Nhớ mãi một người thầy

Vậy là người thầy đặc biệt của bao nhiêu thế hệ học sinh Việt Nam đã dừng bước trên hành trình 75 năm cuộc đời – Nhà văn, nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký. Ông ra đi để lại vô vàn thương nhớ về một bầu trời tuổi thơ trong sáng, đẹp đẽ, về những ký ức học đường sôi nổi và rực cháy nội lực…

Người thầy không phấn trắng, bảng đen

Tôi không phải là học trò của ông, nhưng được học về tấm gương của ông trong sách giáo khoa từ hơn 20 năm về trước, trong sâu thẳm ký ức còn mãi sự ngưỡng mộ, lòng cảm phục. Những năm trước, khi còn khỏe, ông vẫn miệt mài viết sách và hăng hái tham gia các buổi nói chuyện, truyền cảm hứng trong hầu hết các sự kiện được mời. Và, tôi đã may mắn được gặp ông, nhiều lần như thế. Ông mời tôi đến nhà chơi, một tổ ấm nhỏ ở Q. Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh, sau này ông chuyển về P. Phước Long B, TP Thủ Đức.

Nhớ mãi một người thầy_sodacbiet_1/11_T29 -0
Vợ chồng thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký trong lần đón nhận Kỷ lục gia Việt Nam cho người đầu tiên viết sách bằng chân.

Con người của ông được tái hiện ngoài đời thực, sống động và kỳ lạ hơn những trang sách rất nhiều. Lúc nào cũng thế, ông luôn tự hào kể về sự học và con đường đến trường của mình, một học sinh bị liệt hai cánh tay, phải tập viết bằng chân. Hành trình này đã được ông viết vào sách, rất chi tiết và tỉ mỉ trong tác phẩm “Tôi đi học”. Một thời, cuốn sách là “bảo bối” gối đầu giường của thế hệ học sinh chúng tôi.

Nổi tiếng học giỏi và nhiều tài năng nhưng vào thời điểm đất nước chiến tranh, ở một vùng quê nghèo Nam Định, số phận Nguyễn Ngọc Ký làm sao mà người ta biết được. Ông kể rằng, bài báo viết về ông đầu tiên là của một phóng viên báo Sông Đào (Nam Định) năm 1961. Sau bài báo đó, lần lượt có một số phóng viên khác tới tìm gặp và viết bài nên cái tên Nguyễn Ngọc Ký mới được người ta biết đến. Bác Hồ đọc được những thông tin viết về một cậu học sinh bại liệt mà có ý chí học hành, tu dưỡng đạo đức, Người đã gửi huy hiệu tặng Nguyễn Ngọc Ký. Từ đó, tấm gương của Nguyễn Ngọc Ký nhanh chóng lan rộng khắp vùng.

Đi học thì viết bằng chân còn đi dạy quả là một thử thách vô cùng khó khăn đối với thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký khi mà vào thời điểm đó, cơ sở vật chất, trang thiết bị còn hạn chế. Thầy Ký dạy không viết lên bảng đen mà viết vào các tờ giấy trắng đã được soạn bài giảng sẵn ở nhà. Mỗi khi lên lớp, thầy nhờ học sinh dán tập giấy ấy lên bảng rồi dạy đến phần nào thì lật qua nội dung phần ấy. Bằng cách dạy độc đáo như vậy, đứng trên bục giảng hơn 30 năm, từng dạy khắp các trường học ngoài Bắc trong Nam, thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký đã truyền lửa cho không biết bao nhiêu thế hệ học sinh niềm yêu thích và say mê với sự học.

Nhớ mãi một người thầy_sodacbiet_1/11_T29 -0
Dù tuổi cao và mang căn bệnh suy thận nhiều năm nhưng thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký vẫn dốc sức làm việc trên đôi chân của mình.

Sau hơn 35 năm gắn bó với nghề giáo, thầy Nguyễn Ngọc Ký xin nghỉ hưu sớm vì lý do sức khỏe. Cả cuộc đời không lành lặn, ông đã lao động thật sự, ông không cho phép mình nghỉ dù chỉ một ngày khỏe mạnh. Ngoài công việc viết sách, viết báo, viết truyện dành cho thiếu nhi, ông Ký còn là tư vấn viên mảng tâm lý của tổng đài 1080. Mỗi ngày, luôn có hàng trăm câu hỏi kết nối với chuyên gia Nguyễn Ngọc Ký nhờ ông tư vấn, hỗ trợ và giải đáp thắc mắc. Giọng nói trầm ấm đặc chất Bắc pha chút duyên dáng, dí dỏm nhưng đầy triết lý đã “thu phục” hàng trăm con tim bạn trẻ. Cả một thế giới lành lặn với đủ các thân phận, nỗi lòng ngày ngày hội tụ trong gian phòng làm việc của thầy Nguyễn Ngọc Ký. Trong câu chuyện với tôi, ông luôn phải ngắt quãng bởi nhiều cuộc gọi, nhưng bất cứ hoàn cảnh nào, tôi chưa bao giờ thấy ông phiền lòng hay cau có. Vợ và các con của ông đều nhận xét như vậy.

