Thương nhớ với Chapi

Cứ những mùa trăng, lão nghệ nhân lại mang cây đàn Chapi tự tay làm, tấu lên khúc nhạc với con suối và nương rẫy, để những thanh âm tự trong lòng tuôn chảy như suối, như gió, như miên man đại ngàn.

Những thanh âm trên núi rừng Ma Nới

Lão nghệ nhân Ama Âu chuốt nhẹ ngón tay trên phím đàn khi bóng tối bắt đầu rủ xuống, khi ché rượu cần đã vơi đi quá nửa, khi lũ làng ngồi quanh nhà vẫn còn miên man với những khúc nhạc của người Raglay được lão nghệ nhân tấu lên như dứt ra từ gan ruột mình.

Lão chơi Chapi trong một chiều mưa rừng rả rích ở Ma Nới (Ninh Sơn, Ninh Thuận), nơi những người Raglay sinh sống quần tụ ngàn đời qua ở vùng rừng núi này. Nghe tiếng Chapi réo rắt, lũ làng tập trung bên bếp lửa nhà lão nghệ nhân Ama Âu. Lão bỏ đôi kính của người già, tay vuốt trên thân đàn, mọi người lặng im, nghe rõ cả tiếng thở của nhau, bởi lâu lắm rồi lão mới cầm đến cây đàn. Cẩn thận lên dây, chỉnh âm cây đàn đã bị bỏ quên từ lâu trong tâm thức mọi người, Ama Âu cất giọng trầm ấm một khúc hát bằng tiếng mẹ đẻ. Mấy đứa trẻ lớp 6, lớp 7 lạ lùng, tò mò chăm chú ngồi nghe. Có lẽ, lần đầu chúng thấy lão trong hình ảnh một người nghệ sĩ phiêu lãng như thế. Mái tóc dài đã bạc nhiều rung rung trong từng nhịp hát, chòm râu dài cũng rung lên như đệm vào tiếng đàn réo rắt như suối, bổng trầm và vi vu như gió. Trong đôi mắt của người đã gần tuổi 80 như lão, ký ức cha ông bỗng ùa về, miên man và da diết...

Thương nhớ với Chapi -0

Lũ làng ngồi yên lặng nghe như thấm từng chút một lời bài hát, giọng người hát hòa lẫn vào tiếng đàn. Lão nghệ nhân già ngồi hát như thể bên cạnh không có ai nghe, say đắm, phiêu lãng và mê mẩn. Tiếng Chapi ngưng lâu rồi, tiếng hát ngưng lâu rồi nhưng chẳng ai đứng dậy. Một người đàn ông Raglai cất giọng: “Hát tiếp đi! Hát hết lời trong bụng đi để chúng tôi nghe!” và lão lại nâng Chapi lên sát bên người, lại hát, say sưa và mê mải như lá gió đại ngàn réo rắt... Tôi không hiểu những ngữ nghĩa của bài hát dân ca bàng tiếng Raglai, một cậu bé thì thầm dịch lại lời bài hát, rằng đó là lời hát cho mơ ước thóc lúa đầy chồ, gà vịt đầy sân, trâu bò đầy núi và sự yên bình của buôn làng, là lời tâm sự với người bạn đã đi xa về tộc người phía cuối dải Trường Sơn. Tiếng hát của ông già gần 80 tuổi không còn khỏe nhưng thảnh thơi mà man mác kỳ lạ. Lũ làng lắng nghe như rót từng lời vào bụng mình vậy.

Bao mùa rẫy, người Raglai cuối cùng biết chơi đàn Chapi ở Ma Nới này vẫn cứ đau đáu, người duy nhất của xứ này đã được đi biểu diễn ở Hà Nội, Đà Lạt, Phú Yên, TP Hồ Chí Minh... Lão có thể đánh mã la, thổi khèn bầu, kèn gadet bằng sừng trâu hay sơn dương và cũng là người cuối cùng biết làm và thẩm âm đàn Chapi... Lúc tôi tìm đến, Ama Âu đang ngồi trước cửa nhà chỉnh lại cây đàn cũ. “Đàn này lâu rồi! Được ông cậu truyền lại cho đấy. Nhưng, mấy đứa cháu nó lôi ra nghịch làm hư mất rồi”, lão bảo thế trong sự tiếc nuối hiện lên khuôn mặt già nua hằn đặc vết thời gian.

