Một phương thức hoạt động chống phá nguy hiểm

Là một phương thức hoạt động chống phá nguy hiểm nhưng “bất bạo động” lại thường được ngụy trang dưới danh nghĩa phản kháng “ôn hòa”, “dân sự”. Vì vậy, việc nhận diện đúng bản chất của phương thức “bất bạo động” không chỉ góp phần thống nhất nhận thức mà còn có ý nghĩa quan trọng trong việc đánh giá âm mưu, thủ đoạn hoạt động của các thế lực thù địch, phản động, từ đó chủ động trong việc triển khai các biện pháp phòng ngừa, đấu tranh, ngăn chặn.

Thực tiễn các cuộc “cách mạng màu” ở một số nước không gian hậu Xô viết như: Gruzia (2003), Ucraina (2004), Kưrgưstan (2005)...; “Cách mạng hoa nhài” (“Mùa xuân Ả Rập”) ở một số nước Bắc Phi, Trung Đông cuối năm 2010, đầu năm 2011; “Cách mạng ô dù” ở Hồng Kông năm 2014; các cuộc biểu tình phản đối Dự luật Dẫn độ ở Hồng Kông, Trung Quốc năm 2019… cho thấy vai trò đặc biệt to lớn của “bất bạo động”.

Được sự hậu thuẫn của các thế lực thù địch bên ngoài, các lực lượng đối lập, phần tử chống đối chính phủ tại các quốc gia này triệt để lợi dụng sự khủng hoảng, tình trạng mất ổn định chính trị, xã hội trong nước, thông qua hô hào sử dụng “bất bạo động” đã kích động, lôi kéo được hàng vạn người dân xuống đường biểu tình, bạo loạn, lật đổ chính phủ cầm quyền tại các nước này. 

“Bất bạo động” được hình thành và phát triển mạnh mẽ trong những năm đầu của thế kỷ XX. Trên thế giới, Mahatma Gandhi được xem là người đầu tiên áp dụng phương thức đấu tranh này để giải phóng dân tộc Ấn Độ khỏi sự đô hộ của Anh. Đấu tranh “bất bạo động” cũng được biết đến từ cuộc nổi dậy của sắc dân da đen ở Mỹ đòi quyền bình đẳng, chống lại nạn kỳ thị, phân biệt chủng tộc, được lãnh đạo bởi mục sư Martin Luther King.

Ở nước ta, thuật ngữ “bất bạo động” được xuất hiện vào khoảng thập niên đầu của thế kỷ XX. Những tư tưởng ban đầu của phương pháp đấu tranh “bất bạo động” đã được nhà chí sĩ yêu nước Phan Châu Trinh tiến hành để đấu tranh chống lại thực dân Pháp xâm lược với phong trào Duy Tân. Phương thức hoạt động của phong trào là “bất bạo động”, công khai hoạt động nhằm khai hóa dân tộc, cải cách trên mọi lĩnh vực, khuyến khích giáo dục bỏ lối học từ chương, phát động phong trào học Quốc ngữ, mở mang công thương nghiệp, chấn hưng công nghiệp, bỏ mê tín dị đoan… Khẩu hiệu của phong trào lúc bấy giờ là “chấn dân khí, khai dân trí, hậu dân sinh”.

Tư tưởng ban đầu là như vậy, tuy nhiên gần đây, đặc biệt là sau khi hàng loạt các cuộc “cách mạng sắc màu” nổ ra tại một số nước không gian hậu Xô viết, với kịch bản được các thế lực thù địch áp dụng nhằm hậu thuẫn cho các lực lượng đối lập lật đổ chính quyền đương nhiệm tại các quốc gia này thì phương thức “bất bạo động” đã và đang được các thế lực thù địch, phản động triệt để sử dụng để chống phá Việt Nam với mục đích cuối cùng là lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, xóa bỏ chế độ XHCN ở nước ta.

Vậy, “bất bạo động” là gì? Có thể hiểu, “bất bạo động” là thuật ngữ dùng để chỉ một phương thức hoạt động chống đối của các thế lực thù địch, phản động không sử dụng vũ khí, súng đạn mà sử dụng các thủ đoạn “bất hợp tác”, “bất phục tùng”, “bất tuân dân sự” kết hợp với sử dụng áp lực của quần chúng để gây áp lực với Đảng, Chính phủ, từ đó làm suy yếu, tiến tới lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng cầm quyền và chính phủ, nhà nước đương nhiệm ở các quốc gia.

