Lòng nhân ái của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh

Thế giới tìm đến Việt Nam không chỉ vì những kỳ tích chiến đấu mà chính trái tim nhân hậu của người phụ nữ Việt Nam. Qua hình ảnh người phụ nữ tham gia chiến tranh, bạn bè thế giới tò mò, ngạc nhiên, tìm hiểu và rồi một phụ nữ Nhật đã bất ngờ thốt lên: “Chúng tôi xin nghiêng mình trước vẻ đẹp, nỗi đau của người phụ nữ Việt Nam!”.

Nữ du kích Võ Thị Mô và khoảnh khắc đưa tay gạt nòng súng

Ngay từ những năm Việt Nam bị cấm vận, nhiều cựu binh Mỹ đã vượt qua nhiều rào cản tìm đến Việt Nam vì sự kính trọng, nể phục người phụ nữ đã từng bám vành đai trắng Củ Chi đánh Mỹ. Thời chiến tranh, những người lính Mỹ ấy từng được một tên chiêu hồi kể về nữ du kích Võ Thị Mô. Họ rung cảm, ngưỡng mộ vì chất nhân hậu của đối thủ mà họ tìm diệt bằng đủ loại vũ khí quy mô, hiện đại, tàn khốc nhất. Họ đã hủy diệt tất cả, biến Củ Chi thành đất trắng nhưng họ không hủy diệt được lòng nhân hậu, phần nữ tính cao đẹp của những người phụ nữ Việt Nam.

Sau chiến tranh, họ  tìm được chị Võ Thị Mô ở Tây Ninh. Họ hỏi chuyện xưa, chị Mô kể. Nhưng họ nói: “Còn một chuyện chị chưa kể. Đó là chuyện chị không bắn những người Mỹ khi họ đang khóc...”. Chị Mô giật mình và chị đã bật khóc. Ai cũng biết trong chiến tranh, diệt được 3 tên Mỹ sẽ được phong danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”, 6 tên là dũng sĩ cấp 2 và 11 tên là dũng sĩ cấp ưu tú. Nữ du kích Võ Thị Mô năm ấy là dũng sĩ diệt Mỹ cấp ưu tú. Khắp Củ Chi nở rộ phong trào nở hoa dũng sĩ. Vậy mà chị Võ Thị Mô đã không bắn những người lính Mỹ đang trong tầm ngắm của chị, bởi những người lính Mỹ ấy còn rất trẻ. Họ đang chụm nhau đọc thơ gia đình, xem ảnh vợ con, người yêu. Và những người lính Mỹ ấy thay vì đi tìm những tên cộng sản dưới chiến hào đã trốn vào một góc, òa khóc nức nở. Người du kích bám theo chị, cùng tìm diệt những tên Mỹ thúc giục nhưng chị đã gạt nòng súng sang một bên. Anh ta ngạc nhiên khi nhìn thấy gương mặt người nữ du kích gan lì, nổi tiếng dũng cảm ràn rụa nước mắt. Trong cuộc họp chi bộ, chị mạnh mẽ giải thích: “Tôi không thể bắn những người lính Mỹ khi họ trở về với chất con người nhất”.

Câu chuyện ấy chị giấu biệt. Nhưng những người lính Mỹ nghe kể, từng biết về chị đã không quên. Họ tìm mọi cách để gặp mặt người nữ du kích từng bám địa đạo đánh giặc, từng bị Mỹ treo giá cái đầu hàng triệu đồng không hề biết sợ bom đạn Mỹ nhưng đã òa khóc nức nở khi con cóc chị nuôi dưới chiến hào bị giết thịt, mà trong đáy lòng chị xem như người bạn cùng chia sẻ những khoảnh khắc khốc liệt của chiến tranh.

Sau chuyến đi ấy, John Penycate và Tom Mangold đã viết quyển Hầm Củ Chi. Năm 1985, NXB Hodder và Stougton ở London và NXB Albin Michel ở Paris lần lượt ra mắt độc giả câu chuyện khó tin về cuộc chiến tranh trong lòng đất ở Việt Nam.

Quyển sách có sức tác động mãnh liệt, để rồi 2 năm sau, một đoàn làm phim người Mỹ đã đến Củ Chi làm phim về chị Võ Thị Mô cùng những người đã từng bám địa đạo chiến đấu. Biết hoàn cảnh khó khăn của chị, một người Mỹ hỏi: “Chị cần gì, nhà, xe, phương tiện sản xuất... Chúng tôi sẽ giúp đỡ chị”. Nhưng thật bất ngờ, chị nói: “Tôi không cần gì, chỉ mong sao đồng bào tôi được sống trong hòa bình, đất nước tôi không bị ai xâm lược”. Cả hội trường hoan hô. Những người Mỹ sửng sốt. Và thêm một lần, họ ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam.