Thương nhớ với Chapi -0
Nỗi buồn đăm đắm khi Ama Âu chơi đàn.

Văng vẳng trong không gian yên bình của núi rừng Ma Nới có nhiều tiếng xập xình từ những thanh âm hiện đại, từ những chiếc loa thùng cất lên những bài hát nhạc trẻ, những bài hát tiếng nước ngoài. Hình như lão cũng buồn. “Bây giờ ai nghe Chapi nữa, lũ trẻ giờ chỉ thích cái xập xình thôi”, lão nghệ nhân bảo thế. Giờ, với lão nghệ nhân già, thì đó là nỗi buồn Chapi. Âm thầm lặng lẽ.

Đàn thôi không cô đơn

Kéo tôi ngồi xuống sàn, Ama Âu trầm ngâm bên cây đàn đã ám mùi khói bếp. Dường như bao tâm sự chất chứa với một cây đàn như thế. Tôi hỏi ở xứ này còn mấy người biết làm và biết chơi Chapi. Lão lắc đầu, bảo làm gì còn ai. Người trẻ Raglai bây giờ chẳng muốn nghe đàn của cha ông nữa. Thay vào đó là cái máy hát karaoke ầm ĩ suốt ngày. Mấy cái nhạc đó lão nghe không vào. Mà lão thì cũng đã già, chơi Chapi chẳng còn ai muốn nghe nữa. Tôi nhìn cây Chapi trên tay lão mà lòng buồn se sắt. Nó vẫn rung lên những giai điệu huyền thoại về một thời quá vãng vàng son đầy đam mê, tiếc nuối và có thể về một ngày mai vô định, với bao nỗi day dứt, xót đau của sự quên lãng.

Tối, vợ Ama Âu về khi lão vừa gảy đàn vừa bảo tôi ngồi uống rượu, là loại rượu Tàpai độc đáo của xứ này. Cứ nhấp một ngụm, ông lại nhắc: “Ngày xưa mười tuổi đã biết chơi Chapi, còn bây giờ thì...” Lão uống ngụm rượu đầy, vợ lão khơi thêm bếp lửa cho ánh sáng bùng lên. Bà nhìn lão, còn lão nhìn đau đáu về phía núi. Chắc hẳn lão đang rất buồn, vì lâu lắm mới có người khơi lại niềm vui mà cũng là nỗi trăn trở trong lòng. Bởi hơn chục năm về trước, thỉnh thoảng người ta vẫn nghe tiếng Chapi vang xa trong chiều gió, vẫn nghe tiếng Chapi khi rộn rã tươi vui, khi u sầu buồn bã dưới mái nhà người nghệ sĩ ẩn mình. Tiếng đàn vẫn làm cho bao trái tim thổn thức... Nhưng, bây giờ còn ít người nghe lắm. Chỉ có mỗi người vợ, người đã vì mê tiếng đàn của lão mà nguyện một đời cùng đam mê với ông. Không nói nhiều nhưng nhìn cái cách bà ngồi bên chồng, rót rượu cho chồng từ cái ống tre treo trên gác bếp rồi ngồi lặng lẽ nhìn ông, đủ thấy với hai con người ấy tiếng Chapi gắn nhiều kỷ niệm biết chừng nào.

Thương nhớ với Chapi -0
Ama Âu làm đàn Cha Pi.

