Vụ nổi loạn trên tàu Bounty: Công lý được thực thi

Sau khi buộc thuyền trưởng Bligh và 18 người khác phải lên xuồng cứu sinh với số lương thực chỉ đủ dùng trong 5 ngày, hoa tiêu Christian ra lệnh cho các thành viên trong nhóm nổi loạn ném hết những chậu trồng cây bánh mì xuống biển.

Nhận định rằng Bligh có thể sẽ được các tàu buôn cứu vớt, và đảo Tahiti sẽ là mục tiêu săn lùng của Hải quân Hoàng gia Anh nên Christian cho tàu Bounty tiến về Tubuai, một hòn đảo nhỏ nằm ở phía nam, cách Tahiti 450 hải lý, bao bọc xung quanh là những rạn san hô, thuận tiện cho việc lẩn trốn…

Chiếm đảo Tubuai

9 giờ sáng ngày 28-5-1789, khi nhìn thấy tàu Bounty lừng lững tiến vào, một nhóm thổ dân trên đảo Tubuai trên những chiếc thuyền nhỏ đồng loạt lao ra. Chưa rõ họ có ý định tấn công hay không nhưng hoa tiêu Christian, người cầm đầu cuộc nổi loạn đã ra lệnh khai hỏa 4 khẩu đại bác cỡ nòng 50mmm. Kết quả là 10 thổ dân bị giết, số còn lại quay thuyền, bỏ chạy tán loạn.

Vài giờ sau đó, Christian cùng 15 thủy thủ lên bờ khảo sát. Họ nhanh chóng nhận ra đây là chỗ ẩn náu tốt nhất vì đảo có nước ngọt quanh năm, có nhiều rừng dừa và các cánh đồng trồng ngô của thổ dân. Tuy nhiên, để có thể định cư lâu dài, Christian phải tìm cách giảng hòa với thổ dân, đưa thêm lao động đến và nguồn cung cấp nhân lực lớn nhất vẫn là đảo Tahiti.

Ngày 6-6, chiếc Bounty trở lại Tahiti. Lúc gặp chúa đảo Tynah, hoa tiêu Christian bịa ra rằng thuyền trưởng Bligh đã thành lập khu định cư mới ở Aitutaki (một địa danh không có thật). Chính cái tên Bligh đã khiến chúa đảo Tynah gửi tặng nhiều món quà, bao gồm các loại gia súc như bò, dê, gà, lợn, cá khô, dừa khô, vải tự dệt của người Polynesia, đồng thời Tynah còn cho phép 30 thổ dân Tahiti, trong đó có 4 phụ nữ, đi theo Christian đến khu định cư mới.

Tranh vẽ mô tả thổ dân đảo Tubuai xông ra khi thấy chiếc Bounty xuất hiện.
Tranh vẽ mô tả thổ dân đảo Tubuai xông ra khi thấy chiếc Bounty xuất hiện.

Ngày 16-6, tàu Bounty cập đảo Tubuai. Những tháng tiếp theo, một bức tường lớn được xây dựng, bao quanh chỗ ở của nhóm nổi loạn cùng 30 người Tahiti mà Christian gọi là "Pháo đài vua George". Và mặc dù Christian đã cố gắng giảng hòa với thổ dân trên đảo bằng cách mỗi khi bắt được tù binh, Christian cho họ ăn uống tử tế rồi tha họ với những món quà nhưng những cuộc đụng độ vẫn liên tiếp xảy ra. Đến cuối tháng 8, chiến tranh kết thúc bằng một trận đánh với sự yểm trợ của những khẩu đại bác trên tàu Bounty. 66 thổ dân bị giết, nhiều người khác bị thương. Sau trận ấy, thổ dân rút sâu vào rừng, bỏ mặc một vùng lãnh thổ rộng lớn cho Christian kiểm soát.

Nhưng cũng từ đó, sự bất mãn trong hàng ngũ nhóm nổi loạn gia tăng, chủ yếu phát xuất từ nhu cầu tình dục vì chỉ có 4 phụ nữ Tahiti. Cuối cùng, trong một cuộc bỏ phiếu, 16 thủy thủ xin quay về đảo Tahiti, chỉ còn 8 người đồng ý ở lại với Christian. Ngay cả 30 thổ dân tình nguyện theo Christian đến "khu định cư mới của thuyền trưởng Bligh", họ cũng xin về.

