Đi Nam bằng tàu không số

Bài cuối: Cập bến Rạch Gốc

Đã mấy lần được báo chuẩn bị lên đường, nhưng đến phút chót lại hoãn. Anh Phạm Hùng đang phải nằm bệnh viện, vì một chân có hiện tượng bị teo nhỏ hơn chân kia. Tôi thường vào bệnh viện thăm, và hỏi việc đi.

Anh Phạm Hùng cho biết đã chọn được đội tàu, nhưng chờ lúc Hạm đội 7 của Mỹ dãn ra là đi ngay. Một tối, tôi được báo đến gặp anh Lê Duẩn tại nhà riêng. Hầu hết buổi gặp, anh Lê Duẩn nói, dặn dò. Ngoài những việc của ngành Công an, còn nhắn việc để nói lại với Trung ương Cục. Đảng đoàn Bộ Công an đã tổ chức cơm tiễn, vợ tôi cũng dự.

Một tối, Ban Bí thư mời đến ăn cơm. Có anh Lê Đức Thọ, Lê Toàn Thư là những đồng chí theo dõi cán bộ cho miền Nam. Gia đình tôi, ngoài vợ chồng tôi, còn có bố mẹ tôi và chú Lê Văn Lương của tôi. Gặp anh Phạm Hùng ở bệnh viện, tôi kể lại. Thì anh Phạm Hùng nói là anh ấy báo cho Ban Bí thư cần tổ chức, vì trong ngành Công an tôi là người có cấp cao nhất từ trước đến lúc đó đi Nam.

Bài cuối: Cập bến Rạch Gốc -0
Đồng chí Nguyễn Tài và vợ thăm lại Bến tàu không số ngày 9/6/2009.

Cuối cùng, thì tôi cũng được báo chuẩn bị lên đường; và lần này là chắc chắn.

Trong Bộ, tôi đã bàn giao xong cho anh Viễn Chi một cách rất chu đáo. Đã đưa dư luận tôi chuẩn bị đi học dài ngày ở Liên Xô. Trong gia đình cũng thống nhất cách nói đó với các con tôi, đề phòng chúng còn nhỏ, lỡ làm lộ. Anh em trong Cục Bảo vệ chính trị, có lẽ đều đoán được, nhưng theo nguyên tắc bí mật, không ai nói ra; tuy vậy anh em đều nhìn tôi với con mắt tỏ ra là họ biết. Một buổi nghỉ trưa (khi đó chưa làm thông tầm như bây giờ, ai nấy về ăn trưa rồi đến làm buổi chiều), các đồng chí Cục Phó của tôi mời tôi ở lại trưa ở cơ quan. Có anh Sanh Châu, anh Sỹ Huynh, anh Kim Tấn; các anh đó nói vì phải giữ bí mật, không thể cùng nhau đi đến nơi nào đó ăn cơm tiễn tôi, nên đành mang đồ nguội đến ăn ở cơ quan.

Ngày đi đã được quyết định là 21/3/1964. Tôi vào bệnh viện để thăm và từ biệt anh Phạm Hùng. Anh ôm hôn tôi, rưng rưng nước mắt; dặn tôi cố gắng nhanh chóng làm quen với tình hình trong Nam.

Chiều 20/3/1964, bố mẹ tôi ở Võng Thị xuống nhà tôi ở cơ quan, và ngủ đêm lại đó. Hôm sau, vợ chồng em gái tôi cũng tề tựu ở nhà tôi. Các con tôi được nghỉ học, ở nhà với bố. Bữa cơm chia tay trưa đó, mẹ tôi nấu canh cá dấm mà tôi ưa thích; nhưng không ai muốn ăn. Trưa 21/3/1964, nghỉ một lát là đến giờ lên đường. Hai xe ô tô du lịch đã chờ sẵn. Đồ đạc đã xếp lên xe. Lần lượt, anh Hoàn, rồi từng đồng chí trong Đảng đoàn Bộ, là những anh em đã cùng sát cánh với tôi từ khi bắt đầu thành lập Đảng đoàn Bộ Công an năm 1957, chụp ảnh kỷ niệm với tôi. Từng người ôm hôn tôi trước khi chia tay. Từ cửa sổ nhà tôi nhìn sang nhà anh Hoàn, gia đình tôi cùng trông sang. Tôi vẫy chào gia đình một lần nữa.

