Truyện cực ngắn - Một thể loại văn học cần phát triển

Truyện cực ngắn (novelless) hay còn gọi là truyện mi-ni là loại truyện ngắn rất ngắn, có dung lượng tối đa chỉ 300 âm tiết. Ngoài việc thu nhỏ về lượng chữ nghĩa, còn không thể mở rộng về thời gian, không gian.

Cũng không thể phân tích, mổ xẻ tâm lý nhân vật, càng không có dịp để tác giả nhập vào nhân vật mà bình luận, phát biểu chính kiến gì. Tất cả ý nghĩa, giá trị của truyện chỉ trông cậy vào cốt truyện và những tình tiết đắt giá mà thôi.

nhà văn nhật chiêu ký tặng tập truyện “tuyệt ngắn” lời tiên tri của giọt sương cho độc giả tại hội sách của phương nam.jpg -1
Nhà văn Nhật Chiêu ký tặng tập truyện “tuyệt ngắn” - “Lời tiên tri của giọt sương” cho độc giả tại hội sách của Phương Nam.

Vậy nên hơn ở đâu hết, thể loại này cần sự dồn nén đến mức tối đa những tình tiết gói đựng trong một lượng từ ngữ hạn chế nhất và gửi thông điệp đến người đọc thật nhanh. Vì thế mà truyện càng ngắn càng hay, càng thể hiện tài năng của người viết. Cũng giống như ca khúc vậy. Càng ngắn mà vẫn hay quả là cực khó, đòi hỏi người sáng tác phải có tài. Nghe hầu hết ca khúc nước ngoài, nhất là của Nga, ta thấy đều rất ngắn, phần nhiều ở thể một đoạn. Nhưng những tác phẩm ngắn ở bất cứ thể loại nào cũng đều bình đẳng với những tác phẩm dài nếu cùng hay, có giá trị tư tưởng, thẩm mỹ như nhau. Thậm chí là hơn vì viết ngắn mà hay là rất khó.

Bài thơ “Nhớ” của Phạm Tiến Duật chỉ có 5 câu nhưng chắc chắn là hay hơn nhiều bài thơ khác của ông: “Cái vết thương xoàng mà đi viện/ Hàng còn chờ đó tiếng xe reo/ Nằm ngửa nhớ trăng/ Nằm nghiêng nhớ bến/ Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo”. Bài thơ ngắn tôi dẫn ở trên hẳn là khiến người đọc thấy thú vị chẳng kém bất cứ một bài thơ dài hay nào.

Truyện cực ngắn dứt khoát phải có chuyện, tức là người đọc xong dễ dàng kể lại cho người khác, trong khi truyện ngắn bình thường có khi không thể kể dễ dàng vì khi ấy không có cốt truyện mà chỉ có nhân vật, sự việc. Tất nhiên, cốt truyện phải độc đáo, phải hay chứ không thể tầm thường sẽ khiến người đọc không hào hứng.

Tôi rất thích truyện “Tin nhắn” của Hoàng Nhật Tuyên có nội dung như sau: “Trong một hội thảo tổ chức tại một tỉnh ở miền Trung, tất cả các khách dự đều nhiều tuổi, duy có một cặp nam nữ còn trẻ. Cô gái xinh đẹp. Chàng trai cũng có ngoại hình rất đàn ông. Họ nhanh chóng trở nên quen biết. Lúc nào họ cũng ngồi gần nhau, nhất là buổi đi tham quan các danh thắng. Họ trao cho nhau số điện thoại và chàng trai hứa hẹn sẽ nối tiếp mối quan hệ để dẫn tới hôn nhân. Theo thời gian, tình cảm của họ trở nên mặn nồng. Cô gái khấp khởi chờ ngày chàng trai chính thức đính hôn. Thế rồi một ngày kia, cô gái thấy điện thoại của mình đổ chuông tin nhắn. Mở ra, cô đọc được dòng chữ: “Bọn chúng mày cứ nhậu đi. Hôm nay tao phải đưa vợ đi đẻ”.

Truyện kết thúc ở đó, không viết gì thêm. Trên là tôi kể lại sau khi chỉ đọc một lần. Nguyên văn truyện của tác giả không dài hơn đoạn tôi kể trên là bao. Có lẽ chỉ nhiều hơn mấy chục chữ (âm tiết). Hẳn là bạn đọc biết rõ tác giả muốn nói điều gì.

