Sự thật về con tàu Việt Nam Thương Tín

Tròn 40 năm kể từ ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, thống nhất Tổ quốc thì cứ gần đến ngày 30/4, những tổ chức phản động người Việt cực đoan, lưu vong ở nước ngoài lại làm rùm beng về vụ con tàu “Việt Nam Thương Tín”. Theo họ, sau khi chở gần 1.600 con người – trong đó hơn 80% là sĩ quan, binh lính chính quyền Sài Gòn từ bến Bạch Đằng di tản sang đảo Guam rồi lúc tình nguyện trở về, những người này đã bị bắt giam, hành hạ, tra tấn…

Tuy nhiên, sau nhiều năm tìm hiểu, gặp gỡ nhiều nhân chứng, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Đại học Yale, Mỹ là ông Jana K. Lipman đã cho đăng tải một bài biên khảo với tựa đề: “Give Us A Ship – Cho chúng tôi một con tàu” trên tạp chí American Quarterly Volume 64, Issue 1 -  là tạp chí chính thức của Hiệp hội Nghiên cứu Mỹ  (American Studies Association), trong đó nói lên sự thật về những chuyện xảy ra xung quanh con tàu này…

Tàu Việt Nam Thương Tín ở cảng Subic, Philippines.
Tàu Việt Nam Thương Tín ở cảng Subic, Philippines.

Trưa 30/4/1975, khi mệnh lệnh “buông súng đầu hàng” của Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Dương Văn Minh vang lên trên làn sóng phát thanh thì tại bến Bạch Đằng, con tàu Việt Nam Thương Tín (VNTT) cũng hú một hồi còi dài rồi rùng rùng chuyển động. Nhiều người không lên kịp, trong cơn hốt hoảng đã vội vã đu bám vào sợi dây xích buộc mỏ neo nhưng chỉ được mấy phút, họ rơi xuống nước do không chịu đựng nổi. Trên tàu, lúc này có hơn 1.600 người, phần lớn là sĩ quan, tướng tá, binh lính và viên chức chính quyền Sài Gòn bỏ chạy vì theo lời tuyên truyền của CIA, khi bộ đội giải phóng tiến vào thành phố, Sài Gòn sẽ… tắm máu!

Ra đến cửa biển Vũng Tàu, VNTT liên lạc được với một tàu thuộc Hạm đội 7, Mỹ, và được hướng dẫn đến căn cứ Hải quân Mỹ ở vịnh Subic, Philippines. Tại đây, lính Mỹ lên tàu, tịch thu tất cả mọi loại vũ khí mà nhóm người di tản mang theo. Đến giữa tháng 8/1975, sau khi nhận thêm nhiên liệu, lương thực, nước ngọt... người Mỹ ra lệnh cho tàu VNTT đến đảo Guam. Ở đó, tất cả những người trên tàu sẽ phải trải qua một đợt thanh lọc để quyết định xem ai sẽ được định cư ở Mỹ.

Đầu tháng 9/1975, tàu VNTT cập bến Apra, đảo Guam, lãnh thổ thuộc Mỹ. Trong bài biên khảo của mình, Tiến sĩ Jana K. Lipman viết: “Chỉ vài ngày sau khi đặt chân lên đảo Guam, một cuộc biểu tình đã nổ ra. Một nhóm người Việt đứng đầu là Trung tá hải quân Trần Đình Trụ đã yêu cầu người Mỹ phải cho họ trở về Việt Nam. Có 4 người đàn ông tình nguyện cạo trọc đầu trước một sân khấu nhỏ, trên đó có một biểu ngữ viết bằng tiếng Anh, nội dung: “Ba mươi sáu giờ bất bạo động, tọa kháng và tuyệt thực để thỉnh cầu được sớm hồi hương”.

Người biểu tình cạo trọc đầu đòi hồi hương.
Người biểu tình cạo trọc đầu đòi hồi hương.

