Mối tình của anh thương binh và một cô gái mồ côi

Câu chuyện cuộc đời và tình yêu của người thương binh nặng Nguyễn Văn Dũng (ngụ phường Phước Hội, tỉnh Lâm Đồng) với cô gái mồ côi vượt qua những năm tháng khó khăn đã trở thành một biểu tượng đẹp và nghị lực phi thường, như chuyện cổ tích về lòng nhân ái, đức hy sinh của những người phụ nữ với các thương, bệnh binh làm xúc động lòng người.

Trong không khí tri ân của những ngày tháng 7 lịch sử, đoàn công tác tỉnh Lâm Đồng đã đến thăm, tặng quà gia đình thương binh Nguyễn Văn Dũng. Cuộc gặp gỡ diễn ra đơn sơ nhưng ấm áp. Anh Dũng mang tỷ lệ thương tật 91% (thương binh hạng 1/4), bàn tay không còn nguyên vẹn ...

6.jpg
Thương binh Nguyễn Văn Dũng tại căn nhà riêng do Nhà nước xây tặng tri ân

Bất chợt, chuông điện thoại của người thương binh vang lên trên nền nhạc chờ bài hát "Vết chân tròn trên cát" của nhạc sĩ Trần Tiến. Anh Dũng đùa: "Còn chân đâu nữa mà để lại vết chân tròn...".

Tháng 3/1983, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh nhập ngũ và được biên chế vào Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 733, Sư đoàn 315, hành quân sang làm nhiệm vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia. Đích đến của đơn vị anh là vùng đất Preah Vihear đầy gian khổ.

4.png
Ảnh cưới của anh Dũng và chị Ngôn

Nơi đây, những cánh rừng khộp mùa khô đỏ bụi, mùa mưa lầy lội, từng góc rừng, con đường mòn đều ẩn chứa nguy cơ mìn bẫy và phục kích của kẻ thù. Trải qua 1.086 ngày đêm chiến đấu sinh tử, anh Dũng đã cùng đồng đội đi qua biết bao gian nan, thử thách.

Năm 1985, anh Dũng bàng hoàng nhận được tin báo cha anh qua đời. Tin buồn đến với anh muộn mất 3 tháng. Đêm đó, giữa tiếng súng tạm lắng, người lính trẻ gục mặt vào chiếc ba lô khóc nghẹn. Anh khóc vì không thể về chịu tang cha, và khóc cho người đồng đội vừa ngã xuống trong đợt bắn tỉa chiều cùng ngày.

Nỗi đau chưa dừng lại ở đó. Tháng 11/1985, anh biết tin người em trai kế Nguyễn Thi Thơ (19 tuổi, thuộc Sư đoàn 307) cũng đang chiến đấu tại Preah Vihear. Hai anh em ở cùng một chiến trường, 2 đơn vị cách nhau chỉ vài quả đồi, nhưng không thể gặp mặt. Tin dữ đến với anh vào cuối tháng 12 cùng năm, em trai anh đã anh dũng hy sinh trong một trận hành quân, bị vướng mìn.

3.jpg
Anh Dũng tại đám cưới con gái

Chỉ ít ngày sau, ngày 8/1/1986, trong một chuyến trinh sát tại Đồi 753, tổ công tác của anh Dũng cũng vướng phải cụm mìn Z2 do địch gài sẵn. Ba đồng đội của anh hy sinh tại chỗ. Anh Dũng và một đồng đội bị hất văng ra xa. May mắn sống sót, nhưng thân thể anh bị tàn phá nặng nề: mất hoàn toàn chân trái và tay trái, tay phải chỉ còn hai ngón, chân phải biến dạng, đôi mắt gần như mù lòa.

Anh không nhớ có bao nhiêu lần phải lên bàn mổ, chân tay bỗng dưng đâu mất hết, mắt không còn thấy gì ngoài một màu đen trước lúc thấy lóe sáng cuối cùng ở khu rừng khộp cạnh điểm cao 753.