Hoàng Nhật Tuyên còn có một truyện hay khác, cũng rất ngắn: Truyện “Tế nhị”: “Một lần tác giả đi tàu Thống nhất, giường nằm. Trong khoang tàu có 3 người phụ nữ nữa. Hai cô gái là bạn của nhau và một người đàn bà ngoại quốc đã đứng tuổi. Hai cô thì huyên thuyên mọi chuyện. Người nữ nước ngoài thì đọc báo. Hai cô gái Việt nghĩ bà kia không biết tiếng Việt nên bình luận về bà. Nào là nữ Tây lúc trẻ thì xinh nhưng khi có tuổi thì ai cũng xấu điên, nào là người thì xồ xề như lợn ỉ, người thì thân gầy xác ve không nhìn được. Sau một hồi nói xấu người Tây kia, hai cô cũng chợp mắt ngủ. Đến lúc tàu đến ga cuối cùng, thấy hai cô vẫn còn ngủ, bà Tây kia lay cô dạy: “Dậy các cô ơi! Đến ga cuối cùng rồi”. Lúc này các cô mới tá hỏa vì thấy bà ta nói tiếng Việt rất sõi”.

một số tạp truyện cực ngắn.jpg -0
Một số tập truyện cực ngắn.

Truyện có tên “Tu hú” của Trần Hoàng Trúc sau đây cũng thật thú vị. Do truyện rất ngắn nên tôi xin đưa nguyên văn vì kể lại không khéo có khi dài hơn bản thân truyện:

“Nửa đêm, con trai anh bị tai nạn giao thông nghiêm trọng.

Anh lao vào bệnh viện. Bác sĩ giục hiến máu nhưng anh không cùng nhóm với con.

Chị đến sau, nghiệt ngã thay cũng khác nhóm máu. Bác sĩ cau mày: Vậy là sao, mẹ không cùng thì bố phải cùng chứ?

Chị quýnh quáng gọi điện. Anh choáng váng thấy sếp chị vào, cuống cuồng cho máu đứa con trai anh hết mực thương yêu.

Tháng sau, anh chị ly hôn.

Đứa con trai òa khóc”.

Quả là hiếm có truyện ngắn hơn. Truyện gieo vào người đọc cảm giác đời quá trớ trêu, cay đắng. Chưa đến 100 âm tiết mà truyện cứ ám ảnh, khiến người đọc thấy day dứt hoài.

Truyện cực ngắn có tính kịch trong diễn biến cốt truyện, tức là phải chứa đựng yếu tố bất ngờ khi giải quyết mâu thuẫn để kết thúc câu chuyện. Trong kịch, ta vẫn gọi là “cởi nút”. Phải đọc đến cuối truyện, mới thấy được vấn đề. Làm sao phải để cho người đọc không thể đoán biết được kết cục cuối cùng của truyện là thế nào. Chứ đọc ngay từ đầu, đã biết truyện muốn nói gì thì người viết không thành công, truyện sẽ nhạt, không hấp dẫn.

Ở truyện “Tin nhắn” tôi đã kể, phải đến phút chót, khi cô gái đọc cái tin nhắn người đàn ông gửi nhầm cho mình, vấn đề mới được rõ. Cũng như vậy, truyện “Tu hú”, chỉ đến khi người đàn ông xa lạ vào cho máu đứa con của cặp vợ chồng kia, mọi việc mới được hạ hồi. Và tư tưởng của truyện được bật ra từ đó. Hoặc như truyện “Tin nhắn”, cái kết thật đột ngột, người đọc không thể hình dung. Nhưng hoàn toàn hợp lý, logic. Cái hay của truyện cực ngắn chính là ở chỗ đó.

Tôi nhớ hồi còn đi học phổ thông, vì yêu thích môn văn nên chịu khó đọc truyện nước ngoài và đọc được một truyện rất ngắn có tên “Vết sẹo” của một nhà văn Ba Lan. Truyện nói về sau đại chiến thế giới lần thứ 2 (1939-1945), đã trở lại cuộc sống hòa bình, có một nhóm các em nhỏ chơi trò bắn nhau như trong phim. Tất nhiên là súng giả. Chúng phân công đứa bắn, đứa bị bắn. Sau khi nghe tiếng nổ, đứa đóng vai nạn nhân phải gục ngã sao cho giống hệt như trên phim.