Ngày 22-9, tàu Bounty đưa số người nói trên cập đảo Tahiti. 2 tháng trước đó, một tàu buôn Anh Quốc ghé đảo rồi khi nghe chúa đảo Tynah nói về "khu định cư Aitutaki", họ khẳng định đây là chuyện bịa vì trên vùng biển này, không một nơi nào có địa danh như vậy. Chưa hết, họ còn tỏ ra ngạc nhiên vì thuyền trưởng Bligh nổi tiếng là người cương trực trong giới hàng hải Anh Quốc nên chẳng có lý do gì để ông đánh lừa thổ dân. Họ cho rằng phải có một uẩn khúc nào đó nhưng thời điểm ấy, vụ nổi loạn trên tàu Bounty vẫn chưa được biết đến nên họ chỉ trao đổi với chúa đảo Tynah những gì họ nghe thấy mà thôi.

Bán tín bán nghi, chúa đảo Tynah đón tiếp Christian khá lạnh nhạt, khác hẳn với lần đầu tiên tàu Bounty cập bến. Lo sợ chuyện không hay xảy đến, tối 24-9 Christian tổ chức một bữa tiệc trên tàu Bounty với hơn một nửa khách mời là phụ nữ Tahiti để "mừng ngày sum họp". Đang khi bữa tiệc diễn ra tưng bừng náo nhiệt, Christian ra lệnh cho 8 thủy thủ còn đi theo anh ta là Young, Quintal, Brown, Martin, Williams, McCoy, Mills và Adams, cắt dây neo rồi giương buồm ra khơi. Trong số những người bị bắt cóc có 6 phụ nữ lớn tuổi, Christian thả họ xuống đảo Mo'orea gần đó, 20 người còn lại anh ta đưa về đảo Tubuai.

Với 16 thủy thủ xin ở lại Tahiti, họ bắt đầu tổ chức cuộc sống để khẳng định sự vô tội trong vụ nổi loạn tàu Bounty, trong đó thủy thủ Morrison dự định chèo thuyền đến Đông Ấn thuộc Hà Lan, khai báo với chính quyền thuộc địa  nhưng không thực hiện được vì không tìm ra chiếc thuyền chắc chắn, chịu nổi sóng gió. Những người khác học thổ ngữ Polynesia, lấy vợ Tahiti, ăn mặc như thổ dân, thân thể cũng đầy những hình xăm như dân bản xứ với hy vọng có một cuộc sống êm đềm cho tới ngày người Anh trở lại.

Số phận những kẻ nổi loạn

Về phía thuyền trưởng Bligh cùng 15 sĩ quan, thủy thủ và 2 nhà thực vật học trên chiếc xuồng cứu sinh, ngày 2-6-1789, để rút ngắn hành trình, sau khi đã vượt qua mũi York, điểm cực bắc của lục địa Australia, Bligh cho xuồng quay về hướng tây nam, đi qua một mê cung gồm những đụn cát, bãi đá ngầm và những hòn đảo nhỏ. Tuyến đường này không phải là đường qua eo biển Endeavour như Bligh đã dự định lúc đầu, mà là một lối đi hẹp hơn, về sau được gọi là "Kênh Hoàng tử xứ Wales". Thức ăn của họ phần lớn là cá, rong biển, trứng chim mà họ bắt được, hoặc tìm thấy trên các đảo nhỏ. Những cơn mưa gió mùa cung cấp cho họ nước uống và các dòng hải lưu đẩy xuồng đi nhanh hơn.

Tranh vẽ mô tả một thủy thủ cùng vợ là thổ dân Tahiti và đứa con trên đảo Pitcairn.
Tranh vẽ mô tả một thủy thủ cùng vợ là thổ dân Tahiti và đứa con trên đảo Pitcairn.

