(Nhân đọc hồi ký của Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh)

Những điều “khó hiểu” ở một vị giáo sư

Đọc hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh, tôi thấy có nhiều điều rất… "khó hiểu"! "Khó hiểu" không phải vì cuốn hồi ký đặt ra những vấn đề gì quá cao siêu, với cách diễn đạt văn hoa, kỳ bí. Sự thực, hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh thuộc loại... dễ đọc. Ngôn ngữ của tác giả gần với văn nói, nhiều chỗ cách dùng từ rất bỗ bã. Điều mà tôi cảm thấy "khó hiểu" là không biết vì sao ông lại viết cuốn này.

Xấu người - tốt ta?

GS Nguyễn Đăng Mạnh là một người thành đạt trong đời, trong nghề. Ông từng được Giải thưởng nhà nước về VHNT. Hai lần đoạt giải thưởng Hội Nhà văn. Bài của ông được dùng trong nhà trường. Tuyển tập của ông được Bộ Giáo dục và Đào tạo hỗ trợ xuất bản, dày tới cả gang tay.

Tất nhiên, trong cuộc sống, không phải điều gì ta cũng được thỏa mãn. Song đọc cuốn hồi ký, tôi cứ băn khoăn: Chẳng lẽ những điều "bất ưng ý" ở một người như Giáo sư Mạnh lại nhiều đến thế, và "mai danh ẩn tích" lâu đến thế? Ai đó nói Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh viết cuốn hồi ký như một sự "phục thù", như để giải tỏa những bức xúc cá nhân, tôi cho ý kiến đó cũng chỉ đúng một phần. Bởi thực tế, có những người "vô hại", thậm chí (theo như ông viết) còn đối xử rất tình nghĩa với ông, song qua cuốn hồi ký này đều bị ông gây thương tổn.

Nói hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh "khó hiểu" là vì vậy!

Điều dễ nhận thấy đầu tiên là cuốn hồi ký đã trực tiếp và gián tiếp công kích, "động chạm" tới nhiều người, trong đó đa phần là những nhân vật danh giá trong đời sống chính trị, kinh tế, văn hóa nghệ thuật nước nhà. Nói một cách nôm na là Nguyễn Đăng Mạnh không "chừa" một ai.

Đây, ông viết về nhà thơ lớn H.C. (trong hồi ký, Nguyễn Đăng Mạnh ghi tên thật của hầu hết các nhân vật, song vì lý do tế nhị, trong một số trường hợp chúng tôi xin được viết tắt): "H.C. đâu phải hạng người tử tế ngay cả trong tình cảm với X.D.", "H.C. tìm cách lợi dụng cô này mà không chịu mất gì. Thái độ gạ gẫm lộ liễu, rất tởm". Đây, mượn lời Nguyễn Tuân để nhận xét về nhà phê bình văn học kiệt xuất H.T. "Ông gọi H.T. là thằng nịnh". Và đây, mượn lời Nguyễn Tuân nói về nhà thơ tài ba H.T.T: "Thằng cha cũng làm văn sao mà ngu thế".

Một số bài viết của các nhà văn, nhà báo phản ứng trước cuốn hồi ký của GS Nguyễn Đăng Mạnh.
Một số bài viết của các nhà văn, nhà báo phản ứng trước cuốn hồi ký của GS Nguyễn Đăng Mạnh.

Rất, rất nhiều trường hợp được Nguyễn Đăng Mạnh mượn lời người này người nọ để "bêu" lên. Người ông có ác cảm đã đành, người ông từng thể hiện sự tôn trọng, quý mến qua nhiều bài viết in báo, in sách trước đây, giờ ông cũng… chẳng tha.