Những người lớn xem chúng chơi thì lấy làm thích thú. Nhưng tác giả thì thấy tim mình đau nhói. Thấy rõ tư tưởng của tác giả là chống chiến tranh bởi đã để lại một vết sẹo không bao giờ có thể mất, làm xấu xí hình hài con người. Hậu quả của mọi cuộc chiến tranh chính là vết sẹo đó. Một truyện tưởng như rất bình thường chẳng có gì đặc biệt mà có tư tưởng vô cùng sâu sắc. Viết được như vậy quả là rất khó.

Cũng từ khi còn học cấp 2 những năm 60-61 của thế kỷ trước, tôi đọc được cuốn sách “Phương pháp viết mẩu chuyện” của Bùi Hiển (1919-2009). Ông là nhà văn chuyên viết và thành công ở thể truyện ngắn với tác phẩm nổi tiếng “Nằm vạ” ra đời năm 1941 khi mới 22 tuổi. Những truyện ngắn mà ngắn, có dung lượng chữ nghĩa ít, ông gọi là mẩu chuyện. Có lẽ đây là tiền thân của truyện cực ngắn ra đời sau này. Loại truyện còn ngắn hơn mẩu chuyện - từ dùng của Bùi Hiển.

Trong cuốn sách này, ông đề cao vai trò của mẩu chuyện và cho rằng nhà văn nào thành công ở thể loại này sẽ không thua kém tài năng của bất cứ một nhà tiểu thuyết nào. Nhưng đáng tiếc, ở nước ta cho đến hôm nay ít có nhà văn nào chuyên viết truyện cực ngắn hay ít nhất là để nhiều công sức sáng tác thể loại này. Có một nguyên nhân của điều này là truyện cực ngắn chưa được thật coi trọng ở nước ta, chưa có một vị trí xứng đáng như các thể loại khác (truyện ngắn, truyện vừa, tiểu thuyết...). Các nhà văn nước ta không mấy để ý đến việc sáng tác thể loại này. Phải chăng là không dễ viết hoặc viết được nhưng khó hay, không dễ khiến người đọc thích thú? Có thể còn một nguyên nhân nữa là viết ra tác phẩm nhưng không biết giới thiệu ở đâu ngoài việc đưa lên trang cá nhân mà việc này dẫu sao cũng rất hạn chế số lượng người đọc.

Một sự thực nữa là trong khi truyện ngắn, tiểu thuyết, thơ, ký vẫn luôn có những cuộc thi ở khắp nơi thì từ trước tới nay chưa từng có việc này đối với thể loại truyện cực ngắn. Rõ là thêm một minh chứng cho việc thể loại này bị coi thường nếu không nói là bị gạch bỏ trong đời sống văn chương.

Ngày nay, khi thời gian của con người trở nên eo hẹp thì khuynh hướng phổ biến là ngại đọc những gì dài, mất nhiều thời gian. Vậy nên truyện cực ngắn sẽ càng trở nên phù hợp với sở thích của công chúng hôm nay.

Thú vị, khả năng giáo dục tư tưởng và thẩm mỹ không thua kém mọi thể loại khác, lại dễ đọc, không mất thời gian (vì ngắn), đăng báo không tốn diện tích giấy, nếu xuất bản cũng gọn nhẹ. Vậy hà cớ gì không chú trọng phát triển thể loại này, ít nhất là bình đẳng với mọi thể loại văn học khác? Mong rằng thể loại này sớm có được vị trí xứng đáng để công chúng có thêm một món ăn tinh thần bổ ích.

Nguyễn Đình San

Các tin khác

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Có thể nói, sân khấu kịch thiếu nhi 2026 đang có những bước chuyển mình mạnh mẽ để bắt nhịp với xu hướng nghe nhìn của thời đại. Bên cạnh những kịch mục đa dạng như nhạc kịch, tạp kỹ, năm nay, sân khấu hè còn có sự tham gia của các loại hình nghệ thuật truyền thống như múa rối, tuồng, chèo, với sự kết hợp giữa công nghệ và di sản.

Yêu miền quê sinh thành

Yêu miền quê sinh thành

“Hãy xem rất nhiều phim tài liệu, ký sự và hãy đọc các truyện ngắn, hoặc hãy nhìn vào những tác phẩm ảnh nghệ thuật với phong cách “đời thường” của nhà báo, đạo diễn Phùng Tùng Thiện, ta có thể thấu cảm được sự tài hoa của tác giả, và niềm xúc cảm về tình đất, tình người”. Đó là lời giới thiệu của ông Lê Minh Hoan, nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Đồng Tháp trên Tạp chí Văn nghệ Đồng Tháp tháng 11/2025 về nhà báo, đạo diễn đa tài Phùng Thùng Thiện.

