Liên minh châu Âu trước “cơn bão” niềm tin

Những ngày đầu thu 2025, khi bầu trời châu Âu đang chuyển sắc, bầu không khí chính trị tại Brussels cũng u ám chẳng kém. Thay vì sự đồng thuận và vững vàng, Liên minh châu Âu (EU) lại chìm trong những tranh cãi nội bộ, những chỉ trích dồn dập và những ánh mắt hoài nghi từ chính công chúng của mình. Tâm điểm của mọi ánh nhìn là Chủ tịch Ủy ban châu Âu (EC) Ursula von der Leyen, nhưng phía sau bà là cả một bộ máy đang chật vật tìm hướng đi trong thế giới đầy bất ổn.

Ngày 10/9, trong bài phát biểu thường niên về Thông điệp Liên minh trước Nghị viện châu Âu (EP) tại Strasbourg, bà von der Leyen đã lên án tình hình ở Gaza là thảm khốc, đồng thời kêu gọi áp dụng biện pháp mạnh mẽ với Israel, từ đình chỉ một phần thỏa thuận thương mại đến trừng phạt các bộ trưởng cực hữu của nước này. Đó là nỗ lực thể hiện EU không đứng ngoài cuộc trước chiến dịch quân sự tại Gaza, nhưng phản ứng trong nội khối lại vô cùng chắp vá.

Đức, Hungary và Cộng hòa Czech tỏ ra dè dặt, trong khi nhiều nghị sĩ trung tả và cánh tả yêu cầu bà hành động cụ thể hơn. Lời kêu gọi vì thế nhanh chóng trở thành minh chứng rõ rệt cho tình trạng chia rẽ: Cùng một vấn đề nóng bỏng, nhưng mỗi quốc gia lại đặt lợi ích và ưu tiên riêng lên bàn.

Liên minh châu Âu trước “cơn bão” niềm tin -0
Chủ tịch EC Ursula von der Leyen.

Nếu như khủng hoảng Trung Đông bộc lộ sự rạn nứt, thì thỏa thuận thương mại mới với Mỹ lại làm bùng nổ làn sóng phẫn nộ. Hiệp định ký hồi tháng 7 tại Scotland buộc EU nhập khẩu lượng năng lượng khổng lồ từ Mỹ với giá trị lên tới 750 tỷ USD, trong khi hàng hóa châu Âu phải gánh thêm thuế quan. Người dân cảm thấy Brussels đã nhượng bộ quá nhiều, biến liên minh thành “khách hàng bất đắc dĩ” của Washington. Một cuộc thăm dò công bố ngày 9/9 cho thấy 75% người dân EU coi đây là “sự sỉ nhục ngoại giao”.

Tờ Le Monde của Pháp không ngần ngại gọi thỏa thuận này là “món quà cho Donald Trump”, còn nhiều cây bút ở Đức thì cho rằng, đây là thất bại của chính Brussels trong việc bảo vệ lợi ích tập thể. Trong khi đó, dự thảo ngân sách mới đầy tham vọng cho giai đoạn 2028-2034 trị giá gần 2 nghìn tỷ euro mà EC đề xuất cũng đang làm dậy sóng.

Các chính phủ lo ngại khoản chi khổng lồ này sẽ bị phân bổ thiếu minh bạch, dồn quyền lực vào bộ máy kỹ trị tại Brussels, trong khi những nhu cầu cấp bách như hỗ trợ người dân, kiềm chế lạm phát, bảo vệ nông dân lại không được ưu tiên. Làn sóng phản đối kéo dài từ mùa hè tới nay khiến nhiều người liên tưởng đến một EU xa cách, quan liêu, không còn bắt nhịp được với nỗi lo hàng ngày của người dân.

Thực tế, khủng hoảng lãnh đạo lần này không chỉ phản chiếu hình ảnh một Chủ tịch EC đang chật vật, mà còn cho thấy những vết nứt trong chính kiến trúc của EU. Liên minh được xây dựng trên nền tảng đồng thuận, nhưng đồng thuận lại ngày càng trở thành thứ xa xỉ. Ở Đông Âu, Ba Lan và các nước Baltic đòi hỏi lập trường cứng rắn hơn với Nga, trong khi Hungary và Slovakia vẫn tìm cách giữ kênh đối thoại.

