Sở hữu vật, hay vật sở hữu?

Vào năm 1859, có 450 hành khách đã mãi mãi nằm lại biển sâu sau khi con tàu chở vàng Royal Charter từ Úc về Anh chìm ở ngoài khơi biển Bắc xứ Wales do sự cố. Điều làm tấn thảm kịch trở nên đáng chú ý hơn rất nhiều thảm họa hàng hải khác là lý do khiến nhiều người chìm nhanh hơn khi con tàu gặp nạn: hông họ quá nặng vì đeo những bọc vàng.

Tại sao con người bị ám ảnh bởi đồ vật

Đấy chỉ là một trong những ví dụ cho thấy sự ám ảnh của con người, đôi khi là ám ảnh đến phi lý, với tài sản. Những chủ sở hữu xe hơi vẫn bị giết và bị thương nặng mỗi năm khi đang nỗ lực bảo vệ chiếc xe của mình trước kẻ cướp. Suy nghĩ logic thì lựa chọn đó quá mạo hiểm để đánh đổi, nhưng trong tiềm thức chúng ta vẫn vang lên những lời thúc giục: cần phải bảo vệ những gì thuộc sở hữu của mình bằng mọi giá.

Tất nhiên, chủ nghĩa vật chất và khát khao tài sản là những động lực mạnh mẽ. Hầu hết chúng ta đều đồng ý với câu nói được gán cho nữ diễn viên nổi tiếng Mae West: "Tôi đã từng giàu có nghèo có, và tin tôi đi, giàu vẫn tốt hơn". Thường là ngay cả khi có một mức sống thoải mái, phong lưu, chúng ta sẽ không dừng lại và vẫn muốn sở hữu nhiều hơn. Tại sao?

Cách duy nhất để thoát khỏi vòng lặp tuyệt vọng ấy, có thể là hơi sáo rỗng, nhưng không còn lựa chọn nào khác: ngừng quy đổi tài sản thành thước đo địa vị và thành công
Cách duy nhất để thoát khỏi vòng lặp tuyệt vọng ấy, có thể là hơi sáo rỗng, nhưng không còn lựa chọn nào khác: ngừng quy đổi tài sản thành thước đo địa vị và thành công

Điều đáng chú ý là chúng ta thường có xu hướng muốn thể hiện sự giàu có thông qua những gì mình sở hữu. Vào năm 1899, nhà kinh tế học Thorsten Veblen đã khám phá ra rằng thìa bạc chính là biểu tượng của vị trí xã hội ưu tú. Ông nghĩ ra một thuật ngữ là "tiêu dùng phô trương" (conspicuous consumption) để mô tả việc người ta sẵn sàng mua những món hàng với giá cực kỳ đắt đỏ, dù chức năng cũng chỉ tương đương với món hàng rẻ hơn, để thể hiện địa vị của họ. Một hành vi bắt nguồn từ sinh học tiến hóa.

Hầu hết các loài động vật đều phải cạnh tranh để sinh sản. Tuy nhiên, việc giao tranh trực tiếp với các đối thủ mang đến nguy cơ chấn thương và tử vong cao. Chiến lược thay thế chính là "quảng cáo" cho bản thân để thuyết phục những bạn tình tiềm năng rằng mình là kẻ xứng đáng được giao phối hơn. Những đặc điểm "tiếp thị" thường là bộ lông sặc sỡ, gạc sừng to khỏe, các hành vi phô trương hoặc nghi thức tán tỉnh phức tạp. Do sự phân chia thứ bậc trong giành quyền sinh sản, những con đực thường có ngoại hình thu hút và hành vi phức tạp hơn con cái để thông báo địa vị của chúng, thứ địa vị đi kèm những ưu thế về di truyền.

Các đặc điểm phô trương tốn kém dường như là chỉ dấu đáng tin cậy của những phẩm chất đáng mong muốn khác. Lấy ví dụ một con công đực: Bộ đuôi sặc sỡ của nó là phần phụ lố bịch đến nỗi vào năm 1860 Darwin đã phải thốt lên: Phải nhìn thấy lông vũ ở đuôi con công khiến tôi phát ốm.

