Lớp học tình thương của thầy giáo viết chữ bằng miệng

Đã 6-7 năm nay, tại thôn Nhân Lý (Nam Phương Tiến, Chương Mỹ, Hà Nội) có một lớp học miễn phí dành cho trẻ em nghèo trong thôn. Thật khó tin, người đứng lớp lại là một thầy giáo bị chứng teo cơ từ nhỏ. Tứ chi gần như liệt hoàn toàn, nhưng thầy Phùng Văn Trường ngoài việc luyện chính tả, luyện toán... cho các em bằng những lời giảng, vẫn trực tiếp thị phạm với chiếc bút ngậm chặt trong miệng.

1. Chúng tôi có mặt tại Nhân Lý vào một ngày đầu thu, nắng vàng như rót mật. Hỏi nhà thầy Trường, người dân ở thôn đều nhiệt tình hướng dẫn. Đó là một căn nhà nhỏ, gần cây sung cổ thụ nằm ở giữa thôn.

Bước qua trước hiên nhà với những cột rơm được đánh đống gọn ghẽ, chúng tôi có mặt tại lớp học của thầy giáo Trường. Lúc ấy, thầy vẫn say sưa giảng bài cho các em học sinh nên chúng tôi không tiện cất lời. Phòng học khá đơn sơ, ngoài 4 bộ bàn ghế thì chỉ có 1 chiếc bảng to, trên đó không phải là những dòng chữ viết bằng phấn trắng mà là những tấm giấy lớn in các mẫu chữ viết hoa, viết thường.

Lớp học có khoảng gần chục em học sinh. Nhìn vào có thể đoán được các em không cùng một lớp mà ở nhiều trình độ khác nhau. Người thầy giáo vừa ngậm chiếc bút chì trong miệng, vừa hướng dẫn cho bé trai lớp 1 làm toán, lại quay sang uốn nắn bài chính tả cho bé gái lớp 2. Trong khoảng 30 phút đồng hồ, thầy Trường cứ liên tục miệng nói, miệng viết hướng dẫn các em đủ mọi môn học, từ lớp 1 cho đến lớp 5. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán, hai bên má, ướt đẫm lưng áo.

Tranh thủ lớp giải lao, chúng tôi tiếp cận và được thầy giáo tâm sự về lớp học kỳ lạ này. Đó là vào khoảng năm 2010, khi đó Trường đang “quản lý” một tiệm tạp hóa nhỏ xíu thì nhận thấy các cháu trai cháu gái đang học tiểu học thường qua quán thầy để hỏi bài. Rất yêu trẻ con, Trường nhớ lại những kiến thức mình đã học trong trường phổ thông để hướng dẫn cho các cháu.

Thầy giáo Phùng Văn Trường đang giảng bài tại lớp học tình thương.
Thầy giáo Phùng Văn Trường đang giảng bài tại lớp học tình thương.

Hàng xóm thấy Trường viết chữ đẹp, lại chỉ bảo tận tình thì lần lượt mang con em đến gửi thầy dạy dỗ. Thế là Trường phải nhờ bố lấy tấm cửa đã hỏng kê lên hai cột bê tông chiều cao khoảng 30cm để làm ghế, rồi lấy thêm vài chiếc ghế nhựa làm bàn. Vậy là một lớp học xinh xinh hình thành. Sau, thấy các cháu ngồi học vất vả quá, Trường dành dụm tiền đóng 4 chiếc bàn gỗ để các cháu ngồi viết cho đúng tư thế.

Khi biết được việc làm ý nghĩa của thầy, một số cá nhân, tổ chức quyên góp tiền mua 4 bộ bàn liền ghế chắc chắn, vừa với học sinh tiểu học mang đến tặng cho lớp. Rồi phụ huynh học sinh cũng góp tiền mua nước, mua vở, bút... Lớp học ngày càng đông. Ban đầu chỉ có vài ba cháu theo học, cho đến nay đã có đến 15 cháu (vào dịp nghỉ hè thì sĩ số lớp lên tới 20-25).