Như ông kể về chuyện đồng tính luyến ái của nhà thơ X.D: "Nửa đêm, anh thấy Cẩn đùng đùng dậy chửi mắng X.D. thậm tệ"... Với nhà văn N.H, ông kể những chuyện rất tục tĩu mà chúng tôi không tiện trích ra ở đây. Rồi chuyện N.H. chết đã lâu nhưng đến nay vẫn bị con cái oán thán. Cuối bài viết về N.H, Nguyễn Đăng Mạnh hạ một câu cảm thán: "N.H. chết rồi vẫn khổ thật". Đúng là N.H. "chết rồi vẫn khổ" bởi  một người từng được ông quý mến, tin tưởng đã gây tổn thương cho ông như vậy.

Trong bài viết về nhà văn T.H, Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh nêu nhận xét: "Có những chuyện, có lẽ chỉ có T.H. mới đi kể với người khác. Vì là những chuyện rất nhếch nhác, rất bẩn". Điều "khó hiểu" là tác giả nói vậy, song liền kề đấy, ông đã lại thông thốc kể ra câu chuyện "rất nhếch nhác, rất bẩn" nói trên.

Có một điều cũng cần phải nói ngay: Đó là trong cách nhìn lệch lạc, đầy dung tục về bạn bè, đồng nghiệp, về các nhân vật lịch sử, các danh nhân văn hóa, Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh đã đồng thời để lộ cho bạn đọc thấy một cách nhìn sự việc rất không nhân ái, phải nói là vô cảm, là ác.

Có những việc không có gì đáng phê phán (thậm chí đáng thương cảm là khác), song vị giáo sư vẫn có cách nói đay đả, hằn học, xúc xiểm, miệt thị. Như khi ông kể lại câu chuyện những ngày tháng cuối cùng của một nhà thơ lớn: "Lúc T.H. đã mệt nặng, Nguyễn Khải có đến thăm. Khải nói, ông đã mệt lắm, nói không ra tiếng, vậy mà miệng vẫn mấp máy, lắp bắp. Đúng là mắc bệnh nói".

Chao ôi, một người đang mệt nặng, gặp bạn văn vẫn gắng gỏi dồn sức dồn hơi để hỏi thăm, cảm ơn, đã không xúc động thì thôi, lại còn buông bút nhận xét vậy, vô cảm đến thế là cùng!

Chưa hết, nhắc tới chuyện nhà thơ X.D. qua đời vì bị nhồi máu cơ tim, Nguyễn Đăng Mạnh không quên đưa ra những dẫn dụ có tính giễu cợt về cách ăn uống của ông rồi mượn lời một nhà văn để đưa ra nhận xét hài hước: "X.D. đã bồi dưỡng nhầm". Với cái chết của một con người mà còn "bỡn", còn "chọc" được thì không biết tính nhân văn của người viết ở đâu?

Một chuyện khác: Để phê phán một nhà thơ luôn thích "lấy lòng cả làng" (chữ của Nguyễn Đăng mạnh), vị giáo sư đã đưa ra một số "dẫn chứng". Đó là: "Ai có cha già mẹ héo, ai ốm đau hay gặp tai nạn gì, T. đến ngay và có phong bì. Vừa rồi, họp Đại hội Nhà văn lần thứ 7, tôi bị ngã. Hôm sau T. đã đến thăm rồi". Chao ôi, xử sự với nhau chu đáo thế này mà vẫn còn đem ra để "bêu" thì thật là... hết chỗ nói! 

Ngoài hứng cảm "kể xấu", bới móc người này người nọ, Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh lại có phần phấn khích khi đưa dẫn những lời khen ngợi của bàn dân thiên hạ dành cho... chính ông.

Khi thì ông trích dẫn lời Xuân Diệu chê hai nhà phê bình văn học H.M.Đ, P.C.Đ. "có tài liệu mà viết không có hồn" và khen mình: "Anh (Mạnh) viết vừa có tài liệu vừa có hồn"; khi thì ông để Xuân Diệu chê anh em nhà văn trẻ "bây giờ ngu dốt quá" và "Mình đọc được cho Mạnh nghe cũng thấy thích".

