Rạp chiếu bóng ở Hà Nội thời xưa

Ngày xưa, trò chơi ở Hà Nội đơn giản lắm: Lấy đá mài thành bi, đẽo gỗ thành con quay hoặc con gái thì chơi rồng rắn lên mây, thả đỉa ba ba, chơi chuyền, nhảy dây, chọi chua me, ra bãi cỏ dùng hai cỏ gà chọi nhau. Con trai thích nhất chặt cành ổi làm súng cao su đi bắn chim. Nhưng có lẽ thú vui hấp dẫn nhất là được xem chiếu bóng - cinéma. 

Đơn giản nhất là xem cinéma chổng mông: Đặt một chiếc máy chiếu hình rồi lấy chăn trùm lên đầu, mông chổng ra ngoài. Hình ảnh trong phim không có âm thanh chỉ là những chiếc ảnh bất động, người quay phim phải tự thuyết minh. Nhưng cũng sướng tới củ tỉ. Cho nên trẻ con ngày xưa được vào rạp xem chiếu bóng sướng hơn được lên thiên đường. Nhưng khốn nỗi những gia đình trung lưu như Tôi cũng không đủ tiền để thường xuyên được đi xem chiếu bóng. Tôi đành tìm đủ mọi cách để lẻn vào rạp xem phim.

Cách lẻn vào rạp không khó lắm. Cứ thấy lúc nào khách vào đông là mình lẻn vào phía bên kia người soát vé. Nếu người xé vé lại tiếp tên lính chào mào, mũ xanh tua đỏ là lúc lẻn vào rạp dễ nhất. Vào rạp thì không khó, nhưng vào trong rạp thì ngồi đâu mới là nan giải. Người xé vé đầy kinh nghiệm, cứ thấy chú nhóc là tôi khi ấy là hỏi vé rồi xách cổ áo tống ra đường, không cho mấy cái bạt tai là may. Nhưng cũng có lúc gặp dịp may, tôi khéo léo xin khách nhận là con, dắt vào xem là ổn.

Nhà hát lớn Hà Nội xưa.
Nhà hát lớn Hà Nội xưa.

Thời xưa trẻ con khoảng 10 tuổi đi với người lớn không phải mất vé. Nhưng lâu dần nhân viên soát vé cũng phát hiện ra. Họ không có quyền đuổi tôi ra khỏi rạp chiếu bóng khi có người lớn đi kèm, họ tìm cách đuổi tôi ngay từ ngoài cửa rạp. Tôi đành phải đón khách xin đi nhờ từ xa. Còn nếu hôm nào không tìm được khách, tôi đành phải lẻn bừa vào rạp.

Nhưng khốn nỗi người soát vé đều nhẵn mặt tôi nên khi trốn được vào rạp, tôi phải chui vào toilet, chắc chắn không bao giờ người soát vé lại dám mở cửa nhà vệ sinh kiểm soát. Chờ khi đèn tắt, rạp bắt đầu chiếu độ 15 phút, tôi mới mở cửa nhà vệ sinh, căng mắt trong bóng tối tìm chiếc ghế nào bỏ trống thì ngồi vào. Nhưng cũng có hôm chẳng may người đi xem muộn lại tìm đến đúng ghế tôi ngồi thì chắc chắn bị đuổi thẳng ra và bị mấy cái bạt tai nhẹ để dọa chứ không ai đánh ác cả. Khi từ toilet đi ra, tôi phải cúi thật thấp để tránh soát vé lia đèn pin thấy là toi. Khi tìm ghế trống để ngồi, tôi phải tìm chỗ trống mà hai bên đều đã có người thì soát vé hầu như không phát hiện ra được. Dạo đầu tôi thường sợ hãi, hay ngồi ở hàng ghế trống trên đầu nên rất nhiều lần bị phát hiện.

