Đó không chỉ là một nhiệm vụ chính trị mà còn là mệnh lệnh từ trái tim, là sự tiếp nối truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa” của dân tộc Việt Nam. Mỗi hài cốt được tìm thấy, mỗi danh tính được xác định là thêm một gia đình được xoa dịu nỗi đau kéo dài hàng chục năm, thêm một minh chứng cho trách nhiệm của Đảng, Nhà nước đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Cố tình lợi dụng hình ảnh cựu chiến binh để kích động tâm lý đối đầu
Thế nhưng, cũng như nhiều chủ trương, chính sách lớn khác của Đảng, Nhà nước, Chiến dịch 500 ngày đêm cũng trở thành mục tiêu chống phá của các đối tượng chống đối chính trị ở trong và ngoài nước. Chúng tung ra nhiều bài viết, video và bình luận trên không gian mạng với những luận điệu như: “Đảng “làm màu” tri ân người đã khuất”, “người lính chỉ có giá trị khi đã chết”, “tìm kiếm liệt sĩ chỉ là màn diễn chính trị”...
Đây là luận điệu hết sức nguy hiểm, cố tính đánh tráo bản chất vấn đề, từ đó kích động tâm lý bất mãn, khoét sâu mâu thuẫn xã hội, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, biến hoạt động tri ân thiêng liêng thành cái cớ để công kích Đảng, Nhà nước.
Nhằm hiện thực hóa âm mưu, ý đồ trên, chúng đã sử dụng nhiều thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt, trong đó đáng chú ý là việc lợi dụng hình ảnh cựu chiến binh và người có công với cách mạng nhằm đánh tráo bản chất vấn đề, tung “hỏa mù” với vỏ bọc ngụy trang “bảo vệ quyền lợi cựu chiến binh” gắn với những vụ việc khiếu kiện về đất đai. Từ đó cắt ghép hình ảnh, bóp méo sự thật, gán ghép với các luận điệu sai trái để dẫn dắt dư luận đi đến những nhận định sai lệch.
Với chiêu trò “tát bùn sang ao”, các đối tượng đã cố tình đánh tráo bản chất giữa hai vấn đề hoàn toàn khác nhau, dẫn dắt dư luận theo hướng tiêu cực. Bởi vì các vụ việc khiếu nại, tranh chấp đất đai hay những vướng mắc trong quá trình thực hiện chính sách đối với từng cá nhân thuộc lĩnh vực hoàn toàn khác, được giải quyết theo quy định của pháp luật, trên cơ sở hồ sơ, chứng cứ và trình tự, thủ tục do pháp luật quy định. Mỗi vụ việc đều có tính chất, nguyên nhân và cơ chế xử lý riêng, không thể lấy một vài trường hợp cụ thể để quy chụp thành bản chất của cả hệ thống chính sách.
Trong khi đó, công tác tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ trong Chiến dịch 500 ngày đêm là hoạt động ở lĩnh vực hoàn toàn khác, mang ý nghĩa chính trị, lịch sử và nhân văn sâu sắc, thể hiện đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, trách nhiệm của Đảng, Nhà nước đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, đồng thời đáp ứng nguyện vọng tha thiết của hàng vạn gia đình liệt sĩ sau nhiều thập kỷ mong mỏi.
Thế nhưng, với “miệng lưỡi diều hâu” của những kẻ “bán trời không văn tự”, các đối tượng đã cố tình đặt hai vấn đề không có mối liên hệ bản chất cạnh nhau, dựng lên sự đối lập giả tạo giữa “tri ân người đã khuất” và “đối xử với người còn sống”, từ đó dẫn dắt dư luận đi đến những luận điểm sai trái rằng Đảng, Nhà nước quan tâm người đã hy sinh để “làm màu” mà bỏ mặc người có công còn sống.
