Người sáng lập ra IMF tế là điệp viên tình nguyện cho Liên Xô?

Trước khi xảy ra Thế chiến thứ II, trong thập niên 30, đã có nhiều hội nghị quốc tế được tổ chức để giải quyết những vấn đề tiền tệ thế giới nhưng tất cả đều không đưa ra được quyết sách nào vì không một quốc gia nào hướng đến một sự hợp tác với quy mô lớn chưa từng có với các quốc gia còn lại để xây dựng nên một hệ thống tổ chức tiền tệ mang tính cách tân và xây dựng một tổ chức điều hành hệ thống này.

Quy định bất thành văn

Mùa hè năm 1940, tư tưởng độc đáo và táo bạo của nhà kinh tế học Harry Dexter White  và John Maynard Keynes, người Anh, đã gần như trùng hợp khi đồng thời đưa ra dự thảo xây dựng một tổ chức tiền tệ quốc tế mà hành động của nó được giám sát thường xuyên bởi một tổ chức hợp tác chứ không phải bằng những hội nghị quốc tế "hữu danh vô thực".

Tuy nhiên, phải sau nhiều lần thương thuyết trong điều kiện khó khăn của thời chiến, cộng đồng quốc tế mới chấp nhận một hệ thống tiền tệ mới và một tổ chức để giám sát nó. Những thương thuyết cuối cùng về thành lập Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) đã diễn ra ở Bretton Woods, New Hamsphire, Mỹ vào tháng 7-1944. Bắt đầu từ ngày 1-3-1947, Tổ chức IMF chính thức đi vào hoạt động như một cơ quan chuyên môn của Liên Hiệp Quốc với 49 thành viên.

Harry Dexter White tuyên thệ trước Ủy ban HUAC tại phiên điều trần.

Harry Dexter White tuyên thệ trước Ủy ban HUAC tại phiên điều trần.

Tổng thống Mỹ Harry Truman lúc đầu đã định giao cho Dexter White làm lãnh đạo đầu tiên của IMF. Tuy nhiên, lý do chính mà Dexter White không trở thành người đứng đầu IMF- và kể từ đó không người Mỹ nào được đảm nhiệm vị trí lãnh đạo của tổ chức này- chính là từ những tiết lộ rằng, ông làm việc cho Liên Xô.

Đầu tháng 2-1946, Giám đốc FBI J. Edgar Hoover đã gửi một báo cáo đến tổng thống trong đó miêu tả Harry Dexter White là "một mắt xích giá trị trong một tổ chức tình báo ngầm của Liên Xô" và buộc tội ông cài gián điệp Liên Xô vào trong chính quyền Mỹ. Thế nhưng Ủy ban Ngân hàng và Tiền tệ của Thượng viện Mỹ do không biết gì về bản báo cáo này đã thông qua đề cử Harry Dexter White làm Giám đốc điều hành của Mỹ tại IMF vào ngày 5-2, một ngày sau khi bản báo cáo của Hoover đến tay Tổng thống Truman.

Sau khi đọc báo cáo của Hoover, Ngoại trưởng Mỹ James Byrnes đã đề nghị Tổng thống Truman rút lại đề cử; Bộ trưởng Tài chính Frederick Vinson thì muốn buộc Dexter White từ bỏ mọi vị trí trong bộ máy chính quyền. Tổng thống Truman tuy bán tín bán nghi nhưng cũng cảm nhận rằng, nếu không có bất cứ hành động nào theo lời khuyến cáo thì ông sẽ là người phải chịu trách nhiệm cho một vụ bê bối lớn. Nhưng nếu đề cử một người Mỹ khác vào vị trí này thì Nhà Trắng sẽ có lời giải thích hợp lẽ vì sao kiến trúc sư chính của Quỹ Tiền tệ quốc tế lại bị "thất sủng".