Thầy Trường vui lắm, thầy không ngờ một người tưởng như vô tích sự, bị gạt ra ngoài đời sống xã hội nay lại thành người có ích, được xã hội ghi nhận. Trân trọng việc làm của thầy, UBND huyện Chương Mỹ và UBND TP Hà Nội đã tặng thầy nhiều giấy khen.

Nhưng dĩ nhiên không phải tự nhiên mà thầy Trường có được niềm vui đó. Khi lớp tan học, chúng tôi nán lại và được nghe về “đoạn trường” từ lúc nhỏ cho đến khi ngoài 30 tuổi của thầy...

2. Sinh năm 1979, Trường là con cả trong một gia đình nông dân nghèo. Nghe các cụ kể, lúc mới sinh, Trường khá bụ bẫm. Tuy nhiên, càng lớn cu cậu càng thua sút so với chúng bạn. Đến 2 tuổi mà Trường không đi vững, không chạy nhảy được. Trường được bố mẹ đưa đi nhiều bệnh viện chữa trị, thậm chí được phẫu thuật tại Viện Quân y 103. Tuy nhiên, bệnh tình cũng chỉ thuyên giảm đôi chút. Trường được xác định bị chứng teo cơ, teo gân bẩm sinh.

Vào bậc tiểu học, Trường vẫn không tự đi được mà phải có người cõng. Nhiều năm ròng rã, ông Phùng Văn Mười (bố đẻ của Trường) ngày hai bận cõng con đi rồi cõng con về. Lên bậc THCS, Trường cố gắng chống nạng đi học. Hôm nào mệt quá thì ông Mười lại lấy xe đạp đèo con đi. Sức học của Trường vào diện khá, tuy nhiên chữ hơi xấu vì Trường chưa bao giờ cầm vững được cây bút.

Lên lớp 9, vì ít học sinh nên học sinh khối 9 của xã Nam Phương Tiến được “gom” vào một cụm trường, cách nhà hơn chục cây số. Trường không thể chống nạng đi chừng ấy đường đất được nữa. Ông Mười sức khỏe cũng không còn tốt, lại phải lo cho 3-4 đứa em của Trường nên anh buộc phải nghỉ học.

Nhớ lại quãng thời gian “ăn không ngồi rồi” hàng chục năm ấy, nhiều lúc Trường cảm thấy ông trời sao quá bất công, phận mình sao quá hẩm hiu. Bạn bè cùng lứa đi học, đi làm phương trưởng khắp nơi, rồi lấy vợ sinh con đề huề, vậy mà Trường vẫn chỉ quanh quẩn ở xó nhà. Suốt ngày chỉ xem tivi, nghe đài... ngay những việc nhỏ nhất như quét nhà, nấu cơm, Trường cũng không giúp được cho bố mẹ. Thời gian ấy, hễ có người lạ đến nhà là Trường “trốn” vào buồng trong. Đã bao nhiêu đêm nghĩ phận mình sống kiếp thực vật, nước mắt người đàn ông này lại ướt đầm gối.

Thầy Trường đã giúp cho hàng trăm cháu học sinh trong làng học khá dần lên, viết chữ đẹp hơn.
Thầy Trường đã giúp cho hàng trăm cháu học sinh trong làng học khá dần lên, viết chữ đẹp hơn.

Khoảng năm 2009, bố mẹ Trường có được một mảnh đất gần UBND xã, Trường xin phép hai cụ cho mở một cái quán nhỏ, bán mấy thứ lặt vặt. “Tôi nghe trên đài, tivi thấy nhiều tấm gương về người khuyết tật ở Hà Nội và nhiều tỉnh thành đã vượt lên số phận, làm chủ cuộc sống nên tôi cũng muốn học theo họ. Tôi ngẫm thấy có người bị mù lòa, người bị mất chân mất tay, liệt tứ chi như tôi mà vẫn có được thành công nên quyết tâm phải thay đổi cuộc sống. Tôi chỉ mong cái quán nhỏ sẽ là nơi tôi được giao tiếp với nhiều người, và nếu mỗi ngày kiếm thêm được vài ngàn bạc đỡ đần bố mẹ cũng là thành công lắm rồi!” - thầy Trường tâm sự.