Lý do giải thích cơn buồn nôn của Darwin là việc bộ đuôi ấy hoàn toàn thừa thãi và chẳng giúp ích gì cho sự sinh tồn. Nó quá nặng, đòi hỏi nhiều năng lượng để mang theo mình, cồng kềnh và không được sắp xếp hợp lý để di chuyển. Tuy nhiên, bộ lông đẹp cũng là chỉ dấu cho thấy gen miễn dịch tốt: con công mang được thứ phiền toái này hẳn là đáng tin cậy để duy trì nòi giống.

Với loài người, tài sản chính là đuôi công. Những người giàu có hơn có khả năng sống lâu hơn, sinh ra nhiều con cái hơn và được chuẩn bị tốt hơn để đối chọi với nghịch cảnh. Tiếng còi xe trong những chiếc xe cũ trở nên gắt gỏng hơn. Những người ăn diện sang trọng dễ tạo thiện cảm và thu hút hơn, cũng như thu hút bạn tình trong thế giới loài vật vậy.

Ngoài những chỉ dấu hấp dẫn về di truyền, có một lý do cá nhân khác thúc đẩy mãnh liệt ám ảnh giàu có, theo Adam Smith, cha đẻ của Kinh tế học hiện đại. Ông đã viết những dòng này từ năm 1759: "Người giàu ăn mừng sự giàu có của mình, bởi anh ta thấy rằng chúng (của cải) giúp anh ta thu hút sự chú ý của thế giới một cách tự nhiên".

Sự giàu có vật chất không chỉ giúp cuộc sống thoải mái hơn, mà còn mang lại cảm giác thỏa mãn vì sự ngưỡng mộ của người khác. Mua hàng xa xỉ đem lại cảm giác vui vẻ và hài lòng. Nếu bạn nghĩ rằng bạn đang uống rượu đắt tiền, cảm giác ngon miệng thậm chí còn được khuếch đại bởi hệ thống định giá trong não bộ, so với việc uống đúng loại rượu đó nhưng với một cái giá mua rẻ hơn.

Quan trọng hơn cả, chúng ta là những gì chúng ta sở hữu. Hơn 100 năm sau thời Adam Smith, William James đã định nghĩa bản thân chúng ta không chỉ được cấu thành từ thể xác và tâm trí, mà còn bao gồm cả những gì chúng ta có thể áp đặt quyền sở hữu.

Điều này sẽ là nền tảng cho khái niệm "cái tôi mở rộng" được phát triển bởi Giáo sư marketing người Mỹ Russell Belk, người lập luận vào năm 1988 rằng chúng ta vận dụng quyền sở hữu và tài sản ngay từ khi còn nhỏ như một phương tiện để hình thành bản sắc và thiết lập địa vị.

Có lẽ đây là lý do tại sao từ 'Mine!' (Của tôi!) là một trong những từ phổ biến nhất được trẻ em mới chập chững sử dụng, và 80% các cuộc xung đột trong vườn trẻ là để... tranh giành đồ chơi!

Cùng với tuổi tác, chúng ta phát triển các cách giải quyết tài sản tinh vi hơn, nhưng mối liên hệ với tài sản như một phần danh tính mở rộng vẫn còn đó. Ví dụ một trong những hiện tượng tâm lý mạnh mẽ nhất trong kinh tế học hành vi là hiệu ứng sở hữu, được công bố lần đầu năm 1991 bởi Richard Thaler, Daniel Kahneman và Jack Knetsch.

Có nhiều phiên bản khác nhau của hiệu ứng này trong đời sống, nhưng có lẽ cụ thể nhất là hiện tượng chúng ta hầu như định giá mọi vật (một cốc cà phê chẳng hạn) tương đương nhau cho đến khi một người sở hữu nó, trong đó người chủ sở hữu luôn nghĩ rằng chiếc cốc của mình có giá trị hơn giá mà người mua tiềm năng sẵn sàng trả.