Bộ trưởng Tài chính Frederick Vinson đã gặp gỡ Keynes, lúc đó đã là thống đốc Anh ở cả IMF và Ngân hàng Thế giới. Ông nói rằng, Tổng thống Truman đã quyết định không bổ nhiệm Dexter White vào vị trí đứng đầu IMF và thay vào đó, sẽ đưa một người Mỹ vào vị trí giám đốc Ngân hàng Thế giới xuất phát từ "tư tưởng công bằng hiếm thấy" và rằng, sẽ là không "thích đáng nếu người Mỹ đứng đầu ở cả hai tổ chức".

Từ đó hình thành một quy định bất thành văn:  Người đứng đầu IMF là công dân thuộc châu Âu, còn người Mỹ sẽ lãnh đạo Ngân hàng Thế giới (WB). Tư tưởng này lập tức được các quốc gia đồng minh Mỹ hoan hỉ đón nhận, và một người Bỉ, Camille Gutt, đã trở thành lãnh đạo đầu tiên của IMF, trong khi Eugene Meyer, người Mỹ thì trở thành lãnh đạo đầu tiên của Ngân hàng Thế giới.

Ông Camille Gutt không phải là một chuyên gia kinh tế mà là một nhà báo kiêm luật sư nổi tiếng trong Thế chiến thứ II vì đã có công cứu đồng franc của Bỉ bằng cách bí mật chuyển số vàng dự trữ tại Ngân hàng Quốc gia Bỉ ra khỏi tầm kiểm soát của Đức Quốc xã.

Thế chiến thứ II kết thúc, Camille Gutt đã giúp chặn đứng tình trạng lạm phát của Bỉ với chiến dịch mang chính tên ông và đưa ra sáng kiến thành lập liên minh kinh tế Benelux (gồm các nước Bỉ, Hà Lan và Luxembourg), một trong những tổ chức tiền thân của Liên minh Châu Âu (EU) hiện nay. Hoa Kỳ tưởng như chắc chắn rằng, sẽ có thể để một người Mỹ phụ trách IMF sau khi Camille Gutt rời đi vào năm 1951, thế nhưng đến lúc đó thì vai trò của quỹ đã bị thay thế bởi Kế hoạch Marshall, và Washington thì đã thỏa mãn khi nắm giữ vị trí đứng đầu Ngân hàng Thế giới.

Thế nhưng mối quan hệ và thiện cảm của Harry Dexter White dành cho Liên Xô có ảnh hưởng gì đến hệ thống Bretton Woods? Những người từ lâu đã nghi ngờ ông cũng phải công nhận rằng, "ý tưởng thiết kế IMF" của Dexter White hoàn toàn không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy sự biến thể từ hệ thống tiền tệ của Liên Xô.

Điều khiến Dexter White gây chú ý hơn cả là ông rất quan tâm đến "những kẻ phá đám" người Liên Xô tại hội nghị. Thái độ phản bác của ông dành cho nhóm người này mạnh mẽ hơn hẳn so với bất kỳ đồng nghiệp Mỹ nào trong đoàn đàm phán, và cũng mạnh hơn rất nhiều so với các đại biểu châu Âu.

Lo rằng chính quyền Liên Xô sẽ không thông qua các hiệp định của hội nghị, 6 tháng sau, Dexter White đã đề xuất một khoản cho vay lãi suất thấp của chính phủ Mỹ trị giá 10 tỉ đôla cho Liên Xô nhằm tái thiết đất nước - gấp 3 lần số tiền hỗ trợ thời kỳ quá độ mà ông đã đề xuất cho Vương quốc Anh. Nhưng cuối cùng số tiền đó không được thông qua và đây là một trong những lý do chính khiến chính quyền Liên Xô quyết định không tham gia IMF và Ngân hàng Thế giới.

Cái chết bất ngờ

Harry Dexter White chỉ giữ vị trí Giám đốc điều hành của Mỹ tại IMF, nhưng thời gian tại chức của ông ở quỹ rất ngắn- ông từ chức vào mùa xuân năm 1947. Sau 13 năm ở Washington, ông đã tuyệt vọng với tình trạng quan hệ Mỹ-Xô và hoàn toàn vỡ mộng với một "đảng Dân chủ không còn có thể tiếp tục đấu tranh vì hòa bình và vì một nước Mỹ tốt đẹp hơn".

