Bàn tay mẹ

Ngoài trời rỉ rả những cơn mưa, tôi lục lọi tháng ngày bé dại ra ngắm nghía. Kí ức cứ mon men lại gần, rồi trả tôi về những quá vãng xa xăm.

Cái chau mày một thời đạp xe chở đầy nắng gắt, trên những con đường rải đầy rơm rạ được xoa dịu bởi tiếng an ủi mẹ tôi. Cái lạnh se sắt bò quanh vườn cải, trườn vào ngôi nhà bé nhỏ lại tần ngần ngay cửa bếp, bếp lửa chờn vờn mời tôi sà vào sưởi ấm. Tuổi thơ tôi, cứ như thế sống trong sự rượt đuổi những thương yêu. Bên này mùa hè, mẹ lấy chiếc mo cau xua đi cái nóng, bên kia lạnh se sắt, mẹ nhốt ngày đông trong bập bùng ánh lửa. Bàn tay mẹ nâng tuổi thơ đi trong ngọt lành mát dịu.

Bàn tay mẹ -0

Nhà tôi nép mình dưới chân đê, ba anh em đương độ tuổi ăn học. Trông chờ vào đồng bạc từ mùa màng nhưng chỉ lấy công làm lời, mẹ phải thêm nghề bán củi. Thức dậy khi đất trời còn ướp sương đêm, chiếc xe đạp nhỏ tròng trành qua những con dốc chở bốn bó củi được xếp gọn ghẽ, mẹ mang xuống thị trấn. Lắm khi xe thủng xăm, mẹ dắt bộ cả quãng đường dài. Có những ngày mẹ về với đôi bàn tay vương đầy dầu nhớt vì phải quàng lại sợi xích. Tôi thường đứng đợi mẹ đầu con mương nhỏ, không cần dõi theo, chỉ cần nghe tiếng cót két của chiếc xe cũ kĩ, tôi biết mẹ đã về.

Mẹ mang theo mấy chiếc bánh cam, có khi là vắt xôi bắp phủ đậu xanh thơm lừng. Mẹ không quên mang cả nụ cười cùng giọt mồ hôi đẫm áo. Bàn tay không chút nghỉ ngơi, lục lọi thức quà vặt cho cô con gái nhỏ. Nhanh chóng, tay phải mẹ kéo đòn ghế ngồi sà xuống, tay trái gỡ chiếc nón khỏi đầu làm quạt. Chiếc nón gom no gió phả lên tôi mát rượi. Nhiều lần tôi ước xích xe luôn ngoan ngoãn trên lằn răng cưa, để mẹ tôi nhịp nhàng trên quãng đường dài. Tôi ước mình hóa thành mặt trời thức dậy sớm hơn để tỏ đường mẹ đi. Tôi ước cầm trong tay cây bút thần Mã Lương vẽ thật nhiều tiền cho mẹ. Ước mong bé dại theo tôi cả ngày thơ. Sau này lớn chút đỉnh, tôi hiểu mẹ, hiểu đời hơn.

Ngày tôi đậu đại học, vai mẹ gánh thêm sự nhọc nhằn. Đã bao lâu rồi mẹ không mua quần áo mới. Đôi dép lê sờn cũ bất lực theo mẹ cả ngày dài. Cả bàn tay nữa. Bàn tay tham công tiếc việc, bàn tay nuôi sống cả gia đình cứ lam cứ làm quanh năm suốt tháng. Buổi sáng, bập bõm trong đám bùn nơi thửa ruộng, mẹ nhổ đám mạ dày, dặm lại đám thưa. Ruộng cứ thế mơn mởn xanh dưới bàn tay mẹ cấy. Và cũng bàn tay ấy, dọn sẵn mâm cơm có canh cua đồng, có cá rô kho khế, có ngọn rau lang thơm lừng mùi tỏi.

Khi tôi bồng bềnh trong giấc trưa, tay mẹ sảy sàng cho hạt lép bay ra, chắc mẩm ở lại. Đống thóc lép, mẹ sảy thêm lần nữa để bòn mót, dù ít ỏi. Chiều mẹ dắt trâu về, cùng bó củi trên vai. Tối đến, tôi chong đèn học bài, hắt lên tường chiếc bóng người đàn bà lần gỡ những bông cỏ may găm đầy ống quần. Bàn tay suốt ngày khua khoắng nơi ruộng đồng, nó cứng đơ, chai sần, nhăn nheo, loang lổ gân xanh. Có cả những vết sẹo, vết xước trong lúc cắt cỏ, móc cua, đốn củi. Có cả những vết ố vàng bám vào kẽ móng...

Những ngày trái gió, tôi đau bụng, mẹ hái đọt ổi đực, ngắt ngọn ngải cứu, nhổ củ hành tăm, mẹ như bác sĩ đông y sắng sốt chuẩn bị cho con đủ thứ thuốc. Khói từ nồi nước lá sả, tía tô, lá bòng cứ nấn ná nơi góc bếp và vấn vít mãi trong tôi khi mẹ xông cho thằng út. Cả cục đất sét mẹ móc ở mé ao, vo tròn rồi lăn vào đống lửa. Mẹ nung cho đến khi đỏ rực như cầu lửa, thả vào chậu, tưới thêm nước lá... Mẹ đỡ út đi vòng quanh và không quên đọc câu: độc bay hết ra, cho con ta khỏe mạnh. Tay mẹ cứ thế chạm vào tuổi thơ tôi hóa thành miền cổ tích.

Giờ đây trên nẻo đường vạn lối, khó khăn bày sẵn chỉ biết vịn vào bàn tay mẹ trong kí ức chập chờn. Trời đừng hanh quá để tay mẹ khô, đừng thả những cơn giông xối xả để tay mẹ rát. Nhớ để tay được ngơi nghỉ... mẹ nha!

Nguyễn Thị Linh Huệ

Các tin khác

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Đọc “Hoàng hôn làng” của Bùi Quảng Bạ

Tập thơ 76 bài của tác giả Bùi Quảng Bạ, mở đầu là “Chiều cuối năm”. Tại sao là “Chiều cuối năm”? Bởi người viết xác định: Mình không còn trẻ nữa, đang ở tuổi xế chiều. Cái tuổi mà tâm trạng con người thường hướng về nỗi cô đơn, cảm giác bâng khuâng xa vắng, nỗi ám ảnh về sự héo tàn, mất mát và đầy tiếc nuối. Bài thơ cho phép liên tưởng đến sự gắn kết không thể tách rời với tên của tập thơ “Hoàng hôn làng” (cùng tên một bài thơ trong tập).

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Vũ Hoàng Chương: Ôi ta đã làm chi đời ta!

Gần đây, tôi gặp một nghệ nhân làm gốm và thấy trên bàn của chủ nhân có tờ giấy chép bài "Qua áng hương trà" của thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976). Ông nói, định tìm một câu thơ để viết lên ấm trà trước khi cho vào lò nung. Đột nhiên ông ngâm: "Hồn sen thoảng ngát trà dâng đượm/ Ai biết mình sen rụng xác xơ". Tôi giật mình, vậy thi sĩ Vũ Hoàng Chương không chỉ có "Say đi em" như mọi người vẫn nhắc tới. Chiếc ấm nhỏ còn hương đất vẫn đợi người thảo bút "khói lên tơ".

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một công trình kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của dân tộc cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, dân tộc.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học nghệ thuật (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học nghệ thuật, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.