Nhặt lại… cái “vỏ” cũ càng của ngôn từ

Thời nay, hình như nhiều thứ đang bị rỗng ruột một cách mau lẹ. Điều đó, không chỉ biểu hiện trong thế giới vật chất mà ngôn ngữ cũng bị đời sống "xâm lăng" làm cho ngữ nghĩa xê dịch đến mức ngôn từ nhiều khi chỉ còn trơ lại cái... vỏ. 

Gọi tên không theo bản chất sự vật lại đang trở thành căn bệnh "quen" mà "lạ", có vui đấy chứ và chớ vội buồn nhiều. Ví như, với tôi chữ "yêu" nghe quen quen bây giờ thấy lạ hoắc lạ huơ, hoặc lại bị "chuyển", làm cho "hẹp" nghĩa: chỉ một hành động có thể xảy ra khi yêu. Nhiều lúc nghe mà phát hoảng. Có thể giờ mình hết tuổi yêu hay ai yêu mình sẽ bị "thiệt", hoặc giả, sự yêu hiện đại đã chuyển trang thì "vui không kịp, buồn cũng không kịp" nữa rồi. Chết thật!?

Nhưng thôi, cũng chẳng cần hoảng hốt, đời sống xã hội, của cải vật chất tinh thần tăng tiến, lượng đổi chất đổi đến vô chừng thì hình thức biểu hiện khác đi cũng là chuyện đương nhiên. Ví như từ "ăn cắp" chỉ hành vi lén lút chiếm đoạt tài sản mà chủ nhân không biết, còn hình thức cưỡng đoạt trực tiếp sự vật từ nạn nhân, thậm chí phải dùng vũ lực gọi là "trấn lột".

Tiếng Việt đang dần dần bị lạm dụng và biến thái do cách sử dụng ngôn từ lệch chuẩn (ảnh minh họa - nguồn internet).
Tiếng Việt đang dần dần bị lạm dụng và biến thái do cách sử dụng ngôn từ lệch chuẩn (ảnh minh họa - nguồn internet).

Dân xóm Khang quê tôi, chẳng màu mè chữ nghĩa gọi thẳng đó là ăn cắp, ăn cướp, dù chủ thể hay bị hại có là ai. Chốn lịch sự văn minh hay xã giao văn bản, chữ ăn cắp giờ thay bằng "tham ô", ăn cướp là "trấn lột" (chỉ đối tượng bị hại là tập thể, là số đông, còn với cá nhân thì hai từ của dân xóm Khang hơi bị nặng nề!). 

Khi định danh từ "tham nhũng" cho một chủ thể nào đó (bị hại cũng là số đông), rất có thể, một chút mềm lòng chợt đến, các nhà làm từ điển trong tương lai phải nhớ tới Lâm Ngữ Đường, tác giả cuốn "Sống Đẹp" viết cách đây gần 80 năm, trong đó ông đã luận bàn về món khoái khẩu của loài thú bốn chân, giống ăn cỏ (voi, ngựa, trâu, bò…) "hiền lành" hơn giống chuyên ăn thịt (hổ báo, sư tử, chó sói…), và đặc biệt "loài thú" hai chân tiến hoá, bộ não phát triển thì lịch sự hơn, bởi sau khi gây ra cái chết cho đồng loại, nó sẽ đặt lên phần mộ đầy "tiếc thương" mươi nhành hoa và cây thánh giá.

Tôi nhớ, cách đây chừng dăm năm, có người đã đề nghị dùng cụm từ “ăn thịt người” định danh cho từ "tham nhũng" (hình như tác giả đã chịu ảnh hưởng của họ Lâm). Tham nhũng làm cho sản xuất bị ngưng trệ, lệch hướng, gây ra đói kém, suy dinh dưỡng ở trẻ nhỏ, kiệt quệ sức yếu người già. Suy cho cùng nó cũng cùng một giuộc với tham ô, trấn lột, đều xấu xa, đều thủ lợi.