Bài cuối: Cập bến Rạch Gốc -0
Giấy Chứng minh thư giả của đồng chí Nguyễn Tài khi hoạt động ở chiến trường miền Nam.

Lên xe khoảng 14 giờ.  Anh Ngô Ngọc Du lúc đó là Thứ trưởng phụ trách Tổ chức, anh Nguyễn Quang Việt là Thứ trưởng, Chính ủy Công an vũ trang, cùng lên xe đi tiễn. Đến Hải Phòng, vào Bộ Tư lệnh Hải quân. Ra bến ở Đồ Sơn, thuyền trưởng gặp, dặn nguyên tắc bí mật, không hỏi tên nhau, gọi nhau bằng thứ. Đóng giả tàu đánh cá, nếu gặp kiểm soát, tàu có vũ khí tự vệ; và nếu bị lộ, thì cuối cùng phải cho nổ tàu. Anh em dặn chúng tôi, là sẽ bị say sóng, nôn oẹ là bình thường; nhưng phải cố gắng ăn, muốn ăn bao nhiêu cũng được, để lấy lại sức.

Tàu đi ở hải phận quốc tế, nhưng thấy tàu buôn hay tàu lạ, đều tránh. Ban đêm, có khi gặp tàu biển loại lớn, tôi thấy tàu chúng tôi như một người đứng ở chân một tòa nhà cao tầng, sáng choang. Ban ngày, nhìn đại dương mênh mông, tàu mình chỉ như một dấu chấm nhỏ. Vậy mà tàu vẫn nổi, vẫn đi. Chúng tôi chịu sóng gió mất mấy ngày. Đến một hôm, thuyền trưởng báo là sóng êm, cấp 3 hoặc 4, anh em có thể ra boong ngồi chơi. Tôi thấy anh em lấy súng đạn ra lau chùi. Hỏi thì được biết tàu đã vượt qua vĩ tuyến 17; tuy vẫn ở hải phận quốc tế.       

Tàu chúng tôi đi có nhiệm vụ vào bến ở Trà Vinh. Nhưng việc đầu tiên xảy ra là, đáng lẽ phải đi ngoài đảo Lý Sơn, thì chúng tôi đã đi giữa đảo đó với đất liền. Một sáng, ước chừng tàu đã đến địa phận Nam Bộ; chúng tôi thấy từ xa một tàu đánh tín hiệu đèn, hỏi tàu chúng tôi. Thuyền trưởng cho lệnh không trả lời; và cho tàu quay thẳng hướng chạy ra hải phận quốc tế, để tránh tàu lạ. Thì ra, đáng lẽ phải đi phía ngoài Côn Đảo, thì tàu chúng tôi đã đi nhầm vào giữa Côn Đảo và Vũng Tàu. Con tàu đánh tín hiệu đèn hỏi tàu chúng tôi, có thể là tàu tuần tiễu của địch…

Do thấy khả năng là khó lòng vào đúng bến Trà Vinh nên thuyền trưởng cho điện về Bắc báo cáo tình trạng của tàu, và xin được vào bến Rạch Gốc ở Cà Mau, mà anh em đã quen, và có được ngọn đèn biển Hòn Khoai làm chuẩn. 