Rất nhiều lần Dũng đã cố gắng bứt ống thở máy, bứt mớ dây nhợ lùng nhùng nối thân thể què quặt của anh với cuộc sống mà anh muốn chấm dứt thật nhanh. Nhưng số phận vẫn giữ anh lại. Người lính ấy còn một món nợ với cuộc đời.

Trải qua vô số ca phẫu thuật từ Bệnh viện 17 (Đà Nẵng) đến Bệnh viện 103 (Hà Nội), nhờ sự nỗ lực tận tụy của các bác sĩ quân y, anh đã chiến thắng tử thần...

1.jpg
Bạn bè đến dự đám cưới của con anh Dũng rất đông

Sau quá trình điều trị, thương binh Nguyễn Văn Dũng được đưa về chăm sóc tại Trại an dưỡng thương binh Phan Rang - Tháp Chàm. Đã có lúc cảm giác tuyệt vọng khiến anh muốn buông xuôi. Anh kể: "Lúc đó mình đâu còn nghĩ mình là con người nữa mà chỉ là... một khối thịt còn biết nhúc nhích". Thế nhưng, số phận đã mỉm cười khi mang đến cho anh một "thiên thần" đúng nghĩa.

Có những cuộc gặp gỡ, nếu kể ra, người ta sẽ nói chỉ có trong cổ tích nhưng cổ tích thì thường bắt đầu bằng phép màu còn chuyện của người thương binh Nguyễn Văn Dũng lại bắt đầu từ một nơi ngập mùi thuốc sát trùng, những thân thể không còn nguyên vẹn.

Nằm gần Trại an dưỡng là một ngôi chùa nhỏ. Từ nhỏ, cô gái mồ côi Nguyễn Thị Mỹ Ngôn đã được các sư cô cưu mang, nuôi dưỡng. Thấu hiểu, chị Ngôn thường xuyên sang Trại an dưỡng phụ giúp chăm sóc, thay băng, đút cơm cho các thương bệnh binh. Lần đầu gặp người thương binh nặng Nguyễn Văn Dũng, hình ảnh người lính kiên cường nhưng mang trên mình muôn vàn vết thương đã làm chị rung động. Chị luôn dành trọn sự dịu dàng, chu đáo để chăm sóc anh. Bằng sự mộc mạc và chân thành, cô gái mồ côi đã vực dậy tinh thần cho anh.

Chị tâm sự: "Em còn không có cha mẹ để nhớ trong khi anh còn có gia đình, đồng đội, còn có cả cuộc đời phía trước..." Những lời nói mộc mạc ấy, đã len trái tim người lính.

Rồi đến một ngày, người thương binh tên Dũng rụt rè đưa bàn tay chỉ còn hai ngón mà anh ví nó như chiếc càng cua kẹp lấy bàn tay Ngôn. Đó có lẽ là cái nắm tay khó khăn nhất trong đời một người đàn ông nhưng cũng là cái nắm tay đẹp nhất bởi từ khoảnh khắc ấy, hai con người quyết định đi cùng nhau suốt phần đời còn lại.

Chuyện tình của họ được cả Trại an dưỡng, nhà chùa và những người xung quanh vui mừng tác hợp. Cuối năm 1987, đám cưới được tổ chức. Gần 40 năm bên nhau, họ cho ra đời một trai, một gái được học hành, có việc làm đàng hoàng rồi dựng vợ, gả chồng, ai cũng mừng lắm. Dũng kể vợ chính là đôi tay, chân, đôi mắt của anh.

Giờ đây, mỗi lần họp mặt trung đoàn, sư đoàn, đồng đội lại cõng Dũng chạy vòng quanh. Dù không còn nhìn rõ gương mặt từng người, nhưng chỉ cần nghe tiếng nói, tiếng cười, người cựu chiến binh ấy lại rưng rưng nước mắt. Anh khóc vì sau 40 năm, tình đồng đội vẫn còn nguyên, thứ nghĩa tình ấy, bom mìn không thể phá, thời gian cũng không phai.