Ở Nam Âu, Italy và Tây Ban Nha phải vật lộn với lạm phát, nợ công và dòng người di cư, nên ít mặn mà với việc đổ thêm nguồn lực cho Kiev. Ngay cả hai trụ cột Đức và Pháp cũng đang vướng vào bất ổn chính trị nội bộ: Berlin phải duy trì một liên minh cầm quyền mong manh, còn Paris liên tục đối diện các cuộc biểu tình đường phố.

Giới quan sát cho rằng đây là “cơn bão niềm tin” thực sự của châu Âu. Niềm tin vào Brussels suy giảm, niềm tin giữa các quốc gia thành viên sứt mẻ và niềm tin của công chúng thì rơi xuống mức đáng lo ngại. Giáo sư Alberto Alemanno bình luận trên Project Syndicate rằng “động lực trì trệ giữa Brussels và các thủ đô quốc gia đã trở nên không thể duy trì”.

Đại diện cấp cao EU về chính sách an ninh và đối ngoại Kaja Kallas cũng thẳng thắn cho rằng những nỗ lực trong hồ sơ Israel vẫn còn quá nửa vời và chưa đủ sức tạo ra sự đồng thuận. Một phân tích của Reuters chỉ ra thêm rằng, khoảng cách về an ninh năng lượng giữa các khu vực của EU ngày càng lớn, biến Nam và Đông Âu thành những “mắt xích yếu” dễ tổn thương nhất. Điều khiến tình hình càng nguy hiểm là khủng hoảng này xảy ra trong bối cảnh quốc tế bất ổn chưa từng có.

Chiến sự Nga - Ukraine bước sang năm thứ tư, xung đột Israel - Hamas leo thang từ mùa hè, cạnh tranh Mỹ - Trung ngày càng gay gắt, và biến đổi khí hậu tạo sức ép khổng lồ lên mọi nền kinh tế. Ở mỗi hồ sơ, EU đều muốn khẳng định vai trò một cực quyền lực độc lập, nhưng thực tế lại cho thấy sự lúng túng. Nếu không vượt qua được những chia rẽ nội bộ, EU sẽ khó có thể đóng vai trò định hình trật tự toàn cầu như tham vọng ban đầu.

Nhiều chuyên gia cảnh báo nguy cơ EU rơi vào “thập niên mất mát” mới. Sự phân mảnh có thể khiến các nước chọn hành động riêng lẻ theo “liên minh tự nguyện”, làm tiếng nói chung của Brussels trở nên rỗng tuếch. Trên trường quốc tế, một châu Âu thiếu nhất quán sẽ khó được coi trọng trong các diễn đàn như G7 hay Liên hợp quốc. Ngay cả nền kinh tế cũng sẽ chịu tác động, khi đồng euro bị đặt trước những nghi ngờ về khả năng chống chịu lâu dài. Và quan trọng hơn cả, sự bất mãn của công chúng sẽ tiếp tục nuôi dưỡng các phong trào dân túy, cực hữu, vốn đã thắng thế trong cuộc bầu cử EP hồi tháng 6.

Nếu cục diện này kéo dài, những cuộc bầu cử quốc gia tại Đức và Pháp năm 2026 có thể chứng kiến sự thay đổi lớn, làm cán cân quyền lực của EU thêm chao đảo. Trước viễn cảnh ấy, giải pháp không thể chỉ nằm ở những bài diễn văn hoa mỹ. Brussels cần minh bạch hơn trong quá trình ra quyết định, biến các cam kết thành hành động cụ thể, và quan trọng nhất là khôi phục niềm tin của người dân. Quan hệ với Israel, gói hỗ trợ nhân đạo cho Gaza, chiến lược năng lượng, hay tiến trình củng cố khả năng phòng thủ châu Âu - tất cả đều cần được giải quyết bằng quyết định thực tế, có thời hạn, có trách nhiệm. Chỉ khi những điều này trở thành hiện thực, EU mới có cơ hội đảo ngược tình thế.