Ngày 11-6, Bligh đến biển Arafura. Vẫn còn cách khu định cư Coupang của Hà Lan ở Đông Ấn 1.100 hải lý (2.000km). 8 ngày tiếp theo là giai đoạn khó khăn nhất trong suốt cuộc hành trình kể từ khi họ bị buộc phải rời tàu Bounty. Thức ăn hết, nước uống chỉ còn một ít, những con sóng lớn liên tục xô đẩy khiến 18 người bị quăng lên quật xuống trong lòng xuồng. Và trong khi cơn tuyệt vọng ập đến, tất cả đều tin rằng họ sẽ chết thì bất ngờ chiếc tàu buôn Anh Quốc Union Jack đi ngang, nhìn thấy họ. Bligh viết trong nhật ký: "Tôi không thể nói được niềm vui và sự sung sướng khi nhìn thấy bờ biển Timor. Phước lành đã đến, chúng tôi đã được cứu sống".

Một tuần sau, nhóm của Bligh được tàu Union Jack đưa vào khu định cư Coupang thuộc Hà Lan. Tại đây, ông đã báo cáo toàn bộ diễn tiến cuộc nổi loạn cho chính quyền nhưng nhà thực vật học Nelson do quá kiệt sức sau gần 2 tháng lênh đênh trên biển, đã chết.

Ngày 20-8, nhóm của Bligh được đưa đến Batavia, nay là Jakarta, Indonesia để chờ tàu đi châu Âu. Lại có thêm đầu bếp Thomas Hall, 2 thủy thủ là Peter Linkletter, Robert Lamb và trợ lý bác sĩ phẫu thuật Thomas Ledward chết. Bligh cùng những người còn lại lên đường về Anh ngày 16-10-1789.

Tháng 4-1790, ngay khi thuyền trưởng Bligh về đến Anh Quốc, Hải quân Hoàng gia Anh đã cử chiếc tàu chiến Pandora dưới quyền chỉ huy của Đại úy thuyền trưởng Edwards đi bắt những kẻ nổi loạn, đưa về Anh xét xử. Chiếc Pandora đến Tahiti hôm 23-3-1791 và chỉ trong vài ngày, ngoại trừ 2 người đã chết do bệnh tật, 14 thủy thủ trên tàu Bounty còn sống nhanh chóng đầu hàng. Trong suốt những tuần sau đó, thuyền trưởng  Edwards cố gắng tìm kiếm tung tích tàu Bounty cùng Christian, kẻ cầm đầu cuộc nổi loạn nhưng không kết quả.

Ngày 8-5, Edwards cho tàu ra khơi, tiến hành lùng sục hàng trăm hòn đảo nhỏ ở phía nam Thái Bình Dương. Cuộc lùng sục kéo dài đến cuối tháng 8 nhưng vẫn chẳng hề có dấu vết gì của Christian. Trên đường trở lại Anh Quốc, chiếc Pandora mắc cạn ở rạn san hô Great Barrier rồi bị sóng lớn đánh đắm. 31 thủy thủ cùng 4 tù nhân thiệt mạng. Thuyền trưởng Edwards và những sĩ quan, thủy thủ còn lại đưa 10 tù nhân bị trói chặt tay chân lên chiếc xuồng cứu sinh. Ngày 17-9-1791, họ đến được khu định cư Coupang rồi sau đó lên tàu về Anh.

Cuối cùng là số phận của hoa tiêu Christian, kẻ cầm đầu cuộc nổi loạn. Sau khi bắt cóc 20 người Tahiti - trong đó có 12 phụ nữ - đưa về đảo Tubuai thì đầu tháng 10, Christian cùng tất cả lên chiếc Bounty, giương buồm đến đảo Pitcairn, cách Tahiti 348km. Tại đó, Christian cho tháo gỡ các cột buồm cùng xà dọc và boong tàu để lấy gỗ xây dựng. Phần còn lại của tàu, Christian đốt hết.