5.jpg
Anh Dũng trong một buổi họp mặt cùng đồng đội

Đỗ Hữu Thành, người bạn cùng đơn vị với Dũng hỏi vui: “Giờ có còn muốn chết như hồi bị thương nữa không đồng hương?”. Dũng bỗng ngồi thẳng, giơ cánh tay không còn nguyên vẹn chào như một quân nhân, đôi mắt mờ đục hướng về phía người vợ của mình rồi dõng dạc: “Chỉ có cái chết mới chia lìa đôi lứa”!

Và đó là bản tình ca đẹp nhất mà hòa bình đã viết nên từ những mất mát của chiến tranh...

Phương Nam - Văn Hào

Các tin khác

Tháng Bảy tri ân ở “tọa độ lửa” Ngã ba Đồng Lộc

Tháng Bảy tri ân ở “tọa độ lửa” Ngã ba Đồng Lộc

Những ngày tháng Bảy, hàng vạn du khách từ khắp nơi trên mọi miền đất nước đã tìm về "địa chỉ đỏ" Khu di tích lịch sử cấp quốc gia đặc biệt Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) để tri ân, tưởng nhớ 10 liệt nữ TNXP và các anh hùng, liệt sĩ nhân dịp kỷ niệm 58 năm Chiến thắng Đồng Lộc (24/7/1968 - 24/7/2026) và 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sỹ (27/7/1947-27/7/2026).

Lời thề trước giờ ra trận và hành trình tìm đồng đội của bác sĩ già

Lời thề trước giờ ra trận và hành trình tìm đồng đội của bác sĩ già

Dưới cái nắng oi ả của những ngày trung tuần tháng 7, tại Công viên Lê Thị Riêng (TP Hồ Chí Minh), không khí làm việc của Đội Tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ thuộc Bộ Tư lệnh TP Hồ Chí Minh diễn ra khẩn trương nhưng cẩn trọng và khoa học. Bên những hố đất sâu, có bóng dáng một người đàn ông năm nay đã 82 tuổi với cặp kính dày, đôi tay tỉ mỉ gạt từng lớp bùn đất, phân loại từng mẩu xương, từng di vật nhỏ…

Hiệu quả chuyển đổi số trong ngành thuế

Hiệu quả chuyển đổi số trong ngành thuế

Chuyển đổi số đang trở thành xu hướng tất yếu trong quản lý Nhà nước, đặc biệt trong lĩnh vực tài chính - thuế, nơi yêu cầu cao về tính minh bạch, chính xác và kịp thời. Ngành thuế Việt Nam đang từng bước đẩy mạnh ứng dụng công nghệ, số hóa quy trình quản lý nhằm xây dựng hệ thống thuế hiện đại, lấy người nộp thuế làm trung tâm phục vụ.

Chuyện tình bất tử của cô giao liên bên sông Vàm Cỏ Đông

Chuyện tình bất tử của cô giao liên bên sông Vàm Cỏ Đông

Chiến tranh "mượn" ông đi nhưng chưa trả lại cho bà. Một lời hứa, đợi chờ kéo dài tận 6 thập kỷ còn mãi trong tim. Thương một người hẹn mãi mãi không về, quý một người giữ mãi đợi chờ. Đó là chuyện tình bất tử của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và cô giao liên Nguyễn Thị Lệ.

Bài 2: Không ngại gian khó, hiện thực hóa khát vọng sớm đưa các liệt sĩ về với quê hương

Bài 2: Không ngại gian khó, hiện thực hóa khát vọng sớm đưa các liệt sĩ về với quê hương

Tháng Bảy - tháng Tri ân, tại nhiều nghĩa trang liệt sĩ và những địa bàn từng là chiến trường ác liệt năm xưa ở miền Trung, cuộc hành trình tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ vẫn được các lực lượng chức năng khẩn trương triển khai. Từ những phần mộ chưa biết tên đến các khu vực nghi còn hài cốt liệt sĩ trong rừng sâu, núi cao hay dưới lòng đất của các chiến trường cũ, tất cả đều đang được rà soát bằng nhiều giải pháp đồng bộ, với mục tiêu trả lại tên tuổi cho những người đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bài 1: Ký ức dẫn đường nơi… “đất lửa”

Bài 1: Ký ức dẫn đường nơi… “đất lửa”

Triệu con tim của cả nước đang hướng về “Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ". Những ngày này, việc thực hiện chiến dịch đang diễn ra rất khẩn trương tại tất cả các địa phương. Và lực lượng Công an đang bám sát nhiệm vụ mà Ban Chỉ đạo quốc gia về tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ giao cho.