Nữ du kích băng bó vết thương cho một lính Mỹ.
Nữ du kích băng bó vết thương cho một lính Mỹ.

Đánh giặc bằng lý lẽ, hoa trái

“Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”. Phụ nữ Việt Nam đánh giặc bằng nhiều cách, có những cách người Mỹ không bao giờ ngờ đến. Chị em có thuận lợi hơn nam giới về thế hợp pháp, được đi lại dễ dàng, dễ cải trang theo dõi địch, mang vũ khí qua đồn bót địch. Chị em giấu vũ khí dưới những gánh hoa bí rực vàng, dưới những bội đựng hoa quả, dưới những thúng gạo trắng ngần, hay những đống phân tro ra đồng bón ruộng. Những trái mìn được chị em bọc trong nhiều lớp nilông, những gói cơm nếp bao ngoài. Những yếu tố bất ngờ ấy khiến không “ra đa” nào của địch phát hiện nổi.

Thời kỳ Mỹ tiến hành cuộc chiến tranh cục bộ, đưa quân dàn hàng ngang tiến vào phía bờ sông Vàm Cỏ Đông - nơi được cho là có “Vi-xi” bám trụ không ngờ đã rơi vào thế trận lòng dân. Khắp nơi, bà con đều xây dựng xã chiến đấu, đặt trái gài mìn, hầm chông dày đặc. Chúng không ngờ rằng ẩn dưới những bụi cỏ, khóm hoa kia là những quả lựu đạn được gài bằng bàn tay của những nữ du kích.

Phong trào đấu tranh chính trị của lực lượng phụ nữ trong thời kỳ này vô cùng sáng tạo. Khi cánh xe tăng, thiết giáp đầu tiên của quân Mỹ bò như cua tiến vào cánh đồng trồng rau, hoa màu và ruộng lúa, lập tức bà con trong các thôn xóm kéo nhau ra chặn đầu các đoàn xe. Vô cùng kinh ngạc trước đoàn người chỉ toàn đàn bà, trẻ con nên lính Mỹ không bắn và dừng lại, mở nắp xe xem  điều gì xảy ra…

Bà Út Mập kể: “Bà con tiến công đoàn xe tăng Mỹ bằng tình cảm. Các bà, các chị mang ra hàng thúng dừa và khóm. Thấy lính Mỹ ngó chừng khát nước, cầm cả trái khóm cạp cả vỏ ăn, các chị lấy dao gọt giúp chúng. Lính Mỹ được uống nước dừa tươi mát, được ăn trái cây ngon ngọt tỏ ra biết ơn. Những tên biết bập bẹ tiếng Việt thì nói “cảm ơn”, những tên không biết thì luôn mồm nói “Thank you very much” (cảm ơn rất nhiều). Sau khi ăn  uống, chúng cho xe chạy theo đường và trên những ruộng trống”.

Cuộc đấu tranh chính trị đầu tiên của nhân dân Đức Hòa với lính Mỹ đã thu được kết quả. Đó là cơ sở thực tiễn để Tỉnh ủy Long An rút ra kinh nghiệm và chỉ đạo mũi đấu tranh chính trị trên phạm vi toàn tỉnh. Lúc đó đấu tranh chính trị với Mỹ gọi là công tác “Mỹ vận” mà lực lượng chủ yếu và có hiệu quả nhất là các bà, các chị.”

"Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh".
"Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh".

Đánh giặc bằng ong

Trước khi Mỹ tiến hành cuộc chiến tranh đặc biệt ở Việt Nam, bà con xã Long Sơn, huyện Cần Đước đã gây tiếng vang khắp tỉnh Long An vì chiến công đánh Mỹ ngụy bằng ong vò vẽ. Năm 1964, một cố vấn Mỹ đi theo một cánh quân từ hướng Cầu Sắt vào Long Sơn. Qua khỏi Cầu Sắt, cánh quân này bị ong bung ra đánh tới tấp. Số lính quân đội Sài Gòn chạy té nhào sang một bên, rơi vào vị trí chị em gài sẵn chông mìn bị thương nặng. Sau trận đánh ấy, bà con Long Sơn truyền nhau bài thơ trào phúng miêu tả ong vò vẽ đánh Mỹ như sau:

Ong vò vẽ có công đánh Mỹ /Đốt mấy tên mặt mũi sưng vù

Lên máy bay còn khóc hu hu/Ong về tổ ung dung nhịp cánh

Không ngờ con ong bé nhỏ ấy sau này cùng những người mẹ, người chị bên vành đai diệt Mỹ Rạch Kiến, trở thành những chiến sĩ dũng cảm.