Chuyện tình trong mơ

Chuẩn bị rời trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, Nguyễn Ngọc Ký được gặp Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Trong buổi gặp gỡ ấy, Thủ tướng đã hỏi Ký chuyện vợ con đến đâu rồi? Ký chợt bối rối về câu hỏi rồi e thẹn trả lời: “Dạ thưa Bác, cháu không dám nghĩ đến chuyện vợ con vì cháu biết sức khỏe của mình không được bình thường. Bây giờ cháu chỉ lo có một công việc ổn định làm phụ giúp bố mẹ vì bố mẹ cháu đã khổ vì cháu cả cuộc đời rồi”. Thủ tướng liền bác bỏ ý nghĩ đó của Ký và khuyên Ký đừng nên tự ti, mặc cảm với bản thân mình. Ký đã vượt qua được mặc cảm bản thân để vươn lên thành người có ích cho xã hội thì không có lý gì cậu lại bỏ cuộc hạnh phúc của mình. Sau lần gặp ấy, Ký như được tiếp thêm sức mạnh, trong đầu Ký bắt đầu mơ về một hạnh phúc nhỏ nhoi phía trước.

Trong thời gian được nghỉ chờ việc, Nguyễn Ngọc Ký tranh thủ những ngày ngắn ngủi về nhà thăm gia đình. Một buổi sáng mùa thu xanh mát, ông anh kết nghĩa Đặng Yên Chi dẫn theo cô em gái vợ Bùi Thị Nhiễu xuống nhà Ký chơi. Vừa gặp nhau lần đầu tiên, hai ánh mắt như có hồn cứ ánh lên những tia sét ái tình. Cuộc gặp gỡ chóng vánh chưa nói được gì đã phải chia tay, đến khi tiễn anh Chi và Nhiễu về rồi, Ký cứ thấy bâng khuâng vương vấn.

Đúng nửa tháng sau, không hiểu lửa tình mãnh liệt đến mức nào mà cô Nhiễu một mình đạp xe vượt 30 cây số xuống thăm Ký. Cả nhà đều đi làm vắng, Ký rủ Nhiễu đi dạo qua nhà bà con quanh xóm chơi. Suốt đoạn đường ngược chiều gió heo may êm mát, lần đầu tiên Ký ngồi sau xe của một người con gái và thực sự thấy hồi hộp, vui vui, ngường ngượng. Ký hỏi Nhiễu: “Em có sợ người ta trêu khi đèo anh không?”. Nhiễu tếu táo: “Thế anh có sợ người ta trêu khi bị em đèo không?”. “Chắc em hiểu chỉ có trai đèo gái thôi chứ chẳng khi nào gái đèo trai”, Ký nói. Cô Nhiễu trấn an: “Sao anh phong kiến thế, nếu nghĩ vậy em đã chẳng một mình xuống đây”. Rồi cả hai cùng cười, vòng xe bon bon dọc triền đê của vùng quê Hải Hậu, Nam Định.

Nhớ mãi một người thầy_sodacbiet_1/11_T29 -0
Thầy giáo Ký thời trẻ.

Mải mê nói chuyện quá, đến khi định về thì trời nhá nhem tối, nghĩ cảnh đường xa, thân gái dặm trường, Ký năn nỉ Nhiễu ở lại. Đêm hôm ấy, trăng thanh, gió mát, cảnh khuya tĩnh mịch, câu chuyện của hai người đang yêu chốc chốc lại chùng xuống, sôi lên.

Ký hỏi Nhiễu: “Nhiễu có sợ rằng nếu kết thân với anh cả đời sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi. Rồi có những người gièm pha, nói em là dại dột đi làm bạn với người không còn tay thì em nghĩ sao?”.  Cắt ngang dòng suy nghĩ của Ký, Nhiễu quả quyết: “Em không sợ gì hết, đã yêu nhau thì chỉ cần con tim và khối óc. Theo em, để vượt qua sóng gió, cái chính là nghị lực và ý chí, đâu phải chỉ ở cái chân, cái tay. Khối người lành lặn mà vừa gặp vũng nước đã chùn bước”. Ký thấy hạnh phúc vô bờ. Thế là từ đây, Ký đã thật sự chọn cho mình một người bạn đời đích thực. Một nụ hôn đầu, một vòng tay âu yếm từ Nhiễu, một vòng chân ngường ngượng, run run. Cả hai lặng đi trong phút giây hạnh phúc đầu tiên.

