Những đứa trẻ ham học ở chân núi Ngọc Linh

Dưới chân dãy Ngọc Linh, hằng ngày các em học sinh nơi rẻo cao này đến trường, đến lớp nỗ lực học hành, cùng nhau cảm nhận “mỗi ngày đến trường là một ngày vui”. Và để có được điều đó, các thầy, cô giáo đã tâm huyết, miệt mài với công việc “gieo chữ” của mình...

Từ sớm tinh mơ, rời TP Tam Kỳ bằng chiếc xe máy cà tàng, chúng tôi ngược đường rừng lên đến miền rẻo cao Trà Linh (Nam Trà My, Quảng Nam), thì trời đã gần trưa. Nhưng cái nắng vẫn chưa xua tan hết được sương mù giăng đầy lưng núi Ngọc Linh. Trường Tiểu học Ngọc Linh còn ẩn hiện giữa màn sương dày đặc. Lúc chúng tôi đến trường, các em học sinh đang ăn trưa. 

Bữa ăn cơm gạo trắng và đầy đủ cá, thịt. Thấy có khách đến, các em chào và tiếp tục ăn cơm trông rất ngon miệng. A Tin, học sinh lớp 5, khi được hỏi bữa ăn thế nào?, vừa gắp lát thịt heo luộc, em nhanh nhảu trả lời: “Ăn cơm ở trường ngon lắm chú à. Bữa nào cũng có cá, thịt. Chúng em đi học được ăn ngon hơn ở nhà nữa. Do đó, em cũng như các bạn rất háo hức được đến trường”…

Cô giáo Mai đang giảng bài cho học sinh Trà Linh.
Cô giáo Mai đang giảng bài cho học sinh Trà Linh.

Thầy là Nguyễn Thanh Hùng (SN 1979), Hiệu trưởng Trường Tiểu học Ngọc Linh, cho hay: Năm học này nhà trường có 43 giáo viên, trong đó 33 giáo viên bậc tiểu học, với 313 học sinh và 10 giáo viên bậc mầm non, với 171 học sinh. Ngoài cơ sở chính, Trường Tiểu học Ngọc Linh còn có 9 điểm trường tại các thôn bản xa xôi.

Thầy Hùng tâm sự rằng, ngày thầy mới đến, ngôi trường dưới chân dãy Ngọc Linh này vẫn còn là một ngôi trường nhỏ bé nằm ở thôn 3, cách trở giao thông đi lại. Nhận thấy việc trường nằm ở thôn 3 sẽ gây khó khăn cho học sinh các thôn khác mỗi khi đi học phải băng rừng, lội suối hàng giờ đồng hồ, nên thầy cùng Ban Giám hiệu nhà trường quyết tâm làm một công việc mang tính bước ngoặt, đó là dời trường đến nơi thuận tiện.

Với những lý lẽ đầy thuyết phục, năm 2011, chính quyền và ngành Giáo dục địa phương đồng ý cho dời trường từ thôn 3 ra điểm trường bây giờ… 

Đặc điểm riêng của xã Trà Linh là các thôn, nóc ở đây đều nằm lưng chừng núi. Vì vậy, dù đã có điểm trường mới khang trang song các em vẫn còn đi học rất vất vả. Thế nhưng, con em đồng bào Xê Đăng ở đất rừng này rất ham học. Các em chẳng nề khó khăn, mỗi ngày leo dốc cao, băng rừng rậm, lội suối sâu để được đến trường học hành. 

Nhận thấy điều này, từ năm học 2011-2012, Ban Giám hiệu nhà trường vận động phụ huynh ủng hộ ngày công, gỗ để làm nhà ăn, nhà bán trú cho học sinh. Sau gần 1 tháng, cuối cùng chỗ ăn, ở của học sinh Trường Tiểu học Ngọc Linh được hoàn thành trong sự hân hoan của tập thể giáo viên nhà trường cùng các bậc phụ huynh và hàng trăm học sinh. 

Một tiết học ngoài trời của học sinh Trường Tiểu học Trà Linh.
Một tiết học ngoài trời của học sinh Trường Tiểu học Trà Linh.