Ngay lập tức, nhân viên an ninh Mỹ trên đảo dựng một hàng rào thép gai, quây kín nhóm người biểu tình để cách ly. Tiến hành điều tra, họ biết trong số 1.600 người có mặt trên tàu thì hơn 1.500 người… đòi về!

Cuộc biểu tình của những người trên tàu VNTT nhanh chóng được cả thế giới biết đến qua những bài báo của những tờ báo lớn như New York Time, Life, Time, Chicago Herald Triburn (Mỹ), Liberation, Humanité, Paris Match (Pháp), Mirror, The Sun (Anh)… Trả lời các cuộc phỏng vấn, Trung tá Trần Đình Trụ cho biết: “Khi trở về, tôi sẵn sàng chấp nhận mọi hậu quả xấu nhất miễn là tôi được ở bên gia đình tôi, đất nước tôi…”.

Sinh trưởng ở miền Bắc Việt Nam trong một gia đình theo đạo Thiên Chúa, di cư vào miền Nam năm 1954, năm 40 tuổi, Trần Đình Trụ mang hàm Trung tá Hải quân Việt Nam Cộng hòa. Khi quân giải phóng tiến vào Sài Gòn, ông ta di tản cùng một số thuộc cấp. Và mặc dù tin rằng mình dễ dàng hòa nhập với đời sống Mỹ nhờ vào trình độ tiếng Anh và kinh nghiệm làm việc với quân đội Mỹ, ông vẫn không thể cam lòng bỏ lại gia đình. Khi cuộc biểu tình đòi hồi hương nổ ra, một số người trên tàu đã cố thuyết phục ông thay đổi ý định nhưng ông nói: “Không gì lay chuyển được quyết tâm của tôi”.

Cũng như Trần Đình Trụ, khoảng 80% người đòi hồi hương là sĩ quan, binh lính Việt Nam Cộng hòa. Julia Taft, người đứng đầu lực lượng đặc nhiệm liên ngành Mỹ trên đảo Guam giải thích: “Họ không quan tâm đến những thay đổi chính trị trong nước mà họ chỉ biết là đã hết chiến tranh, họ không còn bị buộc phải cầm súng. Tất cả những gì họ muốn là quay về với gia đình đang còn ở miền Nam Việt Nam”.

Nhưng chuyện đáng sợ nhất là 13 phi công Việt Nam Cộng hòa đồng thanh lên tiếng cáo buộc người Mỹ đã đánh thuốc mê rồi bắt cóc họ. Đang ở sân bay Tân Sơn Nhất, họ buộc phải đi Utapao – là căn cứ không quân Mỹ ở Thái Lan. Khi đến nơi, trong nhóm của họ có 65 người yêu cầu được trở về Việt Nam. Đáp lại, Mỹ và quân đội Thái Lan dọa sẽ tống họ vào nhà tù. Cuối cùng, 52 người phải chấp nhận đến đảo Guam. 13 người còn lại cương quyết không đi: “Hoặc bị giết hoặc còn có cơ hội về nước”.

Một cấp chỉ huy quân đội Mỹ đã phản ứng lại thách thức đó bằng cách ra lệnh cho bộ phận quân y tiêm cho cả 13 người hỗn hợp gây mê Natri Pentathol và Thorazin, sau đó dùng máy bay đưa họ đi trong tình trạng mất ý thức. Lúc tỉnh dậy, không những họ rơi vào trạng thái mất phương hướng mà còn phải chịu đựng những cơn đau đầu dữ dội.

Đáp lại những lời thỉnh cầu của nhóm người Việt biểu tình, Cao ủy Liên hiệp quốc về các vấn đề tị nạn (UNHCR) nhanh chóng thiết lập các thủ tục cho các cá nhân có nguyện vọng hồi hương. Họ thực hiện các cuộc tiếp xúc, phỏng vấn và nhấn mạnh cá nhân có quyền tự do lựa chọn mà không bị một cưỡng bách nào. Đại diện UNHCR ở Guam là ông George Gordon Lennox nói: “Quyết định này là do họ đơn phương chọn. Không ai bị buộc họ phải làm bất cứ điều gì mà họ không muốn nên mong muốn của họ phải  được thực hiện một cách rõ ràng”.