Rút kinh nghiệm, tôi lại tìm ra cách lẻn vào rạp tuyệt chiêu. Ngày xưa ta gặp lính Tây là sợ tè ra quần, nhất là các lính thất trận ở chiến trường về, tay còn băng bó vết thương thì không ai dám đến gần. Lính Tây thất trận vào ăn ở bất cứ cửa hàng nào đều không phải trả tiền. Ra đường lính Tây thất trận say xỉn có thể ôm chầm lấy cô gái Việt, hôn và sờ ti bừa bãi. Nhưng cũng không dám hiếp dâm hoặc cướp bóc vì lúc đó vẫn có hiến binh pháp - Police militaire - Bây giờ gọi là kiểm soát quân nhân. Còn cảnh sát ngụy trông thấy lính Tây say thất trận, mặt đỏ như gà chọi, súng tiểu liên lăm lăm trên tay, lựu đạn giắt ngang hông thì run như cầy sấy. Chỉ có Police militaire mới đủ sức thu gom những tên này về doanh trại.

Nên muốn lẻn vào rạp chiếu bóng mà họ đã nhẵn mặt tôi, một số rạp chiếu bóng Hà Nội còn dán ảnh tôi để ngoài cửa cảnh cáo và để nhân viên soát vé dễ nhận mặt mà đuổi từ xa, tôi phải nghĩ ra cách mới. Tôi học một số câu tiếng Pháp phổ thông xin lính Tây cho mình theo vào trong rạp thì đến bố tụi xé vé ức đến tận cổ cũng đành bó tay chấm com. Nhưng lại phải nhớ rạp Majestic- rạp Tháng Tám hiện nay - có rất nhiều người Pháp đến xem. Rạp này sang trọng nhất của Hà Nội nằm ở phố Hàng Bài. Rạp này duy nhất ở Hà Nội có hai cửa soát vé, cửa người Việt và một cửa người Pháp. Người Việt xé vé người Việt. Người Pháp xé vé người Pháp.

Rạp này nghiêm lắm, cho nên các loại lính Pháp say rượu cũng phải kiêng nể. Nếu tôi nhờ lính Pháp cho đi kèm thì thằng Tây soát vé không khách khí giải thích cho tên Tây và đuổi thẳng tôi ra ngoài. Có lần nó còn gọi cảnh sát bắt tôi lên đồn. Cảnh sát Việt nhìn tôi biết ngay là loại trẻ con nhà lành nên cũng không đánh đập gì, chỉ giam cho đủ lệ, bắt dọn vệ sinh nhà cửa, lau xe đạp... rồi cho về. Nhưng nếu thiểu âm đức, khi bị bắt có đứa bạn nào trông thấy về mách gia đình thì cả nhà náo loạn, tưởng là việc nghiêm trọng vừa đi vừa khóc, chân tay rụng rời. Thời ấy, dân sợ cảnh sát, sợ pháp luật lắm chứ không nhờn như ngày nay đâu.

Ở Hà Nội, có một nơi tôi thấy thiêng liêng nhất, nếu được vào xem biểu diễn thì sướng đến hơn cả lên thiên đường, đó là Nhà hát Lớn. Lẻn vào Nhà hát Lớn không khó nhưng khó vì tôi cứ bước gần đến là run, thấy nhà hát đồ sộ, nguy nga quá. Đúng là đường đi không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông. Tôi đành tìm cách đến phía hông của Nhà hát Lớn. Nơi này rất vắng vẻ, chỗ góc tường lại có ống máng. Thế là tôi tìm cách trèo đường ống máng lên rạp vào xem võ sư Vương Bang Phu từ bên Tầu sang biểu diễn.

Nhiều lần trèo thoát vào trong xem ngon ơ. Đi đêm lắm có ngày gặp ma. Một lần, vừa trèo đến tầng 2 thì cảnh sát phát hiện, thổi còi bắn súng chỉ thiên, tôi ngã nhào, may mà áo còn vướng vào ống máng. Đội xếp phải mang chăn căng phía dưới để tôi ngã vào. Tôi bị bắt và nhốt vào đồn cảnh sát. Gia đình phải bảo lãnh mới được tha. Từ đấy tôi cũng cạch đến già. Phòng nhì Pháp nghi tôi định vào gài mìn hoặc đặt thuốc nổ Nhà hát Lớn. Nhưng khi đi truy xét các nơi, thấy các rạp chiếu bóng đều dán ảnh tôi nên chúng cũng bỏ qua.