Đêm đó, tàu thử vào lại Trà Vinh. Đêm, chỉ thấy một vệt đen chạy dài dọc bờ. Có lẽ là rặng dừa. Nhưng lấy gì phân biệt với Bến Tre? Thuyền trưởng quyết định quay tàu ra, và đợi lệnh. Lại một ngày căng thẳng ngoài biển khơi. Vừa chờ tối. Vừa chờ lệnh. Cuối cùng, cơ yếu báo là đã được chấp nhận vào Rạch Gốc.

Tàu theo hướng Nam đi thêm, đồng thời chờ tối. Tính toán giờ, thuyền trưởng cho lệnh chạy vào bờ. Và chú ý quan sát tìm đèn biển Hòn Khoai làm chuẩn. Tối. Tàu đã vào gần đất liền. Nhưng vẫn không thấy đèn Hòn Khoai. Anh em có người đoán hay là nhầm vào cửa Sông Hậu. Vào gần bờ, bỗng nhiên bị mắc cạn. Thì ra lúc đó, nước còn ròng, chưa lên lại. Anh em người sào, người lội hẳn xuống nước, thăm dò. Thuyền trưởng cho lệnh phải tìm cách quay ra biển xa; đề phòng gặp địch.

Bài cuối: Cập bến Rạch Gốc -0
Đồng chí Nguyễn Tài thăm lại gia đình bà Hai Dĩa ngày 7/3/1990.

Loay hoay mãi, có lẽ cũng là lúc nước đã lớn, tàu xoay được, mũi quay ra khỏi vùng nước đục. Rồi cứ thế từ từ, tàu quay được ra xa. Chỉ ra khỏi chỗ lầy khoảng 1 km, anh em bỗng reo lên. Đã thấy ánh đèn của Hòn Khoai. Thì ra, chỗ mà tàu vừa vào bị vướng một doi đất, nó che lấp mất đèn biển Hòn Khoai. Thế là chắc ăn rồi. Mọi người yên tâm, phấn khởi. Gặp bữa hú vía.

Tàu tiếp tục chạy một cách tự tin. Đến khuya, thuyền trưởng cho lệnh chạy vào sát bờ để dễ tìm Rạch Gốc, là bến định vào. Chạy dọc bờ biển hồi lâu, bỗng thấy từ trong bờ có ánh đèn, lúc xanh, lúc đỏ, không đều nhau. Rõ ràng là người của bến đón, đánh tín hiệu hỏi. Thuyền trưởng cho lệnh đánh đèn tín hiệu của tàu trả lời. Sau đó, vì đã quen bến, thuyền trưởng cho tàu rẽ vào một lùm cây.

Tàu giảm tốc độ, rồi dừng lại. Một chiếc xuồng nhỏ cập tàu, và tàu thả thang dây cho người ở xuồng lên tàu. Té ra người quen. Người đó, anh em trên tàu gọi là anh Ba Cụt, vì một tay bị cụt. Sau có người nói với tôi, anh Ba Cụt đã từng đi thuyền ra Bắc với các đồng chí lãnh đạo, không chịu nổi sự đàn áp của chính quyền Ngô Đình Diệm, ra Bắc xin Trung ương cho vũ trang đấu tranh. Nay lại trở về quê hương, làm nhiệm vụ ở bến, đón các chuyến tàu chở vũ khí tiếp tế cho phong trào miền Nam.