Chọn diễn viên cho vai diễn nguyên mẫu: Kỳ công chọn mặt gửi vàng

Chọn diễn viên cho vai diễn nguyên mẫu: Kỳ công chọn mặt gửi vàng

Mặc dù đã sắp khởi quay nhưng ê kíp sản xuất phim “Đất đỏ” vẫn chưa tìm được diễn viên ưng ý để đảm nhiệm vai nhân vật nữ anh hùng Võ Thị Sáu. Với những bộ phim tái hiện những câu chuyện có thật, việc lựa chọn diễn viên cho các vai diễn có nguyên mẫu ngoài đời luôn là một thử thách không nhỏ với nhà sản xuất. Phía sau thành công của một bộ phim là bài toán khó mang tên “chọn đúng diễn viên”.

Khi âm nhạc là nguồn sống vô tận

Khi âm nhạc là nguồn sống vô tận

Mỗi năm, nghệ sĩ piano Lưu Hồng Quang đều dành thời gian trở về Việt Nam biểu diễn. Đêm độc tấu “Thanh âm vượt tầng” (Transcendental) với bộ 12 tuyệt phẩm Transcendental Etudes của nhà soạn nhạc Franz Liszt đã khiến khán phòng Học viện Âm nhạc Quốc gia lặng người xúc động. Anh từng biểu diễn trọn bộ lần đầu tiên tác phẩm này tại Việt Nam vào năm 2022, nhưng lần trở lại này của Quang lại mang đến cho người nghe những xúc cảm mới.

Bức huyết họa chứa chan niềm kính yêu

Bức huyết họa chứa chan niềm kính yêu

Không chỉ là một tác phẩm hội họa đặc biệt của mỹ thuật kháng chiến Việt Nam, bức huyết họa “Bác Hồ và ba thiếu nhi Trung - Nam - Bắc” còn là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, niềm tin cách mạng và tình cảm thiêng liêng mà văn nghệ sĩ Nam Bộ dành cho Bác Hồ trong những năm tháng kháng chiến gian lao.

Đến thời của phim lịch sử?

Đến thời của phim lịch sử?

Sau dòng phim kinh dị lấy cảm hứng từ chất liệu văn hóa dân gian, giới làm phim dự đoán thể loại tiếp theo “làm mưa làm gió” phòng vé Việt chính là phim lịch sử. Nhìn hàng loạt dự án chuẩn bị nối nhau ra rạp hoặc đang lên kế hoạch bấm máy, dự đoán này hoàn toàn có cơ sở.

Liên hoan Thơ Quốc tế lần thứ 2 tại Hà Nội: Thơ cất lên tiếng nói hòa bình

Liên hoan Thơ Quốc tế lần thứ 2 tại Hà Nội: Thơ cất lên tiếng nói hòa bình

Liên hoan thơ quốc tế lần thứ hai (từ ngày 20 đến 25/3/2026) với chủ đề "Giao hòa" là một cuộc đoàn tụ của những tâm hồn say đắm với cuộc đời, lặn lội từ 8 quốc gia và vùng lãnh thổ xa xôi: Ý, Hungary, Úc, Nga, Uzbekistan, Thái Lan, Hàn Quốc, Đài Loan (Trung Quốc). Họ cùng có mặt tại đồi Nghệ Sĩ (Yên Bài, Hà Nội), mượn mảnh đất hình chữ S để tìm kiếm một phương thuốc chữa lành mang tên: Thi ca và Hòa bình.

Khi Hollywood không còn là nước Mỹ

Khi Hollywood không còn là nước Mỹ

Hollywood cũng là một biểu tượng của nước Mỹ như lá cờ hoa hay loài đại bàng đầu trắng. Các bộ phim Hollywood không chỉ đem lại phồn thịnh cho Hoa Kỳ mà còn tuyên truyền cho sự giàu có và tráng lệ của nước Mỹ ra khắp thế giới. Vậy nhưng ngành điện ảnh Mỹ lại đang phải đối diện với câu hỏi: "Hollywood chỉ là thương hiệu hay còn gắn chặt với một mảnh đất?".

"Thời tiết của ký ức..."

"Thời tiết của ký ức..."

"Bởi vì là một nỗi đau nên quá khứ vẫn còn sống mãi, và bởi nỗi đau quá khứ còn sống mãi về sau ta mới có được một quãng đời êm lặng, một nếp sống bình yên, một tư duy thư thả, một tấm lòng khoan thứ và một cảm giác có hậu với cuộc đời cùng số phận".

Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ

Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ

Ngày 7/5/2026 vừa qua, NXB Kim Đồng phối hợp với Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm: "Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ" và giới thiệu về "Giải thưởng Văn học Kim Đồng".

Âm nhạc không đơn thuần chỉ là giải trí

Âm nhạc không đơn thuần chỉ là giải trí

Trong bối cảnh đời sống âm nhạc đang bị chi phối bởi nhiều chương trình giải trí, nhạc sĩ Dương Cầm lại chọn một con đường khó, ra mắt chuỗi chương trình mang tên “Phòng khách 3 thế hệ”, với mong muốn kết nối các thế hệ trong một gia đình bằng âm nhạc. Theo anh, “nghệ thuật nói chung hay âm nhạc nói riêng không đơn thuần chỉ là giải trí, mà nó còn có sứ mệnh mang đến cho con người khát khao được yêu thương, gắn kết. Đó là bản chất của nghệ thuật”.

“Mật mã Đông Dương”: Phim tình báo tái xuất màn ảnh rộng

“Mật mã Đông Dương”: Phim tình báo tái xuất màn ảnh rộng

“Mật mã Đông Dương” - bộ phim lịch sử - tình báo được lấy cảm hứng từ một số chuyên án trong hơn 25.000 bộ hồ sơ chiến sĩ tình báo viên Việt Nam sẽ được Điện ảnh CAND sản xuất trong thời gian tới. Không chỉ là món quà tri ân sự hy sinh thầm lặng của lực lượng tình báo CAND, bộ phim còn ghi dấu sự “tái xuất” màn ảnh rộng, sau gần 40 năm vắng bóng của đề tài tình báo - một trong những chất liệu đặc biệt và khó khai thác nhất của điện ảnh Việt Nam.

Chuyển đổi số trong ngành sách: Gỡ điểm nghẽn công nghệ và tư duy

Chuyển đổi số trong ngành sách: Gỡ điểm nghẽn công nghệ và tư duy

Tại Việt Nam, chuyển đổi số trong ngành sách không còn là lựa chọn, mà là yêu cầu cấp thiết để thích ứng với sự thay đổi của công nghệ và thói quen của độc giả. Với một dân tộc có tỷ lệ đọc sách khá thấp như Việt Nam thì chuyển đổi số được kỳ vọng là một cơ hội giúp ngành sách phát triển văn hóa đọc, bởi số hóa đã giúp sách "vượt qua giới hạn của sách giấy, kiến tạo những trải nghiệm tri thức đa chiều".

Khi Oscar cải tổ: Minh bạch AI, nới lỏng tiêu chí

Khi Oscar cải tổ: Minh bạch AI, nới lỏng tiêu chí

Trước thềm lễ trao giải Oscar lần thứ 99 dự kiến diễn ra vào năm 2027, Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Hoa Kỳ (AMPAS) vừa công bố những thay đổi mang tính bước ngoặt. Đây được đánh giá là một trong những sự lắng nghe cần thiết trong bối cảnh ngành công nghiệp điện ảnh đang thay đổi một cách nhanh chóng trước sức ép của trí tuệ nhân tạo (AI) và trải nghiệm ngày càng đa dạng trong cách thưởng thức nghệ thuật.

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Là một trong những gương mặt tiêu biểu dành trọn tâm huyết cho việc bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa dân tộc qua ngôn ngữ sân khấu hiện đại, mới đây đạo diễn Vạn Nguyễn là người Việt đầu tiên được UNESCO Nhật Bản vinh danh “Đạo diễn vì sứ mệnh bảo tồn giá trị văn hóa UNESCO 2025”. Chuyên đề Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện cùng đạo diễn Vạn Nguyễn về hành trình bảo tồn và lan tỏa bản sắc văn hóa Việt.

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Trong hơn 20 năm qua, ông Nguyễn Lân Bình đã dày công nghiên cứu và tìm tòi được nhiều tư liệu quý giá về ông nội mình - học giả Nguyễn Văn Vĩnh. Những tư liệu ấy đã góp phần quan trọng làm sáng rõ công lao, thành tựu quan trọng về học giả Nguyễn Văn Vĩnh đối với nền văn học, báo chí nước nhà, trong đó có sự phổ cập và phát triển chữ quốc ngữ với bản dịch “Truyện Kiều” được in lần đầu tiên ở miền Bắc vào năm 1913.