Mùa đông nỗi nhớ trong tôi

Mùa đông ở làng quê luôn hiện về trong tôi bằng những mảng ký ức cũ, vừa rét buốt vừa ấm áp lạ kỳ. Cái lạnh nơi đồng ruộng không giống cái lạnh trong phố thị, nó có hơi sương, có vị bùn đất, có cả tiếng gió hun hút luồn qua những triền đồi trơ trọi. Mỗi khi đông về, tôi lại nhớ những sáng rét ngọt, mặt trời còn ngủ quên sau lũy tre, người nông dân đã lầm lũi bước ra đồng - dáng người nhỏ bé nhưng bền bỉ giữa biển gió sương buông mờ lối cỏ.

Ngày ấy, mẹ tôi thường dậy từ tinh mơ. Trời tối mờ, sương rơi lách tách trên mái rạ, mẹ khoác chiếc áo bông đã sờn vai rồi đi cấy. Tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh mẹ lội trong giá lạnh, chân chìm sâu trong lớp bùn mềm lạnh buốt thấu xương, đôi tay thâm lại vì nước lạnh nhưng động tác vẫn nhịp nhàng, cắm từng rảnh mạ non xuống thửa ruộng mênh mang bùn nước.

dia-diem-mua-dong-7.jpg -0

Gió thốc qua cánh đồng làm vạt áo mẹ và áo những người thợ cấy bay phấp phới, nhưng ánh mắt mẹ thì vẫn sáng, như một ngọn lửa âm ỉ giữa trời đông. Hình ảnh ấy - hình ảnh của sự lam lũ, kiên cường của những người nông dân quê tôi ngày đó - trở thành nỗi nhớ không in đậm trong tâm trí không bao giờ nguôi trong tôi mỗi mùa đông trở lại.

Trên con đường làng ngập gió, lũ trẻ thơ co ro trong những chiếc áo mỏng, cổ quấn khăn len mà mẹ đan vội. Những bước chân nhỏ xíu vẫn đều đặn trên lối đất, tiếng dép lẹt xẹt hòa vào tiếng gió rít qua những tán tre. Dù lạnh tê tái, chúng vẫn cười nói ríu rít, ôm cặp sách ướt sương đến lớp, có đứa còn cho than và củi nhỏ vào trong cái ống bơ để sưởi cho đỡ lạnh trên đoạn đường dài đằng đẵng có tới cả gần chục cây số đường rừng.

Bên cạnh đường là những luống khoai, ruộng cải úa vàng, và mấy con trâu khoan thai nhai rơm trong chuồng đã được bà con dùng bao tải rách quây cho chúng đỡ rét. Mùa đông của tuổi thơ tôi ngày ấy rét thật do thiếu áo quần, giày dép, nhưng chưa bao giờ thiếu tiếng cười trong trẻo hồn nhiên đến vô ngần.

Cây cối trong làng thì khẳng khiu như những nét vẽ buồn của trời đất. Bàng trơ cành, xoan đã rụng hết lá. Chỉ cần một cơn gió mạnh ùa qua, những chiếc lá úa còn sót lại sẽ bật khỏi cành, xoay tròn trong không trung rồi nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất lạnh giá. Khi ấy, con đường như phủ lên một lớp thảm mong manh, tiếng lá khô kêu lạo xạo dưới chân khiến lòng người thêm bồi hồi, xao xuyến, bâng khuâng tiếc nuối một mùa thu đã qua.

Mùa đông trong tôi không chỉ là rét, là gió, là những buổi tôi co ro dưới tấm chăn bông cũ. Nó còn là ký ức về sự chịu thương chịu khó của người quê, về bàn tay mẹ thô ráp đã gieo mầm cho những mùa lúa xanh tràn đầy hy vọng, về những nụ cười ấm áp của tuổi thơ trên con đường đầy sương giá.

Và đã bao mùa trôi qua, mỗi khi gió lạnh tràn về, tôi lại thấy như mình trở về ngôi làng nhỏ năm nào - nơi có mẹ, có đồng ruộng, có những tán cây trơ trụi vẫn ôm trong mình lời hứa về một mùa xuân nảy lộc. Nơi tôi đã cùng lũ bạn trong làng lớn lên để rồi khi trưởng thành mỗi đứa một phương, cơ hội gặp mặt chỉ có một đôi lần có thể là lần hội lớp, nhiều hơn cả là vào dịp tết Nguyên đán hằng năm.

Đó là những dịp gặp mặt hiếm hoi và vội vã chúng tôi thường kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại của mình và chuyện gia đình, vợ con... Mùa đông vì thế mà trở thành một khoảng trời thân thuộc trong nỗi nhớ, lạnh mà vẫn ẩn chứa bao kỷ niệm, buốt mà vẫn đầy ắp hơi ấm của tình người yêu thương.

Bùi Nhật Lai

Các tin khác

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Tập thơ 76 bài của tác giả Bùi Quảng Bạ, mở đầu là “Chiều cuối năm”. Tại sao là “Chiều cuối năm”? Bởi người viết xác định: Mình không còn trẻ nữa, đang ở tuổi xế chiều. Cái tuổi mà tâm trạng con người thường hướng về nỗi cô đơn, cảm giác bâng khuâng xa vắng, nỗi ám ảnh về sự héo tàn, mất mát và đầy tiếc nuối. Bài thơ cho phép liên tưởng đến sự gắn kết không thể tách rời với tên của tập thơ “Hoàng hôn làng” (cùng tên một bài thơ trong tập).

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Gần đây, tôi gặp một nghệ nhân làm gốm và thấy trên bàn của chủ nhân có tờ giấy chép bài "Qua áng hương trà" của thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976). Ông nói, định tìm một câu thơ để viết lên ấm trà trước khi cho vào lò nung. Đột nhiên ông ngâm: "Hồn sen thoảng ngát trà dâng đượm/ Ai biết mình sen rụng xác xơ". Tôi giật mình, vậy thi sĩ Vũ Hoàng Chương không chỉ có "Say đi em" như mọi người vẫn nhắc tới. Chiếc ấm nhỏ còn hương đất vẫn đợi người thảo bút "khói lên tơ".

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của dân tộc cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, dân tộc.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học nghệ thuật (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học nghệ thuật, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.