Cái quán nhỏ của Trường hóa ra lại đắt hàng, người mua rất đông. Tuy nhiên, vì bán hàng ở một thôn nghèo nên đa phần người dân không có tiền mặt. Rất nhiều người đến mua chịu, và khi đó phải có cuốn sổ ghi công nợ. Chứ không nếu nhầm lẫn thì rất phiền. Vậy là Trường nghĩ rằng mình phải tập viết lại.

Song nhiều lần anh đã cố thử viết bằng tay, rồi bằng chân mà vẫn thất bại. Các ngón tay, ngón chân cứ thẳng đuồn đuỗn, không thể giữ nổi cây bút. Nhiều đêm nằm vắt tay lên trán, Trường nảy ra ý tưởng. Nếu đôi tay, đôi chân không thể giúp mình cầm bút thì mình vẫn có thể dùng... miệng. Trường nhờ bố mẹ mua giúp vài cuốn vở và mấy cái bút.

Thời gian đầu mới tập viết lại, Trường thấy rất khổ sở khi phải kẹp bút chì bé tẹo giữa hai hàm răng. Lúc đầu ngậm mẩu bút ngắn thấy dễ viết nhưng phải cúi xuống thấp, mắt nhìn lâu vào trang giấy trắng, anh bị hoa mắt. Chuyển sang bút chì dài 20 phân, anh khó điều khiển hơn vì phải dùng nhiều lực. Thấy vậy, bố anh buộc thanh tre vào bút làm cán cho chắc để con trai ngậm. “Cán bút bị hở khiến tôi liên tục chảy nước miếng, nôn ọe. Cổ tôi đau nhức vì không điều khiển được bút đưa lên đưa xuống”.

Khi mà đã ngậm chặt được cây bút và đưa được nét bút theo ý mình thì Trường lại thường xuyên bị chảy máu miệng, phồng rộp lưỡi mà những con chữ vẫn cứ nguệch ngoạc như gà bới. Trường thất vọng lắm, có hôm anh “ném” bút đi chả muốn viết lách gì nữa.

Nhưng rồi nhớ đến tấm gương thầy Nguyễn Ngọc Ký viết bằng chân mà chữ rất đẹp và còn trở thành thầy giáo, Trường lại bặm môi tập tiếp. Trường nghĩ ra cách dùng hai mu bàn tay làm điểm tựa rồi lựa thế “đưa” bút nhẹ nhàng trên trang giấy. Và sau khoảng một tháng tập luyện liên tục, Trường đã có thể viết được những con chữ giống như thời học phổ thông.

Ngoài việc bán hàng ngoài quán thì Trường còn có nhiệm vụ trông giúp mấy đứa trẻ con nhà các cô, các chú trong họ. Và lũ trẻ thường mang bài ra nhờ Trường giảng cho những chỗ khó. Thấy bọn trẻ viết chữ xấu quá, nhiều lần Trường bảo các cháu phải tập luyện viết sao cho đẹp.

Nhưng rồi nghĩ tại, tôi thấy chữ của mình cũng xấu - dù rằng mình viết bằng miệng chứ không phải bằng tay. Mình có luyện được viết đẹp thì nói các cháu mới nghe. Vậy là tôi bắt tay vào luyện viết chữ đẹp”.

Thông qua một số tài liệu xin được, mỗi khi rảnh rỗi Trường lại luyện chữ. Dường như có gien của bố cùng sự kiên trì, nhẫn nại, cuối cùng những con chữ từ miệng anh đã được thể hiện vừa chuẩn, lại rất đẹp mắt. Và rồi cái lớp học tình thương đã được hình thành như chúng tôi đã kể ở trên.

Có lẽ thầy Trường sẽ “chung thân” với việc bán quán, dạy chữ miễn phí như thế nếu như không có một ngày...