Nữ điệp viên hai mang Elizabeth Bentley.
Nữ điệp viên hai mang Elizabeth Bentley.

Ông dành sự công khai ủng hộ cho Henry Wallace, từng là Phó tổng thống trong nhiệm kỳ của Tổng thống Roosevelt và ra tranh cử tổng thống Mỹ năm 1948 với tư cách là ứng viên của đảng Tiến bộ (Progressive Party).

Từng giữ chức Bộ trưởng Thương mại trong chính quyền Tổng thống Truman, Henry Wallace đã ngày càng đối kháng với tổng thống của mình vì chính sách cứng rắn đối với chính phủ Liên Xô và việc này đã khiến Tổng thống Truman phải sa thải ông. Các sử gia cho rằng, nếu Henry Wallace đắc cử Tổng thống năm đó thì Dexter White chắc chắn sẽ được giao chức Bộ trưởng Tài chính. Nhưng trong kỳ bầu cử ấy, ông Wallace thất bại thảm hại.

Mùa hè năm 1948, từ những lời khai của nhà báo Whittaker Chambers và lời thú nhận của Elizabeth Bentley, Harry Dexter White bị FBI chỉ đích danh "là một điệp viên của Liên Xô". Elizabeth Bentley là điệp viên nội gián người Mỹ làm việc cho tình báo Liên Xô từ năm 1938-1946.  Bất mãn từ sau vụ bị nghi ngờ làm một nguồn tin khá quan trọng bị vô hiệu, nữ điệp viên này bắt đầu trở thành điệp viên hai mang từ năm 1940, và đến năm 1947, bà ta đã tiết lộ cho FBI danh sách điệp viên liên quan đến hàng trăm người trên lãnh thổ nước Mỹ.

Vào ngày 13-8-1947, Harry Dexter White phải ra điều trần trước Ủy ban Hạ viện điều tra hoạt động chống phá nước Mỹ (HUAC). Ngoài những thành viên của HUAC, buổi điều trần còn có sự dự khán của hàng trăm phóng viên các hãng thông tấn và báo chí. Bằng phong thái điềm tĩnh như thường thấy, Harry Dexter White sau thủ tục tuyên thệ đã dõng dạc tuyên bố mình là một người Mỹ trung thành với truyền thống tiến bộ.

Ông nói: "Tín điều của tôi chính là tín điều của nước Mỹ. Tôi tin vào tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do suy nghĩ, tự do báo chí, tự do phê bình và tự do đi lại…Tôi tin vào sự tự do lựa chọn đại diện trong chính quyền của người dân, không bị khống chế bởi súng ống hay đội ngũ mật vụ. Tôi phản đối việc lạm dụng quyền lực một cách cảm tính và phi lý từ bất cứ nguồn nào hay để chống lại bất cứ cá nhân hay tổ chức nào…Những nguyên tắc này là hết sức linh thiêng, là nền tảng cơ bản cho xã hội Mỹ của chúng ta, và tôi tin chúng tồn tại thật sự trong đời sống, chứ không phải chỉ là những lời sáo rỗng trên giấy…".

Chờ cho tràng pháo tay ủng hộ nhà kinh tế chiến lược của nước Mỹ lắng xuống,  nghị sĩ đảng Cộng hòa Richard Nixon, khi ấy 35 tuổi, đặt câu hỏi "bẫy" Dexter White vào tội khai man trước tòa rằng, có dám khẳng định chưa từng bao giờ gặp Whittaker Chambers? Rất khôn khéo, Dexter White chỉ trả lời là ông "không nhớ là đã từng gặp Chambers".