Hàn huyên một chút, anh Ba Cụt mới nói rằng tàu các anh trả lời sai tín hiệu. Lẽ ra phải bắn. Nhưng thấy dạng tàu đúng là của ta, nên trong bờ không bắn, đợi vào xem sao. Lại một phen hú vía. Không hiểu liên lạc điện đài ra sao. Tàu chúng tôi vào bến này, là đã được trên đồng ý rồi kia mà! Anh Ba Cụt cho biết hôm nay, cũng đón một tàu. Vậy là tàu kia cũng sắp đến. Quả nhiên, chỉ một lát sau, có một tàu nữa  vào. Sau này, khi về đến khu 9, tôi được biết tàu vào sau tàu chúng tôi là tàu chở anh Lê Đức Anh. Tàu đó đi trước chúng tôi, nhưng vì lý do nào đó phải nghỉ lại dọc đường. Thành ra đi trước, mà lại đến sau. Cuối cùng đều đến được đích. Chuyến đi mất khoảng 7-8 ngày. Anh em ở bến đưa chúng tôi đến chỗ nghỉ. Còn vũ khí thì huy động lực lượng bốc dỡ. Nơi tạm trú của chúng tôi là những chòi, làm trên cây đước. Đi từ chòi nọ sang chòi kia, phải đi bằng "cầu khỉ", cũng làm bằng những cây đước. …Tôi còn bị tình trạng người ta gọi là "say sóng đất". Ngồi, nằm, đứng, cứ thấy trời đất nghiêng ngả, y như lúc còn ở trên tàu. Mất mấy ngày như vậy rồi mới ổn định.

Sau 11 năm sống và hoạt động ở Nam bộ, dần dần tôi hiểu tương đối đầy đủ hơn về miền đất ruột thịt này của Tổ quốc. Nhưng tôi không sao quên được những hình ảnh khi lần đầu tiên đặt chân đến mảnh đất cực Nam này; mảnh đất biết bao đau thương và anh dũng, đồng thời cũng nhiều huyền thoại này. Một giai đoạn chiến đấu mới trong đời hoạt động cách mạng của tôi bắt đầu từ nơi đây.

Sau 30/4/1975, mãi đến năm 1990, tôi mới có dịp đến lại Cà Mau. Bí thư Tỉnh ủy Minh Hải lúc đó là anh Tư Hườn… Anh cho người đưa tôi về Năm Căn. Năm ấy chưa làm xong đường ô tô từ Cà Mau đi Năm Căn, nên vẫn phải đi xuồng máy, mất gần nửa ngày. Năm Căn đã thay đổi quá nhiều so với năm 1964, khi tôi đến đó. Các đồng chí ở Huyện đã giúp đưa tôi về Rạch Gốc, đến thăm nhà đồng chí Hai Dĩa, người phụ trách bến Rạch Gốc năm 1964; đã đón nhiều con tàu tiếp tế vũ khí cho miền Nam, trong đó có con tàu đưa tôi lần đầu tiên đến miền Nam thân yêu, tại Đất Mũi, điểm cực Nam của nước ta. Anh Hai không còn. Chị Hai tiếp tôi, ôn lại chuyện xưa. Tôi thắp hương trên bàn thờ anh Hai, tưởng nhớ đến người đã khuất.

Những hình ảnh của 26 năm về trước hiện lên trong tâm trí tôi. Đồ Sơn, Rạch Gốc, đường Hồ Chí Minh trên biển, những con tàu không số, thuyền trưởng Phước, đồng chí thợ máy chưa biết tên, anh em thuyền viên con tàu tôi đã đi; và biết bao chiến sĩ mà tôi chưa được biết. Ai còn, ai mất?

Dù thế nào, suốt đời, bao giờ tôi cũng nhớ đến những con người ấy; cũng như không bao giờ quên được chuyến đi ấy trong đời tôi.

Nguyễn Tài (Kỷ niệm 20 năm Ngày giải phóng miền Nam. Ghi lại ngày 6/1/1995)

Các tin khác

“Đường cờ Tổ quốc” đỏ thắm biên cương

“Đường cờ Tổ quốc” đỏ thắm biên cương

Xuất phát từ ý tưởng qua trò chuyện với bạn bè, đồng nghiệp, bằng tình yêu, bằng sự đồng cảm của các anh, các chị, các em từ nhiều tỉnh, thành mà từ đây hơn 2.000 hộ gia đình và nhà văn hóa xóm trên địa bàn xã Cần Yên, Cao Bằng đã có những lá cờ Tổ quốc tươi mới, đỏ thắm để treo mỗi dịp lễ Tết.