3. Trong số những phụ huynh gửi con cho thầy Trường dạy dỗ, có một phụ nữ ở xã bên thường nán lại giúp thầy Trường dọn dẹp lớp học. Thi thoảng chị còn đi chợ, nấu nướng giúp anh. Và rồi chị nghĩ, ngôi nhà nào đi chăng nữa cũng phải có người phụ nữ để chăm lo nhà cửa, bếp núc. Và chị đã để ý tìm cho anh một người...

Khi nghe chị kia nói đã tìm cho mình một “ý trung nhân”, ban đầu thầy Trường chỉ cười vì nghĩ người ta nói đùa. Sau biết thành ý của chị ấy thì thầy... phát hoảng. Với tâm lý tự ti từ bé, “mình tàn tật thế này, đã không cưu mang ai được thì sao nỡ khiến người khác phải vất vả vì mình?”.

Nghĩ vậy nên Trường không bao giờ để ý đến chuyện yêu đương nam nữ, lại càng không bao giờ dám nghĩ đến một mái ấm cùng một người đàn bà và những đứa trẻ. Nhưng rồi được gia đình vun vén, bạn bè động viên, người phụ nữ kia (tên Nguyễn Thị Hường, trú ở xã Tân Tiến hơn anh 4 tuổi) thường xuyên đến chơi, thể hiện tấm chân tình, dần dà Trường cũng mở lòng.

Giữa năm 2012, một đám cưới nhỏ nhưng vui vẻ, đầm ấm diễn ra tại thôn Nhân Lý. Rồi hơn một năm sau thì cháu Phùng Thiên Trường Quảng ra đời, khiến ngôi nhà nhỏ bé nay thêm rộn rã tiếng cười của con trẻ. “Tên của cháu là do ông nội đặt cho, ý là cảm ơn trời đất đã mang cháu đến cho chúng tôi” - thầy Trường giải thích.

Bằng sự khổ luyện, thầy Trường có thể viết chữ rất đẹp bằng miệng.
Bằng sự khổ luyện, thầy Trường có thể viết chữ rất đẹp bằng miệng.

Sau khi có vợ con, thầy Trường vẫn tiếp tục làm công việc trước kia là dạy miễn phí cho các học sinh yếu, kém trong làng. Nhiều lần đại diện phụ huynh của các học sinh nói rằng họ muốn có chút thù lao cho thầy. “Thầy cứ dạy miễn phí mãi thế này chúng tôi cũng ngại. Thầy không nhận thì chúng tôi không dám cho cháu đến học nữa” - họ bảo như vậy. Nhà có mỗi sào ruộng, chị Hường ngoài việc đồng áng còn đi làm thuê, chăm chút cho cái gia đình nhỏ bé. Tuy vậy vẫn thường thiếu trước hụt sau. Đến khi đó, thầy Trường mới chịu nhận chút tiền thù lao.

Trong hơn 6 năm mở lớp học, thầy Trường đã giúp cho hàng trăm cháu học sinh trong làng học khá dần lên, viết chữ đẹp hơn. thầy cũng nhớ mãi trường hợp cháu T.V.H (cháu bị tự kỷ bẩm sinh) học kém nên bị đúp lên đúp xuống. Khi học tại lớp của Trường, cậu bé đã lớp 3 nhưng vẫn chưa đọc, viết thành thạo.

Đồng cảm và kiên nhẫn, thầy Trường hướng dẫn cháu từng nét chữ, từng con tính. Hiện tại cháu đã có thể đọc thông viết thạo. Bố mẹ cháu mừng rơi nước mắt, thầm cảm ơn người thầy có tấm lòng nhân hậu...

Minh Tiến

Các tin khác

“Đường cờ Tổ quốc” đỏ thắm biên cương

“Đường cờ Tổ quốc” đỏ thắm biên cương

Xuất phát từ ý tưởng qua trò chuyện với bạn bè, đồng nghiệp, bằng tình yêu, bằng sự đồng cảm của các anh, các chị, các em từ nhiều tỉnh, thành mà từ đây hơn 2.000 hộ gia đình và nhà văn hóa xóm trên địa bàn xã Cần Yên, Cao Bằng đã có những lá cờ Tổ quốc tươi mới, đỏ thắm để treo mỗi dịp lễ Tết.

