Người xóm Đẻo Giữa “Bóng dài, đường vắng”*

Anh em văn nghệ địa phương “ăn đời, ở kiếp” với nhau, dù nói ra hay không thì vẫn luôn dành sự tôn trọng cần thiết đối với những người có tác phẩm, có sách công bố trước, có bài vở đăng đàn trên các báo Trung ương, lại đã là “hội viên Trung ương” nữa thì càng “tợn”, càng được trọng vọng.

Tuy vậy, chính những “hội viên Trung ương” ấy lại hầu như không mảy may nửa giây, nửa phút nghĩ về điều đó; trái lại họ luôn gần gũi, thậm chí bỗ bã với tất thảy mọi người. Nhà thơ Nguyễn Quốc Anh, thời Hội Văn nghệ Nghệ Tĩnh và Hội Văn nghệ Nghệ An hay Hội Văn nghệ Thành phố Vinh chắc chắn là một người trong số đó, nhất là đối với tôi, người ít tuổi đời, tuổi viết hơn và nhiều điều khác.

Khi tôi mới học phổ thông cấp 1, cấp 2 trường làng thì anh Nguyễn Quốc Anh đã từ bộ đội chuyển ngành về làm Chánh văn phòng Hội Văn nghệ Hà Tĩnh (1971) rồi đi học Lớp bồi dưỡng viết văn khóa VI, sau đó in chung với nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo tập thơ đầu tay “Tình yêu sáng sớm” (1974). Khi tôi học xong đại học về Vinh nhận công tác, háo hức tìm về Hội Văn nghệ tỉnh với hành trang vài ba bài thơ đăng báo, mong được xếp một chân điếu đóm gì đó để thỏa mãn đam mê viết lách nhưng không hiểu vì lý do gì lại đi làm “phóng viên văn nghệ” cho Đài truyền hình tỉnh, thì anh Nguyễn Quốc Anh dù chậm hơn so với bạn bè cùng lứa cũng đã là người có vai, có vế, có chỗ đứng ở Hội, rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 2001.

img_4852.jpg -0
Hai cố nhà thơ Nguyễn Quốc Anh (trái) và Nguyễn Trọng Tạo.

Ấy vậy mà với lứa đàn em chúng tôi, anh Nguyễn Quốc Anh dù gặp lần đầu cũng thân thiết như bạn thuốc lào từ lâu lắm “Viết được gì không, đọc nghe cho vui, gửi cho tạp chí đi. Tôi vừa viết được một bài rất thích, đọc anh nghe nha?”. Vậy là anh Quốc Anh “ngấc ngấc đầu và cười và chớp chớp mắt” (từ dùng của nhà văn Đức Ban) hay “ngúc ngắc cái cần cổ” (từ dùng tếu táo đầy “chất” riêng nhà thơ Tùng Bách) lên giọng: “Bàn tay tôi trồng đào/ Bàn tay tôi cắm đào vào lọ/ Bàn tay tôi vẫn bàn tay tôi/ Vứt cành đào ra ngõ” (Tâm trạng). Đọc xong câu cuối cùng, nhà thơ cúi xuống rít một hơi thuốc lào thật kêu rồi nghiêng đầu phả ra một làn khói lâng lâng, bay bay trong sự tấm tắc của mọi người.

Có lần, anh Nguyễn Quốc Anh nói với tôi, ý là nếu tôi gặp anh và có ý định sớm, việc về Hội của tôi sẽ đơn giản vô cùng. Tiếc thật? Tôi thừa nhận điều anh nói có thể đúng, đơn giản vì anh vốn rất thông thạo việc to, việc nhỏ, nhanh tay nhanh mắt, miệng nói tay làm, rất hay giúp đỡ bạn bè nên thời xin - cho bấy giờ, mọi việc “luôn ở trong tầm tay”.

Tôi từng biết chuyện anh Nguyễn Quốc Anh thời làm Chánh văn phòng Hội Văn nghệ Hà Tĩnh từng có lần “điều chuyển cán bộ từ phòng này qua phòng khác” thuộc Ty Văn hóa - Thông tin: anh Tùng Bách vốn là bạn thân “về làm Chánh văn phòng thay mình, để mình đi học bồi dưỡng viết văn. Nửa năm sau, mình về, cậu đi học khóa tiếp”. Mọi việc cứ như lập trình sẵn trong từng lời của Nguyễn Quốc Anh. Lý do đưa ra rất thông suốt là các cụ trên Ty, trên Hội đều “gật” hết rồi, không cần ý kiến ra vô chi nữa, cứ thế mần.