Lão nghệ sĩ chỉ vào cây đàn làm từ thân tre, bảo để làm được một cây đàn như vậy không đơn giản. Phải vào rừng sâu chọn những lóng tre già nhất, thẳng nhất, đẹp nhất, mang về hong trên giàn bếp vài tháng trời để tre khô hẳn, rồi mới bắt đầu làm đàn. Cách làm đàn không khó nhưng lại khá kỳ công khi phải biết cách chuốt vào thân tre để lóc ra những cật tre làm dây đàn, phải khéo léo khoét trên thân đàn, phải cẩn thận dùi lỗ để tạo âm thanh, phải tỉ mẩn từng chút và chỉ cần sơ suất hoặc quá tay một chút, âm thanh của đàn sẽ không giữ được, phải bỏ cả lóng tre để làm lại. Khi xong các bước, là quá trình thẩm âm. Điều mà không phải ai cũng có thể làm được. Cái khó nhất là làm sao phải thuộc lời hát của ngàn đời để chỉnh âm, để chơi cho đúng hồn Chapi. Và, cả xứ này, chỉ còn một mình lão.

Lão ngồi chỉnh dây rất lâu, nghe từng nốt, từng nốt một rồi bảo lão chỉ còn nhớ ít bài thôi, không như cha ông hay những người già trong làng trước đây có thể thuộc đến mấy trăm bài, với cây đàn như thế này, có thể hát mấy ngày đêm lễ hội không hết: “Có thuộc bài hát Raglai thì mới chơi được Chapi”, Ama Âu khẳng định chắc nịch, rồi ông chơi cho tôi nghe mấy đoản khúc Chapi. Hình như ông dồn hết tâm sự lòng mình vào tiếng đàn. Ông đàn cho tôi nghe, tiếng đàn cứ thổn thức, như miên man quay ngược về thời xa vắng, như muốn cố lần về một miền hoài niệm xa lắc của nhiều thế hệ người Raglai hằng trải qua bao mùa mưa nắng trên dải Trường Sơn hùng vĩ. Tiếng Chapi không lớn nhưng rất đặc biệt, hoàn toàn không giống các nhạc cụ dân tộc khác. Nghe như người Raglai đang trò chuyện vui vẻ, trầm bổng với mình. Đàn Chapi phù hợp để chơi khi người ta ngồi với nhau, chứ không phải chơi giữa không gian rộng lớn như cồng chiêng hay đàn T’rưng. Quả thật, lúc đó tôi hiểu tại sao lại “nghe Chapi không còn cô đơn” cũng như “không buồn, không vui”. Tiếng đàn không ngân dài nhưng vang xa. Nghe như thác đổ, quặn thắt, chung chiêng dội vào vách núi, nghe như gió hú, lang thang hun hút trên đại ngàn. Đàn Chapi chở nặng tiếng lòng người Raglai bao đời rồi.

Thương nhớ với Chapi -0
Làm đàn Chapi không khó nhưng phải biết thẩm âm và phải thuộc nhiều bài hát của Raglay thì mới chơi được đàn.

Đơn giản, gọn nhẹ, đàn Chapi bao đời qua đã theo chân người Raglai trên khắp mọi ngả rừng, mọi lối suối. Giai điệu của Chapi những ngày mùa nghe tưng bừng, rộn rã. Chapi những đêm trăng nghe tha thiết, mênh mang. Chapi là tiếng của nứa tre, tiếng của ông bà linh hiển, của rừng thiêng mầu nhiệm dội về. Nhịp Chapi chậm rãi mà phóng túng, như chính phong thái khoan thai, thư thả và những bước chân tự do đầy kiêu hãnh của người Raglai. Người Raglai bây giờ còn mấy ai hiểu tiếng đàn của cha ông, có thể chơi và làm ra loại nhạc cụ đã quá nổi tiếng này nữa? Có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi. Mà tản mát ở nhiều nơi, người ta làm, người ta chơi vì một nỗi đau đáu như ông vậy. còn cái sự truyền nghề, những người được coi là truyền nhân có lẽ hiếm hơn cả ngọn cỏ trong sa mạc vậy, mà sa mạc vùng đất Ninh Thuận này đang ngày một nhiều lên. Trong suy nghĩ của ông lúc ấy, có lẽ ông đang mơ những mùa lễ hội. Và, ông tin rằng, những gì mất đi chỉ là sự quên lãng tạm thời.