Đây là thủ đoạn hết sức nguy hiểm, tác động trực tiếp đến tâm tư, tình cảm của một bộ phận nhỏ cựu chiến binh và thân nhân của họ đang vướng phải những vấn đề nhạy cảm liên quan đến chính sách đất đai. Theo đó, mục tiêu của chúng không phải là bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người có công mà là lợi dụng uy tín, sự hy sinh và những cống hiến to lớn của lực lượng cựu chiến binh để gieo rắc tâm lý hoài nghi, kích động bất mãn, từng bước chia rẽ mối quan hệ gắn bó giữa Đảng, Nhà nước với những người đã cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc.
Lật tẩy chiêu bài “hướng tới tương lai” để phủ nhận quá khứ
Nhằm phá hoại tư tưởng, các đối tượng còn cố tình lèo lái, đưa ra các luận điệu dưới dạng các góp ý mĩ miều như “cần khép lại quá khứ, không nên nhắc lại chiến tranh”, “việc tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ chỉ làm khơi lại đau thương, tốn kém ngân sách”. Thủ đoạn này được ngụy trang bằng chiêu bài “hướng tới tương lai”, “hòa giải” hay “phát triển”, nhưng ẩn sau đó là âm mưu từng bước xóa nhòa ký ức lịch sử, làm phai nhạt truyền thống yêu nước và cắt đứt sợi dây kết nối giữa các thế hệ người Việt Nam với những hy sinh to lớn của cha ông.
Không ai phủ nhận rằng dân tộc Việt Nam luôn hướng tới tương lai, mong muốn hòa bình, hợp tác và phát triển. Tuy nhiên, khép lại quá khứ không đồng nghĩa với lãng quên lịch sử; hàn gắn vết thương chiến tranh càng không có nghĩa là phủ nhận sự hy sinh của những người đã ngã xuống. Một dân tộc đánh mất ký ức lịch sử sẽ rất dễ đánh mất bản lĩnh chính trị, bản sắc văn hóa và khả năng bảo vệ những giá trị mà các thế hệ đi trước đã phải đánh đổi bằng máu xương.
Hơn nữa, cần thống nhất nhận thức đó là việc tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ không phải là sự “khơi lại đau thương”, mà là hành trình khép lại những nỗi đau còn dang dở. Đó là trách nhiệm của Nhà nước đối với những người đã hiến dâng tuổi xuân và sinh mạng cho độc lập, tự do của Tổ quốc; đồng thời là sự tri ân đối với hàng trăm nghìn gia đình vẫn mòn mỏi chờ ngày đón người thân trở về sau nhiều thập kỷ. Mỗi hài cốt được tìm thấy, mỗi danh tính được xác định không chỉ làm vơi đi nỗi đau của một gia đình mà còn góp phần xoa dịu những mất mát do chiến tranh để lại.
Đáng chú ý, các đối tượng cố tình quy kết hoạt động này là “lãng phí ngân sách”, nhưng lại né tránh một thực tế rằng đầu tư cho công tác đền ơn đáp nghĩa không thể nhìn bằng thước đo lợi ích kinh tế đơn thuần. Giá trị của lòng biết ơn, của sự công bằng với lịch sử, của niềm tin xã hội và sự cố kết dân tộc không thể quy đổi thành những con số chi phí. Một quốc gia có trách nhiệm không thể để những người đã hy sinh vì Tổ quốc mãi nằm vô danh chỉ vì những phép tính thiển cận về ngân sách.
Rõ ràng, mục tiêu mà chúng hướng tới không phải là tiết kiệm nguồn lực quốc gia mà là làm phai nhạt ký ức lịch sử, phủ nhận ý nghĩa chính nghĩa của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc và từng bước xóa bỏ nền tảng tinh thần của xã hội Việt Nam. Khi thế hệ trẻ không còn hiểu cái giá của độc lập, không còn trân trọng sự hy sinh của các thế hệ đi trước, chúng sẽ dễ bị dẫn dắt bởi những quan điểm sai trái, xuyên tạc lịch sử, từ đó hình thành tâm lý hoài nghi, thờ ơ với các giá trị cách mạng. Đây chính là một thủ đoạn quen thuộc trong chiến lược “diễn biến hòa bình”, xâm lăng những quan điểm lệch lạc về lịch sử để làm suy yếu niềm tin chính trị; phủ nhận quá khứ để định hướng lại nhận thức của tương lai.