Trong bản kiến nghị của những người đòi về gửi UNHCR, họ đặt quốc gia, dân tộc lên trên việc đoàn tụ gia đình. Bản kiến nghị bắt đầu bằng cách nhấn mạnh rằng, họ “không bị mất nước, mà chỉ là một chế độ mới đã tiếp quản chính quyền”. Thứ đến, họ muốn “góp phần xây dựng lại đất nước”. Tiếp theo, tất cả những người đòi về đứng nghiêm trang dưới một bức chân dung lớn và một biểu ngữ ghi: “Tinh thần Cụ Hồ Chí Minh bất diệt -The Spirit of Ho Chi Minh lasts forever”.

Đứng trước chân dung Hồ Chủ tịch để khẳng định ước muốn hồi hương.
Đứng trước chân dung Hồ Chủ tịch để khẳng định ước muốn hồi hương.

Phản ứng lại chuyện này, một số người Việt chống Cộng cực đoan, trong đó có Phạm Kim Vinh, nguyên là giảng viên của Trường Quốc gia Hành chính Việt Nam Cộng hòa, thường viết báo dưới tên Trương Tử Phòng đã lên tiếng vu khống những người đòi về là những điệp viên Cộng sản trà trộn vào. Lê Vĩnh Tân kể lại: “Tôi chỉ thẳng vào mặt ông ta, rằng: “Nếu chúng tôi là Cộng sản thì chúng tôi chẳng cần tới Mỹ làm gì vì chúng tôi đã chiến thắng. Hoặc nếu chúng tôi là Cộng sản thì chúng tôi sẽ ở lại Mỹ để chuyển tin tức về Việt Nam. Chúng tôi là những người yêu đất nước mình!”.

Cuộc biểu tình đòi hồi hương càng lúc càng căng thẳng khi 250 người tổ chức tuyệt thực trong 2 ngày. Trong một bức ảnh do tờ The New York Time đăng tải, có thể thấy một cặp vợ chồng già cầm một khẩu hiệu viết tay đơn giản: “Chúng tôi đang nhịn đói biểu tình” với lời chú thích: “Họ sát cánh bên nhau cùng với một vẻ mặt thách thức càng làm tăng thêm hình ảnh thương tâm về khát vọng hồi hương”.

Suốt mùa hè năm 1975, các quan chức UNHCR đã nhiều lần đến Hà Nội và Sài Gòn, tìm hiểu về các khả năng và thủ tục hồi hương. Tại Guam, Lê Minh Tân dẫn 251 người tị nạn mang theo đồ đạc ra khỏi trại rồi đi bộ gần 1km. Một người mặc chiếc áo thun trắng với khẩu hiệu tô đậm: “Hãy giết chúng tôi hoặc trả chúng tôi về”.

Vi phạm vành đai quân sự, cảnh sát và nhân viên an ninh Mỹ đã dùng gậy và dùi cui lùa được đoàn người vào xe buýt và đưa họ trở lại trại, cô lập Tân ra khỏi đoàn. Qua hôm sau, một nhóm thứ hai gồm 200 người lại rời bỏ với hai bàn tay bị trói sau lưng để tượng trưng cho hình ảnh tù tội. Cùng với họ là 500 người đòi hồi hương khác tổ chức diễu hành với các băng rôn và hàng chữ đỏ: “Chúng tôi không phải là tù binh chiến tranh”. Một số khẩu hiệu ôn hòa hơn: “Các bạn ở đảo Guam và nhân dân Mỹ thân mến, mong muốn của chúng tôi chỉ là được về nhà. Chúng tôi không muốn làm phiền các bạn và đánh mất thiện cảm mà các bạn đã dành cho. Hãy hiểu cho chúng tôi đau đớn như thế nào và xin cố gắng hỗ trợ ý nguyện hồi hương của chúng tôi”.

