Đừng đánh cược mạng sống...

Cái chết của chàng trai Aiden Webb khiến chúng ta không khỏi đau lòng. Tuổi 22, chưa tròn 23, Aiden vẫn còn quá trẻ, còn cả một tương lai rất dài phía trước, vẫn còn rất nhiều chân trời để khám phá và chinh phục. Và khi nghe tin một người trẻ qua đời, mỗi chúng ta ai cũng phải thắt lòng.

Chúng ta sẽ không nói đến nguyên nhân Aiden thiệt mạng trong chặng chinh phục Fansipan đơn độc, chặng chinh phục mà Aiden đã tự tin lên kế hoạch sẽ chỉ khiến anh mất đúng 1 ngày (Aiden sẽ leo lên và xuống bằng cáp treo). Chúng ta cũng không "chém gió" về chuyện kỹ năng sinh tồn, thứ mà có thể nói thẳng với nhau rằng không nhiều người Việt trẻ hiện nay có được và ở mặt bằng chung, khi so sánh với người nước ngoài, chúng ta cũng không đủ vượt trội để "dạy dỗ" họ. Chúng ta chỉ cần nói về du lịch mạo hiểm, hay nói đúng ra là cái cách chúng ta đang quản lý hoạt động du lịch mạo hiểm đang ngày càng thu hút du khách đến Việt Nam hôm nay.

Thứ nhất, công tác cứu hộ trong quá trình tìm kiếm Aiden Webb cho thấy rất rõ rằng dù đã tận tâm hết mức nhưng Trung tâm điều hành Quốc gia tìm kiếm cứu nạn vẫn không thể nào tiến hành công việc của mình một cách nhanh chóng và hiệu quả nhất. Và quá trình kiếm tìm cũng đã phải nhờ cậy rất nhiều vào lực lượng tình nguyện, với những trang thiết bị hiện đại của những người hay tham gia du lịch mạo hiểm.

Lý do rất đơn giản, muốn tiến hành cứu nạn ở một địa bàn nào đó, người làm công tác cứu nạn phải thông thạo địa hình, nếu không nói là thuộc như trong lòng bàn tay. Vậy thì câu hỏi đặt ra là Fansipan hiện đang là địa điểm hút khách du lịch, trong đó có du lịch mạo hiểm. Ban quản lý khu du lịch này đã có một đội cứu hộ chuyên nghiệp, hiện đại, đủ tiêu chuẩn để đối phó với những tình huống khẩn cấp hay chưa?.

Và nếu mở rộng hơn, chúng ta đặt câu hỏi tương tự cho những điểm hút khách du lịch mạo hiểm, ví dụ như Sơn Đoòng; Phong Nha - Kẻ Bàng…, chúng ta sẽ nhận ra rằng, quản lý công tác cứu hộ ở các địa điểm du lịch, đặc biệt là du lịch mạo hiểm vẫn còn quá sơ sài, thậm chí có thể có những nơi còn không hề tồn tại một bộ phận như thế. Nên nhớ, đó cũng là một loại dịch vụ bắt buộc mà chúng ta phải cung cấp cho du khách.

Thứ hai là việc quản lý danh sách và hành trình (theo đăng ký) của du khách dường như vẫn đang còn bị bỏ ngỏ. Ở những nước khác, khi tham gia một hành trình du lịch mạo hiểm, du khách sẽ phải đăng ký khá chi tiết với ban quản lý. Từ việc đăng ký ấy, du khách sẽ nhận được những lời khuyên đầy kinh nghiệm.

Thêm vào đó, hành trình của du khách cũng được theo dõi chặt chẽ để bất kỳ một biến cố xấu nào xảy ra, ban quản lý bao giờ cũng nắm đầy đủ thông tin để đánh giá mức độ của biến cố ấy. Ở trường hợp của Aiden Webb, chính du khách này đã báo tin về cho người thân là mình gặp nạn, rồi từ đó, ban quản lý khu du lịch mới nhận được tin và tiến hành các biện pháp cứu nạn.

Vấn đề đặt ra là vì sao Aiden không có số điện thoại trực tiếp của một ai trong ban quản lý để có thêm một đầu mối báo tin? Dễ hiểu, có khi ban quản lý cũng không biết được mỗi ngày có bao nhiêu du khách, gồm những ai, chinh phục Fansipan theo chặng đường và phương cách nào. Nói chung, giống như nhiều địa điểm du lịch mạo hiểm khác ở Việt Nam, không có một ai chịu trách nhiệm cho công tác ấy cả.

Chúng ta vẫn hiểu rằng Việt Nam là một quốc gia giàu tiềm năng du lịch, nhất là những điểm du lịch mạo hiểm. Song, mạo hiểm không có nghĩa là rủi ro và công tác quản lý để giảm thiểu rủi ro là tối quan trọng. Và du lịch cũng không chỉ có nghĩa là mời khách đến nhà, mà còn đòi hỏi phải biết tổ chức, quản trị làm sao hiện đại nhất, khoa học nhất… 

Văn Đoàn

Các tin khác

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Tập thơ 76 bài của tác giả Bùi Quảng Bạ, mở đầu là “Chiều cuối năm”. Tại sao là “Chiều cuối năm”? Bởi người viết xác định: Mình không còn trẻ nữa, đang ở tuổi xế chiều. Cái tuổi mà tâm trạng con người thường hướng về nỗi cô đơn, cảm giác bâng khuâng xa vắng, nỗi ám ảnh về sự héo tàn, mất mát và đầy tiếc nuối. Bài thơ cho phép liên tưởng đến sự gắn kết không thể tách rời với tên của tập thơ “Hoàng hôn làng” (cùng tên một bài thơ trong tập).

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Gần đây, tôi gặp một nghệ nhân làm gốm và thấy trên bàn của chủ nhân có tờ giấy chép bài "Qua áng hương trà" của thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976). Ông nói, định tìm một câu thơ để viết lên ấm trà trước khi cho vào lò nung. Đột nhiên ông ngâm: "Hồn sen thoảng ngát trà dâng đượm/ Ai biết mình sen rụng xác xơ". Tôi giật mình, vậy thi sĩ Vũ Hoàng Chương không chỉ có "Say đi em" như mọi người vẫn nhắc tới. Chiếc ấm nhỏ còn hương đất vẫn đợi người thảo bút "khói lên tơ".

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của dân tộc cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, dân tộc.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học nghệ thuật (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học nghệ thuật, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.