Bên bếp lửa một tối mưa rừng buồn mênh mang, nghe Chapi mà thấy lòng nôn nao khó tả. Tôi bảo lão chơi tiếp đi, cho cái bụng bớt buồn. Lão lắc đầu, bảo lòng vẫn đang đau lắm. Nhưng rồi, vì chiều lòng khách, lão vẫn chơi Chapi. Chẳng hiểu sao tôi nghe tiếng hát của ông già gần 80 tuổi không còn khỏe nhưng thảnh thơi, da diết đến thế. Ánh mắt lão nhìn đăm đắm nơi phía ngoài xa như đang mơ về nhưng ngày xưa xa lắc. Trong lâng lâng hơi men Tàpai, tôi ngồi khêu lửa, lặng nghe Chapi, lặng nhìn dáng vẻ khắc khổ của Ama Âu. Lão vẫn miệt mài chơi đàn, vẫn mải mê rằng đây là dây mẹ, đây là dây cha, dây con lớn và dây con út. Dây mẹ thì trầm, dây con thì thanh... Lão không nói về giấc mơ của mình nhưng tôi nghe tha thiết đâu đây bài hát của người Raglai cứ chập chờn ẩn hiện. Chapi cứ thế ru đêm Trường Sơn, ru đêm Raglai huyền hoặc trong ánh lửa liêu trai giữa đêm đen đông đặc trên đại ngàn ngái ngủ. Tôi hiểu hơn nỗi buồn Chapi, hiểu hơn về nỗi lòng của con người và vùng đất này.

Thương nhớ với Chapi -0
Vợ lão Ama Âu, người thương tiếng đàn, thương cả người chơi đàn bao nhiêu mùa rẫy.

Tôi biết Ama Âu là nghệ nhân của buôn làng. Và, có lẽ lão vẫn còn một niềm an ủi, đó là người vợ mấy mươi năm qua vẫn mê mẩn tiếng Chapi của lão. Bây giờ, người con trai của lão cũng bắt đầu theo niềm đam mê cũ kỹ của cha. Lão tìm thấy niềm vui với người con ấy khi trao lại cho anh những bí quyết làm đàn, trao lại anh những gì lão có với Chapi. Lão hi vọng Chapi sẽ còn, còn mãi mà không mất đi với người Raglay chốn này, để mai này tiếng Chapi lại vang lên từ những ngọn núi, những rừng cây bao đời kết tụ rung lên, gợi nhắc một thời...

Ông Ma Nhông Nhíp, Phó Chủ tịch xã Ma Nới nói: “Những năm gần đây đời sống người dân khá lên, các lễ hội được tổ chức, phục dựng, đàn Chapi cũng như các nhạc cụ khác như mã la, khèn bầu, trống đất... đã được dùng thường xuyên. Nhiều người biết, nhiều người chơi để giữ lại văn hóa của Raglay”.

Tiêu Dao

Các tin khác

Gần dân bằng những clip tuyên truyền “triệu view”

Gần dân bằng những clip tuyên truyền “triệu view”

Không còn những bài tuyên truyền khô cứng hay các buổi phổ biến pháp luật chỉ gói gọn trong hội trường, Công an xã Dân Hòa (Hà Nội) đang tạo dấu ấn bằng hàng loạt video ngắn trên các nền tảng số. Với cách thể hiện gần gũi, dí dỏm nhưng vẫn truyền tải đầy đủ thông điệp pháp luật, những clip chỉ dài chưa đến 1 phút đang giúp kiến thức pháp luật lan tỏa mạnh mẽ tới người dân, đặc biệt là giới trẻ.

“Bảo mẫu” của rùa biển

“Bảo mẫu” của rùa biển

Những đêm biển lặng, họ nằm trên cát ngắm dải ngân hà, ánh trăng trên mặt nước, nghe tiếng gió, tiếng thở của các rùa mẹ. Và, mỗi sớm mai, khi ánh mặt trời rọi xuống bãi biển dài cong mình theo con sóng, những chú rùa con ưỡn mình bò về phía biển, bắt đầu hành trình sinh tồn. Tất cả cảm giác ấy trở thành tình yêu với rùa, thôi thúc và níu giữ những con người từ khắp mọi miền trở về biển để làm “bảo mẫu” của rùa.