Mùa “ăn của rừng”, coi chừng ngộ độc

Mùa “ăn của rừng”, coi chừng ngộ độc

Mùa mưa về, cũng là lúc những thảm thực vật dưới các tán rừng sinh trưởng mạnh mẽ và đó cũng là mùa săn lộc rừng đầy háo hức của bà con vùng núi. Các loại sản vật thiên nhiên ban tặng, luôn được xem là đặc sản “hiếm có khó tìm” khiến mặt hàng này lên ngôi, rao bán khắp chợ mạng mà không có bất cứ một đảm bảo nào về sự an toàn trước nguy cơ độc tố cực mạnh từ các loại côn trùng, nấm rừng...

Vì sao lừa đảo "xem điểm thi trước", "bao đỗ đại học" có đất sống?

Vì sao lừa đảo "xem điểm thi trước", "bao đỗ đại học" có đất sống?

Sau khi kỳ thi tuyển sinh lớp 10 và kỳ thi tốt nghiệp THPT kết thúc, các bài quảng cáo về dịch vụ "xem điểm thi trước", "tra cứu điểm sớm" hay cung cấp thông tin tuyển sinh "nội bộ" bắt đầu xuất hiện dày đặc. Đằng sau những lời mời gọi hấp dẫn này là nguy cơ lừa đảo, đánh cắp thông tin cá nhân và chiếm đoạt tài sản của phụ huynh, học sinh đang nóng lòng chờ kết quả thi.

Shipper trở thành bác sĩ như thế nào?

Shipper trở thành bác sĩ như thế nào?

Từ những quảng cáo giá rẻ trên mạng xã hội đến các "bác sĩ" không bằng cấp, vụ án "lừa dối khách hàng" liên quan đến công nghệ làm đẹp vừa bị khởi tố tại Bắc Ninh cho thấy, một số cơ sở thẩm mỹ, chăm sóc sức khỏe hiện đang xây dựng kịch bản tiếp cận, tư vấn và "vẽ bệnh" để “lùa gà” là các bệnh nhân. Người bệnh thì tiền mất tật mang, ngành y tế cũng bị ảnh hưởng...

Người già bị bỏ lại trên Internet

Người già bị bỏ lại trên Internet

Không ít người cao tuổi hôm nay sống trong những ngôi nhà đông đủ con cháu nhưng lại dành phần lớn thời gian bên chiếc điện thoại. Khi những cuộc trò chuyện ngày một ít đi, Internet trở thành nơi họ tìm kiếm niềm vui, sự kết nối và cảm giác được lắng nghe. Đằng sau những giờ lặng lẽ trước màn hình là câu chuyện về nỗi cô đơn của tuổi già, khoảng cách giữa các thế hệ và những rủi ro mà nhiều người cao tuổi đang phải đối mặt.

Thị trường ngầm mua bán thiết bị gian lận cước taxi công nghệ

Phanh phui thị trường ngầm gian lận cước taxi

Hành khách vẫn lên xe, chuyến đi vẫn diễn ra, tiền cước vẫn được thanh toán đầy đủ, nhưng trên hệ thống quản lý của doanh nghiệp, những cuốc xe ấy chưa từng tồn tại. Những vụ án gần đây đã hé lộ một phương thức gian lận mới trong ngành vận tải công nghệ, nơi các thiết bị điện tử được chế tạo riêng để vô hiệu hóa hệ thống giám sát, giúp tài xế chiếm đoạt doanh thu và hình thành cả một thị trường ngầm trên phạm vi nhiều tỉnh, thành phố.