Có thể nhận diện phương thức “bất bạo động” với những đặc trưng cơ bản sau:

Một là, “bất bạo động” là phương thức hoạt động không sử dụng vũ khí, súng, đạn mà sử dụng áp lực của quần chúng, từng bước làm suy yếu, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cầm quyền và chính phủ, nhà nước đương nhiệm ở các quốc gia. Khác với phương thức bạo lực, vũ trang, “bất bạo động” là phương thức hoạt động chống đối không sử dụng vũ trang mà chủ yếu tập trung vào việc sử dụng sức mạnh của quần chúng để chống đối chính quyền, trên cơ sở hô hào, kích động quần chúng tẩy chay, bất hợp tác với chính quyền; kích động công nhân đình công, bãi công; lôi kéo, lừa bịp, kích động các giai tầng xã hội xuống đường tuần hành, biểu tình, gây áp lực với Đảng, Nhà nước, đòi thực hiện các yêu sách như: đòi Đảng cầm quyền từ bỏ vai trò lãnh đạo; đòi cải cách chính trị; phi chính trị hóa lực lượng vũ trang… từ đó làm suy yếu, tiến tới vô hiệu hóa vai trò lãnh đạo của Đảng cầm quyền, chính quyền đương nhiệm, lập nên chính quyền mới thân với các thế lực thù địch nước ngoài.

Hai là, tẩy chay, bất hợp tác với chính quyền, đưa chính quyền vào tình thế “tiến thoái lưỡng nan” là những nội dung cơ bản của phương thức “bất bạo động”. Thực tiễn các cuộc “cách mạng màu” diễn ra tại một số nước trên thế giới thời gian qua cho thấy, những nội dung chính được các lực lượng đối lập, chống đối sử dụng trong đấu tranh “bất bạo động” là: 1) Bất tuân dân sự: Tức là người tham gia phương thức này có thể từ chối thực hiện những việc mà họ vẫn thường làm, hoặc bắt buộc phải làm theo yêu cầu của luật pháp (tẩy chay bầu cử, biểu tình, đình công, bãi thị, bãi khóa…). 2) Hành động một cách có chủ đích: Tức là người tham gia có thể thực hiện những việc mà họ thường không làm hoặc không được trông đợi sẽ làm, hoặc bị cấm thực hiện (tập hợp lực lượng, rải truyền đơn, kích động quần chúng xuống đường, chiếm trụ sở, bắt giữ cán bộ; tạo sự kiện, lấy cớ cho các tổ chức quốc tế, các nước phương Tây can thiệp...). 3) Thuyết phục và thương lượng: Đưa ra các điều kiện phù hợp với tình hình, từ thấp đến cao, đẩy chính quyền vào thế buộc phải dùng vũ lực, gây đổ máu, tạo cớ bên ngoài can thiệp buộc chính quyền phải nhượng bộ.

Nói cách khác, tẩy chay, bất hợp tác với chính quyền được thực hiện trong phương thức “bất bạo động” chủ yếu là tẩy chay, bất hợp tác về kinh tế (không tuân theo các quy định, luật lệ, pháp luật của nhà nước về kinh tế, công nhân đình công, doanh nghiệp dừng sản xuất, bãi thị đồng loạt, rút tiền khỏi ngân hàng, từ chối trả các lệ phí, từ chối nhận tiền của nhà nước…); bất hợp tác về chính trị (công khai từ chối ủng hộ nhà nước; viết và phát biểu kêu gọi chống đối; tẩy chay bầu cử; ngồi ăn vạ; bất hợp tác về tư pháp, phản ứng; cản trở các hệ thống thông tin và tin tức…); bất hợp tác xã hội (tẩy chay giao tiếp; sinh viên biểu tình, bất phục tùng dân sự, rút lui khỏi các định chế xã hội; ở nhà, tạo khu an toàn, tiêu thổ tập thể...)…

Ba là, đình công, biểu tình, tuần hành chống đối chính quyền là hình thức chủ yếu, đặc trưng chính của “bất bạo động”. Mục tiêu chính của các thế lực thù địch, phản động trong thực hiện phương thức “bất bạo động” là bằng những “chiến thuật” hòa bình trong đấu tranh chính trị để lật đổ chính quyền. Do đó, đình công, biểu tình, tuần hành là hình thức được chúng xác định mang lại hiệu quả cao nhất, ít thiệt hại nhất. Đồng thời, sử dụng các hình thức này, trong trường hợp chính quyền sử dụng vũ lực để đàn áp thì đó sẽ là điều kiện thuận lợi, là “cái cớ” để các thế lực thù địch bên ngoài lợi dụng can thiệp, gây sức ép, thậm chí sử dụng sức mạnh quân sự để tấn công.