Đầu năm 1967, trong trận càn của địch vào ấp Bà Lành, xã Long Sơn, một lính Mỹ bị ong vò vẽ đánh té xuống rạch Bà Lành chết ngộp. Sau khi địch rút đi, du kích đi thu “chiến lợi phẩm”, gặp xác một tên lính Mỹ. Ban chỉ huy quân sự tỉnh và huyện ủy họp bàn, nhất trí cho đội quân tóc dài khiêng xác lính Mỹ ra chốt Rạch Kiến, nhờ chuyển xác về gia đình. Cuộc đấu tranh này do chị Tư Nhành- chi ủy viên xã Long Định trực tiếp chỉ huy. Chị em khiêng xác tên Mỹ ra chốt Mỹ Rạch Kiến. Bà Mười Vịt ở ấp 1A xã Long Sơn kể: “Chúng cảm ơn đồng bào rối rít, hứa hẹn hai điều. Một là sẽ không bắn pháo bừa bãi vào xóm dân cư. Hai là khi hành quân đi càn, binh sĩ Mỹ sẽ không bắn vào dân”.

Cũng chính những người nuôi ong vò vẽ ấy đã đem vôi bôi lên mặt lính Mỹ khi chúng bị ong chích. Từ chuyện “con ong”, ngọn cỏ, trái khóm…, chị em đã làm tốt công tác “Mỹ vận”, để người Mỹ hiểu hơn về sự độc đáo và lòng nhân hậu của phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh!

Trầm Hương

Các tin khác

Giữ bình yên phía sau cánh cổng thép

Giữ bình yên phía sau cánh cổng thép

Khám phá công việc của cán bộ quản giáo và chiến sĩ thi hành án tại Gia Lai, những chiến công thầm lặng bảo vệ an ninh, cảm hóa người lầm lỗi.

Bài 1: Những cuộc tìm kiếm chưa bao giờ dừng lại

Bài 1: Những cuộc tìm kiếm chưa bao giờ dừng lại

Tháng Bảy, khi hàng vạn người từ khắp mọi miền đất nước về Quảng Trị dâng hương tri ân các anh hùng liệt sĩ, trên mảnh đất từng là chiến trường ác liệt này vẫn có những cuộc tìm kiếm lặng lẽ diễn ra. Có gia đình sau hơn nửa thế kỷ mới xác định được nơi người thân yên nghỉ nhờ giám định ADN. Có những người vẫn mang theo tấm sơ đồ cũ băng rừng, vượt suối để tìm cha. Mỗi cuộc tìm kiếm là một hành trình đi qua thời gian, nối quá khứ với hiện tại bằng khát vọng đưa những người lính trở về với gia đình và quê hương.

Tháng Bảy tri ân ở “tọa độ lửa” Ngã ba Đồng Lộc

Tháng Bảy tri ân ở “tọa độ lửa” Ngã ba Đồng Lộc

Những ngày tháng Bảy, hàng vạn du khách từ khắp nơi trên mọi miền đất nước đã tìm về "địa chỉ đỏ" Khu di tích lịch sử cấp quốc gia đặc biệt Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) để tri ân, tưởng nhớ 10 liệt nữ TNXP và các anh hùng, liệt sĩ nhân dịp kỷ niệm 58 năm Chiến thắng Đồng Lộc (24/7/1968 - 24/7/2026) và 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sỹ (27/7/1947-27/7/2026).

Lời thề trước giờ ra trận và hành trình tìm đồng đội của bác sĩ già

Lời thề trước giờ ra trận và hành trình tìm đồng đội của bác sĩ già

Dưới cái nắng oi ả của những ngày trung tuần tháng 7, tại Công viên Lê Thị Riêng (TP Hồ Chí Minh), không khí làm việc của Đội Tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ thuộc Bộ Tư lệnh TP Hồ Chí Minh diễn ra khẩn trương nhưng cẩn trọng và khoa học. Bên những hố đất sâu, có bóng dáng một người đàn ông năm nay đã 82 tuổi với cặp kính dày, đôi tay tỉ mỉ gạt từng lớp bùn đất, phân loại từng mẩu xương, từng di vật nhỏ…

Hiệu quả chuyển đổi số trong ngành thuế

Hiệu quả chuyển đổi số trong ngành thuế

Chuyển đổi số đang trở thành xu hướng tất yếu trong quản lý Nhà nước, đặc biệt trong lĩnh vực tài chính - thuế, nơi yêu cầu cao về tính minh bạch, chính xác và kịp thời. Ngành thuế Việt Nam đang từng bước đẩy mạnh ứng dụng công nghệ, số hóa quy trình quản lý nhằm xây dựng hệ thống thuế hiện đại, lấy người nộp thuế làm trung tâm phục vụ.

