Mẹ tôi về lại tháng mười

Mẹ tôi đã về miền mây trắng nhưng mỗi khi tháng 10 về tôi như cảm thấy mẹ về lại với tháng mười. Tháng của những người phụ nữ suốt đời hy sinh vì chồng con cho gia đình và cho cả đất nước. Chưa có một đất nước nào trên thế giới lại có danh hiệu “Mẹ Việt Nam anh hùng” như đất nước ta.

Mẹ tôi về với tháng 10 là về lại cánh đồng quê thôn dã đã gắn bó suốt đời với mẹ. Tôi mới hiểu vì sao hạt thóc khi gieo xuống thành mạ rồi lớn lên làm đòng căng sữa lại là “lúa thì con gái”. Tuổi mẹ là tuổi đồng, tôi đã từng viết về mẹ: “Mẹ gặt hái cánh đồng hay cánh đồng sàng sảy mẹ”. Một đời mẹ sàng sảy trước gió để bỏ đi hạt lép giữ lại hạt chắc, mẹ sàng sảy bao âu lo để mang về  khấp khởi mừng, sàng sảy đi cái xấu để chắt lọc cái tốt. Và chính nắng mưa, bão lũ thời gian trên cánh đồng đã sàng sảy tuổi mẹ, sức lực mẹ, dáng hình mẹ.

Mẹ về với tháng 10 là về với bếp lửa nhà quê mà ngọn khói cứ lan man bò trên mái rạ tỏa mùi cơm thơm gạo mới. Ngọn lửa reo và nồi cơm sôi bập bùng hắt lên vách tường nhà bóng mẹ khi tháng 10 về cũng là lúc các cơn bão, cơn lũ ập đến. “Ngày tháng mười chưa cười đã tối” đêm thì dài ra, túi trầu của mẹ nặng thêm. Bếp lửa là nơi mẹ hơ những nỗi niềm tạnh ráo, hơ bao ẩm ướt đã ngấm vào xương vào khớp những cơn nhức tê mỏi, hơ cơn ho thủng thẳng đêm trường. Bếp lửa như người bạn tri kỉ của mẹ để mẹ khơi lên bao hy vọng, vùi dấm bao âu lo cho củ khoai bùi bớt sượng. Bếp lửa truyền đời, truyền cái sức sống bền bỉ rạo rực bùng lên mà tỏa sáng, âm ỉ mà lan truyền.

Mẹ về với tháng 10 là về với khu vườn của mẹ trồng nhiều cây ăn quả cho cháu con, trồng nhiều rau sạch cho bữa cơm gia đình. Cả đời mẹ từ đồng về vườn, nhặt nhạnh lo toan vun vén những hoa, những lá, những quả để thành những đồng tiền lẻ chắt chiu nuôi lớn bao đứa con. Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã phát hiện một tứ thơ khá xúc động: “Lũ chúng con từ tay mẹ lớn lên - Còn những bí những bầu thì lớn xuống”.

Mẹ về với tháng 10 là về với chợ quê nơi mẹ bán những sản phẩm do tự tay mình làm ra, bán đi những vất vả nhọc nhằn để mua về những thảo thơm ấm áp. Mua về bao niềm vui bé nhỏ, mua về những tiếng cười chào hỏi. Chợ là nơi mẹ được giao đãi, được thể hiện chất dịu dàng, chu đáo, kỹ lưỡng, nhuần nhị tính nữ. Chợ là nơi mẹ bao dung quảng đại “chín bỏ là mười” vui người, vui ta. Tôi mới hiểu vì sao khi mẹ tôi bán cá bao giờ cũng bán chục chẵn là 12 con tính thành 10 con chứ không là chục trụi chỉ đúng 10 con. Tôi mới hiểu vì sao mẹ lại mang thai “chín tháng mười ngày”. Cái khoảng thời gian 10 ngày cuối cùng ấy là thời gian sinh lý chờ đợi dài hơn thời gian vật lý “10 ngày dài hơn 9 tháng”. Ôi tháng mười, cái tháng bằng số đếm trên 10 ngón tay đều đặn, ngón ngắn ngón dài nhưng chúng được tạo hóa sắp đặt để nương tựa vào nhau, hỗ trợ cho nhau khi khéo léo vá may, khi tháo vát gặt hái. Và cũng 10 ngón tay ấy đã xòe ra chấp chới khi mô phỏng một điệu chèo, một làn điệu dân ca quan họ. Giữa chợ đời mẹ tôi nhìn thấu cảm bằng lựa lời, lòng tốt vị tha.

Mẹ về với tháng 10 là về với ngôi chùa làng có tiếng chuông ngân vang. Những vòng sóng âm thanh giao thoa mở ra chốn cửa thiền nơi mẹ bỏ lại những lo toan vất vả sau lưng để về đắm mình trong miền an lành trong tấm áo nâu sồng mà tôi đã viết “Nâu sồng mẹ với lặng thinh - Cho bao câu kệ, lời kinh lặn vào”. Lá bồ đề cửa chùa mang hình trái tim, vầng hào quang trên tòa sen của Đức Phật tỏa sáng. Mẹ tôi đang trở lại tháng mười trong kí ức với bao yêu thương, với bao ân nghĩa.

Hà Tĩnh, ngày 6 tháng 10 năm 2023

Nguyễn Ngọc Phú    

Các tin khác

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Tập thơ 76 bài của tác giả Bùi Quảng Bạ, mở đầu là “Chiều cuối năm”. Tại sao là “Chiều cuối năm”? Bởi người viết xác định: Mình không còn trẻ nữa, đang ở tuổi xế chiều. Cái tuổi mà tâm trạng con người thường hướng về nỗi cô đơn, cảm giác bâng khuâng xa vắng, nỗi ám ảnh về sự héo tàn, mất mát và đầy tiếc nuối. Bài thơ cho phép liên tưởng đến sự gắn kết không thể tách rời với tên của tập thơ “Hoàng hôn làng” (cùng tên một bài thơ trong tập).

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Gần đây, tôi gặp một nghệ nhân làm gốm và thấy trên bàn của chủ nhân có tờ giấy chép bài "Qua áng hương trà" của thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976). Ông nói, định tìm một câu thơ để viết lên ấm trà trước khi cho vào lò nung. Đột nhiên ông ngâm: "Hồn sen thoảng ngát trà dâng đượm/ Ai biết mình sen rụng xác xơ". Tôi giật mình, vậy thi sĩ Vũ Hoàng Chương không chỉ có "Say đi em" như mọi người vẫn nhắc tới. Chiếc ấm nhỏ còn hương đất vẫn đợi người thảo bút "khói lên tơ".

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của dân tộc cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, dân tộc.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học nghệ thuật (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học nghệ thuật, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.