Ngăn chặn nạn thiếu niên gây rối trật tự công cộng

Ngăn chặn nạn thiếu niên gây rối trật tự công cộng

Vào kỳ nghỉ hè, hàng trăm thanh thiếu niên đã từ thế giới ảo trên mạng xã hội, hẹn nhau mang theo vũ khí ngoài đời thực để giải quyết mâu thuẫn, gây ảnh hưởng đến ANTT. Để ngăn chặn, lực lượng Công an các cấp đã đồng loạt ra quân, triển khai có hiệu quả nhiều phương án nhằm hạn chế đến mức thấp nhất những hậu quả do các “báo con” mang lại.

Gạch vỡ cố đô

Gạch vỡ cố đô

Chậm rãi thôi, những công trình di sản kiến trúc văn hóa lịch sử được trùng tu thật sự có chất lượng, sẽ bền vững tồn tại trong tương lai. Rồi, cát bụi thời gian sẽ tự đem đến nét cổ kính rêu phong cho di sản như cách mà thị hiếu muốn và cần.

Khi quảng cáo khoác áo trải nghiệm

Khi quảng cáo khoác áo trải nghiệm

Chỉ với vài phút xem video trên mạng xã hội, không ít người sẵn sàng chi hàng trăm nghìn, thậm chí hàng triệu đồng để mua một sản phẩm được các KOL (người có ảnh hưởng) hay KOC (người tiêu dùng có sức ảnh hưởng) giới thiệu là “đã dùng và thấy hiệu quả”. Tuy nhiên, phía sau những lời nhận xét tưởng như khách quan ấy nhiều khi lại là một hoạt động quảng cáo được dàn dựng bài bản.

Quảng cáo cờ bạc trá hình tiếp tay cho tội phạm

Quảng cáo cờ bạc trá hình tiếp tay cho tội phạm

World Cup 2026 đang đến gần, các đối tượng tội phạm sử dụng công nghệ cao và các đường dây tổ chức đánh bạc trực tuyến đang gia tăng hoạt động với nhiều phương thức, thủ đoạn ngày càng tinh vi, lôi kéo người dân tham gia cá độ bóng đá và cờ bạc trực tuyến trái phép, quảng cáo cờ bạc trá hình dưới nhiều hình thức mới.

Khoe kết quả test ma túy: Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Sau hàng loạt nghệ sĩ vướng vòng lao lý vì ma túy, hình ảnh giới giải trí Việt đang đối mặt với cuộc khủng hoảng niềm tin chưa từng có. Trong bối cảnh đó, nhiều ca sĩ, diễn viên đã chủ động công khai kết quả xét nghiệm ma túy âm tính để chứng minh bản thân “sạch”. Thế nhưng, liệu một tờ giấy xét nghiệm có đủ để bảo chứng cho sự trong sạch của một người nghệ sĩ hay không khi mà theo các chuyên gia, dấu vết ma túy trong cơ thể chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định?

Lặng nghe trong lời gỗ tự tình

Lặng nghe trong lời gỗ tự tình

Hơn 40 năm cầm đục cầm dùi, ông đã nghe từng thớ gỗ thủ thỉ tự tình để giữ nghề cho làng cổ hơn 500 năm được tiếp nối, để xứng danh “nhất thân vinh” với sự kế nghiệp của 13 đời tổ tiên mấy trăm năm truyền lại.

Chiêu trò “tô son” lợi nhuận, nhà đầu tư lãnh đủ

Chiêu trò “tô son” lợi nhuận, nhà đầu tư lãnh đủ

Thị trường chứng khoán luôn hấp dẫn bởi cơ hội sinh lời cao. Tuy nhiên, đằng sau những bản báo cáo tài chính (BCTC) với những con số tăng trưởng đẹp mắt, không ít doanh nghiệp đã sử dụng các thủ thuật kế toán nhằm "làm đẹp" kết quả kinh doanh, tạo dựng hình ảnh doanh nghiệp phát triển mạnh để thu hút dòng tiền của nhà đầu tư. Khi sự thật bị phơi bày, người chịu thiệt hại nặng nề nhất chính là các cổ đông nhỏ lẻ.