Để việc ăn uống của các học sinh được thuận tiện, nhà trường đã thuê 4 người phụ trách việc nấu ăn; đồng thời, để bữa ăn của các em được đảm bảo và an toàn, nhà trường đã đặt mua thức ăn từ TP Tam Kỳ chở lên. Và, từ những cố gắng của các thầy, cô giáo yêu nghề, yêu trẻ mà các em học sinh ở đây bữa ăn nào cũng có cá, có thịt rất đảm bảo. Chứng kiến các em ăn trưa ở trường mới thấy được ý nghĩa của việc này…

Như nhiều cô giáo miền xuôi hy sinh tuổi xuân vì sự nghiệp “trồng người” ở vùng cao Trà Linh, cô giáo Nguyễn Thị Tri (26 tuổi, giáo viên tiểu học ở điểm trường tại thôn 2, xã Trà Linh) đã phải vượt qua bao khó khăn từ việc ăn uống, đi lại, điều kiện sinh hoạt thường nhật. Để đến được điểm trường, phải đi bộ đường rừng mất hàng giờ đồng hồ, vậy mà với cô giáo có thân hình nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền hậu này, cười nhẹ nhàng nói: “Em đi lại nhiều nên quen rồi…”. 

“Lúc mới lên rẻo cao này, em nhớ nhà lắm. Em nhớ có một lần khóc vì nhớ nhà, các em học sinh biết được đã rủ nhau đi hái trái cây rừng về mang tặng em, nói “để cô giáo ăn cho đỡ buồn”. Cầm mấy trái cây rừng các em đưa cho, em thấy thương các em vô cùng, cảm nhận được tình cô trò thật ấm áp. Từ đó mà em cũng bớt nhớ nhà hơn và yên tâm với công tác giảng dạy”, cô Tri chia sẻ.

Cái khó nhất trong việc dạy chữ của thầy, cô ở Trà Linh là các tập tục của người Xê Đăng đã gây không ít khó khăn cho việc đến trường của học sinh. Ví như, nếu trong làng có người chết thì trẻ em sẽ không được ra khỏi làng trong vòng 3 ngày. Hay như mỗi khi làng tổ chức ăn trâu quê (làm lễ đâm trâu) thì trẻ em cũng phải ở nhà 3 ngày... Hiểu được những tập tục đó, các thầy, cô giáo thường xuyên xuống các bản làng để tuyên truyền, vận động phụ huynh bỏ hủ tục lạc hậu, cho con em đến trường học chữ. 

Nhờ những nỗ lực không mệt mỏi của các thầy, cô mà sĩ số học sinh đến trường luôn được ổn định. “Với các em học sinh trên này, chúng tôi luôn cố gắng làm sao để mỗi ngày đến trường của các em thực sự là ngày vui. Nếu không rất khó để giữ các em ở lại trường. Chính vì lẽ đó mà các thầy cô ngoài việc truyền dạy kiến thức cho các em, còn cần phải dỗ dành làm sao để các em vui tươi đến lớp”, thầy Hùng tâm sự.

Mà không chỉ “dỗ” học sinh, nhiều khi các thầy cô còn phải “dỗ” cả phụ huynh của các học sinh nữa. Nhiều khi học sinh bị ốm đau trong làng nhưng thầy cô phải lặn lội vào tận nơi đưa các em đến cơ sở y tế để khám chữa bệnh. Không những vậy, các thầy cô còn phải đưa cả phụ huynh học sinh bị ốm đi cùng, nếu không họ sẽ không chịu cho con họ đến cơ sở y tế. Cô giáo Hồ Thị Mai, người Xê Đăng, dạy tiếng Anh tại trường được 2 năm nay, bày tỏ rằng, hằng ngày cô vẫn đều đặn với phấn trắng, mực đen, miệt mài với công việc truyền dạy chữ cho con em đồng bào của mình. Vì đó là niềm vui, niềm hạnh phúc lớn lao của cô. “Em được học chữ và trưởng thành từ ngôi trường ở Trà Linh, bây giờ được truyền dạy lại những điều đã học cho con em đồng bào của mình, mong muốn góp phần giúp các em có được những thay đổi lớn trong nhận thức, làm thay đổi cuộc đời của chính mình trong tương lai…”.

Ngọc Thi

Các tin khác

Sinh kế dưới những tán rừng giữa đại ngàn Trường Sơn đang... mỏng dần

Sinh kế dưới những tán rừng giữa đại ngàn Trường Sơn đang... mỏng dần

Ở nơi đại ngàn Trường Sơn của xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị vẫn phủ một màu xanh trải dài đến tận chân trời, rừng từ lâu đã trở thành kho sinh kế của đồng bào Bru - Vân Kiều. Từ những sợi mây rừng, giọt mật ong, búp măng đến những chiếc lá thuốc giữa tầng cây cổ thụ…, những sản vật dưới tán rừng đã âm thầm nuôi sống bao thế hệ người dân bản địa.

Bài cuối: Làm thế nào để mở khóa những cửa biển bị bồi lấp?

Bài cuối: Làm thế nào để mở khóa những cửa biển bị bồi lấp?