Châu Âu lúc này giống như một con tàu đồ sộ đang lướt giữa biển khơi đầy sóng gió. Không phải mưa to bão lớn bên ngoài mới là điều đáng sợ nhất, mà là nếu máy móc bên trong bị trục trặc - máy hỏng, bánh lái lệch, hoặc thủy thủ đoàn mất tinh thần - thì con tàu có thể bị đánh lái sai hướng, trôi dạt vào vùng nguy hiểm mà không ai kịp ngăn. Lãnh đạo EU, các chính phủ thành viên và công chúng đều đang giữ tay trên các bánh lái, mỗi người một hướng, và nếu không tìm lại được tiếng nói chung, sự đồng thuận, thì chính chiếc tàu châu Âu này sẽ là nạn nhân trước hết của khủng hoảng lãnh đạo.

Trong thời khắc chuẩn bị cho mùa đông - cả khí hậu lẫn chính trị - 2025 sẽ được nhớ như năm mà EU có thể chọn giữa hai con đường: Hoặc khẳng định vai trò như một thực thể mạnh mẽ, có bản sắc, có sức ảnh hưởng toàn cầu; hoặc dần rút vào vùng ảnh hưởng của sự phân mảnh, nghi ngờ và bất đồng. Niềm tin không tự đến mà phải được tạo dựng từng bước, và hành động thực sự, không chỉ lời nói, mới là “la bàn” dẫn đường cho liên minh vượt qua cơn bão niềm tin này.

Khổng Hà

Các tin khác

Thỏa thuận mong manh và tia hy vọng từ bàn đàm phán

Thỏa thuận mong manh và tia hy vọng từ bàn đàm phán

Những tranh cãi xoay quanh quyền kiểm soát eo biển Hormuz vừa châm ngòi cho một vòng xoáy tấn công trả đũa nguy hiểm giữa Iran và Mỹ trong những ngày qua. Tuy nhiên, sau một cuối tuần "rực lửa", hai bên đã đồng ý tạm thời hạ nhiệt để quay lại bàn đàm phán, nỗ lực cứu vãn Biên bản ghi nhớ (MoU) mong manh khỏi bờ vực đổ vỡ.

TrophyLab: Khi dữ liệu trở thành chiến lược mới của Ukraine

TrophyLab: Khi dữ liệu trở thành chiến lược mới của Ukraine

Sau hơn bốn năm xung đột, Ukraine cho biết đã thu giữ hàng trăm mẫu khí tài của Nga trên chiến trường. Việc Kiev mới đây công bố nền tảng TrophyLab, cho phép các đối tác tiếp cận thông tin kỹ thuật về những mẫu vũ khí này, lập tức thu hút sự chú ý lớn từ giới quan sát quốc tế.

Đọc vị bảng xếp hạng "kỳ lân toàn cầu" Hurun 2026

Đọc vị bảng xếp hạng "kỳ lân toàn cầu" Hurun 2026

Bảng xếp hạng kỳ lân toàn cầu năm 2026 của Viện nghiên cứu Hurun (Trung Quốc) cho thấy, AI đã trở thành động lực tăng trưởng mới, đồng thời hé lộ sự dịch chuyển đáng chú ý trong cuộc đua công nghệ giữa các quốc gia.

Thương vong leo thang, quốc tế khẩn trương ứng cứu

Thương vong leo thang, quốc tế khẩn trương ứng cứu

Hai trận động đất kinh hoàng liên tiếp với cường độ 7,2 và 7,5 độ richter đã tấn công thủ đô Caracas của Venezuela và các khu vực lân cận hôm 24/6. Theo Cơ quan Khảo sát Địa chất Mỹ (USGS), đây là cơn địa chấn mạnh nhất tại quốc gia Nam Mỹ này kể từ năm 1900, để lại cảnh tượng tàn phá nặng nề và đẩy hàng chục nghìn người vào cảnh màn trời chiếu đất.

Khi sóng nhiệt trở thành "bình thường mới" của châu Âu

Khi sóng nhiệt trở thành "bình thường mới" của châu Âu

Các chuyên gia cảnh báo hiện tượng "vòm nhiệt" kết hợp với biến đổi khí hậu khiến châu Âu, khu vực nóng lên nhanh nhất thế giới, phải đối mặt với những đợt sóng nhiệt ngày càng dữ dội, thậm chí trở thành "bình thường mới" trong mùa Hè.

