Việc của lá là xanh

Sự kiện dự án Nhà hát Giao hưởng và nhạc vũ kịch ở khu đô thị Thủ Thiêm nóng lên suốt hai tuần qua chưa có dấu hiệu hạ nhiệt khi những tranh cãi đã đi xa hơn cái gốc ban đầu, và xoáy vào khía cạnh "với mặt bằng đời sống và dân trí hiện tại, đã cần Nhà hát Nhạc giao hưởng chưa?" và "Nhà hát Giao hưởng để phục vụ ai?".

Đứng trước câu hỏi ấy, chúng ta không thể còn cách nào khác là... đặt ra một câu hỏi khác, để hiểu thấu đáo hơn và tránh đi vào suy xét chủ quan, sai lầm.

Đã bao lâu rồi bạn chưa đặt chân vào khán phòng Nhà hát Lớn Hà Nội hay Nhà hát TP. Hồ Chí Minh? Lần gần nhất bạn thưởng thức một chương trình nghệ thuật ở đó là khi nào?

Có nhiều người sẽ giật mình nhận ra rằng có khi cả năm rồi họ chưa làm việc kể trên. Không phải là họ không có nhu cầu thưởng thức mà sự thực là họ có quá nhiều mối quan tâm khác để làm những việc khác.

Và chính vì đa số chúng ta không quan tâm, không đến thưởng lãm, nên chúng ta mặc định rằng âm nhạc hàn lâm đã chết ở Việt Nam, đã không còn đất sống ở Việt Nam nữa. Vậy thì chúng ta hãy thử trả lời câu hỏi: "Nếu bi đát vậy, nghệ sĩ sống thế nào?".

Có người sẽ nói họ đi làm nghề khác, đi dạy. Và đó là câu trả lời ấy đúng. Nhưng họ vẫn đi diễn, và ngạc nhiên cho chúng ta là họ diễn đều là khác. Theo lời của nghệ sĩ Nguyễn Tấn Anh, cello chính của dàn nhạc giao hưởng Nhà hát Giao hưởng và nhạc vũ kịch TP Hồ Chí Minh thì mỗi tháng, Nhà hát vẫn có 3 suất diễn đều đặn ở Nhà hát TP. Lượng vé bán ra là rất khả quan, với các mức dao động  từ 350.000 đồng cho tới 650.000 đồng. Thi thoảng có chương trình lỗ nhưng bù qua sớt lại, Nhà hát vẫn sống được. Thậm chí, có chương trình bắt mạch khán giả tốt còn thường xuyên cháy vé, mà điển hình như "Kẹp hạt dẻ". Cũng từ các chương trình cháy vé ấy, nghệ sĩ nhà hát đã tìm ra gu thị hiếu của khán giả để xây dựng được những chương trình an toàn hơn về doanh thu.

Khi được hỏi: "đa số khán giả là người dân địa phương (khán giả cơ sở) hay là du khách, khách nước ngoài?", nghệ sĩ Tấn Anh cho biết "rất mừng đa số là khán giả cơ sở và mừng hơn nữa, nhiều người thuộc thế hệ trẻ". Điều đó cho thấy, nhạc hàn lâm có đời sống thực sự của nó, ở một thị trường ngách, chứ không phải èo uột không đất sống như chúng ta mặc định suy nghĩ.

Song, Nhà hát Giao hưởng và nhạc vũ kịch vẫn phải đối diện rất nhiều khó khăn. Thứ nhất và trước mắt chính là địa điểm. Họ phải thuê Nhà hát TP để diễn với giá thị trường. Trong khi đó thuê rạp Thanh Vân để tập nhạc và thuê thư viện TP. Hồ Chí Minh để tập ballet. Mà bản thân sân khấu Nhà hát TP cũng quá nhỏ, chỉ có thể đáp ứng cho một dàn nhạc 2 quản là cùng. Thứ nhì chính là lực lượng. Sau nhiều năm dài không được đầu tư đúng mực, âm nhạc TP. Hồ Chí Minh đã xuất hiện nhiều nhạc cụ hiếm có người chơi. Do đó, Nhà hát phải thuê đồng nghiệp từ Hà Nội vào bổ sung. Và dù có đào tạo kịp thời đi nữa, lực lượng kế cận nhanh nhất cũng phải vài năm nữa mới có thể ra ràng.

Điều đó cho thấy, chính chính quyền địa phương đã bỏ quên đầu tư văn hoá từ quá lâu nên để dàn nhạc Nhà hát Giao hưởng và nhạc vũ kịch vào tình trạng khó khăn này. Lời hứa hơn 20 năm về một sân khấu riêng cho họ cũng là minh chứng cho chuyện đó và khi nó được đưa ra không đúng không gian, thời gian, nó lại khiến nghệ sĩ thành nạn nhân bất đắc dĩ.

Còn chúng ta, chúng ta nên thận trọng hơn khi phê phán. Đặc biệt là những ý kiến tiêu cực kiểu "còn nghèo thì chưa cần giao hưởng". Vâng, xin hãy nhớ, khi chúng ta nghèo hơn hôm nay rất nhiều, chúng ta có Đặng Thái Sơn, rồi sau đó là Tăng Thành Nam, Trần Nhật Minh ở dòng nhạc hàn lâm ấy. Nghèo không có nghĩa là âm nhạc không vang lên. Như người ta nói, nhiệm vụ của lá là phải xanh, nhiệm vụ của âm nhạc là phải vang lên. Và đừng vì khó khăn trước mắt của âm nhạc TP Hồ Chí Minh mà cho rằng nó không xứng đáng được quan tâm. Nó còn yếu, còn thiếu thì nó cũng như đứa trẻ sinh thiếu tháng, vẫn phải có quyền sống và không gian sống công bằng như mọi đứa trẻ khoẻ mạnh khác.

Vấn đề cốt lõi là chọn thời điểm nào, xây ở vị trí nào, xây ra sao, số vốn đầu tư như thế nào là hợp lý để được nhân dân đồng tình ủng hộ thì sẽ tránh được sự phản đối của dư luận và những tranh cãi nảy lửa như hiện nay.

Văn Đoàn

Các tin khác

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Tập thơ 76 bài của tác giả Bùi Quảng Bạ, mở đầu là “Chiều cuối năm”. Tại sao là “Chiều cuối năm”? Bởi người viết xác định: Mình không còn trẻ nữa, đang ở tuổi xế chiều. Cái tuổi mà tâm trạng con người thường hướng về nỗi cô đơn, cảm giác bâng khuâng xa vắng, nỗi ám ảnh về sự héo tàn, mất mát và đầy tiếc nuối. Bài thơ cho phép liên tưởng đến sự gắn kết không thể tách rời với tên của tập thơ “Hoàng hôn làng” (cùng tên một bài thơ trong tập).

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Gần đây, tôi gặp một nghệ nhân làm gốm và thấy trên bàn của chủ nhân có tờ giấy chép bài "Qua áng hương trà" của thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976). Ông nói, định tìm một câu thơ để viết lên ấm trà trước khi cho vào lò nung. Đột nhiên ông ngâm: "Hồn sen thoảng ngát trà dâng đượm/ Ai biết mình sen rụng xác xơ". Tôi giật mình, vậy thi sĩ Vũ Hoàng Chương không chỉ có "Say đi em" như mọi người vẫn nhắc tới. Chiếc ấm nhỏ còn hương đất vẫn đợi người thảo bút "khói lên tơ".

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của dân tộc cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, dân tộc.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học nghệ thuật (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học nghệ thuật, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.