Những lần khơi thông cửa biển Cửa Việt, Lý Hòa cho thấy nạo vét chỉ có thể giải quyết phần ngọn nếu không đi cùng các giải pháp căn cơ. Khi dòng chảy tự nhiên bị thay đổi, lượng cát bồi lắng vẫn tiếp tục tìm đường trở lại, đẩy các cửa biển vào vòng luẩn quẩn “khơi thông – bồi lấp – khơi thông”.

Bài 1: Luồng biển cạn, con đường mưu sinh bị chặn lại

Bài 1: Luồng biển cạn, con đường mưu sinh bị chặn lại

Từ Cửa Việt đến Lý Hòa, những cửa sông, cửa biển từng là lối ra khơi, nơi kết nối hoạt động khai thác thủy sản, vận tải biển và đời sống cư dân ven biển, đang bị bồi lấp nghiêm trọng. Khi luồng lạch bị thu hẹp, phía sau những doi cát không chỉ là những con tàu mắc cạn, mà còn là sinh kế của hàng nghìn người dân bị ảnh hưởng.

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Giữa vùng biển phía Đông tỉnh Quảng Trị, đảo Cồn Cỏ hiện lên như một chấm xanh giữa trùng khơi. Từ lâu, hòn đảo tiền tiêu này được biết đến như một pháo đài nơi đầu sóng, một địa danh ghi dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt. Hôm nay, bên cạnh giá trị về quốc phòng, chủ quyền, Cồn Cỏ đang viết tiếp câu chuyện mới về gìn giữ những giá trị của biển, bảo vệ hệ sinh thái và phát triển hài hòa với thiên nhiên.

Tìm đồng đội, nối những cuộc đoàn viên từ đại ngàn Trường Sơn

Tìm đồng đội, nối những cuộc đoàn viên từ đại ngàn Trường Sơn

Hơn nửa thế kỷ sau ngày đất nước thống nhất, công tác tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính liệt sĩ vẫn được các lực lượng chức năng kiên trì thực hiện. Trên những địa bàn từng là chiến trường ác liệt ở phía tây Quảng Trị, cán bộ, chiến sĩ ngày đêm lần tìm từng dấu tích đồng đội. Cùng với đó, lực lượng Công an đẩy mạnh thu nhận mẫu ADN thân nhân liệt sĩ, góp phần nối lại những cuộc đoàn viên còn dang dở sau chiến tranh.

Giữ hồn xưa bên dòng Ô Lâu

Giữ hồn xưa bên dòng Ô Lâu

Giữa miền quê ven sông Ô Lâu, xã Nam Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, làng cổ Hội Kỳ vẫn còn lưu giữ nhiều ngôi nhà rường hàng trăm năm tuổi – những dấu tích hiếm hoi của một không gian văn hóa xưa cũ còn sót lại. Sau hơn 5 thế kỷ hiện diện, những mái ngói rêu phong, cột kèo gỗ mít sẫm màu thời gian vẫn lặng lẽ đứng đó như một phần ký ức làng quê.

Nỗi đau sau song sắt của người mẹ lầm lỡ

Nỗi đau sau song sắt của người mẹ lầm lỡ

Cơn mưa chuyển mùa bất chợt đổ xuống cao nguyên, những hạt mưa lách qua khung cửa sắt, rơi lộp độp xuống nền xi măng lạnh. Trong góc buồng giam ở Trại tạm giam số 1 Công an tỉnh Lâm Đồng, phạm nhân Huỳnh Thị Thanh Thảo (SN 1985, trú xã Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng) lặng lẽ ngồi nhìn ra khoảng trời xám đục ngoài ô cửa nhỏ.

Hành trình trưởng thành của nữ phạm nhân hưởng chính sách khoan hồng

Hành trình trưởng thành của nữ phạm nhân hưởng chính sách khoan hồng

Biết mình là một trong những phạm nhân đủ điều kiện được hưởng chính sách khoan hồng của Đảng và Nhà nước trong đợt này, nữ phạm nhân Trần Ngọc Minh Anh (SN 2006, trú tại phường Lâm Viên – Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng) đã không giấu được những giọt nước mắt vỡ òa sau quãng thời gian dài sống trong day dứt và ân hận.

Nỗi đau ở Sông Lô và lời cảnh tỉnh không thể chậm trễ

Nỗi đau ở Sông Lô và lời cảnh tỉnh không thể chậm trễ

Chưa bao giờ ở xã Sông Lô, tỉnh Phú Thọ lại có đến nhiều đám tang cùng một lúc như vậy. Có tới 5 gia đình cùng chung một nỗi đau vô tận khi đột ngột mất đi người con trai yêu quý trong buổi chiều định mệnh. Lá vàng tiễn mái đầu xanh, tiếng khóc gọi tên con nghe quá xót xa.