Cinéma Palace - rạp chiếu bóng sang trọng nhất Hà Nội xưa (nay là rạp công nhân)
Cinéma Palace - rạp chiếu bóng sang trọng nhất Hà Nội xưa (nay là rạp công nhân)

Thời ấy, tôi thích nhất những bộ phim về cao bồi - những người anh hùng Mỹ chiến đấu với người da đỏ để mở mang bờ cõi, phim Tắczăng- người rừng, phim Tây Du Ký, phim tâm lý xã hội, thích nhất phim “Cầm bằng theo gió đưa đi” nay dịch là “Cuốn theo chiều gió”. Còn phim “Kiếp Hoa” của Việt Nam thì lúc đó tôi bé quá nên không hiểu gì. Phim Việt Nam thời đó cũng gây được tiếng vang chứ không như phim Việt Nam thời bây giờ.

Hình ảnh cao bồi và Tắczăng còn ảnh hưởng đến xã hội Việt Nam hàng bao năm.

Nhạc sĩ Nguyễn Cường là hình ảnh nguyên mẫu của cao bồi Hà Nội. Nguyễn Cường tuổi ngoài 70, người nhạc sĩ huyền thoại của Việt Nam về nhạc Tây Nguyên.

Ông thân sinh Nguyễn Cường là phi công được hưởng lương hưu của chính quyền Pháp. Nguyễn Cường cũng cao to như cao bồi Mỹ. Anh ăn mặc, để râu, đi đứng làm tôi cứ ngỡ anh vừa phi ngựa từ Mỹ về, nhưng thực ra anh chỉ vừa từ rừng núi Tây Nguyên quê hương anh hùng Núp đến. Nguyễn Cường vừa có cốt cách người Mỹ pha tính chất u mua, lãng mạn của người Pháp, tính hoang dại của núi rừng Tây Nguyên. Nên gặp anh một lần không ai quên được. Có lẽ anh là biểu tượng của người Việt Nam đầu thế kỉ 21 mang tính toàn cầu.

Thường ngày, đi bộ quanh Hồ Gươm, anh đi mà ngang với người chạy nhưng nếu gặp người bạn quen thì anh dừng phắt ngay lại như người đi xe máy phanh gấp. Anh sẵn sàng ngồi xuống ghế đá bên hồ, tâm sự với bạn một cách say sưa. Anh là người chuyển động trong tĩnh tại. Khi tâm sự xong cùng bạn, anh lại đứng phắt dậy và ra đi như một cơn gió, nhưng tôi biết anh vẫn không hề bỏ sót một nét đẹp nào khi đi bát phố quanh Hồ Gươm.

Nguyễn Cường đi nhanh và mạnh mẽ bao nhiêu thì nhạc sĩ Hoàng Giác lại đi chậm rãi, thanh thản như một thiền sư, lại pha chút hào hoa phong nhã của một thái gia đất Kinh kỳ lộng lẫy. Nguyễn Cường và Hoàng Giác ở cùng phố Hàng Bạc. Hoàng Giác nay tuổi đã ngoài 90, là nhạc sĩ cây cao bóng cả loại nhất của Việt Nam còn tồn tại. Dạo này, chắc quá yếu nên nhạc sĩ Hoàng Giác đã mua nhà và về ở khu Đầm Trấu, tạm biệt hay vĩnh biệt Hồ Gươm?