Gặp nữ chiến sĩ kiên trung của Ban An ninh Quảng Đà

Gặp nữ chiến sĩ kiên trung của Ban An ninh Quảng Đà

Từ cô gái 15 tuổi làm giao liên giữa vùng địch kiểm soát đến nữ Đội trưởng Đội trinh sát An ninh vũ trang huyện Duy Xuyên (Quảng Nam cũ) lập nhiều chiến công vang dội trên chiến trường Quảng Đà, Anh hùng LLVTND Nguyễn Thị Xoa đã dành trọn tuổi thanh xuân cho cách mạng. Hơn 50 năm sau ngày đất nước thống nhất, người nữ chiến sĩ năm xưa vẫn lặng lẽ tiếp tục hành trình cống hiến... 

Thầm lặng "gác bầu trời" để pháo hoa tỏa sáng đôi bờ sông Hàn

Thầm lặng "gác bầu trời" để pháo hoa tỏa sáng đôi bờ sông Hàn

Khi hàng vạn người dân và du khách ngước nhìn bầu trời sông Hàn (Đà Nẵng) chờ đón những màn pháo hoa rực rỡ của Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2026 (DIFF 2026), ở một "mặt trận" khác, những cán bộ, chiến sĩ Công an TP Đà Nẵng vẫn lặng lẽ canh giữ vùng trời lễ hội. 

Khi AI bước vào tòa soạn…

Khi AI bước vào tòa soạn…

Chiều muộn, tại một toà soạn ở Hà Nội, những phóng viên vẫn lạch cạch gõ chữ. Những bài báo dần lên khuôn hình. Thế nhưng, thay vì căng mắt dò lỗi bài viết, giờ đây phóng viên có thể nhấn một câu lệnh, chỉ trong tích tắc các lỗi chính tả sẽ được AI báo về. Điều đáng nói, “dò lỗi” chỉ là một công việc rất nhỏ trong muôn vàn công đoạn khác mà giờ đây AI có thể hỗ trợ các toà soạn báo.

Báo chí tìm hướng đi mới trong kỷ nguyên AI

Báo chí tìm hướng đi mới trong kỷ nguyên AI

Trong thời đại mà trí tuệ nhân tạo (AI) phát triển tới mức có thể viết các bài báo, tóm tắt sự kiện và đưa ra những phản hồi mang tính thời sự chỉ trong vài giây, “AI đang thay đổi báo chí đến mức nào” là một câu hỏi không thể né tránh.

“Những năm tháng khốc liệt” của nhà báo cựu tù Côn Đảo

“Những năm tháng khốc liệt” của nhà báo cựu tù Côn Đảo

Ký ức chiến tranh, niềm trăn trở và ám ảnh về năm tháng tù đày đã thôi thúc người cựu tù Côn Đảo cầm bút viết nên cuốn sách “Những năm tháng khốc liệt”. Với chất liệu sống thô ráp, chân thực, cùng khoảng thời gian chịu đựng mọi đòn roi tra tấn và khổ đau tận cùng của kiếp người đã tạo nguồn cảm xúc giúp tác giả Hoàng Phương kể lại câu chuyện của đời mình cùng những người bạn tù “nơi địa ngục trần gian” Côn Đảo.

Vùng cát trắng khô cằn Nam Cửa Việt đổi thay từng ngày

Vùng cát trắng khô cằn Nam Cửa Việt đổi thay từng ngày

Trên dải cát trắng khô cằn ven biển, thôn Phú Hội, xã Nam Cửa Việt, tỉnh Quảng Trị đang chứng kiến sự chuyển đổi rõ nét khi nhiều mô hình nuôi trồng thủy sản mới như ốc hương, cá kình, cá lăng đuôi đỏ… từng bước mở rộng. Những đối tượng nuôi đa dạng, ứng dụng kỹ thuật mới không chỉ mở ra hướng khai thác hiệu quả hơn vùng đất cát, mà còn tạo thêm nguồn thu hàng trăm triệu đồng mỗi năm cho nhiều hộ dân.