Bốn là, “bất bạo động” đến một mức độ nhất định có thể chuyển thành “bạo động” khi có điều kiện, thời cơ. Về hình thức, “bất bạo động” được thể hiện thông qua các biện pháp “ôn hòa”, “dân sự”. Tuy nhiên, có thể thấy rằng, không phải bất cứ lúc nào, trong trường hợp nào “bất bạo động” cũng đều là ôn hòa, phi bạo lực. Khi “bất bạo động” đến một mức độ nhất định có thể chuyển thành “bạo động”. Nói cách khác, ranh giới giữa “bất bạo động” và “bạo động” là khá mong manh, có thể chuyển hóa cho nhau rất nhanh chóng.

Ở Việt Nam, thời gian gần đây được sự hậu thuẫn của các thế lực thù địch nước ngoài, các tổ chức phản động lưu vong, số đối tượng chống đối cực đoan trong nước đang ra sức hô hào, tuyên truyền rộng rãi về phương thức “bất bạo động” trên các trang mạng xã hội; mở các lớp huấn luyện, đào tạo về “bất bạo động” cho số đối tượng chống đối, phản động; triệt để lợi dụng các vụ việc, sự kiện chính trị, xã hội phức tạp, nhạy cảm để lôi kéo, kích động, thu hút quần chúng tham gia vào các hoạt động trái pháp luật…

Các cuộc biểu tình phản đối Công ty Formosa Hà Tĩnh gây ô nhiễm môi trường xảy ra tại các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình năm 2016, 2017; các cuộc biểu tình phản đối Luật An ninh mạng và dự thảo Luật Đặc khu tại Bình Thuận, Bình Dương, Đồng Nai, Thành phố Hồ Chí Minh… năm 2018… là những vụ việc phức tạp về an ninh, trật tự mang bóng dáng của “bất bạo động”.

Có thể thấy rằng, “bất bạo động” là một phương thức hoạt động với những thủ đoạn “mềm dẻo” không bộc lộ trực tiếp và lộ liễu tính thách thức về chính trị và sự đối kháng với chính quyền. Điều này không chỉ giúp các đối tượng tránh được sự trấn áp của chính quyền mà còn gây ra nhiều khó khăn đối với công tác phát hiện, đấu tranh của lực lượng chức năng.

Nguy hiểm hơn nữa là nó có khả năng gây ra mơ hồ, ngộ nhận trong một bộ phận quần chúng và sự “ủng hộ” trong dư luận quốc tế và trong nước, dễ lừa bịp, lôi kéo sự tham gia của các tầng lớp xã hội, đặc biệt là đối với thanh niên, sinh viên, trí thức, văn nghệ sĩ, thậm chí kể cả cán bộ, đảng viên trong hệ thống chính trị. Vì vậy, việc nhận diện bản chất của “bất bạo động” có ý nghĩa hết sức quan trọng…

Nguyễn Sơn

Các tin khác

Bài cuối: Hãy nhớ câu “cáo chết ba năm…”

Bài cuối: Hãy nhớ câu “cáo chết ba năm…”

Dân gian có câu “cáo chết ba năm quay đầu về núi”, nghĩa là con cáo dù có sắp chết cũng phải tìm đường quay về núi, đó chính là nơi ở của nó, nơi sinh ra nó, cho dù có bị chết dọc đường thì đầu của cáo cũng luôn hướng về núi (tức quê hương) của mình.

Bài 4: Không thể đánh tráo bản chất

Bài 4: Không thể đánh tráo bản chất

“Đàn áp”, “đàn áp xuyên quốc gia”, “tra tấn”… là những cụm từ mà các “nạn nhân” tung hô hòng gây sức ép lên các quốc gia, tổ chức quốc tế. Việc hơn tuần nay, nhóm Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài khăn gói trước cổng Nghị viện châu Âu nhằm thực hiện ý đồ đó.