Khi thất vọng dâng cao, vào tuần cuối của tháng 8, khoảng 200 đến 300 người đòi hồi hương đã tổ chức một cuộc phản kháng bằng cách ném đá, bom xăng và gậy gộc. Hai căn nhà trong trại bị đốt cháy và một số xe quân sự bị phá hủy. Để đối phó, các cấp chỉ huy Mỹ đã phải dùng đến dùi cui và hơi cay.

Cuối cùng, chính quyền Mỹ buộc phải để họ trở về Việt Nam. Ngày 15/10/1975, tàu VNTT cập cảng Vũng Tàu. Đa số trong gần 1.500 người hồi hương được cho về quê sinh sống làm ăn sau khi đã hoàn tất các thủ tục cần thiết. Chỉ một số ít bị tạm giữ lại nhưng cũng chỉ một thời gian ngắn bởi lẽ với một nửa đất nước vừa được giải phóng, chính quyền Cách mạng cũng cần phải cảnh giác với việc CIA lợi dụng chuyện hồi hương thực hiện âm mưu hậu chiến…

Vũ Cao

Các tin khác

Sinh kế dưới những tán rừng giữa đại ngàn Trường Sơn đang... mỏng dần

Sinh kế dưới những tán rừng giữa đại ngàn Trường Sơn đang... mỏng dần

Ở nơi đại ngàn Trường Sơn của xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị vẫn phủ một màu xanh trải dài đến tận chân trời, rừng từ lâu đã trở thành kho sinh kế của đồng bào Bru - Vân Kiều. Từ những sợi mây rừng, giọt mật ong, búp măng đến những chiếc lá thuốc giữa tầng cây cổ thụ…, những sản vật dưới tán rừng đã âm thầm nuôi sống bao thế hệ người dân bản địa.

Bài cuối: Làm thế nào để mở khóa những cửa biển bị bồi lấp?

Bài cuối: Làm thế nào để mở khóa những cửa biển bị bồi lấp?

Những lần khơi thông cửa biển Cửa Việt, Lý Hòa cho thấy nạo vét chỉ có thể giải quyết phần ngọn nếu không đi cùng các giải pháp căn cơ. Khi dòng chảy tự nhiên bị thay đổi, lượng cát bồi lắng vẫn tiếp tục tìm đường trở lại, đẩy các cửa biển vào vòng luẩn quẩn “khơi thông – bồi lấp – khơi thông”.

Bài 1: Luồng biển cạn, con đường mưu sinh bị chặn lại

Bài 1: Luồng biển cạn, con đường mưu sinh bị chặn lại

Từ Cửa Việt đến Lý Hòa, những cửa sông, cửa biển từng là lối ra khơi, nơi kết nối hoạt động khai thác thủy sản, vận tải biển và đời sống cư dân ven biển, đang bị bồi lấp nghiêm trọng. Khi luồng lạch bị thu hẹp, phía sau những doi cát không chỉ là những con tàu mắc cạn, mà còn là sinh kế của hàng nghìn người dân bị ảnh hưởng.

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Giữa vùng biển phía Đông tỉnh Quảng Trị, đảo Cồn Cỏ hiện lên như một chấm xanh giữa trùng khơi. Từ lâu, hòn đảo tiền tiêu này được biết đến như một pháo đài nơi đầu sóng, một địa danh ghi dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt. Hôm nay, bên cạnh giá trị về quốc phòng, chủ quyền, Cồn Cỏ đang viết tiếp câu chuyện mới về gìn giữ những giá trị của biển, bảo vệ hệ sinh thái và phát triển hài hòa với thiên nhiên.