Thế là Nguyễn Ngọc Ký có một gia đình nhỏ, 3 người con, 2 gái, 1 trai. Khó khăn, gian khổ không làm ông nao núng bởi trên đời này còn điều gì gian khó mà Ký chưa vượt qua đâu. Hai vợ chồng đều làm nghề giáo, những khi vợ bận con nhỏ không lên lớp ông lại đứng giảng thay vợ.

Năm 1994, trong khi đang công tác ở miền Nam thì bà Nhiễu bị tai biến não phải nhập viện. Từ Nam, ông bỏ hết công việc ra Hà Nội chăm vợ. Hai tháng trời ròng rã ở Bệnh viện Bạch Mai, bệnh tình không thuyên giảm, ông tiếp tục đưa vợ vào TP Hồ Chí Minh chữa trị. Sau 7 năm gồng mình chống trả với những di chứng của bệnh bại não, mặc dù được chồng con hết mực chăm sóc, chạy chữa nhưng rồi năm 2000, bà Nhiễu rời bỏ ông và các con.

Trước khi “khuất núi”, lời thỉnh cầu cuối cùng và tâm huyết nhất của bà Nhiễu là nhờ người em gái ruột là bà Bùi Thị Đậu thay mình chăm sóc chồng. Bà Đậu đã có gia đình và hai con riêng nhưng chồng cũng đã mất cách đây 10 năm. Mặc dù thương mẹ, thương bố không có người chăm nom khi về già nhưng các con của ông Ký và con bà Đậu một mực phản đối.

Định kiến xã hội và nghịch cảnh một gia đình trí thức luôn ám ảnh những người con ông Ký khiến họ phản đối cũng là điều dễ hiểu. Trong thời gian đó, ông Ký bị bệnh không thể đi lại được, vậy là 3 người con phải bỏ việc, ở nhà thay nhau chăm sóc ông. Bệnh tình kéo dài, công việc ở cơ quan thì nhiều, đến lúc không thể tiếp tục được nữa, các con ông họp lại và quyết định điện cho dì Đậu vào chăm sóc bố. Thế rồi, một đám cưới nho nhỏ, bình lặng diễn ra để hai con người tiếp tục hành trình đi về phía trước.

Chặng đường sau này, hễ ông đi đâu là bà đều có mặt. Trong những buổi nói chuyện hay các cuộc giao lưu, người ta thường nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ phía sau thầy Nguyễn Ngọc Ký, khi cần sẽ cài lại cho ông cái nút áo bị tuột, ôm cho ông bó hoa và theo ông đi khắp các ngả đường, cho đến ngày đôi chân của ông dừng bước. 

Ngọc Thiện

Các tin khác

Sinh kế dưới những tán rừng giữa đại ngàn Trường Sơn đang... mỏng dần

Sinh kế dưới những tán rừng giữa đại ngàn Trường Sơn đang... mỏng dần

Ở nơi đại ngàn Trường Sơn của xã Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị vẫn phủ một màu xanh trải dài đến tận chân trời, rừng từ lâu đã trở thành kho sinh kế của đồng bào Bru - Vân Kiều. Từ những sợi mây rừng, giọt mật ong, búp măng đến những chiếc lá thuốc giữa tầng cây cổ thụ…, những sản vật dưới tán rừng đã âm thầm nuôi sống bao thế hệ người dân bản địa.

Bài cuối: Làm thế nào để mở khóa những cửa biển bị bồi lấp?

Bài cuối: Làm thế nào để mở khóa những cửa biển bị bồi lấp?

Những lần khơi thông cửa biển Cửa Việt, Lý Hòa cho thấy nạo vét chỉ có thể giải quyết phần ngọn nếu không đi cùng các giải pháp căn cơ. Khi dòng chảy tự nhiên bị thay đổi, lượng cát bồi lắng vẫn tiếp tục tìm đường trở lại, đẩy các cửa biển vào vòng luẩn quẩn “khơi thông – bồi lấp – khơi thông”.