Khi được đưa cho xem một danh sách với những cái tên bị nghi ngờ là gián điệp Liên Xô được đánh dấu màu xanh, Dexter White sau một hồi chăm chú nhìn vào rồi ngẩng lên hóm hỉnh nói: "Dấu màu đỏ sẽ thích hợp hơn với tôi!". Cả khán phòng lại vang lên hàng tràng cười và tiếng vỗ tay, chúng vô tình giúp cho thần kinh của ông giãn ra vì đang phải chịu một áp lực cực kỳ lớn.

Ngày hôm sau, cũng với vẻ ngoài bình thản, Dexter White mang túi hành lý nhẹ lên tàu đi về nhà nghỉ hè của mình ở New Hampshire. Trên đường đi, ông đã phải liên tục chịu các cơn đau ngực khủng khiếp. Đến nơi, người nhà phải gọi bác sĩ và ông nhận được lời chẩn đoán đó là một cơn đau tim nghiêm trọng, cần phải tuyệt đối tĩnh dưỡng. Nhưng đến tối hôm sau, Dexter White trút hơi thở cuối.

Lời đồn đoán lan ra gần như ngay lập tức kiểu như Dexter White đã bị gián điệp Liên Xô thanh toán sau khi họ phát hiện ông có ý định chạy trốn đến Uruguay. Luồng chỉ trích, lên án còn nhằm vào Ủy ban Hạ Viện điều tra hoạt động chống phá nước Mỹ vì Dexter White do không chịu nổi áp lực của phiên điều trần đã bị cơn đau tim tấn công…

Bí mật hé lộ

Sự ra đi đột ngột của người sáng lập IMF lắng xuống trong hơn 2 năm nhưng bất ngờ được khơi lại vào ngày 26-1-1950. Nghị sĩ Richard Nixon, người trong phiên điều trần năm 1947 đã vuột mất "con mồi" Harry Dexter White đã tiết lộ với Hạ viện rằng, ông ta có trong tay bản copy văn bản viết tay của Dexter White mà nhà báo Whittaker Chambers đã giao cho Bộ Tư pháp. Văn bản gốc là một bản 4 trang, Dexter White ghi chép tay trên hai mặt giấy, bao gồm các thông tin từ ngày 10-1 đến ngày 15-2-1938.

Kết quả phân tích chữ viết của FBI và Cơ quan đặc trách Cựu chiến binh lúc đó đã xác nhận người viết đúng là Dexter White. Bản ghi chép tổng hợp các thông tin chính xác và bình luận về các chức vụ của Bộ Tài chính và Bộ Ngoại giao có liên quan đến chính sách đối ngoại và các vấn đề quân đội. Nội dung bản ghi chép còn bao gồm chi tiết các cuộc trao đổi riêng giữa đại sứ Mỹ tại Pháp với các lãnh đạo nước này về các dự tính của họ đối với Liên Xô và Đức; các khả năng hành động của Mỹ đối với Nhật Bản và tiết lộ của Dexter White liên quan đến chỉ thị của tổng thống đối với bộ trưởng tài chính và kế hoạch chiến tranh kinh tế với Nhật Bản…

Sau khi Thế chiến thứ II nổ ra vào năm 1939, Mỹ bắt đầu thu thập tất cả các bản điện tín gửi vào và ra khỏi nước mình, đây là việc làm bình thường ở bất kỳ quốc gia nào vào thời chiến. Bản điện tín mã hóa phức tạp của Liên Xô không thể giải mã được trong suốt mấy năm liền, đến lúc dòng tin đầu tiên được giải mã thì đã là năm 1946. Tổng cộng có 18 bản điện tín được giải mã có nhắc đến Harry Dexter White dưới hàng loạt các mật danh khác nhau, bắt đầu từ ngày 16-3-1944 đến ngày 8-1-1946.