Bài 3: Khi con rối hải ngoại khoác áo “luật sư vì công lý”

Bài 3: Khi con rối hải ngoại khoác áo “luật sư vì công lý”

Một “nạn nhân đàn áp xuyên quốc gia” được nhắc đến liên tục trong các bài viết, clip trên mạng chống phá ở hải ngoại mấy ngày qua chính là Nguyễn Văn Đài, được gọi với vỏ bọc “luật sư vì công lý”, “nhà hoạt động dân chủ”…

Bài 2: Chân dung “ông chủ” Thoibao.de

Bài 2: Chân dung “ông chủ” Thoibao.de

Khi nghe cụm từ “tiếng nói của các nạn nhân bị đàn áp xuyên quốc gia”, nhiều người chưa rõ sự việc sẽ giật mình, lẽ nào lại có hiện trạng ghê gớm như vậy. Sự thật được bộc lộ khi chúng ta lật tẩy cái gọi là “nạn nhân”, xem họ là ai, chân dung thế nào…

Bài 1: Chiến dịch vu cáo “đàn áp xuyên quốc gia”

Bài 1: Chiến dịch vu cáo “đàn áp xuyên quốc gia”

Ẩn mình dưới những vỏ bọc dân chủ, nhân quyền, những đối tượng chống phá ở hải ngoại dựa cớ đó để vu cáo Việt Nam. Những ngày đầu, giữa tháng sáu này, các đối tượng đồng loạt xuyên tạc Việt Nam “đàn áp xuyên quốc gia”, gây nhiễu loạn thông tin trên mạng xã hội. Khi lớp áo ngụy trang được gỡ ra, cái “túi mù” sẽ không thể bưng bít để tung hỏa mù, buộc phải hiện hình…

Nhận diện các chiêu trò bóp méo chính sách đặc xá

Nhận diện các chiêu trò bóp méo chính sách đặc xá

Dịp đặc xá năm 2026 đã đem đến niềm vui cho gần 10 nghìn phạm nhân khi được trở về đoàn tụ sớm với gia đình, cộng đồng xã hội. Những con người từng một thời lầm đường, lạc lối, nay được trao cho cơ hội để sửa sai, được trở về thừa hưởng các quyền công dân. Đó chính là giá trị nhân văn, nhân đạo lớn nhất mà đặc xá mang lại cho những người phạm tội khi họ thực sự ăn năn, hối cải.

Đảm bảo quyền trẻ em trên không gian mạng - Minh chứng phản bác các luận điệu sai trái

Đảm bảo quyền trẻ em trên không gian mạng - Minh chứng phản bác các luận điệu sai trái

Trong dòng chảy sôi động của thời đại số, khi quyền con người trên không gian mạng đang trở thành giá trị phổ quát toàn cầu, Việt Nam – một quốc gia đang phát triển – không chỉ hội nhập mạnh mẽ vào đời sống quốc tế mà còn không ngừng nỗ lực bảo vệ và phát huy giá trị của con người, trong đó có đảm bảo quyền trẻ em trên không gian mạng.

Kỳ 2: Xây dựng “thế trận lòng dân”- Điểm tựa dân tộc trong kỷ nguyên vươn mình

Kỳ 2: Xây dựng “thế trận lòng dân”- Điểm tựa dân tộc trong kỷ nguyên vươn mình

Trong kỷ nguyên cạnh tranh toàn cầu hôm nay, khi sức mạnh quốc gia không còn chỉ được đo bằng kinh tế hay quân sự, mà còn bằng niềm tin xã hội, bản lĩnh văn hóa và khả năng giữ vững hệ giá trị dân tộc, câu hỏi đặt ra không chỉ là làm thế nào để chống lại các âm mưu “phi chính trị hóa” lòng yêu nước, mà còn là làm thế nào để khơi dậy và quy tụ được sức mạnh lòng dân trong thời đại số.

Cảnh giác trước luận điệu xuyên tạc quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo

Cảnh giác trước luận điệu xuyên tạc quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo

Đắk Lắk hiện là nơi sinh sống của 49 dân tộc anh em, là địa phương điển hình cho sự đa dạng về sắc tộc, tín ngưỡng, tôn giáo của đất nước. Sự đa dạng này đã tạo ra những nét phong phú, đặc sắc về văn hoá, con người, vùng đất và là “sức mạnh mềm” đóng góp vào sự phát triển kinh tế - xã hội của địa phương. Tuy nhiên, với đặc điểm nêu trên, Đắk Lắk cũng là vùng trọng điểm mà các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị lợi dụng vấn đề tôn giáo để chống phá quyết liệt.