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Tháng 5 về, nắng vàng như rót mật trên những sườn đồi phía Tây TP Đà Nẵng. Giữa màu xanh ngút ngàn của dãy Trường Sơn hùng vĩ, đồng bào các dân tộc lại rộn ràng chuẩn bị cho một ngày lễ đặc biệt trong trái tim mình: Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

Đổi thay, phát triển ở vùng căn cứ cách mạng Vùng Bưng 6 xã

Đổi thay, phát triển ở vùng căn cứ cách mạng Vùng Bưng 6 xã

Vùng Bưng 6 xã vốn là căn cứ cách mạnh gắn liền với những trang sử đấu tranh kiên cường của quân dân ta qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Đây không chỉ là căn cứ lưu giữ giá trị lịch sử, truyền thống yêu nước, Vùng Bưng đầy lau sậy, cỏ cây xưa kia nay vươn mình mạnh mẽ với tốc độ phát triển kinh tế, văn hóa, đô thị và công nghiệp.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ. Con đường đất đỏ dẫn xuống bến nước diễn ra lễ cúng hôm nay bỗng trở nên rộn ràng khác lạ!

Địa đạo Phú Thọ Hòa, biểu tượng của ý chí kiên cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân

Địa đạo Phú Thọ Hòa, biểu tượng của ý chí kiên cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân

Địa đạo Phú Thọ Hòa là một công trình quân sự trong lòng đất tại phường Phú Thọ Hòa, TP Hồ Chí Minh. Thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, địa đạo Phú Thọ Hòa là điểm trú ngụ của bộ đội chủ lực, được các đơn vị đặc công biệt động của cách mạng dùng làm bàn đạp tấn công vào nội thành Sài Gòn như: Trung đoàn Phạm Hồng Thái, Tiểu đoàn Ngô Gia Tự. Đồng thời, địa đạo cũng là cái nôi đảm bảo cho nhiều cán bộ quân dân chính đảng các cấp về dừng chân hoạt động tại đây.

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Chỉ hơn một giờ lênh đênh, còn tàu rời biển Cửa Việt (Quảng Trị) đã cặp đảo Cồn Cỏ. Tháng Tư, hòn đảo nhỏ hiện trước mắt chúng tôi xanh thẫm bởi rừng, lấp lánh bởi nắng và mang một vẻ bình yên rất riêng của vùng biển tiền tiêu. Nhưng điều khiến người ta ngạc nhiên không chỉ là vẻ đẹp ấy, mà là cảm giác Cồn Cỏ đang chuyển mình.

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hàng trăm người từng rời quê hương Hà Tĩnh, Nghệ An và nhiều nơi khác với hai bàn tay trắng, bắt đầu từ những ngày làm thuê nhọc nhằn ở vùng đất LangBiang (Lâm Đồng). Hôm nay, chính những con người ấy đã trở thành ông chủ, dựng xây cơ nghiệp vững chắc, góp phần viết nên câu chuyện hồi sinh ấn tượng cho vùng đất này.

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Ở dải đất phía Bắc Quảng Trị, men theo dãy Trường Sơn, những bản làng từng in dấu chiến tranh nay đang dần trở thành điểm đến hấp dẫn. Không còn chỉ là vùng đất của ký ức và chứng tích, nơi đây đang hiện diện trên bản đồ du lịch bằng chính bản sắc riêng – mộc mạc, chân thực và giàu trải nghiệm.

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Sau cơn bão số 10, 11 cuối năm 2025 cuốn trôi mùa màng, nhà cửa, xã Cần Yên (Cao Bằng) đang từng bước hồi sinh. Trên mảnh đất biên cương còn nhiều gian khó, mầm sống đã trở lại, niềm tin được vun bồi từ sự đồng lòng của nhân dân và sự kề vai sát cánh của lực lượng Công an, Biên phòng.

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nằm giữa dòng sông Tiền thơ mộng, cù lao Thới Sơn (thuộc phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp) không chỉ được ví như “viên ngọc quý” của du lịch miệt vườn mà còn là nơi lưu giữ nhịp sống chậm rãi, tách biệt với sự hối hả của thời đại số.

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Con đường vào các xã miền núi A Lưới - nằm ở phía Tây thành phố Huế - những ngày cuối năm vẫn còn sương giăng bảng lảng. Núi Trường Sơn đứng trầm mặc, rừng già xanh thẳm, bản làng nép mình bên sườn núi như bao đời nay. Nhưng phía sau vẻ tĩnh lặng ấy là một sự chuyển mình âm thầm mà bền bỉ - bắt đầu từ những con người được bà con gọi bằng cái tên thân thương: Già làng.