Nguyễn Bảo Sinh

Các tin khác

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Sáng nay bất chợt nhìn lên cây vối trồng ở góc vườn cũng đã hơn chục năm kể từ khi mình xây ngôi nhà này. Thấy vối cựa mình thức giấc, tự bứng mình ra khỏi những trầm tư mùa cũ để thắp lên mùa hoa mới. Cả vòm cây như được khoác một tấm áo bông trắng ngà, nhẹ nhàng và xốp mịn. Hoa vối nở bung, tỏa ra những sợi nhụy dài thanh mảnh, rập rờn trong gió như vũ điệu chào đón bình minh. Tôi bỗng nhớ về những mùa vối quê nhà dẫu bây giờ đã là xa ngái...

Nụ cười Mai Đức Chung

Nụ cười Mai Đức Chung

Có lẽ, Anh hùng Lao động Mai Đức Chung là huấn luyện viên (HLV) bóng đá đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Đặc biệt không chỉ bởi ông gắn với những hoàn cảnh đặc biệt, giành được nhiều thành tích đặc biệt, mà còn bởi nụ cười hiền từ của ông.

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Có nguồn gốc từ Địa Trung Hải, được trồng cách đây hàng nghìn năm, ô-liu là loại cây có sức sống đặc biệt bền bỉ, có thể sinh trưởng trên những vùng đất khô cằn, sỏi đá, chịu được nắng nóng, có thể sống tới cả ngàn năm. Người ta vẫn kể, dù đã bao cuộc chiến tranh đi qua, nhiều cây ô-liu cổ xưa ở Hy Lạp, Palestine, Italia đến nay vẫn ra hoa kết trái. Hình như càng khắc nghiệt, cây càng vững chãi.

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Lâu nay, đã thấy ít người nhắc đến thần tượng của giới trẻ như giai đoạn trước. Có sự biến đổi nào chăng? Thật ra, không phải như thế mà bởi giới trẻ hôm nay có quá nhiều tấm gương, quá nhiều mục tiêu để phấn đấu. Từ tấm gương dũng cảm cứu người trong hoạn nạn đến tấm gương trong học tập, nghiên cứu, vượt lên nghịch cảnh... Đôi khi, chỉ cần người trẻ nhận ra một nhân vật tốt ngay chính ở khu phố, xóm, bản... của mình để học tập, phấn đấu theo đã là một tín hiệu tích cực trong xã hội. Thần tượng nào có xa vời!

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Tin vui cho khán giả yêu thích môn nghệ thuật thứ 7. Cục Điện ảnh vừa lên tiếng khuyến khích sản xuất và phát hành những bộ phim giàu giá trị nhân văn, phản ánh đời sống xã hội và góp phần xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện. Điều này đồng nghĩa với việc sau nhiều năm các nhà làm phim kiên trì "giáo dục" người xem bằng ma quỷ, vong nhập, xác sống, bùa ngải, nhà hoang, thẩm mỹ viện âm phủ, bệnh viện âm phủ, chung cư âm phủ và có lẽ trong tương lai không xa là cả trạm thu phí âm phủ, chúng ta đã chú trọng hơn đến xây dựng con người nhân văn.

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Trong sáng tác thơ, hình ảnh không chỉ là phương tiện trang trí cho câu thơ, mà là một trong những yếu tố cốt lõi làm nên tứ thơ, cảm xúc thơ và sức ám ảnh của bài thơ.

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Vừa qua, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã tổ chức tọa đàm "Diện mạo văn chương ở đô thị quốc tế" trong khuôn khổ của trại sáng tác hằng năm. Sau sáp nhập, TP Hồ Chí Minh mở rộng không chỉ về địa giới hành chính, mà còn là sự hợp lưu của nhiều dòng chảy văn chương mang phong vị riêng biệt. Nhưng câu chuyện "diện mạo văn chương" thời kỷ nguyên số lại là câu chuyện chẳng hề dễ dàng.