Chuyện tình bất tử của cô giao liên bên sông Vàm Cỏ Đông

Chuyện tình bất tử của cô giao liên bên sông Vàm Cỏ Đông

Chiến tranh "mượn" ông đi nhưng chưa trả lại cho bà. Một lời hứa, đợi chờ kéo dài tận 6 thập kỷ còn mãi trong tim. Thương một người hẹn mãi mãi không về, quý một người giữ mãi đợi chờ. Đó là chuyện tình bất tử của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và cô giao liên Nguyễn Thị Lệ.

Bài 2: Không ngại gian khó, hiện thực hóa khát vọng sớm đưa các liệt sĩ về với quê hương

Bài 2: Không ngại gian khó, hiện thực hóa khát vọng sớm đưa các liệt sĩ về với quê hương

Tháng Bảy - tháng Tri ân, tại nhiều nghĩa trang liệt sĩ và những địa bàn từng là chiến trường ác liệt năm xưa ở miền Trung, cuộc hành trình tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ vẫn được các lực lượng chức năng khẩn trương triển khai. Từ những phần mộ chưa biết tên đến các khu vực nghi còn hài cốt liệt sĩ trong rừng sâu, núi cao hay dưới lòng đất của các chiến trường cũ, tất cả đều đang được rà soát bằng nhiều giải pháp đồng bộ, với mục tiêu trả lại tên tuổi cho những người đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bài 1: Ký ức dẫn đường nơi… “đất lửa”

Bài 1: Ký ức dẫn đường nơi… “đất lửa”

Triệu con tim của cả nước đang hướng về “Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ". Những ngày này, việc thực hiện chiến dịch đang diễn ra rất khẩn trương tại tất cả các địa phương. Và lực lượng Công an đang bám sát nhiệm vụ mà Ban Chỉ đạo quốc gia về tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ giao cho.

Gặp nữ chiến sĩ kiên trung của Ban An ninh Quảng Đà

Gặp nữ chiến sĩ kiên trung của Ban An ninh Quảng Đà

Từ cô gái 15 tuổi làm giao liên giữa vùng địch kiểm soát đến nữ Đội trưởng Đội trinh sát An ninh vũ trang huyện Duy Xuyên (Quảng Nam cũ) lập nhiều chiến công vang dội trên chiến trường Quảng Đà, Anh hùng LLVTND Nguyễn Thị Xoa đã dành trọn tuổi thanh xuân cho cách mạng. Hơn 50 năm sau ngày đất nước thống nhất, người nữ chiến sĩ năm xưa vẫn lặng lẽ tiếp tục hành trình cống hiến... 

Thầm lặng "gác bầu trời" để pháo hoa tỏa sáng đôi bờ sông Hàn

Thầm lặng "gác bầu trời" để pháo hoa tỏa sáng đôi bờ sông Hàn

Khi hàng vạn người dân và du khách ngước nhìn bầu trời sông Hàn (Đà Nẵng) chờ đón những màn pháo hoa rực rỡ của Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2026 (DIFF 2026), ở một "mặt trận" khác, những cán bộ, chiến sĩ Công an TP Đà Nẵng vẫn lặng lẽ canh giữ vùng trời lễ hội. 

Khi AI bước vào tòa soạn…

Khi AI bước vào tòa soạn…

Chiều muộn, tại một toà soạn ở Hà Nội, những phóng viên vẫn lạch cạch gõ chữ. Những bài báo dần lên khuôn hình. Thế nhưng, thay vì căng mắt dò lỗi bài viết, giờ đây phóng viên có thể nhấn một câu lệnh, chỉ trong tích tắc các lỗi chính tả sẽ được AI báo về. Điều đáng nói, “dò lỗi” chỉ là một công việc rất nhỏ trong muôn vàn công đoạn khác mà giờ đây AI có thể hỗ trợ các toà soạn báo.