Một bản điện tín khác vào năm 1945 đã mô tả việc White nói với một liên lạc viên Liên Xô người Mỹ rằng, Moscow có thể có được các điều kiện khoản vay có lợi hơn từ Washington so với những gì mà họ muốn. Ở một bức khác có các bằng chứng xác nhận Dexter White đã lợi dụng vị trí của mình để bổ nhiệm hoặc tác động việc bổ nhiệm các nhân vật thân Liên Xô vào làm việc trong chính quyền Mỹ.

Đến năm 1997, khi xem xét lại các bản điện tín sau hơn 50 năm kể từ những lời khai nhận tội gián điệp gây sốc của Whittaker Chambers và Elizabeth Bentley, một ủy ban Thượng viện Mỹ đứng đầu bởi thượng nghị sĩ Daniel Moynihan đã kết luận: "Tội đồng phạm gián điệp của Harry Dexter White xem như đã được khẳng định".

Quang Hiếu (Lược dịch từ quyển "The Battle of Bretton Woods: John Maynard Keynes, Harry Dexter White, and the Making of a New World Order" của Benn Steil)

Các tin khác

Cổ phục Việt góp phần thu hút khách du lịch, quảng bá hình ảnh Việt Nam.

Cổ phục Việt - Từ bảo tàng ra phố

Từ những hiện vật lặng lẽ trong bảo tàng đến các không gian văn hóa, di tích và mạng xã hội, cổ phục Việt đang có một hành trình trở lại đầy ấn tượng. Sự hồi sinh ấy đến từ những con người đang biến cổ phục thành chiếc cầu nối với quá khứ, để di sản không dừng lại ở ký ức mà tiếp tục sống trong hiện tại bằng những cách rất mới.

Nước mắt của mẹ và "chìa khóa"... ADN

Nước mắt của mẹ và "chìa khóa"... ADN

Trong những ngày tháng Bảy tri ân, khi cả dân tộc đang hướng về Ngày thương binh - liệt sĩ (27/7) với tấm lòng tri ân sâu sắc trước những hy sinh cao cả của các anh hùng liệt sĩ, tại tỉnh Quảng Ngãi, lực lượng Công an tỉnh đang triển khai Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ với tất cả sự khẩn trương, trách nhiệm và lòng thành kính. Những giọt máu, những mẫu sinh phẩm được lấy đi không chỉ là dữ liệu khoa học, mà là niềm hy vọng, nhóm lên ngọn lửa đoàn tụ cho biết bao gia đình mòn mỏi đợi chờ suốt nhiều thập kỷ qua.

Hành trình thế kỷ của cựu chiến binh Semyon Lyulko

Hành trình thế kỷ của cựu chiến binh Semyon Lyulko

Lịch sử Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại thường được ghi dấu bằng những trận đánh lớn và tên tuổi của các anh hùng. Nhưng phía sau những tấm bản đồ chiến dịch đồ sộ là sự cống hiến và chiến công của hàng triệu con người. Nhân kỷ niệm 85 năm ngày phát xít Đức tấn công Liên Xô (22/6/1941 - 22/6/2026), xin trân trọng giới thiệu câu chuyện về người lính cận vệ Semyon Lyulko - một mảnh ghép bình dị góp phần làm nên chiến thắng vĩ đại.

Chiến trường trên màn hình điện thoại

Chiến trường trên màn hình điện thoại

Một ứng dụng nhắc giờ cầu nguyện ở Iran bất ngờ phát đi thông điệp kêu gọi buông vũ khí giữa lúc chiến sự leo thang. Vụ việc cho thấy chiến tranh hiện đại không chỉ đánh vào căn cứ quân sự hay mạng lưới chỉ huy, mà còn len vào những không gian riêng tư nhất của đời sống số: màn hình điện thoại, thói quen hằng ngày và cả niềm tin tôn giáo.