Cho thuê tài khoản bán hàng online: Tiếp tay cho hàng giả, trốn thuế?

Cho thuê tài khoản bán hàng online: Tiếp tay cho hàng giả, trốn thuế?

Chỉ cần bỏ ra vài trăm nghìn đến vài triệu đồng, bất kỳ ai cũng có thể thuê hoặc mua một tài khoản Shopee, TikTok Shop đã xác minh danh tính để mở gian hàng mà không cần lộ diện. Đằng sau những giao dịch tưởng như vô hại này là một "thị trường ngầm" đang phát triển, trở thành mắt xích giúp các đối tượng kinh doanh hàng giả, hàng nhập lậu, hàng không rõ nguồn gốc và trốn tránh nghĩa vụ thuế, đồng thời gây nhiều khó khăn cho cơ quan chức năng trong việc truy vết, xử lý vi phạm.

Sê Băng Hiêng - dòng sông nghĩa tình với người lính

Sê Băng Hiêng - dòng sông nghĩa tình với người lính

Dòng Sê Băng Hiêng lặng lẽ chảy giữa đại ngàn Trường Sơn, uốn mình qua những bản làng Vân Kiều vùng biên Hướng Lập - Quảng Trị rồi ngược vào đất bạn Lào. Hai bên dòng sông ấy từng là một trong những tọa độ lửa khốc liệt nhất trên tuyến Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Bom đạn đã lùi vào quá khứ. Dòng Sê Băng Hiêng vẫn lặng lẽ chảy giữa đại ngàn và chứng kiến những cuộc trở về...

Tìm ba mẹ trong ký ức đồng đội

Tìm ba mẹ trong ký ức đồng đội

Hơn nửa thế kỷ, người con trai vẫn mòn mỏi tìm kiếm hình bóng ba mẹ qua ký ức rời rạc thời thơ ấu, những lá thư, dòng nhật ký và lời kể của đồng đội cũ. Suốt 70 năm cuộc đời, đó gần như là nơi duy nhất ông có thể gặp lại ba mẹ của mình...

Những ký ức từ “tọa độ lửa” Hàm Rồng

Những ký ức từ “tọa độ lửa” Hàm Rồng

Đi qua 2 cuộc chiến tranh phá hoại khốc liệt của đế quốc Mỹ, lực lượng Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC và CNCH) Công an tỉnh Thanh Hóa đã kiên cường bám trụ giữa mưa bom bão đạn, viết nên những trang sử vàng chói lọi của một đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ngọn lửa quả cảm và tinh thần “Vì nước quên thân, vì dân phục vụ” của thế hệ cha anh đi trước vẫn luôn được gìn giữ, trở thành điểm tựa vững chắc để các thế hệ chiến sĩ hôm nay viết tiếp những chiến công giữa thời bình.

Những người lính ngược dòng thác lũ

Những người lính ngược dòng thác lũ

Giữa dòng nước lũ cuồn cuộn ở xã Mường Than (Lai Châu), hình ảnh Hạ sĩ Vàng Văn Tình, chiến sĩ Phòng Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC&CNCH) Công an tỉnh Lai Châu, cõng bé gái vượt qua dòng nước dữ đã chạm đến trái tim của hàng triệu người sau khi bức ảnh được đăng tải trên mạng xã hội. Nhưng đó chỉ là một trong hàng chục cuộc cứu người của cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân trong trận lũ quét kinh hoàng hôm ấy…

Giấc mơ truyền cảm hứng của nữ đại úy chinh phục học bổng Chính phủ Australia

Giấc mơ truyền cảm hứng của nữ đại úy chinh phục học bổng Chính phủ Australia

Từ cán bộ Công an cơ sở, Đại úy Lê Thị Thủy Tiên đã trở thành đại diện duy nhất của Bộ Công an giành học bổng toàn phần Chính phủ Australia. Trên hành trình đến với Đại học Melbourne, nữ Đại úy quê Hà Tĩnh không chỉ khẳng định mình mà còn ấp ủ giấc mơ truyền cảm hứng cho tất cả những ai đang có khát vọng học tập và hội nhập quốc tế để thay đổi chính mình.

