Trái tim nhỏ chớ pha màu chất xám

"Nên nhớ, một sáng kiến táo bạo mà thiếu cân nhắc kỹ lưỡng, thường bại hơn là thành. Một dân tộc mà tính liều lĩnh vượt qua cả sự khôn ngoan, thường hay chìm vào bể dâu".

Một người bạn của tôi đã viết như thế khi đề cập đến trường hợp em bé Vi Quyết Chiến, 13 tuổi, một mình đạp xe từ Sơn La xuống Hà Nội thăm em trai sinh non đang nằm viện. Hàng trăm người cũng đã đồng tình với cái nhìn đó, hơi nâng quan điểm một chút, để phê phán đó là hành động nông nổi, thiếu suy nghĩ, dại dột... không nên khuyến khích. Người nóng nảy còn cho rằng với cậu bé ấy, phụ huynh, người lớn nên tháo thắt lưng hơn là khen ngợi, thán phục.

Tôi nghĩ khác. Bạn viết không sai. Nhưng tất cả những lời khuyên, phân tích về trách nhiệm, lý trí, hiểu biết... nên dành cho người lớn, bởi đó là tư duy và trách nhiệm của người lớn. Lỗi, nếu có, là người lớn không quan tâm đầy đủ với trẻ em để giữ chúng lại đúng lúc, đúng mức trong cái lý nên - cần.

Còn em bé ấy, mới 13 tuổi, tất cả những điều đó nếu có tồn tại trong đầu thì cũng rất mờ nhạt, mờ hơn rất nhiều tình anh em đã thôi thúc cháu. 13 tuổi, ai trong chúng ta không từng nhìn đời bằng tam đoạn luận "có đường thì mình đi, người ta đi được mình đi được, đi là sẽ tới?". Với tôi, đó là vẻ đẹp nông nổi của nghị lực, hồn nhiên nhưng không đáng trách.

Tôi khẳng định: em bé ấy có kỹ năng sống tốt gấp nhiều lần bạn bè cùng tuổi ở nơi khác, hoàn cảnh khác. Đối với em, vượt đèo dốc từ Sơn La xuống Hà Nội chẳng qua chỉ là việc nối dài, nhân lên nhiều lần con đường mấp mô trong làng trong bản của em thôi. Em không định lập kỳ tích, chỉ bị thôi thúc bởi khao khát được nhìn thấy đứa em trai. Em không băn khoăn việc dùng xe đạp không phanh vượt hàng trăm cây số đèo dốc là anh hùng hay liều lĩnh. Đi để được gặp, được thơm lên má đứa em bé bỏng mới sinh đang ốm nằm viện thì không liên quan gì đến anh hùng hay liều lĩnh.

Đừng gọi việc dùng dép phanh xe khi đổ dốc của em là ngốc nghếch, thiếu hiểu biết hay dại dột. Đó là kỹ năng đấy. Tôi thích nghĩ xa hơn: những má phanh tốt giúp ta an toàn hơn trên đường, nhưng nếu chỉ trông chờ, phụ thuộc vào những má phanh trách nhiệm, đường đời ta chắc chắn sẽ chậm lại, chẳng đi tới đâu xa được cả.

Sự dại dột, vì thế càng đáng khâm phục và cảm động. Xin đừng vụt thắt lưng lên giấc mơ con trẻ. Không phải cuộc sống này tốt đẹp hơn bởi khá nhiều điều điên rồ xuất phát từ yêu thương đó sao? Và, những gì đi ra từ trái tim thì không bao giờ là điên rồ hay ngu ngốc. Em bé ấy không làm đúng như điều người lớn mong muốn, nhưng lại dám làm rất đúng với điều em muốn. Và đã làm được. Một kỳ tích cho chính đời em đã được xác lập mà không định trước.

Người lớn luôn nhìn thấy phần trách nhiệm, luôn đòi trẻ em phải "già nua" minh định đúng sai mà quên mất việc lắng nghe giấc mơ con trẻ. Cũng quên mất, những lời khuyên ấy là trách nhiệm của chính mình. Tôi không phải kẻ nổi loạn, không khuyến khích hay tụng ca sự liều lĩnh, chỉ đơn giản là tôi cảm động. Giữa hỗn mang những bại hoại tình người, tôi nhìn thấy ven đường nét đẹp của một bông hoa hoang dại. Quan trọng là em bé ấy đã đến Hà Nội bình an. Nếu không dám đặt chân lên pedal và phanh xe bằng dép, hẳn là em đã không có cơ hội đó. Nếu không dám đi, vĩnh viễn em cũng không bao giờ biết mình có thể đi nổi hay không. Nếu to tát kiểu người lớn, sao không nghĩ em bé ấy đã rớt lại dọc đường ở Hòa Bình, nhưng đã và sẽ không rớt lại trong suốt đường đời?

Dẫu sao, kết thúc câu chuyện vẫn là sự bình an, có hậu. Tôi không nhìn câu chuyện theo kiểu một bài học giáo dục công dân tiểu học. Tôi muốn đọc chuyến đi như một đoạn thơ. Vậy thì thôi, cân phân sai đúng làm gì? Đời vẫn đẹp. Và "trái tim nhỏ chớ pha màu chất xám"!

Đó cũng là một câu thơ mà một người bạn khác của tôi từng viết.

Nguyễn Hồng Lam

Các tin khác

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Tập thơ 76 bài của tác giả Bùi Quảng Bạ, mở đầu là “Chiều cuối năm”. Tại sao là “Chiều cuối năm”? Bởi người viết xác định: Mình không còn trẻ nữa, đang ở tuổi xế chiều. Cái tuổi mà tâm trạng con người thường hướng về nỗi cô đơn, cảm giác bâng khuâng xa vắng, nỗi ám ảnh về sự héo tàn, mất mát và đầy tiếc nuối. Bài thơ cho phép liên tưởng đến sự gắn kết không thể tách rời với tên của tập thơ “Hoàng hôn làng” (cùng tên một bài thơ trong tập).

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Gần đây, tôi gặp một nghệ nhân làm gốm và thấy trên bàn của chủ nhân có tờ giấy chép bài "Qua áng hương trà" của thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976). Ông nói, định tìm một câu thơ để viết lên ấm trà trước khi cho vào lò nung. Đột nhiên ông ngâm: "Hồn sen thoảng ngát trà dâng đượm/ Ai biết mình sen rụng xác xơ". Tôi giật mình, vậy thi sĩ Vũ Hoàng Chương không chỉ có "Say đi em" như mọi người vẫn nhắc tới. Chiếc ấm nhỏ còn hương đất vẫn đợi người thảo bút "khói lên tơ".

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của dân tộc cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, dân tộc.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học nghệ thuật (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học nghệ thuật, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.