Đi tìm Vương Bột

Vương Bột (649-676) là nhà thơ nổi tiếng nhất trong "Văn đàn tứ kiệt" thời Sơ Đường ở Trung Quốc (ba nhà thơ kia là Dương Quýnh, Lư Chiếu Lân, và Lạc Tân Vương). Chỉ sống 27 năm, nhưng Vương Bột làm cho người đời có ấn tượng rất mạnh về mình, những khi nhớ đến thơ Đường...

Ngoài "Đằng Vương Các tự"  mà ai đọc thơ Đường cũng biết, nhà thơ này còn có nhiều bài thơ đặc sắc khác về nhiều mặt của đời sống xã hội lúc bấy giờ. Các nhà nghiên cứu Trung Quốc còn nói: đó là một "thần đồng", thậm chí một "thiên tài", và làm thơ không bao giờ phải nháp.

Nhưng điều đặc biệt hơn cả là Vương Bột có "duyên nợ" với Việt Nam ta.

Năm 1986, tôi được đọc một bài báo của một nhà nghiên cứu, viết: "Ở xã Nghi Hải, huyện Nghi Lộc, tỉnh Hà Tĩnh (thực ra chắc do có chữ "xã Nghi Xuân" mà tác giả bài báo nhầm tỉnh Nghệ An chứ không phải tỉnh Hà Tĩnh) còn di tích đền thờ Vương Bột có nền nhà, cổng tam quan, mấy con kỳ lân đá, và hai trụ đá to lẫn trong lau lách.

Tượng nhà thơ Vương Bột.
Tượng nhà thơ Vương Bột.

Người dân ở đây cho biết, trước kia, đấy là một tòa đền uy nghi, rợp bóng cổ thụ, thờ Vương Bột. Họ nhắc lại lời những người thế hệ trước kể rằng: hồi Vương Bột sang Giao Chỉ thăm cha, nhà thơ, và bảy gia nhân bị đắm thuyền do gặp bão lớn, xác Vương Bột trôi về bắc sông Lam thuộc xã Nghi Hải. Người dân ở đây chôn cất chu đáo rồi góp tiền xây đền, tạc hai pho tượng (Vương Bột và người cha là Vương Phúc) đặt trong đền thờ cúng; hai pho tượng hiện người dân Nghi Hải vẫn còn giữ được".

Từ khi bài báo in ra, đã 30 năm nay, không thấy ai nhắc đến chuyện này (dù ở một phương diện khác, thấy Phó Giáo sư - Tiến sĩ Nguyễn Thế Kỷ, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, trong kịch bản "Mai Hắc Đế" có để linh hồn Vương Bột đối thoại với Mai Thúc Loan - kịch bản mới được Nhà hát cải lương Việt Nam chuyển thể và dàn dựng cách đây không lâu).

Mấy năm gần đây, mượn cách nói của nhà văn Đặng Thai Mai, tôi đang "trên đường học tập và nghiên cứu" thơ Đường, và biên soạn quyển "Đường thi từ điển", nên lưu tâm đến đền thờ Vương Bột, và tôi quyết định sẽ phải đến tận nơi! Tôi rủ nhà thơ Trần Đăng Khoa cùng đi. Nhà thơ nhận lời, rồi hẹn đi hẹn lại mấy lần; nhưng tôi biết ông nguyên Phó Bí thư Thường trực Đảng ủy Đài Tiếng nói Việt Nam, hiện là Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam này nhiều việc lắm, không chờ được. Tôi báo cho mấy bạn văn ở Nghệ An và Hà Tĩnh ý định của mình. Các bạn dặn khi nào vào thì báo (chắc là để nếu có cần gì thì giúp). Nhưng tôi có cái tính rất ngại làm phiền người khác, nên quyết định đi "du khảo" một mình.

Tôi hỏi thăm, biết Nghi Lộc thuộc tỉnh Nghệ An (không phải ở Hà Tĩnh) nên ngồi tàu hỏa từ Hà Nội đến Vinh. Không cần nghỉ ngơi, tôi thuê một chiếc xe ôm và… vi vu! Loanh quanh suốt một buổi chiều, la cà các quán nước, tìm hỏi những người cao tuổi, không ai biết ngôi đền cổ đã bị phá (nếu hỏi một "ngôi mộ cổ" - mà bài báo nói - chắc dễ tìm hơn). Cuối cùng, rồi hình như Vương Bột cũng thiêng để mách cho mà tìm được!