Bước đi dài hơi cho hàng Made in Vietnam”

Bước đi dài hơi cho hàng Made in Vietnam”

Khẳng định bản sắc Việt không đồng nghĩa với việc mọi nguyên liệu đều phải được sản xuất trong nước. Trong dòng chảy của chuỗi cung ứng toàn cầu, điều tạo nên sức cạnh tranh của sản phẩm Việt là khả năng làm chủ sáng tạo, kết nối nguồn lực và không ngừng nâng cao năng lực của các làng nghề.

Rộ chiêu lừa đặt cọc thuê phòng nghỉ dưỡng

Rộ chiêu lừa đặt cọc thuê phòng nghỉ dưỡng

Chỉ cần 1 cú click chuột, người thuê có thể tiếp cận hàng nghìn tin đăng phòng trọ, căn hộ, homestay trên mạng xã hội. Nhưng phía sau "ma trận" hội nhóm sôi động ấy là những chiêu trò lừa đảo đặt cọc ngày càng tinh vi, khiến nhiều người mất tiền và lộ thông tin cá nhân.

Kỷ vật đi B - chứng nhân một thời hoa lửa

Kỷ vật đi B - chứng nhân một thời hoa lửa

Những lá đơn tình nguyện viết bằng máu, những sơ yếu lý lịch, học bạ, quyết định điều động, thậm chí cả sổ tiết kiệm, hàng chục cây vàng… Mỗi kỷ vật được được trưng bày tại Trung tâm Lưu trữ quốc gia III Cục Văn thư và Lưu trữ nhà nước là một câu chuyện cảm động về cán bộ đi B sẵn sàng hy sinh tuổi xuân, xương máu vì độc lập dân tộc.

Hiệu quả từ mô hình chính quyền số

Hiệu quả từ mô hình chính quyền số

Không còn hình ảnh những vị lãnh đạo chỉ xuất hiện sau bục phát biểu hay trong các cuộc họp trang nghiêm, ngày càng nhiều cán bộ, lãnh đạo từ Trung ương đến địa phương đã chủ động bước lên không gian mạng, trực tiếp livestream bán nông sản, quảng bá đặc sản địa phương, giải đáp thủ tục hành chính, phổ biến pháp luật hay đối thoại với người dân… Những hình ảnh tưởng như rất mới ấy lại phản ánh một sự thay đổi sâu sắc trong quá trình xây dựng chính quyền số: lấy người dân làm trung tâm phục vụ.

Thế trận lòng dân - lá chắn vững chắc bảo vệ an ninh Tổ quốc

Thế trận lòng dân - lá chắn vững chắc bảo vệ an ninh Tổ quốc

Từ những nguồn tin của người dân đến các mô hình tự quản ở cơ sở, phong trào Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc đã trở thành nền tảng quan trọng của thế trận an ninh nhân dân. Sau 20 năm xây dựng và phát triển, phong trào tiếp tục khẳng định sức mạnh của lòng dân trong bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn trật tự an toàn xã hội và cuộc sống bình yên của nhân dân.

Hiệu quả từ đổi mới phương thức tuyên truyền

Hiệu quả từ đổi mới phương thức tuyên truyền

Livestream giải đáp thắc mắc pháp luật và thủ tục hành chính, tạo các tình huống để tuyên truyền pháp luật một cách dí dỏm, hài hước, đặc biệt là đưa nghệ thuật dân gian như hát xẩm để tuyên truyền… Những phương thức tuyên truyền pháp luật của lực lượng công an cơ sở đang ngày càng đổi mới hiệu quả và gần dân hơn trên môi trường số.