Điều thú vị là hiệu ứng này sẽ rõ ràng hơn trong các nền văn hóa khuyến khích tính độc lập hơn là những nơi khuyến khích các cá nhân dựa vào nhau. Một lần nữa, điều này phù hợp với khái niệm "cái tôi mở rộng", nơi chúng ta được xác định bởi những gì chúng ta sở hữu độc quyền.

Chỉ là phương tiện

Có một câu thoại cũ trong bộ phim kinh điển Fight Club: "Những thứ bạn sở hữu cuối cùng lại sở hữu bạn". Chủ nghĩa bái vật rốt cục chỉ là cái bẫy tâm lý. Cho dù bạn mua bao nhiêu, sở hữu bao nhiêu, kiếm được bao nhiêu, căn bệnh này dường như sẽ không biến mất. Bất chấp việc bạn có thể phải làm nhiều hơn, chấp nhận rủi ro hơn, và từ bỏ đi nhiều phần quan trọng trong cuộc sống của mình.

Tài sản và tiền bạc, về bản chất, hoàn toàn trung tính. Nó là những thứ trung gian phổ biến để truyền tải trải nghiệm. Bạn kiếm tiền bằng cách tạo ra một trải nghiệm cho người khác, và trả tiền cho người khác, mua về một đồ vật hoặc một dịch vụ, rốt cục cũng là mua về những trải nghiệm.

Khi bạn mua thức ăn, bạn muốn trải nghiệm no đủ. Khi bạn mua bộ đồ công sở mới, bạn không chỉ mua vải để che thân, mà còn mua luôn các tín hiệu xã hội rằng mình là người biết đầu tư vào bản thân, và đáng tin cậy với các đồng nghiệp, chẳng hạn.

Ngay cả những thứ có tính vật chất quý giá như xe thể thao cao cấp hay vòng cổ kim cương, thì khi bạn mua chúng, bạn cũng mua luôn trải nghiệm về tốc độ, sức mạnh, và địa vị xã hội liên kết với chúng. Bạn mua trang sức cho "cái tôi mở rộng" của mình.

Nhận thức được điều này rất quan trọng. Ta hiểu rằng đồ vật, tiền bạc và tài sản nói chung là phương tiện để cung cấp trải nghiệm. Bản thân chúng không phải là trải nghiệm. Sự thành công của con người trong mối quan hệ với tài sản của mình sẽ được đo bằng những trải nghiệm tích cực của chúng ta, chứ không chỉ là số tài sản ta có.

Blogger nổi tiếng về triết lý và cách sống Mark Manson đã đề cập đến 3 "vòng lặp" trải nghiệm tiêu cực phổ biến trong mối quan hệ của con người với vật chất, cụ thể như sau:

Vòng lặp stress: Một số người kiếm tiền thông qua sự căng thẳng. Họ làm một công việc có áp lực lớn, hoặc đảm nhận một vai trò thường xuyên khiến họ rơi vào trạng thái bị chỉ trích hoặc đe dọa. Sau đó, họ để dành tiền kiếm được ném vào việc giảm căng thẳng do chính công việc gây ra.

Vòng lặp bản ngã: Một số người luôn cảm thấy cái tôi bị hạ thấp, hoặc vô dụng, không hạnh phúc. Những người này sau đó tìm cách loại bỏ sự bất an của họ bằng cách tiêu tiền vào những thứ mang tính biểu tượng hời hợt, tạm thời. Có thể là chiếc xe, bộ quần áo đắt tiền. Có thể là tấm bằng giả. Thậm chí là... sách vở, tạo cảm giác rằng mình có tri thức.