Đây là xã Nghi Xuân, huyện Nghi Lộc tỉnh Nghệ An. Ở đấy còn một tấm bia đá khá lớn, cây cối bốn bên phủ kín. Cách đó mươi mét là một tấm bia đá nhỏ hơn, dựng trên mộ nhà thơ Vương Bột. Hai tấm bia, chữ đều đã mờ; chắc phải có các chuyên gia dùng biện pháp khoa học mới khôi phục được. Mộ Vương Bột nằm trước thảm cây xanh, không cao to uy nghi nhưng rộng, và thoáng; trên mộ có một bộ ấm chén và thường xuyên có hương hoa. Hai trụ đá ở gần mộ. Người dân ở đây cho biết có hai tấm bia đã được chuyển đi nơi khác, và trong đền ngày xưa có ba pho tượng ba cha con Vương Phúc…

Thế là tôi đã đạt được ước muốn của mình. Còn như việc khảo sát xem - nếu cần - Vương Phúc là ông quan thế nào, ngoài Vương Bột còn có gia nhân nào được vớt và chôn cất, những tấm bia đá viết những gì… thì không phải việc của tôi.

Có điều, chỉ với những gì đã có, mộ Vương Bột và di tích quanh đấy xứng đáng làm một điểm du lịch hấp dẫn với du khách Việt Nam và du khách nước ngoài, nhất là Trung Quốc. Nên nhớ, nó ở ngay Cửa Hội và cách khu nghỉ mát Cửa Lò, với thành phố Vinh chỉ trên dưới mười cây số! Bên kia sông là Khu lưu niệm cụ Nguyễn Du, Nguyễn Công Trứ. Ở Trung Quốc, nội một tiếng chuông vọng trong thơ Trương Kế (cũng đời Đường) mà chùa Hàn Sơn thu hút du khách đến tấp nập, ngày này ngày khác. Nhà chùa còn có bán vé cho ai muốn vào thỉnh chuông nữa!

Ở xã Nghi Xuân, Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, chúng ta có mộ một nhà thơ nổi tiếng, lại là nơi thể hiện những tấm lòng nhân ái, nhân hậu của người Việt ta, sao lại dễ dàng bỏ qua?

Tôi tin, khi chưa làm được một điểm du lịch, nếu biết nơi có mộ Vương Bột, chắc chắn, ít nhất sẽ có những văn nhân, thi sĩ, những người yêu thơ Đường tìm đến, thắp cho nhà thơ tài hoa mà yểu mệnh này một nén hương…

Hồng Diệu

Các tin khác

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Tập thơ 76 bài của tác giả Bùi Quảng Bạ, mở đầu là “Chiều cuối năm”. Tại sao là “Chiều cuối năm”? Bởi người viết xác định: Mình không còn trẻ nữa, đang ở tuổi xế chiều. Cái tuổi mà tâm trạng con người thường hướng về nỗi cô đơn, cảm giác bâng khuâng xa vắng, nỗi ám ảnh về sự héo tàn, mất mát và đầy tiếc nuối. Bài thơ cho phép liên tưởng đến sự gắn kết không thể tách rời với tên của tập thơ “Hoàng hôn làng” (cùng tên một bài thơ trong tập).

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Gần đây, tôi gặp một nghệ nhân làm gốm và thấy trên bàn của chủ nhân có tờ giấy chép bài "Qua áng hương trà" của thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976). Ông nói, định tìm một câu thơ để viết lên ấm trà trước khi cho vào lò nung. Đột nhiên ông ngâm: "Hồn sen thoảng ngát trà dâng đượm/ Ai biết mình sen rụng xác xơ". Tôi giật mình, vậy thi sĩ Vũ Hoàng Chương không chỉ có "Say đi em" như mọi người vẫn nhắc tới. Chiếc ấm nhỏ còn hương đất vẫn đợi người thảo bút "khói lên tơ".

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của dân tộc cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, dân tộc.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học nghệ thuật (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học nghệ thuật, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.