Cũng một người bạn cùng lứa khác, nhà văn Đức Ban kể rằng, thời ở Tổng đội Thanh niên xung phong (TNXP) 299, P18 đang loay hoay sẽ trở lại làm ruộng hay chuyển ngành nào đó thì các nhà văn Chính Tâm, Nguyễn Quốc Anh đạp xe đến đơn vị thông báo Hội Văn nghệ Hà Tĩnh nhận cây bút trẻ về làm “người Nhà nước” để rồi mấy chục năm sau, nhà văn đầy tâm huyết với xứ Nghèn quê ông vinh dự được nhận Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật (2016)…

Sau khi quen thuộc, thân thiết hơn với anh Nguyễn Quốc Anh, tôi hiểu không phải ngẫu nhiên cơ quan lại phân công anh làm Chánh văn phòng, rồi làm công đoàn, chưa kể trọng trách Trưởng Ban hội viên 2 nhiệm kỳ liền của Hội. Công việc thường ngày “chỉ chê mà không bao giờ được khen” ở văn phòng hội đó, dễ hiểu phải chịu khó, tỷ mẩn, chu tất như Nguyễn Quốc Anh thì mới đảm đương được, mới giảm thiểu được lời ong, tiếng ve đâu đó của cuộc sống mặn nhạt đời  thường.

Rồi cũng thời xin - cho chưa xa ấy, phải là một người quen biết rộng, sục hết lối ngang, lối dọc của cuộc sống, định làm việc gì thì làm cho kỳ được như Nguyễn Quốc Anh may ra mới có thể kiếm thêm được cho cơ quan, cho anh em một khoản a, b ngoài chế độ nào đó. Những mùn cưa đun bếp, cân đường, mét vải, thậm chí sau này một căn hộ nhà tầng Quang Trung hay một miếng đất dựng nhà ở phố Phong Định Cảng… hẳn còn lưu mãi trong ký ức một thời của nhiều người, có công “chạy” của người luôn xông thẳng vào phòng lãnh đạo tỉnh, thành phố, nhỏ to tỷ tê từng lời với người biết chia sẻ đồng cảm với anh em văn nghệ sỹ, “tôi làm đầy đủ thủ tục, giấy tờ, xin ý kiến trên dưới hoàn thiện, giờ anh giúp ký cho để tôi về báo với anh Thung, anh Huệ, anh Hoài và anh em, khoe với anh em văn nghệ các tỉnh”.

Hồi Nguyễn Quốc Anh còn làm Trưởng Ban hội viên của Hội, có lần tìm gặp tôi ở cơ quan, anh bỗng nghiêm giọng so với bình thường sau khi “ngấc ngấc đầu”: “Việc ni tôi nhờ anh, chỉ có anh mới làm được và anh ký thì tôi yên tâm, mọi người mới thôi ý kiến”. Tôi đâm hoảng khi không hiểu chuyện gì mà trầm trọng đến thế lại liên quan đến chữ ký không ra tiền, ra bạc của thằng tôi lính trơn viết lách mới qua thời học trò. Hóa ra là có một trường hợp đang xét kết nạp hội viên ở quê tôi. Vị này thi thoảng viết lách đôi ba câu gì đó, chủ yếu làm nghề khá có tiếng trong vùng, không hiểu sao lại nổi máu viết đơn xin gia nhập Hội, thêm chút tiếng tăm nhà nọ, nhà kia. Khi hiểu ra, không biết ai xui mà tôi nói. “Nếu bác ủng hộ thì em ủng hộ, ta thêm một người viết, thêm một bạn văn. Ký”. Tiếc là sau khi vào Hội, vị kia lại tịt ngòi, không viết cũng chẳng tham gia hội hè gì, coi như bỏ.

Tưởng như tôi không có “duyên” với anh Nguyễn Quốc Anh so với nhiều anh em khác nhưng rồi cái duyên ấy vẫn đến theo một cách khá bất ngờ. Ấy là hồi năm 2000, anh Nguyễn Quốc Anh đi xe máy qua cơ quan tôi ở gần ngã 5, đầu phố Minh Khai, dáng vẻ vội vã. Vào phòng, anh nói ngay: “Dạo ni bận phải không, không thấy thơ ca hò vè gì. Nào, bận thì bận, tranh thủ viết đi, có viết mới ra, bỏ viết một lúc là quên hẳn đi đấy, rất khó lấy lại. Chiều tôi qua lấy bài. Cố gắng nhé”.