Đúng là, từ điển tiếng ta đang bận rộn. Đầu tiên là cách dùng từ "phong bì"; đi ăn cỗ cưới, dự sinh nhật vợ sếp hay liên hoan đầy tháng trẻ mới sinh, khách tham dự thường nhắc “làm phong bì chưa?”, tức chỉ việc cho tiền vào đó chứ không phải chuyện thư tín. 

Lôi thôi nhất là từ “cựu” và “nguyên”, cách dùng hai từ đang lẫn lộn, việc này các nhà từ điển học đương nhiên không phải bận lòng, có chăng chỉ người sử dụng nó, ví như ông trẻ xóm tôi dù đã thôi làm trưởng thôn vẫn cứ thích đám cháu con gọi là nguyên trưởng thôn. Ai lại đi gọi cựu trưởng thôn bao giờ? Rõ chán!

Năm rồi, có lẽ do chú chuột đạp đất đầu xuân nên con ngựa xuất bản khi buông vó gặp lắm chuyện năm "xung" tháng "hạn". Không phải chỉ một lần thậm chí nhiều lần, trong các tình huống khác nhau, vài nhà xuất bản bị thổi còi, riêng sạp báo bội thu hết cỡ. Cũng loanh quanh chuyện ngôn từ, xê dịch ngữ nghĩa do biến thiên ồn ã của đời sống xã hội đó thôi.

Giải mã điều này tựa như đi tìm chỗ nhậu ở xứ ta. Đầu phố cuối phố, chỗ cửa hàng cửa hiệu có hoá đơn đỏ dập dìu xe khách, người ít tiền ngồi lê vỉa hè hẻm phố. Nghe nói, sắp có chủ trương cấm buôn bán trên vỉa hè mặt phố? (văn chương thi nhạc theo đó cũng sẽ bị số hoá trong những ngôi nhà hợp khối hay khu liên sở, mới nghe đã thấy buồn buồn!).

Ta chỉ mới bắt đầu kinh tế thị trường, vỉa hè đô thị chả khác bờ hè sân nhà lối xóm. Cụ Nghè Ngô đã quá quen ấn phẩm "không cần nói cũng biết rồi" do con cháu từ cõi dương gửi tặng. Vậy chi, chỉ nên buồn chứ đừng quá tức tưởi.

Tôi chắc, Giáo sư Trần Quốc Vượng nơi chín suối không quá giận dữ, có chăng thì ông cũng chỉ "cười nụ" đám cháu con mắc bệnh dạ dày “luộc” cuốn "Văn hoá Việt Nam"  của ông. Cùng năm, "Từ điển Tiếng Việt dành cho học sinh" lại còn cẩu thả hơn, ví như giải nghĩa "lấy nhau" là "giao cấu" hay "bồ bịch" là "bạn bè"...

Giải mã như thế thì chỉ "bố chúng nó" (bố học trò) mới có thể hiểu được. Đùa như thật, phải kể đến "Bộ luật dân sự và Văn bản hướng dẫn thi hành 2014"  trang bìa có hình ảnh chàng hài vận quần đùi gánh gồng Công Lý nhẹ tênh tênh.

Mới đây, dự cuộc giao lưu thơ cùng đám đông thanh niên học sinh đã biết đến chuyện yêu, tôi thấy trên "phây" (FB), email của các em toàn những cảm thán từ: "hu hu" (khóc), "hi hi" (cười nhẹ), "he he" (cười nhạo), "hun" (hôn) "yêu tí me, chẹc chẹc"! (chà chà!) đến là nhanh và gọn! Và lạ lùng thay, khi thẩm các thông dụng từ yêu đương lúc trò chuyện, thấy các em khác xa lớp người lớn tuổi.