Cảm thức vũ trụ của người xưa trong truyền thuyết thời Hùng Vương

Cảm thức vũ trụ của người xưa trong truyền thuyết thời Hùng Vương

Truyền thuyết thời Hùng Vương là tấm bản đồ tư duy vũ trụ quan độc đáo của người Việt cổ. Người xưa nghĩ về trời đất, về sự sống bằng những câu chuyện kể sinh động. Họ quan niệm vạn vật đều có linh hồn, sống và chết chỉ là một sự chuyển hóa. Và con người luôn ở vị trí trung tâm, vừa kiến tạo vừa gìn giữ sự hài hòa với thiên nhiên.

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Cũng như các dân tộc khác trên thế giới, từ xa xưa người Khmer ở Nam Bộ đã biết cách khắc chữ trên đá, các nguyên liệu khác để ghi chép kinh nghiệm sống, tri thức các lĩnh vực sản xuất, văn hóa, lời dăn dạy của tín ngưỡng, tôn giáo cho thế hệ sau...

Đánh thức khát vọng sáng tạo của tuổi trẻ

Đánh thức khát vọng sáng tạo của tuổi trẻ

Mạng xã hội bàn tán về đề thi THPT môn Ngữ văn, về câu 1 viết đoạn văn nghị luận xã hội. “Nước Mỹ có Steve Jobs, Mark Zuckerberg, Elon Musk... với những phát minh công nghệ góp phần làm thay đổi thế giới. Từ gợi dẫn trên, với tư cách người trẻ, anh/chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trả lời câu hỏi: Làm thế nào để có những “Steve Jobs Việt Nam”?

Sống động dấu tích kẻ Mơ

Sống động dấu tích kẻ Mơ

Thăng Long xưa được gắn với từ Kẻ Chợ (“Kẻ” là từ chung chỉ một vùng đất và dân cư trù phú). Kinh đô lại có nhiều kẻ nhỏ, như: Kẻ Vẽ, kẻ Mơ, kẻ Chèm, Kẻ Mọc, Kẻ Cót... Từ xưa, phía đông nam thành Thăng Long là một vùng đất rộng lớn có tên là Cổ Mai (tên nôm là Kẻ Mơ), bao gồm các làng Hoàng Mai, Tương Mai, Mai Động, Hồng Mai. Đến đời Tự Đức (1848 - 1883), vì kỵ húy nên đổi Hồng Mai thành Bạch Mai.

Trăm năm chợ “chảnh”

Trăm năm chợ “chảnh”

Trong ký ức của thị dân Sài thành có một khu vực đặc biệt mà hễ nhắc đến nó, người ta nhớ ngay đến ngôi chợ bao đời mang danh chợ “chảnh”. Đến năm 2026 này, ngôi “chợ nhà giàu” ấy đã bước sang tuổi 100.

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Một buổi sáng tháng 9 năm 2015, các máy dò LIGO ghi nhận tiếng của hai hố đen sáp nhập từ 1,3 tỷ năm ánh sáng. Sự kiện ấy chứng minh rằng vũ trụ vận hành bằng những dao động vô hình, khác hẳn với những khối vật chất rắn chắc.

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Khu Di tích lịch sử lưu niệm Trung đoàn 52 Tây Tiến được xây dựng trên đồi Nà Bó, phường Mộc Châu, tỉnh Sơn La. Từ khi khánh thành năm 2016 đến nay, nơi đây đã trở thành điểm đến tham quan, tri ân, tưởng nhớ đến những người lính năm xưa đã ngã xuống vì Tổ quốc...

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Cuối thế kỷ XIX, người Pháp phá dỡ bức tường thành phía Đông thành Thăng Long, và lấp đi con hào chạy dọc tường thành, tạo ra một con đường mới dài hơn 1.200m, chính là phố Phùng Hưng (Hà Nội) ngày nay.

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Khi còn ở dương thế, Trần Nguyên Dũng là một họa sĩ trầm lặng, luôn là người lắng nghe trong mọi cuộc vui. Tại triển lãm “Những ngày thảnh thơi”, hội họa sẽ kể những câu chuyện về thế giới nội tâm đầy sắc màu của ông...