 Nhận diện thủ đoạn lợi dụng siêu dự án Sông Hồng để kích động chống Đảng, Nhà nước

Nhận diện thủ đoạn lợi dụng siêu dự án Sông Hồng để kích động chống Đảng, Nhà nước

Hà Nội đang quyết tâm vươn mình mạnh mẽ với điểm nhấn phát triển cảnh quan đô thị văn minh, hiện đại tương xứng với vị thế Thủ đô – trái tim của cả nước. Để tạo động lực phát triển, Thành phố Hà Nội đang triển khai siêu dự án “Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng” với quy mô hơn 11.400 ha, vốn đầu tư khoảng 737.000 tỷ đồng nhằm phát triển không gian đô thị, sinh thái và hạ tầng ven sông.

Cảnh giác trước chiêu trò lừa phỉnh, dụ dỗ ly hương

Cảnh giác trước chiêu trò lừa phỉnh, dụ dỗ ly hương

Tây Nguyên luôn là địa bàn mà các thế lực thù địch, phản động nhòm ngó, lợi dụng để gieo rắc hoài nghi, kích động tư tưởng ly khai, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc. Một trong những thủ đoạn thâm độc đó là dụ dỗ, lừa phỉnh đồng bào DTTS vượt biên trái phép dưới chiêu bài “tìm miền đất hứa”, để rồi đẩy nhiều gia đình vào cảnh ly tán, khốn cùng, thậm chí trở thành công cụ cho âm mưu chống phá đất nước…

Cảnh giác luận điệu lợi dụng cái gọi là “chủ nghĩa tân tự do” chống phá công cuộc đổi mới của Việt Nam

Cảnh giác luận điệu lợi dụng cái gọi là “chủ nghĩa tân tự do” chống phá công cuộc đổi mới của Việt Nam

Trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập kinh tế quốc tế sâu rộng, Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu quan trọng từ công cuộc đổi mới. Tuy nhiên, đi cùng với quá trình này là sự xuất hiện của nhiều quan điểm, luận điệu xuyên tạc, trong đó có việc lợi dụng chủ nghĩa tân tự do nhằm phủ nhận con đường đi lên CNXH; phủ nhận thành tựu đổi mới đất nước cũng như bản chất của nền kinh tế thị trường định hướng XHCN của nước ta.

Vạch trần chiêu trò của chương trình Helpdesk

Vạch trần chiêu trò của chương trình Helpdesk

Helpdesk nhằm mục đích thu thập thông tin, tiếp cận các trường hợp thường xuyên tham gia các phong trào, chương trình “xã hội dân sự”, từ đó móc nối, lôi kéo, tập hợp lực lượng cho các tổ chức phản động, chống đối; hỗ trợ các đối tượng cách thức truy cập các thông tin xấu, độc, tuyên truyền, xuyên tạc chống phá Việt Nam trên không gian mạng…

Nhận diện luận điệu xuyên tạc chủ trương thí điểm “xã, phường xã hội chủ nghĩa”

Nhận diện luận điệu xuyên tạc chủ trương thí điểm “xã, phường xã hội chủ nghĩa”

Sau khi các phương tiện truyền thông đại chúng thông tin Hà Nội nghiên cứu thí điểm mô hình “xã, phường xã hội chủ nghĩa (XHCN)”, một số đối tượng chống đối, cơ hội chính trị ở nước ngoài đã lập tức lợi dụng để xuyên tạc, bóp méo chủ trương của Đảng và Nhà nước ta qua nhiều bài viết trên mạng xã hội với nội dung kích động tư tưởng đối lập nhằm tạo sự hoài nghi, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc và phủ nhận con đường phát triển của Việt Nam.

Bài học cảnh tỉnh vì hám lợi, làm điều phản dân hại nước

Bài học cảnh tỉnh vì hám lợi, làm điều phản dân hại nước

Tuần qua, cơ quan tiến hành tố tụng thực hiện một số hoạt động khởi tố, điều tra, xét xử các vụ án liên quan hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân; làm, tàng trữ, phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước. Điều đáng chú ý trong các vụ án là sự tham gia của những “chân rết”, những người vì hám lợi đã bị các đối tượng ở nước ngoài câu móc, tuyển chọn và kết nạp trở thành thành viên của tổ chức phản động.