Mùa “ăn của rừng”, coi chừng ngộ độc

Mùa “ăn của rừng”, coi chừng ngộ độc

Mùa mưa về, cũng là lúc những thảm thực vật dưới các tán rừng sinh trưởng mạnh mẽ và đó cũng là mùa săn lộc rừng đầy háo hức của bà con vùng núi. Các loại sản vật thiên nhiên ban tặng, luôn được xem là đặc sản “hiếm có khó tìm” khiến mặt hàng này lên ngôi, rao bán khắp chợ mạng mà không có bất cứ một đảm bảo nào về sự an toàn trước nguy cơ độc tố cực mạnh từ các loại côn trùng, nấm rừng...

Vì sao lừa đảo "xem điểm thi trước", "bao đỗ đại học" có đất sống?

Vì sao lừa đảo "xem điểm thi trước", "bao đỗ đại học" có đất sống?

Sau khi kỳ thi tuyển sinh lớp 10 và kỳ thi tốt nghiệp THPT kết thúc, các bài quảng cáo về dịch vụ "xem điểm thi trước", "tra cứu điểm sớm" hay cung cấp thông tin tuyển sinh "nội bộ" bắt đầu xuất hiện dày đặc. Đằng sau những lời mời gọi hấp dẫn này là nguy cơ lừa đảo, đánh cắp thông tin cá nhân và chiếm đoạt tài sản của phụ huynh, học sinh đang nóng lòng chờ kết quả thi.

Shipper trở thành bác sĩ như thế nào?

Shipper trở thành bác sĩ như thế nào?

Từ những quảng cáo giá rẻ trên mạng xã hội đến các "bác sĩ" không bằng cấp, vụ án "lừa dối khách hàng" liên quan đến công nghệ làm đẹp vừa bị khởi tố tại Bắc Ninh cho thấy, một số cơ sở thẩm mỹ, chăm sóc sức khỏe hiện đang xây dựng kịch bản tiếp cận, tư vấn và "vẽ bệnh" để “lùa gà” là các bệnh nhân. Người bệnh thì tiền mất tật mang, ngành y tế cũng bị ảnh hưởng...

Người già bị bỏ lại trên Internet

Người già bị bỏ lại trên Internet

Không ít người cao tuổi hôm nay sống trong những ngôi nhà đông đủ con cháu nhưng lại dành phần lớn thời gian bên chiếc điện thoại. Khi những cuộc trò chuyện ngày một ít đi, Internet trở thành nơi họ tìm kiếm niềm vui, sự kết nối và cảm giác được lắng nghe. Đằng sau những giờ lặng lẽ trước màn hình là câu chuyện về nỗi cô đơn của tuổi già, khoảng cách giữa các thế hệ và những rủi ro mà nhiều người cao tuổi đang phải đối mặt.

Thị trường ngầm mua bán thiết bị gian lận cước taxi công nghệ

Phanh phui thị trường ngầm gian lận cước taxi

Hành khách vẫn lên xe, chuyến đi vẫn diễn ra, tiền cước vẫn được thanh toán đầy đủ, nhưng trên hệ thống quản lý của doanh nghiệp, những cuốc xe ấy chưa từng tồn tại. Những vụ án gần đây đã hé lộ một phương thức gian lận mới trong ngành vận tải công nghệ, nơi các thiết bị điện tử được chế tạo riêng để vô hiệu hóa hệ thống giám sát, giúp tài xế chiếm đoạt doanh thu và hình thành cả một thị trường ngầm trên phạm vi nhiều tỉnh, thành phố.

Ngăn chặn nạn thiếu niên gây rối trật tự công cộng

Ngăn chặn nạn thiếu niên gây rối trật tự công cộng

Vào kỳ nghỉ hè, hàng trăm thanh thiếu niên đã từ thế giới ảo trên mạng xã hội, hẹn nhau mang theo vũ khí ngoài đời thực để giải quyết mâu thuẫn, gây ảnh hưởng đến ANTT. Để ngăn chặn, lực lượng Công an các cấp đã đồng loạt ra quân, triển khai có hiệu quả nhiều phương án nhằm hạn chế đến mức thấp nhất những hậu quả do các “báo con” mang lại.