Sinh kế dưới những tán rừng giữa đại ngàn Trường Sơn đang... mỏng dần

Sinh kế dưới những tán rừng giữa đại ngàn Trường Sơn đang... mỏng dần

Ở nơi đại ngàn Trường Sơn của xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị vẫn phủ một màu xanh trải dài đến tận chân trời, rừng từ lâu đã trở thành kho sinh kế của đồng bào Bru - Vân Kiều. Từ những sợi mây rừng, giọt mật ong, búp măng đến những chiếc lá thuốc giữa tầng cây cổ thụ…, những sản vật dưới tán rừng đã âm thầm nuôi sống bao thế hệ người dân bản địa.

Bài cuối: Làm thế nào để mở khóa những cửa biển bị bồi lấp?

Bài cuối: Làm thế nào để mở khóa những cửa biển bị bồi lấp?

Những lần khơi thông cửa biển Cửa Việt, Lý Hòa cho thấy nạo vét chỉ có thể giải quyết phần ngọn nếu không đi cùng các giải pháp căn cơ. Khi dòng chảy tự nhiên bị thay đổi, lượng cát bồi lắng vẫn tiếp tục tìm đường trở lại, đẩy các cửa biển vào vòng luẩn quẩn “khơi thông – bồi lấp – khơi thông”.

Bài 1: Luồng biển cạn, con đường mưu sinh bị chặn lại

Bài 1: Luồng biển cạn, con đường mưu sinh bị chặn lại

Từ Cửa Việt đến Lý Hòa, những cửa sông, cửa biển từng là lối ra khơi, nơi kết nối hoạt động khai thác thủy sản, vận tải biển và đời sống cư dân ven biển, đang bị bồi lấp nghiêm trọng. Khi luồng lạch bị thu hẹp, phía sau những doi cát không chỉ là những con tàu mắc cạn, mà còn là sinh kế của hàng nghìn người dân bị ảnh hưởng.

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Giữa vùng biển phía Đông tỉnh Quảng Trị, đảo Cồn Cỏ hiện lên như một chấm xanh giữa trùng khơi. Từ lâu, hòn đảo tiền tiêu này được biết đến như một pháo đài nơi đầu sóng, một địa danh ghi dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt. Hôm nay, bên cạnh giá trị về quốc phòng, chủ quyền, Cồn Cỏ đang viết tiếp câu chuyện mới về gìn giữ những giá trị của biển, bảo vệ hệ sinh thái và phát triển hài hòa với thiên nhiên.

Tìm đồng đội, nối những cuộc đoàn viên từ đại ngàn Trường Sơn

Tìm đồng đội, nối những cuộc đoàn viên từ đại ngàn Trường Sơn

Hơn nửa thế kỷ sau ngày đất nước thống nhất, công tác tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính liệt sĩ vẫn được các lực lượng chức năng kiên trì thực hiện. Trên những địa bàn từng là chiến trường ác liệt ở phía tây Quảng Trị, cán bộ, chiến sĩ ngày đêm lần tìm từng dấu tích đồng đội. Cùng với đó, lực lượng Công an đẩy mạnh thu nhận mẫu ADN thân nhân liệt sĩ, góp phần nối lại những cuộc đoàn viên còn dang dở sau chiến tranh.

Giữ hồn xưa bên dòng Ô Lâu

Giữ hồn xưa bên dòng Ô Lâu

Giữa miền quê ven sông Ô Lâu, xã Nam Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, làng cổ Hội Kỳ vẫn còn lưu giữ nhiều ngôi nhà rường hàng trăm năm tuổi – những dấu tích hiếm hoi của một không gian văn hóa xưa cũ còn sót lại. Sau hơn 5 thế kỷ hiện diện, những mái ngói rêu phong, cột kèo gỗ mít sẫm màu thời gian vẫn lặng lẽ đứng đó như một phần ký ức làng quê.