Báo chí tìm hướng đi mới trong kỷ nguyên AI

Báo chí tìm hướng đi mới trong kỷ nguyên AI

Trong thời đại mà trí tuệ nhân tạo (AI) phát triển tới mức có thể viết các bài báo, tóm tắt sự kiện và đưa ra những phản hồi mang tính thời sự chỉ trong vài giây, “AI đang thay đổi báo chí đến mức nào” là một câu hỏi không thể né tránh.

“Những năm tháng khốc liệt” của nhà báo cựu tù Côn Đảo

“Những năm tháng khốc liệt” của nhà báo cựu tù Côn Đảo

Ký ức chiến tranh, niềm trăn trở và ám ảnh về năm tháng tù đày đã thôi thúc người cựu tù Côn Đảo cầm bút viết nên cuốn sách “Những năm tháng khốc liệt”. Với chất liệu sống thô ráp, chân thực, cùng khoảng thời gian chịu đựng mọi đòn roi tra tấn và khổ đau tận cùng của kiếp người đã tạo nguồn cảm xúc giúp tác giả Hoàng Phương kể lại câu chuyện của đời mình cùng những người bạn tù “nơi địa ngục trần gian” Côn Đảo.

Vùng cát trắng khô cằn Nam Cửa Việt đổi thay từng ngày

Vùng cát trắng khô cằn Nam Cửa Việt đổi thay từng ngày

Trên dải cát trắng khô cằn ven biển, thôn Phú Hội, xã Nam Cửa Việt, tỉnh Quảng Trị đang chứng kiến sự chuyển đổi rõ nét khi nhiều mô hình nuôi trồng thủy sản mới như ốc hương, cá kình, cá lăng đuôi đỏ… từng bước mở rộng. Những đối tượng nuôi đa dạng, ứng dụng kỹ thuật mới không chỉ mở ra hướng khai thác hiệu quả hơn vùng đất cát, mà còn tạo thêm nguồn thu hàng trăm triệu đồng mỗi năm cho nhiều hộ dân.

Sinh kế dưới những tán rừng giữa đại ngàn Trường Sơn đang... mỏng dần

Sinh kế dưới những tán rừng giữa đại ngàn Trường Sơn đang... mỏng dần

Ở nơi đại ngàn Trường Sơn của xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị vẫn phủ một màu xanh trải dài đến tận chân trời, rừng từ lâu đã trở thành kho sinh kế của đồng bào Bru - Vân Kiều. Từ những sợi mây rừng, giọt mật ong, búp măng đến những chiếc lá thuốc giữa tầng cây cổ thụ…, những sản vật dưới tán rừng đã âm thầm nuôi sống bao thế hệ người dân bản địa.

Bài cuối: Làm thế nào để mở khóa những cửa biển bị bồi lấp?

Bài cuối: Làm thế nào để mở khóa những cửa biển bị bồi lấp?

Những lần khơi thông cửa biển Cửa Việt, Lý Hòa cho thấy nạo vét chỉ có thể giải quyết phần ngọn nếu không đi cùng các giải pháp căn cơ. Khi dòng chảy tự nhiên bị thay đổi, lượng cát bồi lắng vẫn tiếp tục tìm đường trở lại, đẩy các cửa biển vào vòng luẩn quẩn “khơi thông – bồi lấp – khơi thông”.

Bài 1: Luồng biển cạn, con đường mưu sinh bị chặn lại

Bài 1: Luồng biển cạn, con đường mưu sinh bị chặn lại

Từ Cửa Việt đến Lý Hòa, những cửa sông, cửa biển từng là lối ra khơi, nơi kết nối hoạt động khai thác thủy sản, vận tải biển và đời sống cư dân ven biển, đang bị bồi lấp nghiêm trọng. Khi luồng lạch bị thu hẹp, phía sau những doi cát không chỉ là những con tàu mắc cạn, mà còn là sinh kế của hàng nghìn người dân bị ảnh hưởng.

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Giữa vùng biển phía Đông tỉnh Quảng Trị, đảo Cồn Cỏ hiện lên như một chấm xanh giữa trùng khơi. Từ lâu, hòn đảo tiền tiêu này được biết đến như một pháo đài nơi đầu sóng, một địa danh ghi dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt. Hôm nay, bên cạnh giá trị về quốc phòng, chủ quyền, Cồn Cỏ đang viết tiếp câu chuyện mới về gìn giữ những giá trị của biển, bảo vệ hệ sinh thái và phát triển hài hòa với thiên nhiên.