Rồi dẫn lời người khác về Nguyễn Đăng Mạnh: "Nguyễn Cao Luyện khen lắm". Ông kể chuyện Nguyễn Tuân chê Vũ Ngọc Phan như thế nào và tại sao Nguyễn Tuân không đồng ý để Vũ Ngọc Phan làm tuyển tập cho mình mà chọn Nguyễn Đăng Mạnh...vv và vv... Nói chung, đọc những lời tụng ca này, đối chiếu với việc tác giả chê hết người này tới người khác, người đọc không khỏi thấy... phản cảm. 

Sai lệch từ... gốc

Bây giờ, xin được nói đôi chút về độ chính xác của những thông tin được nêu trong cuốn hồi ký. Điểm có thể nhận thấy trước nhất là thái độ vô trách nhiệm của tác giả trong việc đưa tin: Hầu hết đều là thông tin gián tiếp, không hề có sự kiểm chứng. Vậy nhưng tác giả cứ thế quăng ra. Mà toàn là những chuyện tày đình, liên quan đến uy tín, danh dự của nhiều người, thậm chí là của cả thể chế.

Như khi nói về trường hợp nhà thơ T.D. bị bắt, ông viết "và đây là lời kể của T.D.", nhưng sau đó lại nói ngay là do "H.C. thuật lại". Rất nhiều thông tin khác được mở đầu bằng câu "Tôi nghe nói...". Không ít trường hợp chỉ là ước đoán.

Như khi ông nói về chuyện lý lịch của nhà văn N.Đ.T.: "H.N.H. thì cho rằng, N.Đ.T. chắc có một cái vết gì đấy trong lý lịch nên sợ". Lạ thật, đã qua người khác thì sự thật có thể bị biến tướng rồi, huống hồ lại là "ước đoán" của họ.

Một chuyện thiêng liêng như sự ra đi của lãnh tụ, Nguyễn Đăng Mạnh cũng đưa ra những lời "ước đoán" buông tuồng, vừa bất chấp sự thật vừa rất phản khoa học.

Một điều nữa, rất nhiều nhân vật được Nguyễn Đăng Mạnh đề cập tới trong cuốn hồi ký nay đã ra người thiên cổ, nên việc họ có nói như Nguyễn Đăng Mạnh trích dẫn không thì cũng chỉ mình Nguyễn Đăng Mạnh biết mà thôi.

Mà không hiểu sao, trong những điều Nguyễn Đăng Mạnh nhớ lại, thấy phần nhiều là những lời họ chê trách, chửi bới, thóa mạ nhau. Điều này tạo ra một hiệu quả "sát thương" rất lớn, khiến người nọ (nếu còn sống) có thể hằn thù người kia, làm cho văn đàn "loạn cả lên" như nhà phê bình Nguyễn Văn Lưu từng nhận xét.  

Công bằng mà nói, trong nhiều bài phê bình, trao đổi học thuật trước đây, Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh đã có những thao tác khoa học, ấy là luôn bám sát văn bản cũng như nghiên cứu kỹ những tình tiết liên quan đến cuộc đời của các tác giả. Tuy nhiên, rất khó hiểu là ở cuốn hồi ký này, ông đã bất ngờ tung ra rất nhiều điều mang tính tầm phào, những chuyện tếu táo vỉa hè rất thiếu nghiêm túc, những trích dẫn không chuẩn xác.

Như khi ông viết nhà văn T.H. cùng nhà văn N.C. "đi chơi gái" (chữ của Nguyễn Đăng Mạnh), thì trong cuốn chân dung văn học "Những gương mặt" (NXB Hội Nhà văn, 1995, trang 14,15),  chính nhà văn T.H. cũng đã đề cập chuyện này nhưng nội dung của nó không dung tục như cách viết của Nguyễn Đăng Mạnh.

Việc Nguyễn Đăng Mạnh nói Tố Hữu lần đầu gặp Nguyễn Tuân "Tố Hữu nhờ Hoài Thanh đến Nguyễn Tuân, thương lượng và hẹn thời gian, địa điểm gặp (Nguyễn Tuân hẹn gặp ở nhà hàng Thủy Tạ Bờ Hồ Hoàn Kiếm". Đọc hồi ký "Nhớ lại một thời" của Tố Hữu (NXB Hội Nhà văn, 2000, trang 161-162), ta thấy sự việc cũng chỉ đúng có... một nửa.