Bài 1: Luồng biển cạn, con đường mưu sinh bị chặn lại

Bài 1: Luồng biển cạn, con đường mưu sinh bị chặn lại

Từ Cửa Việt đến Lý Hòa, những cửa sông, cửa biển từng là lối ra khơi, nơi kết nối hoạt động khai thác thủy sản, vận tải biển và đời sống cư dân ven biển, đang bị bồi lấp nghiêm trọng. Khi luồng lạch bị thu hẹp, phía sau những doi cát không chỉ là những con tàu mắc cạn, mà còn là sinh kế của hàng nghìn người dân bị ảnh hưởng.

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Cồn Cỏ – nơi người sống cùng nhịp thở của biển

Giữa vùng biển phía Đông tỉnh Quảng Trị, đảo Cồn Cỏ hiện lên như một chấm xanh giữa trùng khơi. Từ lâu, hòn đảo tiền tiêu này được biết đến như một pháo đài nơi đầu sóng, một địa danh ghi dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt. Hôm nay, bên cạnh giá trị về quốc phòng, chủ quyền, Cồn Cỏ đang viết tiếp câu chuyện mới về gìn giữ những giá trị của biển, bảo vệ hệ sinh thái và phát triển hài hòa với thiên nhiên.

Tìm đồng đội, nối những cuộc đoàn viên từ đại ngàn Trường Sơn

Tìm đồng đội, nối những cuộc đoàn viên từ đại ngàn Trường Sơn

Hơn nửa thế kỷ sau ngày đất nước thống nhất, công tác tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính liệt sĩ vẫn được các lực lượng chức năng kiên trì thực hiện. Trên những địa bàn từng là chiến trường ác liệt ở phía tây Quảng Trị, cán bộ, chiến sĩ ngày đêm lần tìm từng dấu tích đồng đội. Cùng với đó, lực lượng Công an đẩy mạnh thu nhận mẫu ADN thân nhân liệt sĩ, góp phần nối lại những cuộc đoàn viên còn dang dở sau chiến tranh.

Giữ hồn xưa bên dòng Ô Lâu

Giữ hồn xưa bên dòng Ô Lâu

Giữa miền quê ven sông Ô Lâu, xã Nam Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, làng cổ Hội Kỳ vẫn còn lưu giữ nhiều ngôi nhà rường hàng trăm năm tuổi – những dấu tích hiếm hoi của một không gian văn hóa xưa cũ còn sót lại. Sau hơn 5 thế kỷ hiện diện, những mái ngói rêu phong, cột kèo gỗ mít sẫm màu thời gian vẫn lặng lẽ đứng đó như một phần ký ức làng quê.

Nỗi đau sau song sắt của người mẹ lầm lỡ

Nỗi đau sau song sắt của người mẹ lầm lỡ

Cơn mưa chuyển mùa bất chợt đổ xuống cao nguyên, những hạt mưa lách qua khung cửa sắt, rơi lộp độp xuống nền xi măng lạnh. Trong góc buồng giam ở Trại tạm giam số 1 Công an tỉnh Lâm Đồng, phạm nhân Huỳnh Thị Thanh Thảo (SN 1985, trú xã Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng) lặng lẽ ngồi nhìn ra khoảng trời xám đục ngoài ô cửa nhỏ.

Hành trình trưởng thành của nữ phạm nhân hưởng chính sách khoan hồng

Hành trình trưởng thành của nữ phạm nhân hưởng chính sách khoan hồng

Biết mình là một trong những phạm nhân đủ điều kiện được hưởng chính sách khoan hồng của Đảng và Nhà nước trong đợt này, nữ phạm nhân Trần Ngọc Minh Anh (SN 2006, trú tại phường Lâm Viên – Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng) đã không giấu được những giọt nước mắt vỡ òa sau quãng thời gian dài sống trong day dứt và ân hận.

Nỗi đau ở Sông Lô và lời cảnh tỉnh không thể chậm trễ

Nỗi đau ở Sông Lô và lời cảnh tỉnh không thể chậm trễ

Chưa bao giờ ở xã Sông Lô, tỉnh Phú Thọ lại có đến nhiều đám tang cùng một lúc như vậy. Có tới 5 gia đình cùng chung một nỗi đau vô tận khi đột ngột mất đi người con trai yêu quý trong buổi chiều định mệnh. Lá vàng tiễn mái đầu xanh, tiếng khóc gọi tên con nghe quá xót xa.