Anh Nguyễn Quốc Anh đi rồi tôi mới thấy mình dở tệ. Dở ở chỗ cứ nể nang do anh ấy nhiệt tình đến không nỡ chối từ, rồi hứa đại đi để cuối cùng có khi lại dở hơn vì bài vở nhạt nhẽo, không ra hồn vía gì. Tôi mở lại tập bản thảo, lướt qua một lượt các bài viết cũ, mới chưa thành và quyết tìm lại cảm hứng khi rắp tâm “đóng phòng văn hì hục viết”. Mệt hơn cả cày ruộng vì tôi con nhà quê, cũng cày bừa tạm tạm, nên có thể so sánh việc này. Tôi ngồi đọc từng dòng “… Bắt đầu cái xô đựng nước, chiếc giỏ nhặt rau/ Chữa lại câu thơ nông cạn/ Đâu đây bước ngựa khuya/ Âm âm lối mòn lau trắng/ Chia tay bây giờ/ Gặp gỡ ngày xưa…”. (Phác thảo Vinh).

Để rồi, cuối năm đó, từ bài thơ do anh Nguyễn Quốc Anh “đặt hàng” này, tôi may mắn được đón nhận tặng phẩm của Tạp chí Sông Lam, lúc đó Tổng biên tập là nhà thơ Dương Huy. Thì ra, chuyện viết lách lắm khi chẳng tuân theo một quy luật hay bài vở có sẵn nào. Anh Nguyễn Quốc Anh chả có lần từng nói với bạn thân Tùng Bách hồi đi “bồi dưỡng viết văn” rằng thì là “các thầy chỉ qua loa đại khái thôi. Học viên cỡ này các thầy dại gì mà khua chân múa tay”.

Tôi thì bỗng “nghiệm” ra rằng, khi cái “yên – sĩ – phi – lý - thuần” dồi dào viết lách thăng hoa là một nhẽ, nhưng khi mình bị dồn/ tự dồn đến chân tường biết đâu lại tóe ra một điều gì đó bất ngờ, thú vị, cũng là một nhẽ khác, rất đáng nói. Quả nói không ngoa rằng, nếu không có anh Nguyễn Quốc Anh đến giục sau lưng sát nút, không có người đi trước tin cậy gửi gắm thì mình đã không thể có được một kết quả nào, dù thật nhỏ bé.

Tôi thầm biết ơn anh Nguyễn Quốc Anh, nhưng đã không nói lời nào với anh và tất nhiên, người như anh không bao giờ chờ đợi ở bất cứ ai một lời cám ơn nào đó. Đơn giản, mọi việc anh cứ làm vô tư, hồn hậu, nhiệt tình đến thế, việc này nối việc kia không nhớ hết, không nhớ nổi. Không làm thế với bạn bè không phải là Nguyễn Quốc Anh, một người xóm Đẻo từ quê Đức Thọ, Hà Tĩnh ra thành phố Vinh, Nghệ An, giữa ngổn ngang thị thành sao vẫn thấy “bóng dài, đường vắng” rồi lại tìm về với quê, với người quê vồn vã, chân thật để sống và viết, miệng nói tay làm, luôn tìm gặp bạn bầu “ngấc ngấc đầu” và cười và chớp chớp mắt: “Tiếc thật. Có thuốc lào không?”.

---------                                                                                            

(*) Tên một tập thơ của Nhà thơ Nguyễn Quốc Anh (1944 - 2012)

Bùi Sỹ Hoa

Các tin khác

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Nhớ thương mùa vối quê nhà

Sáng nay bất chợt nhìn lên cây vối trồng ở góc vườn cũng đã hơn chục năm kể từ khi mình xây ngôi nhà này. Thấy vối cựa mình thức giấc, tự bứng mình ra khỏi những trầm tư mùa cũ để thắp lên mùa hoa mới. Cả vòm cây như được khoác một tấm áo bông trắng ngà, nhẹ nhàng và xốp mịn. Hoa vối nở bung, tỏa ra những sợi nhụy dài thanh mảnh, rập rờn trong gió như vũ điệu chào đón bình minh. Tôi bỗng nhớ về những mùa vối quê nhà dẫu bây giờ đã là xa ngái...