Cuộc sống trên đảo Pitcairn dần dà xảy ra mâu thuẫn. Christian và các thủy thủ đi theo anh ta ai cũng lấy vợ, có con và điều này đã khiến những thổ dân đàn ông Tahiti tức giận, nhất là khi họ thấy phụ nữ của họ được "chuyền từ ông chồng này sang ông chồng kia". Tháng 9-1793, 5 thủy thủ bị cánh đàn ông Tahiti giết chết, trong đó có Christian. Để trả thù, 4 thủy thủ còn lại giết 6 đàn ông Tahiti nhưng 2 người cũng bị thương nặng, chết sau đó vài ngày, chỉ còn thủy thủ Young và Adams sống sót. Tuy nhiên, có thông tin nói rằng Christian không chết mà trong lúc giao tranh hỗn loạn, anh ta bỏ chạy rồi bằng cách nào đó, trở về Anh, sống lén lút ở Plymouth.

Năm 1800, Young chết vì bệnh hen suyễn. Năm 1808, một chiếc tàu của thuyền trưởng người Mỹ là Topaz tình cờ ghé đảo Pitcairn rồi phát hiện cộng đồng Tahiti lai Anh Quốc, do Adams lãnh đạo nhưng mãi đến năm 1814, hai tàu chiến Anh Quốc là Briton và  Tagus mới đến.

Một thanh đà của tàu Bounty còn sót lại, hiện trưng bày tại Bảo tàng Hải quân Anh Quốc.
Một thanh đà của tàu Bounty còn sót lại, hiện trưng bày tại Bảo tàng Hải quân Anh Quốc.

Chào đón họ, ngoài Adams thì còn có 2 con trai của Christian, 1 con trai của Adams, 2 con gái của Young cùng 40 người khác là vợ con của các thủy thủ đã qua đời. Khi tin tức về đến nước Anh, tòa án Anh Quốc quyết định không áp dụng bất kỳ biện pháp trừng phạt nào với những người trên đảo bởi lẽ lúc ấy, qua lời kể của Adams và của 10 thủy thủ bị tàu Pandora bắt ở Tahiti, hình ảnh thuyền trưởng Bligh xuất hiện như một con quái vật hống hách, còn Christian là nạn nhân của hoàn cảnh. Phải mãi đến cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21, qua nhiều cuộc điều tra của các nhà sử học Anh Quốc, danh dự thuyền trưởng Bligh mới được phục hồi.

Với 10 thủy thủ tham gia nổi loạn trên tàu Bounty rồi xin Christian cho ở lại đảo Tahiti, ngày 12-9-1792, Tòa Đại hình Anh Quốc mở phiên xét xử với tội danh nổi loạn. Kết quả 3 người bị treo cổ, 7 người còn lại được ân xá. Trong những năm tiếp theo, đảo Pitcairn trở thành nổi tiếng, rất nhiều tàu chở du khách đã ghé thăm để nghe Adams kể chuyện về vụ nổi loạn và về cộng đồng Taihiti lai Anh. Cũng trong những lần kể chuyện ấy, Edward Christian, con trai của Fletcher Christian với một phụ nữ Tahiti đã khẳng định tin đồn về việc cha mình trốn về Anh Quốc là chuyện không đúng sự thật.

Adams mất năm 1829. Trước đó, ông đã hướng dẫn cộng đồng cư dân trên đảo Pitcairn thu thập những tàn tích còn sót lại của tàu Bounty sau khi bị Christian đốt cháy. Được giới sưu tập cổ vật lịch sử săn lùng, những tàn tích ấy đã đem lại cho cộng đồng cư dân đảo Pitcairn nhiều công trình phúc lợi như đường sá, bệnh viện, trường học…

Vũ Cao (theo History)

Các tin khác

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Nhắc đến vị vua anh hùng Quang Trung, hậu thế nhớ ngay đến hình ảnh oai hùng vẫn được miêu tả khi nhà vua ngồi trên bành voi, trực tiếp chỉ huy binh sĩ đánh đồn Ngọc Hồi hay hạ thành Thăng Long mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789. Nói đến ngựa với nhà vua, người ta lại nhớ đến giai thoại về việc nhà vua sai ngựa trạm đem một cành đào Nhật Tân gửi về Phú Xuân tặng Hoàng hậu Ngọc Hân.

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Từ ngày 1/3/2026, mỗi bất động sản tại Việt Nam sẽ có một “căn cước” riêng dưới dạng mã định danh điện tử. Chủ trương này được kỳ vọng tạo ra bước ngoặt về minh bạch hóa thị trường, kiểm soát dòng tiền và hạn chế đầu cơ.