Vòng lặp đau đớn. Những người thậm chí đã phải chịu đau đớn về thể xác và tinh thần trong quá trình mưu sinh, hoặc đơn giản là họ bế tắc với cuộc sống, dù có kiếm được bao nhiêu tài sản đi chăng nữa. Họ có thể chi tiền để giảm các cơn đau này, vào các chất kích thích (rượu, ma túy).

Những người rơi vào "vòng lặp" này rất dễ trở thành nô lệ của chủ nghĩa bái vật. Họ coi tiền và tài sản là mục tiêu duy nhất và toàn bộ động lực của cuộc đời. Một khi điều này xảy ra, bạn không còn sở hữu tài sản của mình nữa. Chính tài sản đã sở hữu bạn.

Cách duy nhất để thoát khỏi vòng lặp tuyệt vọng ấy, có thể là hơi sáo rỗng, nhưng không còn lựa chọn nào khác: ngừng quy đổi tài sản thành thước đo địa vị và thành công. Chúng chỉ là phương tiện để chúng ta tích lũy các trải nghiệm tích cực, không gì hơn.

Một nghiên cứu của Giáo sư tâm lý Thomas Gilovich từ Đại học Cornell cho thấy rằng niềm vui của mua sắm tương đương với khi chúng ta đi du lịch. Nhưng nếu niềm vui mua sắm giảm dần theo thời gian, thì ký ức về những chuyến đi vẫn đem lại cảm giác hạnh phúc và đáng nhớ nhiều năm về sau. Kỷ niệm đẹp sẽ khó xuất hiện nếu chúng ta cố cưỡng đoạt nó bằng chủ nghĩa tiêu dùng: mua càng nhiều càng tốt và không hiểu mình muốn gì.

Nếu bạn có nhiều tài sản, đơn giản là bạn có nhiều lựa chọn để tiến hành các trải nghiệm hơn. Giá trị thực của chúng xuất hiện khi bạn hướng chúng đến những điều thật sự quan trọng với bạn, hỗ trợ bạn tạo ra một tổ ấm với các thành viên gia đình có mối liên kết chặt chẽ và yêu thương; một doanh nghiệp tạo ra giá trị cho cộng đồng; tăng cường sức khỏe và sự hài lòng về tinh thần; và những ký ức tốt đẹp.

Một cách ngắn gọn, đó là khi chúng ta nhìn xa hơn và thấy mình có giá trị hơn bản thân tài sản ta có.

Ban Cầm

Các tin khác

Cận cảnh bên trong máy tính lượng tử Hanyuan-2. Ảnh: Quantum Computing Report

Dấu mốc mới trong cuộc đua lượng tử toàn cầu

Khi công ty CAS Cold Atom Technology của Trung Quốc công bố Hanyuan-2, hệ thống máy tính lượng tử lõi kép đầu tiên, cuộc đua toàn cầu dường như đã bước sang một giai đoạn mới. Từ Washington tới Bắc Kinh, từ Paris tới London, các chính phủ và tập đoàn công nghệ đang đổ hàng tỷ USD vào lĩnh vực sẽ định hình thế hệ điện toán tiếp theo của thế giới.

Mục tiêu “netzero” và lực cản từ khủng hoảng năng lượng

Mục tiêu “netzero” và lực cản từ khủng hoảng năng lượng

Các cam kết phát thải ròng bằng 0 (Net Zero), chính sách “xanh” với những mục tiêu quyết đoán cùng các tuyên bố mạnh mẽ của chính giới, làn sóng đầu tư vào năng lượng tái tạo cùng áp lực cắt giảm khí thải carbon khiến than đá, loại nhiên liệu từng là động lực cho các cuộc cách mạng công nghiệp dường như đang dần bị đẩy ra bên lề.

Nhưng trước các cú sốc địa chính trị, khủng hoảng năng lượng khi nguồn cung gián đoạn, và đặc biệt là nhu cầu điện tăng vọt do tăng trưởng kinh tế cũng như sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI), than đá một lần nữa được nhắc đến như giải pháp an ninh năng lượng. Liệu thế giới có thể thực sự rời bỏ than đá? Quá trình chuyển đổi xanh trên thực tế dường như mong manh hơn nhiều so với những tuyên bố chính trị?