Mất tích 28 ngày, ám ảnh suốt gần 3 thế kỷ

Mất tích 28 ngày, ám ảnh suốt gần 3 thế kỷ

Đêm 29/1/1753, Elizabeth Canning, một cô hầu gái 18 tuổi ở London, trở về nhà sau 28 ngày mất tích. Người cô gầy rộc, chân không giày, đầu quấn một mảnh vải thấm máu. Cô kể rằng mình bị cướp, rồi bị đưa đến một căn nhà ở Enfield Wash, bị một phụ nữ người Romani nhốt trên gác xép suốt gần một tháng. Lời khai ấy khiến một người bị kết án tử hình, chia London thành hai phe và cuối cùng đưa chính Elizabeth ra tòa vì tội khai man.

Bài cuối: Những cú lừa ngoạn mục

Bài cuối: Những cú lừa ngoạn mục

27 chuyên án. Gần 1.000 tên gián điệp biệt kích bị bắt, tiêu diệt. Hàng trăm tấn vũ khí, thuốc men, nhu yếu phẩm bị thu giữ. Và CIA, trong suốt hơn 10 năm đó, không biết mình đã thua. Tất cả bắt đầu từ 4 người ngồi trong khoang tối của chiếc C-47.

Bài 2: Chuyên án CM12 - Lưới giăng ngoạn mục

Bài 2: Chuyên án CM12 - Lưới giăng ngoạn mục

Chuyện xảy ra cách đây trên 40 năm trên miền đất cực Nam Tổ quốc tại Hòn Đá Bạc, thuộc xã Bình Khánh Tây, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau, trở thành huyền thoại và chiến công của lực lượng An ninh nhân dân Việt Nam trong sự nghiệp bảo vệ an ninh Tổ quốc.

 Bài 1: Trường kỳ mai phục - Bí ẩn Chuyên án C30

Bài 1: Trường kỳ mai phục - Bí ẩn Chuyên án C30

Ngày 22/8/1954, 16 người rời Hải Phòng. Họ xuống tàu ra vịnh Hạ Long, lên chiến hạm 125 của Pháp, nhìn bờ biển Việt Nam nhạt dần phía sau mạn tàu. Một tuần trên biển. Rồi đảo Okinawa, nơi nhân viên tình báo Mỹ chờ sẵn để khám sức khỏe, lấy lý lịch, loại bớt 3 người không đủ tiêu chuẩn. Số còn lại lên máy bay chở thẳng đến đảo Guam ngoài khơi Thái Bình Dương.

Những hồ sơ cùng được giải mã

Những hồ sơ cùng được giải mã

Trung tuần tháng 3/2025, Mỹ đã công bố những tài liệu cuối cùng liên quan đến vụ ám sát Tổng thống John F. Kennedy tại Dallas năm 1963. Nhân sự kiện trên, tạp chí Chuyện xứ người (ODC) Mỹ cập nhật nhiều hồ sơ còn “thú vị hơn” cả vụ ám sát JKF đã được CIA giải mã “toàn tập”.

Ngăn chặn ma túy ngay từ cơ sở

Ngăn chặn ma túy ngay từ cơ sở

Vừa tiếp giáp với trung tâm kinh tế lớn nhất cả nước đó là TP Hồ Chí Minh, lại có gần 369km đường biên giới tiếp giáp với nước bạn Campuchia nên Tây Ninh luôn tiềm ẩn phức tạp do các đối tượng tội phạm luôn rình rập tuồn ma túy qua biên giới để tiêu thụ tại chỗ và trung chuyển đến các tỉnh thành lân cận tiêu thụ.

Những thi thể trong vườn táo nhà Bender…

Những thi thể trong vườn táo nhà Bender…

Mùa xuân năm 1873, một nhóm người dân ở hạt Labette, Kansas, kéo đến khu đất bỏ hoang của gia đình Bender, mang theo cuốc, xẻng và những dự cảm chẳng lành. Họ xới tung mảnh vườn táo phía sau căn nhà gỗ bỏ hoang, nơi gia đình Bender từng mở quán trọ ven đường, đón khách vào ăn uống, nghỉ ngơi rồi biến mất.