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Những bí mật quanh điện Kính Thiên - biểu tượng quyền lực tối cao của nhiều triều đại Việt Nam bất ngờ tiếp tục được khai mở vào những ngày cuối cùng của năm 2025, khi Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Viện Khảo cổ học công bố kết quả khai quật khảo cổ mới nhất tại Khu trung tâm Hoàng thành Thăng Long.

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

“Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại” không còn nằm ở biên giới địa lý hay không gian mạng, mà đang dịch chuyển thẳng vào vùng lãnh thổ bí ẩn nhất của con người: bộ não. Khi các cường quốc đồng loạt đầu tư vào công nghệ thần kinh mang tính lưỡng dụng, từ giao diện não - máy tính đến kỹ thuật điều biến nhận thức, ranh giới giữa điều trị và kiểm soát, giữa tiến bộ và vũ khí hóa trở nên mong manh chưa từng có. Bản chất con người đang đứng trước một phép thử mới, nơi chiến tranh không chỉ nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào chính ý chí và bản sắc của mỗi cá nhân.

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Không chỉ Trần Tử Bình có cuộc đời đặc biệt, mà đồng chí Nguyễn Thị Hưng - người bạn đời của ông cũng vậy. Họ là “đồng chí chồng - đồng chí vợ” gắn bó với nhau và cùng vượt qua những sự kiện quan trọng của một giai đoạn cách mạng hào hùng nhất trong lịch sử dân tộc.

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Trong 60 năm cuộc đời thì có đến gần 8 năm Thiếu tướng Trần Tử Bình bị tù đày ở các nhà tù Côn Đảo, Thái Bình, Ninh Bình, Hà Nam, Hỏa Lò - đều là những địa ngục trần gian. Sự trưởng thành, tôi luyện của người chiến sĩ cách mạng xuyên qua những gông cùm, xiềng xích; tích đọng thành lòng yêu nước, khát vọng tự do và sức mạnh để quên mình chiến đấu trọn đời vì cách mạng.

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

Có những khoảnh khắc lịch sử, một dòng sông phản chiếu hình ảnh nước Việt Nam can trường trong những năm tháng khói lửa 1972 - sông Thạch Hãn. Giữa mưa bom bão đạn, những mái chèo kiên cường vẫn rẽ sóng, đưa bộ đội sang Thành cổ, chở theo cả niềm tin và ý chí quật cường của đất nước.

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Tôi tình cờ gặp Họa sĩ Ngô Thành Nhân trong một chiều mưa Đà Lạt. Lại tình cờ mà thật thú vị khi biết anh là con trai út của Kiến trúc sư nổi tiếng Ngô Huy Quỳnh. Cũng thật thú vị khi tôi với họa sĩ Ngô Thành Nhân là người cùng quê phường Đường Hào, tỉnh Hưng Yên.

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Trong lịch sử không quân Việt Nam, phi công Nguyễn Văn Bảy (1936-2019) là một cái tên huyền thoại khi lái MiG-17 bắn hạ 7 máy bay tối tân của Mỹ. Ông được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân khi vừa bước qua tuổi 30 với quân hàm Thượng úy. Câu chuyện về phi công Nguyễn Văn Bảy thực sự là một huyền thoại của bầu trời và cuộc đời ông như biểu tượng về một “Cánh chim của bầu trời tự do” …

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Trong “kho” hiện vật đồ sộ của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, nhất là những hiện vật lớp thế hệ nhà báo đi trước, có một hiện vật rất đặc biệt. Đó là tấm giấy báo tử “nhầm” của nhà báo Kim Toàn. Được trưng bày trang trọng trong tủ trưng bày của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, đằng sau tấm giấy báo tử vương màu thời gian này là câu chuyện xúc động không chỉ riêng của nhân vật có tên trên tấm giấy mà còn là về những nhà báo chiến trường, về một thế hệ nhà báo - chiến sĩ trong một thời lửa đạn.

