác nhiều so với lần trước. Bởi đây là lần đầu tiên, tôi được đón một cái Tết đúng nghĩa của người Việt… Được nhìn thấy những đổi thay từng ngày, từng giờ ở mảnh đất nơi chôn rau, cắt rốn, cảm xúc của tôi lại xốn xang, khó có thể diễn tả hết bằng lời”.
Ông Hoàng Duy Hùng thăm Di tích lịch sử Điện Biên Phủ
Ông kể rằng, trở về và đi nhiều nơi, chứng kiến sự thay đổi, cuộc sống bình an của người dân, chính điều đó đã tác động không nhỏ đến suy nghĩ của mình. Rồi ông quay những clip về quê hương, đất nước đưa lên mạng. Qua những đoạn clip, góc nhìn của mình, ông mong muốn mỗi người Việt đang có tư tưởng chống cộng hiểu rằng, có thể họ hận thù với chế độ này vì họ chưa được thấy những ảnh thật về quê hương, đất nước, vì những định kiến xưa cũ.
“Quê hương nghĩa nặng tình sâu”, lòng yêu nước và hướng về quê hương luôn là một giá trị thiêng liêng với đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc. Kẻ giảo hoạt bản chất gian trá, là những “túi mù” vốn chỉ nhằm phá hoại sự yên bình, ổn định của chúng ta. Đừng biến mình thành quân cờ với những lời lẽ nguỵ biện kiểu “đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền”, “nhà cải cách”, đừng trở thành con rối trong tay kẻ giảo hoạt, làm hại quê hương, đất nước, chống lại Đảng, chế độ.
Ông Vũ Trọng Kim, nguyên Tổng thư ký Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam kể rằng, nhiều năm tham gia công tác mặt trận, ông đã có các cuộc tiếp xúc với đồng bào ta ở nước ngoài. Nhiều người từng chống phá quyết liệt, nhưng sau lại là người rất xuất sắc trong việc vận động kiều bào ủng hộ đất nước. Có những người trước đây rất bất mãn, vì lý do này khác hoặc vì chính sách thực hiện không tới nơi tới chốn thì bây giờ đều đã thay đổi. Họ đã gạt đi những gì là cá nhân vị kỷ, họ được giải thoát. Sự thật, nhiều đồng bào ta ở nước ngoài, nhất là những người có tuổi thường nghĩ nhiều hơn và mong mỏi quay về quê hương.
Những người từng có quá khứ đối đầu quyết liệt, nay còn tìm lại chính mình như vậy. Còn như Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài đều sinh trưởng sau này, vậy mà chỉ tìm con đường chống phá đến cùng để được hải ngoại “nuôi cơm”, tự đóng cánh cửa trở về...
Dân chủ, nhân quyền, giá trị đó không từ trời Tây rơi xuống, không ngộ nhận từ “phong trào” nào từ hải ngoại. Những người ở trong nước, hãy coi đó là bài học cảnh tỉnh, đừng vì bất cứ động cơ nào tự biến mình thành quân cờ của kẻ chống phá quê hương.