Máy bay diệt drone triển vọng đến đâu?

Máy bay diệt drone triển vọng đến đâu?

Một trong những bước thay đổi lớn của chiến tranh trong vòng mười năm trở lại đây là sự lên ngôi của máy bay không người lái (UAV). Những chiếc máy bay cho vào vali được mà có thể đảm nhận nhiệm vụ trinh thám, tiêu diệt mục tiêu, v.v… không kém gì các loại khí tài đắt tiền. Nhờ UAV mà các lực lượng phiến quân có thể tham gia cuộc chiến trên không chứ không còn phải chịu cảnh hoàn toàn lép vế trước quân đội chính quy. Tất nhiên là việc sử dụng drone hàng loạt cũng kéo theo hoạt động phát triển vũ khí diệt drone. Nhưng sử dụng máy bay - cả loại có và không có người lái - để tiêu diệt UAV có là giải pháp hữu hiệu?

Mỹ ngầm đổi “luật chơi” trong cuộc chiến chống ma tuý?

Mỹ ngầm đổi “luật chơi” trong cuộc chiến chống ma tuý?

Một cuộc chiến bí mật được cho là đang leo thang mạnh mẽ dọc theo biên giới Nam Mỹ. Theo CNN và hãng thông tấn Anadolu, ngày càng nhiều thông tin và nghi vấn cho rằng CIA đang tham gia sâu hơn vào các hoạt động nhằm vào mạng lưới băng đảng ma túy tại Mexico. Những thay đổi chiến lược trở nên rõ nét hơn khi chính quyền Mỹ nhìn nhận các tổ chức tội phạm xuyên quốc gia này như những mối đe dọa an ninh có tính khủng bố, qua đó mở đường cho các hoạt động tình báo và bán quân sự tinh vi hơn trên lãnh thổ nước láng giềng.

Lầu Năm Góc giải mật UFO: Bên trong kho hồ sơ mật bị phong kín 80 năm

Lầu Năm Góc giải mật UFO: Bên trong kho hồ sơ mật bị phong kín 80 năm

Sau gần 80 năm trong các kho lưu trữ mật của quân đội Mỹ, hàng trăm hồ sơ về UFO (vật thể bay không xác định) vừa lần đầu được Lầu Năm Góc công khai trước thế giới. Không có “xác người ngoài hành tinh” hay bằng chứng về những cuộc đổ bộ từ vũ trụ, nhưng các đoạn phim hồng ngoại, ghi âm và lời kể của phi công đang mở ra cuộc tranh luận lớn nhất nhiều thập niên qua về những vật thể bí ẩn mà ngay cả Washington cũng chưa thể giải thích.

“Đốm lửa” chiến tranh đã rơi gần những lò phản ứng

“Đốm lửa” chiến tranh đã rơi gần những lò phản ứng

Cuộc tấn công bằng drone vào nhà máy điện hạt nhân Barakah của UAE hôm 17/5 chỉ gây ra thiệt hại nhỏ. Nhưng dư chấn thì rất lớn, khi nó cho thấy ranh giới giữa một vụ tấn công “suýt trúng” với một thảm họa phóng xạ đang ngày càng mong manh, trong bối cảnh bất ổn địa chính trị bủa vây Trung Đông như hiện nay.

Thế giới đã sẵn sàng cho đại dịch tiếp theo?

Thế giới đã sẵn sàng cho đại dịch tiếp theo?

Khi con tàu du lịch MV Hondius rời cảng Ushuaia, Argentina vào ngày 1/4/2026, không ai trên tàu có thể ngờ rằng họ sắp trở thành tâm điểm của một cuộc khủng hoảng y tế toàn cầu. Sau bốn tuần, ba hành khách đã tử vong, nhiều người khác nguy kịch, cuộc truy vết phức tạp được tiến hành. Ổ dịch virus Hanta trên con tàu này không chỉ là một thảm kịch đơn lẻ, nó đã trở thành phép thử mới đối với khả năng chống chịu của hệ thống y tế toàn cầu trong bối cảnh chúng ta vẫn đang loay hoay tìm kiếm sự đồng thuận để đối phó với những đại dịch mới.