Gạch vỡ cố đô

Gạch vỡ cố đô

Chậm rãi thôi, những công trình di sản kiến trúc văn hóa lịch sử được trùng tu thật sự có chất lượng, sẽ bền vững tồn tại trong tương lai. Rồi, cát bụi thời gian sẽ tự đem đến nét cổ kính rêu phong cho di sản như cách mà thị hiếu muốn và cần.

Khi quảng cáo khoác áo trải nghiệm

Khi quảng cáo khoác áo trải nghiệm

Chỉ với vài phút xem video trên mạng xã hội, không ít người sẵn sàng chi hàng trăm nghìn, thậm chí hàng triệu đồng để mua một sản phẩm được các KOL (người có ảnh hưởng) hay KOC (người tiêu dùng có sức ảnh hưởng) giới thiệu là “đã dùng và thấy hiệu quả”. Tuy nhiên, phía sau những lời nhận xét tưởng như khách quan ấy nhiều khi lại là một hoạt động quảng cáo được dàn dựng bài bản.

Quảng cáo cờ bạc trá hình tiếp tay cho tội phạm

Quảng cáo cờ bạc trá hình tiếp tay cho tội phạm

World Cup 2026 đang đến gần, các đối tượng tội phạm sử dụng công nghệ cao và các đường dây tổ chức đánh bạc trực tuyến đang gia tăng hoạt động với nhiều phương thức, thủ đoạn ngày càng tinh vi, lôi kéo người dân tham gia cá độ bóng đá và cờ bạc trực tuyến trái phép, quảng cáo cờ bạc trá hình dưới nhiều hình thức mới.

Khoe kết quả test ma túy: Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Sau hàng loạt nghệ sĩ vướng vòng lao lý vì ma túy, hình ảnh giới giải trí Việt đang đối mặt với cuộc khủng hoảng niềm tin chưa từng có. Trong bối cảnh đó, nhiều ca sĩ, diễn viên đã chủ động công khai kết quả xét nghiệm ma túy âm tính để chứng minh bản thân “sạch”. Thế nhưng, liệu một tờ giấy xét nghiệm có đủ để bảo chứng cho sự trong sạch của một người nghệ sĩ hay không khi mà theo các chuyên gia, dấu vết ma túy trong cơ thể chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định?

Lặng nghe trong lời gỗ tự tình

Lặng nghe trong lời gỗ tự tình

Hơn 40 năm cầm đục cầm dùi, ông đã nghe từng thớ gỗ thủ thỉ tự tình để giữ nghề cho làng cổ hơn 500 năm được tiếp nối, để xứng danh “nhất thân vinh” với sự kế nghiệp của 13 đời tổ tiên mấy trăm năm truyền lại.

Chiêu trò “tô son” lợi nhuận, nhà đầu tư lãnh đủ

Chiêu trò “tô son” lợi nhuận, nhà đầu tư lãnh đủ

Thị trường chứng khoán luôn hấp dẫn bởi cơ hội sinh lời cao. Tuy nhiên, đằng sau những bản báo cáo tài chính (BCTC) với những con số tăng trưởng đẹp mắt, không ít doanh nghiệp đã sử dụng các thủ thuật kế toán nhằm "làm đẹp" kết quả kinh doanh, tạo dựng hình ảnh doanh nghiệp phát triển mạnh để thu hút dòng tiền của nhà đầu tư. Khi sự thật bị phơi bày, người chịu thiệt hại nặng nề nhất chính là các cổ đông nhỏ lẻ.