Hình như thời @ không còn “đất” cho các từ "thất tình", "tương tư?". Có lẽ, giờ chẳng còn chàng trai nào lâm “trọng bệnh”: "Gió mưa là bệnh của giời/ Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng" (thơ Nguyễn Bính) hay người đàn bà mắc chứng “vụng thầm”: "Tôi đã đi bên cạnh cuộc đời/ Ái ân lạt lẽo của chồng tôi/ Mà từng thu chết, từng thu chết/ Vẫn giấu trong tim bóng một người" (thơ T.T.KH).

Thanh niên giờ yêu không được thì yêu ngay người khác, lối sống "mở" cùng nhịp thời gian gấp gáp không có chỗ cho "tương tư" cũng như "thất tình".

Nguyễn Việt Hà nhà văn, trong thiên tạp kí "Thiếu nữ thất tình" thì than thở một cách sôi nổi: “Có phải vậy chăng mà Hà Nội vào cái hôm trái gió trở trời, sông cũng như hồ chỉ thấy toàn nổi cá là cá, tuyệt không hề thấy nổi một lãng mạn tiểu thư thất tình”. Vâng! Giờ đây không ai còn xưa cái chuyện yêu, có bị tâm thần mới chết bởi thất tình. Sự biến cải vô chừng của thời đại đang ồn ào mang đến sự chật chội trong cái “vỏ” cũ càng của ngôn từ.

Vậy xin quí vị đừng vội cho tôi là người không nặng lòng với tiếng Việt!

Lê Vạn Quỳnh

Các tin khác

Giữ bình yên đại ngàn bằng lòng dân và trách nhiệm

Giữ bình yên đại ngàn bằng lòng dân và trách nhiệm

Là dự án phim ý nghĩa nhân kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân, "Trời cao nguyên xanh" không chỉ khắc họa cuộc chiến bền bỉ, thầm lặng nhưng không kém phần gian nan của các chiến sĩ Công an mà còn mang đến cho khán giả hành trình giàu cảm xúc về lòng dân, tinh thần đoàn kết và khát vọng bình yên cho bầu trời cao nguyên xanh.

Ước hẹn từ quá khứ

Ước hẹn từ quá khứ

Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ” đã thu hút sự quan tâm của quần chúng nhân dân trong những ngày qua

Phim "Mưa đỏ" ghi dấu ấn của điện ảnh Việt ở đề tài chiến tranh cách mạng.

Khát vọng trở thành ngành công nghiệp văn hóa

40 năm đổi mới - một chặng đường đánh dấu nhiều cột mốc của điện ảnh Việt Nam từ một nền điện ảnh bao cấp sang cơ chế thị trường. Tại hội thảo "Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm đổi mới", tổ chức trong khuôn khổ Liên hoan phim Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) Tiến sĩ Ngô Phương Lan - Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến phát triển Điện ảnh Việt Nam - Giám đốc DANAFF nhận định: "40 năm trước, Đổi mới không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới về kinh tế - xã hội, mà còn mở ra những không gian sáng tạo mới cho văn học, nghệ thuật. Tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, phản ánh đúng sự thật đã trở thành động lực quan trọng để văn nghệ sĩ khám phá sâu hơn đời sống con người, những chuyển động của xã hội và những khát vọng của dân tộc trong thời kỳ mới".

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Những dấu ấn khác biệt của “Tận hiến”

Bộ phim truyền hình "Tận hiến" (Điện ảnh CAND sản xuất) vừa khép lại hành trình phát sóng nhưng dư âm mà bộ phim mang lại vẫn tiếp tục lắng đọng trong lòng khán giả. Giữa dòng chảy của điện ảnh chính luận, "Tận hiến" tạo dấu ấn không chỉ bởi câu chuyện về những chiến sĩ tình báo CAND hoạt động và sẵn sàng hy sinh trong thầm lặng mà còn ở cách làm phim giàu tâm huyết và khát vọng.

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Hình tượng nghệ thuật trong thơ trẻ đương đại

Có một số bạn yêu thơ hỏi tôi về việc: "Các nhà thơ trẻ hiện nay quan tâm đến hình tượng thơ trong sáng tác như thế nào?". Theo tôi, việc xây dựng hình tượng thơ có vai trò đặc biệt quan trọng trong sáng tác thơ ca của những người viết, bởi hình tượng thơ chính là nơi nhà thơ gửi gắm tư tưởng, cảm xúc, cách nhìn về con người và cuộc đời.