Tìm đồng đội, nối những cuộc đoàn viên từ đại ngàn Trường Sơn

Tìm đồng đội, nối những cuộc đoàn viên từ đại ngàn Trường Sơn

Hơn nửa thế kỷ sau ngày đất nước thống nhất, công tác tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính liệt sĩ vẫn được các lực lượng chức năng kiên trì thực hiện. Trên những địa bàn từng là chiến trường ác liệt ở phía tây Quảng Trị, cán bộ, chiến sĩ ngày đêm lần tìm từng dấu tích đồng đội. Cùng với đó, lực lượng Công an đẩy mạnh thu nhận mẫu ADN thân nhân liệt sĩ, góp phần nối lại những cuộc đoàn viên còn dang dở sau chiến tranh.

Giữ hồn xưa bên dòng Ô Lâu

Giữ hồn xưa bên dòng Ô Lâu

Giữa miền quê ven sông Ô Lâu, xã Nam Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, làng cổ Hội Kỳ vẫn còn lưu giữ nhiều ngôi nhà rường hàng trăm năm tuổi – những dấu tích hiếm hoi của một không gian văn hóa xưa cũ còn sót lại. Sau hơn 5 thế kỷ hiện diện, những mái ngói rêu phong, cột kèo gỗ mít sẫm màu thời gian vẫn lặng lẽ đứng đó như một phần ký ức làng quê.

Nỗi đau sau song sắt của người mẹ lầm lỡ

Nỗi đau sau song sắt của người mẹ lầm lỡ

Cơn mưa chuyển mùa bất chợt đổ xuống cao nguyên, những hạt mưa lách qua khung cửa sắt, rơi lộp độp xuống nền xi măng lạnh. Trong góc buồng giam ở Trại tạm giam số 1 Công an tỉnh Lâm Đồng, phạm nhân Huỳnh Thị Thanh Thảo (SN 1985, trú xã Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng) lặng lẽ ngồi nhìn ra khoảng trời xám đục ngoài ô cửa nhỏ.

Hành trình trưởng thành của nữ phạm nhân hưởng chính sách khoan hồng

Hành trình trưởng thành của nữ phạm nhân hưởng chính sách khoan hồng

Biết mình là một trong những phạm nhân đủ điều kiện được hưởng chính sách khoan hồng của Đảng và Nhà nước trong đợt này, nữ phạm nhân Trần Ngọc Minh Anh (SN 2006, trú tại phường Lâm Viên – Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng) đã không giấu được những giọt nước mắt vỡ òa sau quãng thời gian dài sống trong day dứt và ân hận.

Nỗi đau ở Sông Lô và lời cảnh tỉnh không thể chậm trễ

Nỗi đau ở Sông Lô và lời cảnh tỉnh không thể chậm trễ

Chưa bao giờ ở xã Sông Lô, tỉnh Phú Thọ lại có đến nhiều đám tang cùng một lúc như vậy. Có tới 5 gia đình cùng chung một nỗi đau vô tận khi đột ngột mất đi người con trai yêu quý trong buổi chiều định mệnh. Lá vàng tiễn mái đầu xanh, tiếng khóc gọi tên con nghe quá xót xa.

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Tháng 5 về, nắng vàng như rót mật trên những sườn đồi phía Tây TP Đà Nẵng. Giữa màu xanh ngút ngàn của dãy Trường Sơn hùng vĩ, đồng bào các dân tộc lại rộn ràng chuẩn bị cho một ngày lễ đặc biệt trong trái tim mình: Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

Đổi thay, phát triển ở vùng căn cứ cách mạng Vùng Bưng 6 xã

Đổi thay, phát triển ở vùng căn cứ cách mạng Vùng Bưng 6 xã

Vùng Bưng 6 xã vốn là căn cứ cách mạnh gắn liền với những trang sử đấu tranh kiên cường của quân dân ta qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Đây không chỉ là căn cứ lưu giữ giá trị lịch sử, truyền thống yêu nước, Vùng Bưng đầy lau sậy, cỏ cây xưa kia nay vươn mình mạnh mẽ với tốc độ phát triển kinh tế, văn hóa, đô thị và công nghiệp.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ. Con đường đất đỏ dẫn xuống bến nước diễn ra lễ cúng hôm nay bỗng trở nên rộn ràng khác lạ!