Cuộc đời nữ yakuza duy nhất của Nhật Bản

Cuộc đời nữ yakuza duy nhất của Nhật Bản

Trong gần 40 năm, Mako Nishimura chưa từng thua một trận đấu nào. Chỉ cao chưa đến 1,50m và dáng người nhỏ nhắn, bà có lẽ là người phụ nữ duy nhất từng là một yakuza chính thức, một thành viên của thế giới ngầm tội phạm khét tiếng và tuân thủ luật lệ nghiêm ngặt của Nhật Bản.

Những chiếc “vòi bạch tuộc” len lỏi quán bar, vũ trường

Những chiếc “vòi bạch tuộc” len lỏi quán bar, vũ trường

Hướng đến mục tiêu xây dựng thành phố không ma túy, với sự vào cuộc quyết liệt, chỉ trong thời gian ngắn, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an TP Hồ Chí Minh đã triệt phá thành công 3 đường dây vận chuyển, tàng trữ, mua bán trái phép chất ma túy chuyên cung cấp cho các quán bar, vũ trường. Ngoài hàng chục cân ma túy tang vật, các trinh sát còn bắt giữ nhiều đối tượng cầm đầu các đường dây và đặc biệt truy vết bắt gần 200 đối tượng là môi giới, tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy; giao cho địa phương lập hồ sơ đưa đi cai nghiện bắt buộc đối với nhiều đối tượng khác.

Những cuộc truy bắt trên không gian mạng

Những cuộc truy bắt trên không gian mạng

Hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026), cán bộ, chiến sĩ Công an tỉnh Thanh Hóa đang thi đua, lập nhiều thành tích chào mừng. Trong không khí thi đua sôi nổi đó, Phòng An ninh mạng và Phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao công an tỉnh đang cùng toàn lực lượng nỗ lực hiệp đồng để lập nên những thành tích, chiến công trên mặt trận mới - không gian mạng.

Đồ đồng giá và vòng xoáy tiêu dùng cảm xúc của giới trẻ

Đồ đồng giá và vòng xoáy tiêu dùng cảm xúc của giới trẻ

Những cửa hàng đồng giá đang phủ kín các đô thị lớn, hút giới trẻ bằng cảm giác mua sắm rẻ và vui tức thời. Phía sau những món đồ “có mấy chục nghìn thôi” là một guồng quay tiêu dùng cảm xúc, nơi người trẻ mua không hẳn vì nhu cầu, mà để giải tỏa áp lực và tự thưởng cho bản thân giữa nhịp sống ngày càng căng thẳng.

Khi Công an xã vào trường dạy kỹ năng sống

Khi Công an xã vào trường dạy kỹ năng sống

Bằng cách tiếp cận gần gũi từ những câu chuyện thực tế, Công an tỉnh Cao Bằng đang mang đến một làn gió mới cho phổ biến pháp luật học đường. Những lớp học ngoại khóa đặc biệt nơi biên cương không chỉ trang bị tri thức, mà còn gieo vào lòng các em học sinh bản lĩnh tự bảo vệ chính mình.

Câu “view” bất chấp và cái giá phải trả

Câu “view” bất chấp và cái giá phải trả

Chỉ vài chục giây video với tiếng pô nổ chát chúa, những màn lạng lách đánh võng trên phố đông người, cầm hung khí thị uy giữa đêm hay cảnh hỗn chiến được dàn dựng rồi tung lên mạng xã hội… nhiều tài khoản thu hút hàng trăm nghìn lượt xem.

Miên man chiều Tà Cơn

Miên man chiều Tà Cơn

Cứ điểm ấy từng được coi là “pháo đài bất khả xâm phạm” ở vùng địa đầu của chiến trường miền Nam, nhưng đã phải nhận những đòn chí tử của quân Giải phóng. Chiến tranh đã lùi xa, cứ điểm nổi danh trong kháng chiến chống Mỹ đã trở thành bảo tàng ngoài trời về một thời lửa đạn.