“Dùng người và phương tiện của địch để đánh lại địch” (bài cuối)

“Dùng người và phương tiện của địch để đánh lại địch” (bài cuối)

Cách mạng Tháng Tám thành công, lực lượng an ninh, dù mới thành lập, nhưng đã liên tiếp lập nhiều chiến công. Không chỉ trấn áp, triệt phá, xóa sổ hàng chục ổ nhóm, băng đảng, tổ chức câu kết với thực dân Pháp hoạt động chống phá cách mạng, lực lượng An ninh nói chung và lực lượng phản gián nói riêng đã tương kế tựu kế, sử dụng điệp viên do Pháp huấn luyện để đánh lại chính tổ chức của chúng.

Những chuyên án lật ngược thế cờ (bài 2)

Những chuyên án lật ngược thế cờ (bài 2)

Như bài trước chúng tôi đã đề cập, lợi dụng tình hình cách mạng mới thành lập còn non trẻ, bọn phản cách mạng trong nước đua nhau ngóc đầu dậy chống phá chính quyền. Hàng chục tổ chức và đảng phái phản động vừa có thực lực, vừa được các đội quân xâm lược nuôi dưỡng, chỉ đạo, âm mưu cướp chính quyền, trong đó phải kể đến các cá nhân, tổ chức làm việc cho địch nhưng đã tìm cách chui vào nội bộ của ta để hoạt động gián điệp.

Chiến công phá vụ án nhà số 7 phố Ôn Như Hầu (bài 1)

Chiến công phá vụ án nhà số 7 phố Ôn Như Hầu (bài 1)

Vụ án số 7 phố Ôn Như Hầu ngày 12/7/1946 là chiến công xuất sắc, minh chứng tiêu biểu nhất về những đóng góp của lực lượng An ninh trong những thời khắc lịch sử giành và giữ chính quyền non trẻ của dân tộc, là mốc son chói lọi thể hiện vai trò hết sức to lớn của lực lượng An ninh nhân dân.

Bí mật về đội cận vệ trinh nữ của vua Xiêm

Bí mật về đội cận vệ trinh nữ của vua Xiêm

Huyền thoại về các nữ chiến binh Amazon dũng mãnh đã trở thành một phần của văn hóa thế giới từ thời cổ đại. Những câu chuyện này không ngừng kích thích trí tưởng tượng của các nhà nghiên cứu và giới nghệ sĩ, là tâm điểm của các cuộc tranh luận học thuật. Tuy nhiên, ẩn sau các truyền thuyết nổi tiếng là một trang sử hoàn toàn có thật. Đó là đội nữ cận vệ đã hàng thế kỷ bảo vệ các vị vua Xiêm La - tiền thân của Thái Lan ngày nay.

Vụ bê bối tên lửa Titan của Mỹ năm 1980

Vụ bê bối tên lửa Titan của Mỹ năm 1980

Trong số những sự cố tên lửa tai hại vì sơ suất của con người trong lịch sử khí tài của nhân loại, có sự cố vũ khí hạt nhân ở Damascus năm 1980. Rất may, chưa gây nổ đầu đạn, nếu không sẽ là “thảm họa Chernobyl nước Mỹ”.

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Nhắc đến vị vua anh hùng Quang Trung, hậu thế nhớ ngay đến hình ảnh oai hùng vẫn được miêu tả khi nhà vua ngồi trên bành voi, trực tiếp chỉ huy binh sĩ đánh đồn Ngọc Hồi hay hạ thành Thăng Long mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789. Nói đến ngựa với nhà vua, người ta lại nhớ đến giai thoại về việc nhà vua sai ngựa trạm đem một cành đào Nhật Tân gửi về Phú Xuân tặng Hoàng hậu Ngọc Hân.

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Từ ngày 1/3/2026, mỗi bất động sản tại Việt Nam sẽ có một “căn cước” riêng dưới dạng mã định danh điện tử. Chủ trương này được kỳ vọng tạo ra bước ngoặt về minh bạch hóa thị trường, kiểm soát dòng tiền và hạn chế đầu cơ.