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Hội sách thiếu nhi ở “siêu đô thị”

Nằm trong các hoạt động kỷ niệm 50 năm Ngày Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2/7/1976 - 2/7/2026), Hội sách Thiếu nhi Thành phố Hồ Chí Minh lần 6 - năm 2026 với chủ đề: “Em vui đọc sách, học bao điều hay” vừa được khai mạc với nhiều hoạt động phong phú, sáng tạo dành cho thiếu nhi, phụ huynh, giáo viên và cộng đồng.

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Để truyện tranh tham gia vào công nghiệp văn hóa

Truyện tranh là một thị trường đang bị bỏ ngỏ ở Việt Nam. Điều chúng ta thiếu không phải là những tác giả tài năng mà là một hệ sinh thái đủ mạnh để nuôi dưỡng, bảo vệ và phát triển các giá trị sáng tạo. Những vấn đề này được đặt ra trong tọa đàm "Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt" diễn ra mới đây tại Hà Nội.

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

“Màu dân tộc” trong dòng chảy đương đại

Gần đây, nhiều hoạt động lan tỏa và tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống, di sản mang đậm sắc màu dân tộc như vẻ đẹp của tranh Đông Hồ đã thu hút sự quan tâm của giới trẻ...

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Phá án ma túy bằng sự tỉnh táo và nhân văn

Vừa lên sóng những tập đầu tiên, bộ phim truyền hình “Lửa trắng” đã thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả. Từ việc khai thác cuộc đấu tranh chống tội phạm ma túy trong thời đại số, bộ phim khắc họa chân dung người chiến sĩ CAND với sự dũng cảm, bản lĩnh và trí tuệ cùng những thông điệp nhân văn sâu sắc.

Hoạt hình Việt ra thế giới

Hoạt hình Việt ra thế giới

Lần đầu tiên, một bộ phim hoạt hình dài của Việt Nam "Trạng Quỳnh nhí: Truyền thuyết Kim Ngưu" được mời tham dự Annecy International Animation Film Festival - liên hoan phim hoạt hình lớn nhất hành tinh. Theo đạo diễn Trịnh Lâm Tùng, đây là cơ hội để những người làm hoạt hình Việt Nam được cất lên tiếng nói của mình, được giới thiệu những giá trị văn hóa mà chúng ta đã gìn giữ qua biết bao thế hệ.

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Bước tiến của Điện ảnh Việt tại DANAFF

Đà Nẵng sẽ trở thành tâm điểm của điện ảnh khu vực khi đăng cai "Liên hoan phim châu Á - Đà Nẵng" (DANAFF) lần thứ IV (diễn ra từ ngày 28/6 đến ngày 4/7). Với chủ đề “Nhịp cầu từ châu Á ra thế giới”, DANAFF năm nay được tổ chức quy mô hơn, nhiều hoạt động chuyên sâu hơn và định hướng rõ nét trong việc thúc đẩy công nghiệp điện ảnh Việt Nam hội nhập quốc tế.

Một số tác phẩm của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái đã được sử dụng trong nhiều sản phẩm âm nhạc.

Bản quyền tác phẩm hội họa trong sáng tạo đương đại

Mới đây, việc ê-kíp sản xuất MV của ca sĩ Sơn Tùng M-TP sử dụng hình ảnh tác phẩm “Tàn Chỉ” của họa sĩ Lệ Giang không xin phép, cũng như nhiều sản phẩm nghệ thuật, quảng cáo, điện ảnh từng khai thác tranh của các họa sĩ đã đặt ra câu hỏi: Sử dụng tác phẩm hội họa trong sáng tạo nghệ thuật như thế nào, đâu là ranh giới giữa cảm hứng sáng tạo và hành vi xâm phạm bản quyền?

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.