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Từ nhỏ, Vladimir Kulemekov mơ ước trở thành quân nhân. Tốt nghiệp Trường Sư phạm Suvorov với huy chương vàng, ông vào học Học viện Truyền thông Quân sự ở Leningrad. Năm 1969, ông tốt nghiệp và trở thành chuyên gia tình báo điện tử. Sau 5 năm làm việc tại vùng Khabarovsk, ông nộp đơn vào Trường Ngoại giao quân sự.

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Giáo sư Nguyễn Tấn Gi Trọng (đại biểu Quốc hội từ khóa I tới khóa VII) nhận xét bác sĩ Nguyễn Văn Luyện (Ủy viên Ban Thường trực Quốc hội khóa I) là “một bác sĩ giỏi, một con người cởi mở, nhân hậu, vị tha, sống vì mọi người; một nhà báo, một nhà hoạt động xã hội lớn, có tầm nhìn xa trông rộng”.

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Mặc dù vừa trải qua cơn đột quỵ, trí nhớ khi tỏ khi mờ, nhưng những ký ức về những năm tháng tuổi trẻ hào hùng, với hành trình đi dọc Trường Sơn, vượt qua mưa bom bão đạn để tham gia chi viện cho chiến trường miền Nam vẫn khắc sâu, nguyên vẹn trong tâm trí của ông Võ Xuân Thành - người lính An ninh Công an Nghệ An.

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

“Hội nghị Đà Lạt” còn gọi là “Hội nghị trù bị Đà Lạt” họp từ ngày 19/4 đến ngày 11/5/1946 tại Dalat Palace, Tp Đà Lạt, là một hội nghị dự bị, gặp gỡ giữa 2 phái đoàn Việt và Pháp chuẩn bị cho “Hội nghị Fontainebleau” diễn ra vào tháng 7 năm đó.

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Trong không khí cả nước náo nức chào mừng 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, những ngày tháng Tư lịch sử năm nay, Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III đón những vị khách đặc biệt và “kho” tư liệu ảnh vô giá. Đó là 2 nhà báo chiến trường - Trần Mai Hưởng và Đinh Quang Thành - những người đã theo đoàn quân giải phóng tiến về Sài Gòn, ghi lại nhiều khoảnh khắc đặc biệt và nhiều trận đánh lớn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trong đó có thời khắc những chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập nửa thế kỷ trước.

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, ác liệt, cùng với quân và dân cả nước, lực lượng Công an tỉnh Nghệ An thực hiện nhiều nhiệm vụ mang tính chiến lược: Củng cố, xây dựng lực lượng để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng; đảm bảo an ninh, trật tự; bảo vệ công cuộc xây dựng CNXH ở hậu phương miền Bắc; đập tan mọi âm mưu và hoạt động của bọn gián điệp biệt kích và nỗ lực tham gia chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam.

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Côn Đảo ngày nay đã khác xưa rất nhiều, nhưng dấu tích của quá khứ vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta về một thời kỳ đấu tranh gian khổ nhưng oanh liệt. Với những người từng trải qua năm tháng lao tù khắc nghiệt tại Côn Đảo, hòn đảo này đã trở thành một phần máu thịt, gắn liền với ký ức không thể nào quên.

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Ở tuổi 81, trải qua nhiều trận đánh sinh tử, đi qua nhiều cột mốc quan trọng của cuộc đời, nhưng với Thiếu tướng Trần Vinh Quang (nguyên Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 9, nguyên Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) thì kỷ niệm đặc biệt nhất với ông là trong những ngày tháng 4/1975 lịch sử, những ngày mà “niềm vui như một giấc mơ” trong cuộc đời mỗi người lính.

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

H63 là một mô hình điệp báo chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tình báo quốc phòng Việt Nam và thậm chí là cả thế giới. Ở đó, quy tụ được những điệp viên hoàn hảo như Phạm Xuân Ẩn (X6), Nguyễn Thị Mỹ Nhung (Tám Thảo), Nguyễn Thị Ba... Phía sau mạng lưới tình báo hoạt động nhanh gọn, hiệu quả, bí mật suốt nhiều năm ấy, người ta không quên hình ảnh vị chỉ huy chiến lược Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang). Cuộc đời ông như một bông hoa bất tử nở giữa lòng địch.