Sau hơn 30 năm lại nói về chuyện quốc phục

Sau hơn 30 năm lại nói về chuyện quốc phục

Nói về quốc phục hay cao hơn là bàn tới câu chuyện quốc phục ở nước ta có lẽ rất khó ấn định được thời điểm chính xác, bởi mỗi giai đoạn lại bùng lên rồi xẹp xuống, hòa tan trong vô vàn sự kiện, hoạt động... Những ngày gần đây, thông qua một hoạt động mang tính lễ nghi cấp Nhà nước, vấn đề cần có một bộ quốc phục, lễ phục mang tính thành quy lại xôn xao dư luận, khiến nhiều nhà nghiên cứu lịch sử, văn hóa trăn trở, đặt câu hỏi: “Tại sao, đến hôm nay, chúng ta vẫn còn băn khoăn đi tìm quốc phục?”.

Cây giáo trên tay vua

Cây giáo trên tay vua

Giáo là món vũ khí “kinh điển” của thời cổ đại, vì nó dễ chế tạo, dễ huấn luyện và được sử dụng rất linh hoạt. Ngoài binh lính, có những vị vua nước Việt cũng từng cầm giáo làm vũ khí, và có vị còn... ra đi vì mũi giáo.

Trí tuệ nhân tạo âm thầm tàn phá môi trường

Trí tuệ nhân tạo âm thầm tàn phá môi trường

Trí tuệ nhân tạo (AI) đang âm thầm thúc đẩy sự mở rộng của nhiên liệu hóa thạch, giúp một số quốc gia gây ô nhiễm lớn nhất thế giới khoan và khai thác nhiều dầu khí hơn. Đã đến lúc cần xem xét lượng khí thải do AI tạo ra, vốn có thể vượt xa đáng kể so với tác động môi trường từ cơ sở hạ tầng của nó.

40 năm định hình ngành hạt nhân sau thảm kịch Chernobyl

40 năm định hình ngành hạt nhân sau thảm kịch Chernobyl

Thảm họa Chernobyl không chỉ khép lại bằng những con số thương vong, mà còn mở ra một bước ngoặt lớn trong tư duy về an toàn và chính sách năng lượng toàn cầu. Từ cú sốc 1986, khái niệm "văn hóa an toàn hạt nhân" được đặt lên hàng đầu, kéo theo những thay đổi sâu rộng trong thiết kế, vận hành và giám sát các nhà máy điện nguyên tử. Ngày nay, khi nhu cầu bảo đảm an ninh năng lượng gia tăng, điện hạt nhân đang trở lại và đáng tin cậy hơn nhiều so với cách đây 4 thập kỷ.

“Đường vòng” cho nỗ lực từ bỏ nhiên liệu hóa thạch

“Đường vòng” cho nỗ lực từ bỏ nhiên liệu hóa thạch

Ngày 28/4/2026, Hội nghị quốc tế lần thứ nhất về Chuyển dịch khỏi nhiên liệu hóa thạch đã diễn ra tại thành phố Santa Marta của Colombia, với sự tham dự của đại diện hơn 50 quốc gia. Bức tranh rối ren của thị trường năng lượng thế giới thời gian qua cho thấy một thực tế phũ phàng là sự lệ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch đang trói buộc các quốc gia vào những biến động địa chính trị phức tạp, vốn nằm ngoài tầm kiểm soát. Trong bối cảnh đó, hội nghị tại Santa Marta đã được nhiều ý kiến ca tụng là sự kiện đánh dấu “bước khai tử” nhiên liệu hóa thạch.