Nụ cười Mai Đức Chung

Nụ cười Mai Đức Chung

Có lẽ, Anh hùng Lao động Mai Đức Chung là huấn luyện viên (HLV) bóng đá đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Đặc biệt không chỉ bởi ông gắn với những hoàn cảnh đặc biệt, giành được nhiều thành tích đặc biệt, mà còn bởi nụ cười hiền từ của ông.

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Cây ô-liu mọc trên mảnh đất hòa bình

Có nguồn gốc từ Địa Trung Hải, được trồng cách đây hàng nghìn năm, ô-liu là loại cây có sức sống đặc biệt bền bỉ, có thể sinh trưởng trên những vùng đất khô cằn, sỏi đá, chịu được nắng nóng, có thể sống tới cả ngàn năm. Người ta vẫn kể, dù đã bao cuộc chiến tranh đi qua, nhiều cây ô-liu cổ xưa ở Hy Lạp, Palestine, Italia đến nay vẫn ra hoa kết trái. Hình như càng khắc nghiệt, cây càng vững chãi.

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Thần tượng và phiên bản tốt nhất

Lâu nay, đã thấy ít người nhắc đến thần tượng của giới trẻ như giai đoạn trước. Có sự biến đổi nào chăng? Thật ra, không phải như thế mà bởi giới trẻ hôm nay có quá nhiều tấm gương, quá nhiều mục tiêu để phấn đấu. Từ tấm gương dũng cảm cứu người trong hoạn nạn đến tấm gương trong học tập, nghiên cứu, vượt lên nghịch cảnh... Đôi khi, chỉ cần người trẻ nhận ra một nhân vật tốt ngay chính ở khu phố, xóm, bản... của mình để học tập, phấn đấu theo đã là một tín hiệu tích cực trong xã hội. Thần tượng nào có xa vời!

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Điện ảnh Việt có cần nhiều hơn những câu chuyện ma?

Tin vui cho khán giả yêu thích môn nghệ thuật thứ 7. Cục Điện ảnh vừa lên tiếng khuyến khích sản xuất và phát hành những bộ phim giàu giá trị nhân văn, phản ánh đời sống xã hội và góp phần xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện. Điều này đồng nghĩa với việc sau nhiều năm các nhà làm phim kiên trì "giáo dục" người xem bằng ma quỷ, vong nhập, xác sống, bùa ngải, nhà hoang, thẩm mỹ viện âm phủ, bệnh viện âm phủ, chung cư âm phủ và có lẽ trong tương lai không xa là cả trạm thu phí âm phủ, chúng ta đã chú trọng hơn đến xây dựng con người nhân văn.

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Hình ảnh làm nên linh hồn bài thơ

Trong sáng tác thơ, hình ảnh không chỉ là phương tiện trang trí cho câu thơ, mà là một trong những yếu tố cốt lõi làm nên tứ thơ, cảm xúc thơ và sức ám ảnh của bài thơ.

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Thực tế từ cuộc tọa đàm

Vừa qua, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã tổ chức tọa đàm "Diện mạo văn chương ở đô thị quốc tế" trong khuôn khổ của trại sáng tác hằng năm. Sau sáp nhập, TP Hồ Chí Minh mở rộng không chỉ về địa giới hành chính, mà còn là sự hợp lưu của nhiều dòng chảy văn chương mang phong vị riêng biệt. Nhưng câu chuyện "diện mạo văn chương" thời kỷ nguyên số lại là câu chuyện chẳng hề dễ dàng.

Cảm thức vũ trụ của người xưa trong truyền thuyết thời Hùng Vương

Cảm thức vũ trụ của người xưa trong truyền thuyết thời Hùng Vương

Truyền thuyết thời Hùng Vương là tấm bản đồ tư duy vũ trụ quan độc đáo của người Việt cổ. Người xưa nghĩ về trời đất, về sự sống bằng những câu chuyện kể sinh động. Họ quan niệm vạn vật đều có linh hồn, sống và chết chỉ là một sự chuyển hóa. Và con người luôn ở vị trí trung tâm, vừa kiến tạo vừa gìn giữ sự hài hòa với thiên nhiên.