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Tháng 5 về, nắng vàng như rót mật trên những sườn đồi phía Tây TP Đà Nẵng. Giữa màu xanh ngút ngàn của dãy Trường Sơn hùng vĩ, đồng bào các dân tộc lại rộn ràng chuẩn bị cho một ngày lễ đặc biệt trong trái tim mình: Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

Đổi thay, phát triển ở vùng căn cứ cách mạng Vùng Bưng 6 xã

Đổi thay, phát triển ở vùng căn cứ cách mạng Vùng Bưng 6 xã

Vùng Bưng 6 xã vốn là căn cứ cách mạnh gắn liền với những trang sử đấu tranh kiên cường của quân dân ta qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Đây không chỉ là căn cứ lưu giữ giá trị lịch sử, truyền thống yêu nước, Vùng Bưng đầy lau sậy, cỏ cây xưa kia nay vươn mình mạnh mẽ với tốc độ phát triển kinh tế, văn hóa, đô thị và công nghiệp.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ. Con đường đất đỏ dẫn xuống bến nước diễn ra lễ cúng hôm nay bỗng trở nên rộn ràng khác lạ!

Địa đạo Phú Thọ Hòa, biểu tượng của ý chí kiên cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân

Địa đạo Phú Thọ Hòa, biểu tượng của ý chí kiên cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân

Địa đạo Phú Thọ Hòa là một công trình quân sự trong lòng đất tại phường Phú Thọ Hòa, TP Hồ Chí Minh. Thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, địa đạo Phú Thọ Hòa là điểm trú ngụ của bộ đội chủ lực, được các đơn vị đặc công biệt động của cách mạng dùng làm bàn đạp tấn công vào nội thành Sài Gòn như: Trung đoàn Phạm Hồng Thái, Tiểu đoàn Ngô Gia Tự. Đồng thời, địa đạo cũng là cái nôi đảm bảo cho nhiều cán bộ quân dân chính đảng các cấp về dừng chân hoạt động tại đây.

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Cồn Cỏ – mùa gió mới từ một hòn đảo tiền tiêu

Chỉ hơn một giờ lênh đênh, còn tàu rời biển Cửa Việt (Quảng Trị) đã cặp đảo Cồn Cỏ. Tháng Tư, hòn đảo nhỏ hiện trước mắt chúng tôi xanh thẫm bởi rừng, lấp lánh bởi nắng và mang một vẻ bình yên rất riêng của vùng biển tiền tiêu. Nhưng điều khiến người ta ngạc nhiên không chỉ là vẻ đẹp ấy, mà là cảm giác Cồn Cỏ đang chuyển mình.

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hành trình lập nghiệp của những người con xa xứ

Hàng trăm người từng rời quê hương Hà Tĩnh, Nghệ An và nhiều nơi khác với hai bàn tay trắng, bắt đầu từ những ngày làm thuê nhọc nhằn ở vùng đất LangBiang (Lâm Đồng). Hôm nay, chính những con người ấy đã trở thành ông chủ, dựng xây cơ nghiệp vững chắc, góp phần viết nên câu chuyện hồi sinh ấn tượng cho vùng đất này.

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Du lịch từ bản, từ làng trên dãy Trường Sơn

Ở dải đất phía Bắc Quảng Trị, men theo dãy Trường Sơn, những bản làng từng in dấu chiến tranh nay đang dần trở thành điểm đến hấp dẫn. Không còn chỉ là vùng đất của ký ức và chứng tích, nơi đây đang hiện diện trên bản đồ du lịch bằng chính bản sắc riêng – mộc mạc, chân thực và giàu trải nghiệm.

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Cần Yên vững vàng nơi phên giậu Tổ quốc

Sau cơn bão số 10, 11 cuối năm 2025 cuốn trôi mùa màng, nhà cửa, xã Cần Yên (Cao Bằng) đang từng bước hồi sinh. Trên mảnh đất biên cương còn nhiều gian khó, mầm sống đã trở lại, niềm tin được vun bồi từ sự đồng lòng của nhân dân và sự kề vai sát cánh của lực lượng Công an, Biên phòng.

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nghề “đo ni đóng giày” cho ngựa trên cù lao Thới Sơn

Nằm giữa dòng sông Tiền thơ mộng, cù lao Thới Sơn (thuộc phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp) không chỉ được ví như “viên ngọc quý” của du lịch miệt vườn mà còn là nơi lưu giữ nhịp sống chậm rãi, tách biệt với sự hối hả của thời đại số.

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Những “lá chắn” giữa đại ngàn Trường Sơn

Con đường vào các xã miền núi A Lưới - nằm ở phía Tây thành phố Huế - những ngày cuối năm vẫn còn sương giăng bảng lảng. Núi Trường Sơn đứng trầm mặc, rừng già xanh thẳm, bản làng nép mình bên sườn núi như bao đời nay. Nhưng phía sau vẻ tĩnh lặng ấy là một sự chuyển mình âm thầm mà bền bỉ - bắt đầu từ những con người được bà con gọi bằng cái tên thân thương: Già làng.