Những rạn nứt đầu tiên trong thỏa thuận Mỹ - Iran

Những rạn nứt đầu tiên trong thỏa thuận Mỹ - Iran

Trong khi Tổng thống Mỹ Donald Trump khẳng định các cuộc đàm phán với Iran đang diễn ra “khá suôn sẻ”, thì thực tế trên bàn đàm phán và tại các mặt trận lại vẽ nên một bức tranh khác. Những mâu thuẫn về diễn giải thỏa thuận, cùng áp lực chính trị nội bộ tại Washington, đang đặt dấu hỏi lớn về tính khả thi của một thỏa thuận hòa bình vừa mới chớm nở.

Sau Thủ tướng Keir Starmer, ai sẽ dẫn dắt nước Anh?

Sau Thủ tướng Keir Starmer, ai sẽ dẫn dắt nước Anh?

Hai năm sau chiến thắng lịch sử, Thủ tướng Anh Keir Starmer đã phải rút lui do không còn nhận được sự tín nhiệm trong nội bộ đảng. Người được đánh giá là ứng viên sáng giá nhất cho vị trí kế nhiệm là Andy Burnham, chính trị gia đang nổi lên như hy vọng mới của Công đảng.

Vì sao mặt trận Lebanon có khả năng định hình thỏa thuận Mỹ - Iran?

Vì sao mặt trận Lebanon có khả năng định hình thỏa thuận Mỹ - Iran?

Tuyên bố mới nhất của Tổng thống Trump cho thấy Washington đang chuyển trọng tâm từ hồ sơ hạt nhân sang việc kiểm soát các lực lượng đồng minh của Iran trong khu vực. Điều này đồng nghĩa tương lai của tiến trình hòa bình Mỹ-Iran không chỉ phụ thuộc vào các cuộc thương lượng ở Thụy Sĩ mà còn gắn chặt với diễn biến thực địa tại Lebanon.

Bolivia ban bố tình trạng khẩn cấp sau 50 ngày bạo loạn đẫm máu

Bolivia ban bố tình trạng khẩn cấp sau 50 ngày bạo loạn đẫm máu

Căng thẳng tại Bolivia lên đỉnh điểm trong cuối tuần này khi Tổng thống Rodrigo Paz chính thức ban bố tình trạng khẩn cấp toàn quốc, cho phép các lực lượng an ninh và quân đội tiến hành giải tỏa các chướng ngại vật của người biểu tình – những rào chắn đã làm tê liệt nền kinh tế quốc gia Nam Mỹ này trong suốt 50 ngày qua và cướp đi sinh mạng của ít nhất 14 người.

Mỹ và Iran hoãn đàm phán tại Thụy Sĩ. Ảnh minh họa Reuters.

“Bước đệm” cho thỏa thuận Mỹ - Iran hay chỉ là khoảng lặng tạm thời?

Một bước ngoặt quan trọng vừa diễn ra tại Trung Đông khi Israel và lực lượng Hezbollah đạt được thỏa thuận ngừng bắn tại Lebanon. Động thái này diễn ra vào thời điểm hết sức nhạy cảm, ngay sau những đợt giao tranh ác liệt đe dọa trực tiếp đến cơ hội đạt được hiệp định hòa bình toàn diện giữa Mỹ và Iran.

Cuộc rà soát NATO 3.0: Khi châu Âu phải tự đứng trên đôi chân của mình

Cuộc rà soát NATO 3.0: Khi châu Âu phải tự đứng trên đôi chân của mình

Tháng trước, Mỹ thông báo với các đồng minh rằng họ quyết định thu hẹp nguồn lực quân sự sẵn có dành cho NATO. Và hôm 18/6, Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ khẳng định Washington không nói giỡn, tuyên bố sẽ tiến hành một cuộc rà soát thực sự kéo dài sáu tháng, bao gồm cả tham vấn Quốc hội.