Cuộc đời nữ yakuza duy nhất của Nhật Bản

Cuộc đời nữ yakuza duy nhất của Nhật Bản

Trong gần 40 năm, Mako Nishimura chưa từng thua một trận đấu nào. Chỉ cao chưa đến 1,50m và dáng người nhỏ nhắn, bà có lẽ là người phụ nữ duy nhất từng là một yakuza chính thức, một thành viên của thế giới ngầm tội phạm khét tiếng và tuân thủ luật lệ nghiêm ngặt của Nhật Bản.

Những chiếc “vòi bạch tuộc” len lỏi quán bar, vũ trường

Những chiếc “vòi bạch tuộc” len lỏi quán bar, vũ trường

Hướng đến mục tiêu xây dựng thành phố không ma túy, với sự vào cuộc quyết liệt, chỉ trong thời gian ngắn, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an TP Hồ Chí Minh đã triệt phá thành công 3 đường dây vận chuyển, tàng trữ, mua bán trái phép chất ma túy chuyên cung cấp cho các quán bar, vũ trường. Ngoài hàng chục cân ma túy tang vật, các trinh sát còn bắt giữ nhiều đối tượng cầm đầu các đường dây và đặc biệt truy vết bắt gần 200 đối tượng là môi giới, tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy; giao cho địa phương lập hồ sơ đưa đi cai nghiện bắt buộc đối với nhiều đối tượng khác.

Những cuộc truy bắt trên không gian mạng

Những cuộc truy bắt trên không gian mạng

Hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân (12/7/1946 - 12/7/2026), cán bộ, chiến sĩ Công an tỉnh Thanh Hóa đang thi đua, lập nhiều thành tích chào mừng. Trong không khí thi đua sôi nổi đó, Phòng An ninh mạng và Phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao công an tỉnh đang cùng toàn lực lượng nỗ lực hiệp đồng để lập nên những thành tích, chiến công trên mặt trận mới - không gian mạng.

Đồ đồng giá và vòng xoáy tiêu dùng cảm xúc của giới trẻ

Đồ đồng giá và vòng xoáy tiêu dùng cảm xúc của giới trẻ

Những cửa hàng đồng giá đang phủ kín các đô thị lớn, hút giới trẻ bằng cảm giác mua sắm rẻ và vui tức thời. Phía sau những món đồ “có mấy chục nghìn thôi” là một guồng quay tiêu dùng cảm xúc, nơi người trẻ mua không hẳn vì nhu cầu, mà để giải tỏa áp lực và tự thưởng cho bản thân giữa nhịp sống ngày càng căng thẳng.

Khi Công an xã vào trường dạy kỹ năng sống

Khi Công an xã vào trường dạy kỹ năng sống

Bằng cách tiếp cận gần gũi từ những câu chuyện thực tế, Công an tỉnh Cao Bằng đang mang đến một làn gió mới cho phổ biến pháp luật học đường. Những lớp học ngoại khóa đặc biệt nơi biên cương không chỉ trang bị tri thức, mà còn gieo vào lòng các em học sinh bản lĩnh tự bảo vệ chính mình.

Câu “view” bất chấp và cái giá phải trả

Câu “view” bất chấp và cái giá phải trả

Chỉ vài chục giây video với tiếng pô nổ chát chúa, những màn lạng lách đánh võng trên phố đông người, cầm hung khí thị uy giữa đêm hay cảnh hỗn chiến được dàn dựng rồi tung lên mạng xã hội… nhiều tài khoản thu hút hàng trăm nghìn lượt xem.

Miên man chiều Tà Cơn

Miên man chiều Tà Cơn

Cứ điểm ấy từng được coi là “pháo đài bất khả xâm phạm” ở vùng địa đầu của chiến trường miền Nam, nhưng đã phải nhận những đòn chí tử của quân Giải phóng. Chiến tranh đã lùi xa, cứ điểm nổi danh trong kháng chiến chống Mỹ đã trở thành bảo tàng ngoài trời về một thời lửa đạn.