Xã không ma túy giữa mây núi Tả Phìn

Xã không ma túy giữa mây núi Tả Phìn

Từng là địa bàn tiềm ẩn nguy cơ phát sinh tệ nạn ma túy do địa bàn rộng, dân cư phân tán và lượng khách du lịch ngày càng gia tăng, xã Tả Phìn (Lào Cai) hôm nay đã trở thành điểm sáng trong phong trào xây dựng địa bàn không ma túy. Đằng sau kết quả ấy là sự kiên trì bám cơ sở của lực lượng Công an xã, những giải pháp phòng ngừa từ sớm, từ xa cùng hành trình cảm hóa, giúp nhiều người lầm lỡ tìm lại niềm tin và cơ hội làm lại cuộc đời.

“Hàng xách tay”: Cái "mác" che khuất nguồn gốc hàng hóa

“Hàng xách tay”: Cái "mác" che khuất nguồn gốc hàng hóa

Từ mỹ phẩm, nước hoa, sữa ngoại đến thực phẩm chức năng, rất nhiều sản phẩm đang được kinh doanh dưới danh nghĩa "hàng xách tay". Tuy nhiên, đằng sau những lời quảng cáo hấp dẫn là câu hỏi về nguồn gốc, tính hợp pháp của hàng hóa cũng như quyền lợi của người tiêu dùng khi phát sinh tranh chấp.

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Ninh Bình đã khởi tố bị can Trần Thị Mơ (sinh năm 1984, trú xã Vũ Dương, tỉnh Ninh Bình) về tội "Xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp"

Bịt kín kẽ hở pháp luật với livestream "chốt nghìn đơn"

Hàng loạt vụ việc liên quan đến kinh doanh online, livestream bán hàng bị phát hiện, xử lý thời gian gần đây cho thấy cơ quan chức năng đang mạnh tay hơn với các hành vi vi phạm. Mới nhất là vụ khởi tố một chủ shop tại Ninh Bình, tiếp tục gióng lên hồi chuông cảnh báo về những "vùng xám" pháp lý phía sau các phiên livestream chốt nghìn đơn. Khi doanh thu tăng chóng mặt nhưng việc kiểm soát chất lượng hàng hóa chưa theo kịp, ai sẽ chịu trách nhiệm khi quyền lợi người tiêu dùng bị xâm hại?

Đừng để bữa ăn trở thành nỗi ám ảnh

Đừng để bữa ăn trở thành nỗi ám ảnh

Nhiều năm nay, thực phẩm bẩn trở thành mối lo, đe dọa sức khỏe cộng đồng, sinh mạng của mỗi người dân. Để phòng ngừa và ngăn chặn kịp thời tội ác tàn phá sức khỏe, kiếm lợi từ đồng tiền bất chính, các cơ quan chức năng đã chung tay quyết tâm vì sức khỏe lành mạnh, đời sống an toàn của người dân.

Khi lối sống ảo biến tướng

Khi lối sống ảo biến tướng

Trào lưu “phông bạt” không còn thuần túy là lối sống ảo, khoe mẽ, phô trương quá đà để tạo sự sang chảnh và hào nhoáng trước bàn dân thiên hạ. Trong thời đại công nghệ số và trí tuệ nhân tạo, “phông bạt” đã biến tướng thành công cụ lừa đảo, lòe bịp nhằm trục lợi bằng tinh thần và vật chất cả ngoài đời lẫn mạng xã hội…

Để duy trì những việc làm tốt đẹp, Đại uý Lê Hùng Dương và đơn vị cũng nhận được nhiều sự hỗ trợ của các nhà hảo tâm

Viết tiếp truyền thống bằng những việc làm tử tế

Lớn lên trong gia đình có truyền thống nhiều thế hệ khoác áo lực lượng CAND, Đại úy Lê Hùng Dương không chỉ tiếp nối tinh thần phụng sự của người cha là thương binh - Trung tá Lê Minh Thảo, mà còn viết tiếp truyền thống ấy bằng những việc làm bình dị nhưng đầy nhân văn. Từ giải cứu hàng trăm chú chó mèo bị bỏ rơi, bị “cẩu tặc” bắt, đến mở quán cơm 0 đồng cho người nghèo, hành trình của anh đã lan tỏa hình ảnh đẹp về người chiến sĩ công an "Vì nhân dân phục vụ".