Bản ghi nhớ Islamabad: Ký kết đã khó, thực thi càng khó hơn

Bản ghi nhớ Islamabad: Ký kết đã khó, thực thi càng khó hơn

Mỹ và Iran ký Bản ghi nhớ Islamabad, mở đường chấm dứt xung đột và khôi phục hoạt động tại eo biển Hormuz. Tuy nhiên, phía sau bước đột phá ngoại giao này vẫn còn hàng loạt vấn đề gai góc, từ cơ chế kiểm soát chương trình hạt nhân Iran, tương lai của Hormuz cho đến việc nới lỏng trừng phạt và bảo đảm Israel - Hezbollah tuân thủ ngừng bắn.

Hàng triệu người tị nạn mòn mỏi chờ lối thoát

Hàng triệu người tị nạn mòn mỏi chờ lối thoát

Báo cáo mới nhất của Cao ủy Liên hợp quốc về người tị nạn (UNHCR) cho thấy khoảng 2,4 triệu người tị nạn trên thế giới sẽ cần được tái định cư trong năm 2027, nhưng nhu cầu này ngày càng khó khăn do chính sách siết chặt của các quốc gia.

Đồng minh Mỹ và những hoài nghi vào kịch bản Hormuz “mở cửa hoàn toàn”

Đồng minh Mỹ và những hoài nghi vào kịch bản Hormuz “mở cửa hoàn toàn”

Tổng thống Trump ngày 16/6 khẳng định, eo biển Hormuz sẽ được mở lại hoàn toàn vào ngày 19/6 sau khi xác nhận về một thỏa thuận tạm thời giữa Washington và Tehran. Tuy nhiên, tại Hội nghị Thượng đỉnh Nhóm bảy nền kinh tế phát triển nhất thế giới (G7), nhiều đồng minh châu Âu lại tỏ ra thận trọng trước triển vọng đó.

Kỳ vọng chấm dứt xung đột Mỹ - Iran, tháo gỡ "nút thắt" kinh tế toàn cầu

Kỳ vọng chấm dứt xung đột Mỹ - Iran, tháo gỡ "nút thắt" kinh tế toàn cầu

Giới chức Mỹ và Iran mới đây chính thức xác nhận đã đạt được một khuôn khổ thỏa thuận nhằm chấm dứt tình trạng chiến tranh. Thỏa thuận sơ bộ này không chỉ làm lóe lên hy vọng chấm dứt cho các hành động quân sự và các lệnh phong tỏa căng thẳng trong suốt nhiều tháng qua, mà còn lập tức tạo ra một cú hích đối với thị trường toàn cầu trong ngày 15/6.

Bước tiến lớn của Ukraine trên chặng đường hội nhập châu Âu

Bước tiến lớn của Ukraine trên chặng đường hội nhập châu Âu

Việc các nước thành viên Liên minh châu Âu (EU) đồng ý khởi động tiến trình đàm phán kết nạp Ukraine là bước tiến đáng kể của Kiev trong nỗ lực gia nhập EU. Tuy nhiên, đây được dự báo là một quá trình kéo dài và đòi hỏi Ukraine có nhiều cải cách lớn.

Tín hiệu trái chiều của Mỹ và Iran về thỏa thuận hòa bình

Tín hiệu trái chiều của Mỹ và Iran về thỏa thuận hòa bình

Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 11/6 (giờ địa phương) tuyên bố Washington và Tehran có thể sẽ ký kết một thỏa thuận hòa bình ngay trong cuối tuần này, qua đó mở cửa trở lại tuyến hàng hải huyết mạch qua eo biển Hormuz. Dù Iran tỏ ra thận trọng, tuyên bố của Tổng thống Mỹ đã có những tác động nhất định đến thị trường toàn cầu.

Lý giải chiến dịch gia tăng hỏa lực của Mỹ với Iran

Lý giải chiến dịch gia tăng hỏa lực của Mỹ với Iran

Những đợt không kích liên tiếp của Mỹ nhằm vào các mục tiêu quân sự tại miền Nam Iran trong hai ngày qua cho thấy Washington đang theo đuổi một chiến lược vượt ra ngoài khuôn khổ đáp trả đơn thuần. Theo nhiều nhà phân tích, bên cạnh mục tiêu gây sức ép buộc Tehran điều chỉnh lập trường, Mỹ còn muốn làm suy yếu khả năng sử dụng eo biển Hormuz như một công cụ răn đe chiến lược của Iran.