Nguyễn Tuân không hề hẹn gặp. Tố Hữu biết ông hay ngồi uống cà phê ở Thủy Tạ nên chủ động tìm đến làm quen và vận động ông đi theo cách mạng. Điều ấy thể hiện ở Tố Hữu sự liên tài và sức chinh phục của ông cũng lớn hơn so với những điều Nguyễn Đăng Mạnh viết.

Sinh thời, nhà phê bình văn học lỗi lạc Hoài Thanh từng đưa ra một nhận xét rất đáng chú ý: "Một người có nhiều tri thức về vật lý học không bao giờ ngu dốt về vật lý, trái lại, một người dầu có nhiều tri thức xã hội, nếu tình cảm bị sai lạc thì vẫn ngu dốt hơn cả những người không học".

Cuốn hồi ký của Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh sau khi được tung lên mạng, đã tạo nên một sự phản ứng dữ dội trong công luận bởi mấu chốt của nó là ở vấn đề sai lệch về "tình cảm". Qua đó mới thấy, có tài mà thiếu tâm thì thật nguy hại biết chừng nào. Nguy hại cho xã hội và  nguy hại cho cả chính mình

Trần Thiên Lương

Các tin khác

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Sân khấu cho thiếu nhi 2026: Những bước chuyển mình

Có thể nói, sân khấu kịch thiếu nhi 2026 đang có những bước chuyển mình mạnh mẽ để bắt nhịp với xu hướng nghe nhìn của thời đại. Bên cạnh những kịch mục đa dạng như nhạc kịch, tạp kỹ, năm nay, sân khấu hè còn có sự tham gia của các loại hình nghệ thuật truyền thống như múa rối, tuồng, chèo, với sự kết hợp giữa công nghệ và di sản.

Yêu miền quê sinh thành

Yêu miền quê sinh thành

“Hãy xem rất nhiều phim tài liệu, ký sự và hãy đọc các truyện ngắn, hoặc hãy nhìn vào những tác phẩm ảnh nghệ thuật với phong cách “đời thường” của nhà báo, đạo diễn Phùng Tùng Thiện, ta có thể thấu cảm được sự tài hoa của tác giả, và niềm xúc cảm về tình đất, tình người”. Đó là lời giới thiệu của ông Lê Minh Hoan, nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Đồng Tháp trên Tạp chí Văn nghệ Đồng Tháp tháng 11/2025 về nhà báo, đạo diễn đa tài Phùng Thùng Thiện.

Chọn diễn viên cho vai diễn nguyên mẫu: Kỳ công chọn mặt gửi vàng

Chọn diễn viên cho vai diễn nguyên mẫu: Kỳ công chọn mặt gửi vàng

Mặc dù đã sắp khởi quay nhưng ê kíp sản xuất phim “Đất đỏ” vẫn chưa tìm được diễn viên ưng ý để đảm nhiệm vai nhân vật nữ anh hùng Võ Thị Sáu. Với những bộ phim tái hiện những câu chuyện có thật, việc lựa chọn diễn viên cho các vai diễn có nguyên mẫu ngoài đời luôn là một thử thách không nhỏ với nhà sản xuất. Phía sau thành công của một bộ phim là bài toán khó mang tên “chọn đúng diễn viên”.

Khi âm nhạc là nguồn sống vô tận

Khi âm nhạc là nguồn sống vô tận

Mỗi năm, nghệ sĩ piano Lưu Hồng Quang đều dành thời gian trở về Việt Nam biểu diễn. Đêm độc tấu “Thanh âm vượt tầng” (Transcendental) với bộ 12 tuyệt phẩm Transcendental Etudes của nhà soạn nhạc Franz Liszt đã khiến khán phòng Học viện Âm nhạc Quốc gia lặng người xúc động. Anh từng biểu diễn trọn bộ lần đầu tiên tác phẩm này tại Việt Nam vào năm 2022, nhưng lần trở lại này của Quang lại mang đến cho người nghe những xúc cảm mới.