Địa đạo Phú Thọ Hòa, biểu tượng của ý chí kiên cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân

Địa đạo Phú Thọ Hòa, biểu tượng của ý chí kiên cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân

Địa đạo Phú Thọ Hòa là một công trình quân sự trong lòng đất tại phường Phú Thọ Hòa, TP Hồ Chí Minh. Thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, địa đạo Phú Thọ Hòa là điểm trú ngụ của bộ đội chủ lực, được các đơn vị đặc công biệt động của cách mạng dùng làm bàn đạp tấn công vào nội thành Sài Gòn như: Trung đoàn Phạm Hồng Thái, Tiểu đoàn Ngô Gia Tự. Đồng thời, địa đạo cũng là cái nôi đảm bảo cho nhiều cán bộ quân dân chính đảng các cấp về dừng chân hoạt động tại đây.

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Chỉ hơn một giờ lênh đênh, còn tàu rời biển Cửa Việt (Quảng Trị) đã cặp đảo Cồn Cỏ. Tháng Tư, hòn đảo nhỏ hiện trước mắt chúng tôi xanh thẫm bởi rừng, lấp lánh bởi nắng và mang một vẻ bình yên rất riêng của vùng biển tiền tiêu. Nhưng điều khiến người ta ngạc nhiên không chỉ là vẻ đẹp ấy, mà là cảm giác Cồn Cỏ đang chuyển mình.

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hàng trăm người từng rời quê hương Hà Tĩnh, Nghệ An và nhiều nơi khác với hai bàn tay trắng, bắt đầu từ những ngày làm thuê nhọc nhằn ở vùng đất LangBiang (Lâm Đồng). Hôm nay, chính những con người ấy đã trở thành ông chủ, dựng xây cơ nghiệp vững chắc, góp phần viết nên câu chuyện hồi sinh ấn tượng cho vùng đất này.

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Ở dải đất phía Bắc Quảng Trị, men theo dãy Trường Sơn, những bản làng từng in dấu chiến tranh nay đang dần trở thành điểm đến hấp dẫn. Không còn chỉ là vùng đất của ký ức và chứng tích, nơi đây đang hiện diện trên bản đồ du lịch bằng chính bản sắc riêng – mộc mạc, chân thực và giàu trải nghiệm.

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Sau cơn bão số 10, 11 cuối năm 2025 cuốn trôi mùa màng, nhà cửa, xã Cần Yên (Cao Bằng) đang từng bước hồi sinh. Trên mảnh đất biên cương còn nhiều gian khó, mầm sống đã trở lại, niềm tin được vun bồi từ sự đồng lòng của nhân dân và sự kề vai sát cánh của lực lượng Công an, Biên phòng.

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nằm giữa dòng sông Tiền thơ mộng, cù lao Thới Sơn (thuộc phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp) không chỉ được ví như “viên ngọc quý” của du lịch miệt vườn mà còn là nơi lưu giữ nhịp sống chậm rãi, tách biệt với sự hối hả của thời đại số.

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Con đường vào các xã miền núi A Lưới - nằm ở phía Tây thành phố Huế - những ngày cuối năm vẫn còn sương giăng bảng lảng. Núi Trường Sơn đứng trầm mặc, rừng già xanh thẳm, bản làng nép mình bên sườn núi như bao đời nay. Nhưng phía sau vẻ tĩnh lặng ấy là một sự chuyển mình âm thầm mà bền bỉ - bắt đầu từ những con người được bà con gọi bằng cái tên thân thương: Già làng.