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Nguyễn Đình Khánh - ông Tổ nghề nhiếp ảnh

Từ hơn một thế kỷ trước, cụ Nguyễn Đình Khánh một người con của làng Lai Xá (Hà Nội) đã sớm tiếp cận nghề nhiếp ảnh, mở hiệu ảnh Khánh Ký nổi tiếng trên phố Hàng Da. Cụ đã truyền nghề cho nhiều người cùng làng, tạo nên một cộng đồng thợ ảnh đông đảo, đưa Lai Xá trở thành cái nôi của nghề nhiếp ảnh Việt Nam.

Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Sách lá - kho tri thức quý của người Khmer

Cũng như các dân tộc khác trên thế giới, từ xa xưa người Khmer ở Nam Bộ đã biết cách khắc chữ trên đá, các nguyên liệu khác để ghi chép kinh nghiệm sống, tri thức các lĩnh vực sản xuất, văn hóa, lời dăn dạy của tín ngưỡng, tôn giáo cho thế hệ sau...

Đánh thức khát vọng sáng tạo của tuổi trẻ

Đánh thức khát vọng sáng tạo của tuổi trẻ

Mạng xã hội bàn tán về đề thi THPT môn Ngữ văn, về câu 1 viết đoạn văn nghị luận xã hội. “Nước Mỹ có Steve Jobs, Mark Zuckerberg, Elon Musk... với những phát minh công nghệ góp phần làm thay đổi thế giới. Từ gợi dẫn trên, với tư cách người trẻ, anh/chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trả lời câu hỏi: Làm thế nào để có những “Steve Jobs Việt Nam”?

Sống động dấu tích kẻ Mơ

Sống động dấu tích kẻ Mơ

Thăng Long xưa được gắn với từ Kẻ Chợ (“Kẻ” là từ chung chỉ một vùng đất và dân cư trù phú). Kinh đô lại có nhiều kẻ nhỏ, như: Kẻ Vẽ, kẻ Mơ, kẻ Chèm, Kẻ Mọc, Kẻ Cót... Từ xưa, phía đông nam thành Thăng Long là một vùng đất rộng lớn có tên là Cổ Mai (tên nôm là Kẻ Mơ), bao gồm các làng Hoàng Mai, Tương Mai, Mai Động, Hồng Mai. Đến đời Tự Đức (1848 - 1883), vì kỵ húy nên đổi Hồng Mai thành Bạch Mai.

Trăm năm chợ “chảnh”

Trăm năm chợ “chảnh”

Trong ký ức của thị dân Sài thành có một khu vực đặc biệt mà hễ nhắc đến nó, người ta nhớ ngay đến ngôi chợ bao đời mang danh chợ “chảnh”. Đến năm 2026 này, ngôi “chợ nhà giàu” ấy đã bước sang tuổi 100.

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Sáng tạo như một hành vi vũ trụ

Một buổi sáng tháng 9 năm 2015, các máy dò LIGO ghi nhận tiếng của hai hố đen sáp nhập từ 1,3 tỷ năm ánh sáng. Sự kiện ấy chứng minh rằng vũ trụ vận hành bằng những dao động vô hình, khác hẳn với những khối vật chất rắn chắc.

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Những địa danh bất tử trong bài thơ Tây Tiến

Khu Di tích lịch sử lưu niệm Trung đoàn 52 Tây Tiến được xây dựng trên đồi Nà Bó, phường Mộc Châu, tỉnh Sơn La. Từ khi khánh thành năm 2016 đến nay, nơi đây đã trở thành điểm đến tham quan, tri ân, tưởng nhớ đến những người lính năm xưa đã ngã xuống vì Tổ quốc...

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Xôn xao mái phố phía đông kinh thành

Cuối thế kỷ XIX, người Pháp phá dỡ bức tường thành phía Đông thành Thăng Long, và lấp đi con hào chạy dọc tường thành, tạo ra một con đường mới dài hơn 1.200m, chính là phố Phùng Hưng (Hà Nội) ngày nay.

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Cố họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Trong thế giới của ký ức

Khi còn ở dương thế, Trần Nguyên Dũng là một họa sĩ trầm lặng, luôn là người lắng nghe trong mọi cuộc vui. Tại triển lãm “Những ngày thảnh thơi”, hội họa sẽ kể những câu chuyện về thế giới nội tâm đầy sắc màu của ông...