Vành đai gỉ sét và vành đai mặt trời: Cuộc chuyển đổi trong lòng nước Mỹ

Vành đai gỉ sét và vành đai mặt trời: Cuộc chuyển đổi trong lòng nước Mỹ

Khi những người ủng hộ ông Trump trong cuộc đua trở lại Nhà Trắng hô vang khẩu hiệu “Đưa việc làm trở lại”, họ không chỉ nói về những bảng lương đã mất, mà còn về cả một bản sắc đang phai mờ. Thực tế, những nhà máy mới vẫn đang mọc lên trên đất Mỹ, chỉ có điều chúng không nằm ở những thị trấn công nghiệp xưa cũ mà chọn những vùng đất mới. Đây vừa là lựa chọn tất yếu, đồng thời là một nghịch lý của nền kinh tế - chính trị Mỹ hiện tại.

UAV giá rẻ khiến chiến tranh khó lường hơn

UAV giá rẻ khiến chiến tranh khó lường hơn

Trong nhiều thế kỷ, ưu thế trên không là đặc quyền của các cường quốc quân sự. Máy bay không người lái (UAV) đang thay đổi điều đó. Khi khả năng tiếp cận từ trên không không còn là đặc quyền của vài cường quốc nữa, nó đang khiến cho những cuộc xung đột trở nên “cân bằng” hơn nhưng cũng khó kiểm soát hơn.

Sắc cờ thời xưa

Sắc cờ thời xưa

Chúng ta thường nghe kể rằng thời Nguyễn ở nước ta, vua treo cờ vàng, nhưng ít người biết rằng vua còn có nhiều sắc cờ khác nữa.

Doanh nghiệp bị phạt tù vì “nộp tô” cho khủng bố

Doanh nghiệp bị phạt tù vì “nộp tô” cho khủng bố

Tòa án Pháp ra phán quyết phạt tù lãnh đạo một tập đoàn đa quốc gia vì hành vi tài trợ khủng bố trong bối cảnh xung đột tại Syria giai đoạn 2013 - 2014. Động thái này không chỉ phơi bày mức độ gắn kết giữa hoạt động kinh doanh và các mạng lưới cực đoan, mà còn phát đi cảnh báo rõ rệt về ranh giới pháp lý mà doanh nghiệp không thể vượt qua khi hiện diện tại các khu vực chiến sự.

Trinh thám trên không trong thời đại mới

Trinh thám trên không trong thời đại mới

Trinh thám trên không đã và đang là một trong các nhân tố chủ đạo trong chiến tranh hiện đại. Sự xuất hiện dày đặc của nhiều mẫu máy bay không người lái (UAV) phục vụ công tác tình báo, theo dõi và do thám (ISR) trên chiến trường lại càng khẳng định vai trò của trinh thám trên không.

Mặt Trăng đang trở thành chiến trường quyền lực mới

Mặt Trăng đang trở thành chiến trường quyền lực mới

Sau hơn nửa thế kỷ, con người sắp in dấu chân trở lại Mặt Trăng. Tuy nhiên, “lục địa thứ 8” giờ đây đang chật chội hơn trước rất nhiều. Đấy không chỉ là cuộc đối đầu song phương giữa Mỹ và Liên Xô như thời Chiến tranh lạnh, mà đã trở thành một sân chơi đa cực với sự tham gia quyết liệt của nhiều quốc gia và cả những liên minh.

Khi AI vừa là mũi giáo vừa là tấm khiên?

Khi AI vừa là mũi giáo vừa là tấm khiên?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đang dần thoát ly khỏi vai trò công cụ hỗ trợ để trở thành tác nhân cốt lõi làm thay đổi diện mạo an ninh mạng toàn cầu. Từ khả năng tìm kiếm lỗ hổng bảo mật với tốc độ ánh sáng của các mô hình ngôn ngữ lớn đến những "tác nhân AI" tự vận hành cuộc tấn công, trí tuệ nhân tạo đang mang đến những thách thức chưa từng có trong lĩnh vực này.