Bức huyết họa chứa chan niềm kính yêu

Bức huyết họa chứa chan niềm kính yêu

Không chỉ là một tác phẩm hội họa đặc biệt của mỹ thuật kháng chiến Việt Nam, bức huyết họa “Bác Hồ và ba thiếu nhi Trung - Nam - Bắc” còn là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, niềm tin cách mạng và tình cảm thiêng liêng mà văn nghệ sĩ Nam Bộ dành cho Bác Hồ trong những năm tháng kháng chiến gian lao.

Đến thời của phim lịch sử?

Đến thời của phim lịch sử?

Sau dòng phim kinh dị lấy cảm hứng từ chất liệu văn hóa dân gian, giới làm phim dự đoán thể loại tiếp theo “làm mưa làm gió” phòng vé Việt chính là phim lịch sử. Nhìn hàng loạt dự án chuẩn bị nối nhau ra rạp hoặc đang lên kế hoạch bấm máy, dự đoán này hoàn toàn có cơ sở.

Liên hoan Thơ Quốc tế lần thứ 2 tại Hà Nội: Thơ cất lên tiếng nói hòa bình

Liên hoan Thơ Quốc tế lần thứ 2 tại Hà Nội: Thơ cất lên tiếng nói hòa bình

Liên hoan thơ quốc tế lần thứ hai (từ ngày 20 đến 25/3/2026) với chủ đề "Giao hòa" là một cuộc đoàn tụ của những tâm hồn say đắm với cuộc đời, lặn lội từ 8 quốc gia và vùng lãnh thổ xa xôi: Ý, Hungary, Úc, Nga, Uzbekistan, Thái Lan, Hàn Quốc, Đài Loan (Trung Quốc). Họ cùng có mặt tại đồi Nghệ Sĩ (Yên Bài, Hà Nội), mượn mảnh đất hình chữ S để tìm kiếm một phương thuốc chữa lành mang tên: Thi ca và Hòa bình.

Khi Hollywood không còn là nước Mỹ

Khi Hollywood không còn là nước Mỹ

Hollywood cũng là một biểu tượng của nước Mỹ như lá cờ hoa hay loài đại bàng đầu trắng. Các bộ phim Hollywood không chỉ đem lại phồn thịnh cho Hoa Kỳ mà còn tuyên truyền cho sự giàu có và tráng lệ của nước Mỹ ra khắp thế giới. Vậy nhưng ngành điện ảnh Mỹ lại đang phải đối diện với câu hỏi: "Hollywood chỉ là thương hiệu hay còn gắn chặt với một mảnh đất?".

"Thời tiết của ký ức..."

"Thời tiết của ký ức..."

"Bởi vì là một nỗi đau nên quá khứ vẫn còn sống mãi, và bởi nỗi đau quá khứ còn sống mãi về sau ta mới có được một quãng đời êm lặng, một nếp sống bình yên, một tư duy thư thả, một tấm lòng khoan thứ và một cảm giác có hậu với cuộc đời cùng số phận".

Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ

Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ

Ngày 7/5/2026 vừa qua, NXB Kim Đồng phối hợp với Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm: "Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ" và giới thiệu về "Giải thưởng Văn học Kim Đồng".

Âm nhạc không đơn thuần chỉ là giải trí

Âm nhạc không đơn thuần chỉ là giải trí

Trong bối cảnh đời sống âm nhạc đang bị chi phối bởi nhiều chương trình giải trí, nhạc sĩ Dương Cầm lại chọn một con đường khó, ra mắt chuỗi chương trình mang tên “Phòng khách 3 thế hệ”, với mong muốn kết nối các thế hệ trong một gia đình bằng âm nhạc. Theo anh, “nghệ thuật nói chung hay âm nhạc nói riêng không đơn thuần chỉ là giải trí, mà nó còn có sứ mệnh mang đến cho con người khát khao được yêu thương, gắn kết. Đó là bản chất của nghệ thuật”.