Trong khi đó chiến dịch cao điểm 500 ngày đêm không chỉ là hành trình tìm lại tên tuổi cho các anh hùng liệt sĩ mà còn là sự khẳng định rằng lịch sử không thể bị lãng quên, lòng biết ơn không thể bị phủ nhận, những giá trị được đánh đổi bằng máu xương của các thế hệ cha anh không thể trở thành đối tượng để xuyên tạc hay mặc cả.
Không để lịch sử và lòng biết ơn trở thành mảnh đất cho thông tin sai lệch
Chiến tranh đã lùi xa nhưng những mất mát mà nó để lại vẫn chưa thể khép lại hoàn toàn. Hàng trăm nghìn liệt sĩ vẫn chưa xác định được danh tính, nhiều gia đình vẫn mòn mỏi chờ đợi ngày tìm được người thân. Bởi vậy, mỗi hài cốt được quy tập, mỗi danh tính được xác định không chỉ là kết quả của khoa học hay công tác quản lý nhà nước, mà còn là sự trở về của ký ức, là sự tri ân đối với những người đã hiến dâng tuổi xuân và sinh mạng cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chính vì mang ý nghĩa thiêng liêng ấy, công tác tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ luôn là mục tiêu mà các đối tượng chống đối chính trị tìm cách lợi dụng để xuyên tạc. Chúng không chỉ công kích trực diện giá trị của đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” mà còn sử dụng những thủ đoạn tinh vi hơn như cắt ghép thông tin, đánh tráo khái niệm, bóp méo bối cảnh, cố tình gắn hoạt động tri ân với những vấn đề không liên quan để tạo ra sự đối lập giả tạo, kích động, dẫn dắt dư luận theo hướng sai lệch.
Thực chất, đây là thủ đoạn nhằm chuyển hướng nhận thức của xã hội. Thay vì nhìn nhận Chiến dịch 500 ngày đêm là một nỗ lực nhân văn nhằm khắc phục hậu quả chiến tranh và thực hiện trách nhiệm đối với lịch sử, các đối tượng lại tìm cách biến hoạt động tri ân thành chủ đề gây tranh cãi, từ đó phủ nhận ý nghĩa của chính sách “đền ơn đáp nghĩa”, gieo rắc tâm lý hoài nghi đối với sự quan tâm của Đảng và Nhà nước dành cho người có công. Mục tiêu cuối cùng không phải là góp ý hay bảo vệ quyền lợi của bất kỳ ai mà là làm suy giảm niềm tin của nhân dân, khoét sâu những khác biệt về nhận thức và từng bước phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Trong bối cảnh không gian mạng phát triển mạnh mẽ, những thông tin sai lệch thường được ngụy trang dưới vỏ bọc của những góc nhìn phản biện. Bởi vậy, hơn lúc nào hết, mỗi cán bộ, đảng viên và người dân cần nâng cao “sức đề kháng” trước thông tin xấu độc; không tiếp nhận, chia sẻ hay bình luận theo cảm tính mà cần kiểm chứng nguồn tin, đối chiếu với các thông tin chính thống và nhận diện rõ những thủ đoạn như đánh tráo bản chất, lấy hiện tượng quy kết bản chất, cắt ghép hình ảnh hay lợi dụng cảm xúc nhất thời để thao túng tâm lý.
Hành trình tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính các anh hùng liệt sĩ là hành trình của trách nhiệm, của lòng biết ơn và sự công bằng với lịch sử. Bảo vệ sự thật về hành trình ấy cũng chính là bảo vệ những giá trị nền tảng của dân tộc, bảo vệ đạo lý “uống nước nhớ nguồn” và bảo vệ trận địa tư tưởng trên không gian mạng trước những âm mưu lợi dụng lịch sử để xuyên tạc, chia rẽ và chống phá đất nước. Đây là trách nhiệm chung của toàn xã hội trong việc giữ gìn và củng cố niềm tin vào những giá trị tốt đẹp của dân tộc Việt Nam.