“Mật mã Đông Dương”: Phim tình báo tái xuất màn ảnh rộng

“Mật mã Đông Dương”: Phim tình báo tái xuất màn ảnh rộng

“Mật mã Đông Dương” - bộ phim lịch sử - tình báo được lấy cảm hứng từ một số chuyên án trong hơn 25.000 bộ hồ sơ chiến sĩ tình báo viên Việt Nam sẽ được Điện ảnh CAND sản xuất trong thời gian tới. Không chỉ là món quà tri ân sự hy sinh thầm lặng của lực lượng tình báo CAND, bộ phim còn ghi dấu sự “tái xuất” màn ảnh rộng, sau gần 40 năm vắng bóng của đề tài tình báo - một trong những chất liệu đặc biệt và khó khai thác nhất của điện ảnh Việt Nam.

Chuyển đổi số trong ngành sách: Gỡ điểm nghẽn công nghệ và tư duy

Chuyển đổi số trong ngành sách: Gỡ điểm nghẽn công nghệ và tư duy

Tại Việt Nam, chuyển đổi số trong ngành sách không còn là lựa chọn, mà là yêu cầu cấp thiết để thích ứng với sự thay đổi của công nghệ và thói quen của độc giả. Với một dân tộc có tỷ lệ đọc sách khá thấp như Việt Nam thì chuyển đổi số được kỳ vọng là một cơ hội giúp ngành sách phát triển văn hóa đọc, bởi số hóa đã giúp sách "vượt qua giới hạn của sách giấy, kiến tạo những trải nghiệm tri thức đa chiều".

Khi Oscar cải tổ: Minh bạch AI, nới lỏng tiêu chí

Khi Oscar cải tổ: Minh bạch AI, nới lỏng tiêu chí

Trước thềm lễ trao giải Oscar lần thứ 99 dự kiến diễn ra vào năm 2027, Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Hoa Kỳ (AMPAS) vừa công bố những thay đổi mang tính bước ngoặt. Đây được đánh giá là một trong những sự lắng nghe cần thiết trong bối cảnh ngành công nghiệp điện ảnh đang thay đổi một cách nhanh chóng trước sức ép của trí tuệ nhân tạo (AI) và trải nghiệm ngày càng đa dạng trong cách thưởng thức nghệ thuật.

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Đạo diễn Vạn Nguyễn: “Đưa di sản đến với khán giả bằng tinh thần sáng tạo của thời đại mới”

Là một trong những gương mặt tiêu biểu dành trọn tâm huyết cho việc bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa dân tộc qua ngôn ngữ sân khấu hiện đại, mới đây đạo diễn Vạn Nguyễn là người Việt đầu tiên được UNESCO Nhật Bản vinh danh “Đạo diễn vì sứ mệnh bảo tồn giá trị văn hóa UNESCO 2025”. Chuyên đề Văn nghệ Công an đã có cuộc trò chuyện cùng đạo diễn Vạn Nguyễn về hành trình bảo tồn và lan tỏa bản sắc văn hóa Việt.

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Mối duyên với những ấn bản “Truyện Kiều” lưu dấu trăm năm

Trong hơn 20 năm qua, ông Nguyễn Lân Bình đã dày công nghiên cứu và tìm tòi được nhiều tư liệu quý giá về ông nội mình - học giả Nguyễn Văn Vĩnh. Những tư liệu ấy đã góp phần quan trọng làm sáng rõ công lao, thành tựu quan trọng về học giả Nguyễn Văn Vĩnh đối với nền văn học, báo chí nước nhà, trong đó có sự phổ cập và phát triển chữ quốc ngữ với bản dịch “Truyện Kiều” được in lần đầu tiên ở miền Bắc vào năm 1913.