Đi tìm lối thoát cho dự án Dòng chảy phương Bắc 2

Châu Âu và Mỹ đang mắc kẹt trong một cuộc tranh luận về dự án Dòng chảy phương Bắc 2. Bất đồng về đường ống dẫn dầu Nga - Đức phức tạp hơn nhiều so với những lập luận mà các bên đưa ra.

Đó không phải là một vấn đề rõ ràng về an ninh năng lượng: Dòng chảy phương Bắc 2 chắc chắn sẽ không làm tăng số lượng khí tự nhiên của Nga ở châu Âu hay sự phụ thuộc của châu Âu vào nó, cũng như không cần giới hạn khả năng tiếp cận khí tự nhiên của từng quốc gia. 

Thay vào đó, đây là một vấn đề gai góc vì nó đòi hỏi phải xem xét nhiều khía cạnh - từ việc đa dạng hóa nguồn cung cho tới lợi ích kinh doanh của các nước, các cam kết pháp lý, sự ngờ vực trong lịch sử và các biện pháp trừng phạt đối với dự án của các đồng minh. Thêm vào đó là những cảm xúc chính trị hàng ngày. Điều này làm cho Dòng chảy phương Bắc 2 trở thành vấn đề liên quan đến việc quản lý các mối quan hệ.

Là một nước có văn hóa pháp lý mạnh mẽ, Đức sẽ không thoải mái với việc từ bỏ Dòng chảy phương Bắc 2 hay vi phạm các thỏa thuận đã đạt được trước khi có gói năng lượng thứ ba của châu Âu. Thế nhưng, việc Đức khăng khăng muốn hoàn thành đường ống dẫn khí đang gây chia rẽ trong Liên minh châu Âu (EU). 

Điều đó khiến không chỉ các nước Đông Âu - vốn nghi ngờ cách Berlin cân bằng giữa cam kết an ninh của họ và mong muốn làm ăn với Nga - mà cả một số nước Nam Âu giảm niềm tin vào khả năng lãnh đạo của Đức. Ví dụ, Italy coi dự án Dòng chảy phương Nam là đồ bỏ đi, trong khi Dòng chảy phương Bắc bắt đầu được triển khai. 

Tóm lại, những bất bình như vậy có thể làm xói mòn năng lực của Đức trong việc xây dựng sự đồng thuận của EU về chính sách đối với Nga. Do không có nước nào có thể dễ dàng thay thế Đức trong vai trò đó, nên EU có thể ngày càng bất đồng về cách tiếp cận tổng thể đối với Nga. 

Việc khăng khăng nhấn mạnh tầm quan trọng của Dòng chảy phương Bắc 2 có nguy cơ làm gia tăng nhận định (không thực sự công bằng) rằng động cơ thúc đẩy chính sách đối ngoại của Đức là các lợi ích kinh tế. 

Các đối tác của Berlin có thể cương quyết yêu cầu Đức chứng minh rằng họ sẽ đặt các lợi ích kinh tế sang một bên trong một vấn đề khác vốn có ý nghĩa quan trọng đối với nền kinh tế nước này hơn là Dòng chảy phương Bắc 2.

Dự án Dòng chảy phương Bắc 2 được cho là đã hoàn thành khoảng 95%.
Dự án Dòng chảy phương Bắc 2 được cho là đã hoàn thành khoảng 95%.

Về phía Mỹ, vài năm trước, Washington cam kết với các nhà đầu tư và các công ty châu Âu rằng họ sẽ không sử dụng các biện pháp trừng phạt để cản trở Dòng chảy phương Bắc 2. 

Trước khi Chính quyền Tổng thống Donald Trump đảo ngược mọi thứ, Mỹ đã tuyên bố dứt khoát rằng họ sẽ không áp dụng Đạo luật chống đối thủ của Mỹ thông qua các biện pháp trừng phạt (CAATSA) đối với các đường ống xuất khẩu năng lượng của Nga được triển khai trước ngày 2/8/2017. 

Thế nhưng, cho dù có thích Dòng chảy phương Bắc 2 hay không thì đối với nhiều nước châu Âu, dự án này vẫn cho thấy Quốc hội Mỹ và ngay cả đảng Dân chủ cũng sẵn sàng đe dọa trừng phạt và gây thiệt hại cho các dự án của châu Âu. 

Sau khi ông Donald Trump rời nhiệm sở, Mỹ đã từ bỏ nhiều chính sách khiến châu Âu lo lắng - nhưng có vẻ nước này thi thoảng sẽ tiếp tục sử dụng vũ khí kinh tế để gây tổn hại trực tiếp đến lợi ích của châu Âu. Ngay cả các doanh nghiệp ở Đông Âu cũng phản đối việc gây áp lực kinh tế để thay đổi quan hệ thương mại của họ hay của các đối tác châu Ầu. 

Hơn nữa, nếu hành động đơn phương của Mỹ khiến dự án Dòng chảy phương Bắc 2 bị thất bại, điều này sẽ đe dọa các nỗ lực nối lại quan hệ giữa hai bờ Đại Tây Dương. 

Thay vì là một đối tác nhất quán và chủ động, Mỹ sẽ hợp tác với một EU đang bị chia rẽ và tổn thương - giống như ở thời điểm năm 2003, sau cuộc xâm lược Iraq. Đức sẽ cảm thấy cay đắng hơn và Pháp sẽ được nhắc nhở về những hậu quả mà hành động đơn phương của Mỹ đã gây ra cho họ. 

Và trong khi người dân các nước Đông Âu có thể hoan nghênh động thái này, các nhà lãnh đạo của họ sẽ cảm thấy căng thẳng hơn. Những nước này cần Mỹ để đảm bảo an ninh của mình, nhưng mối quan hệ của họ với Pháp và Đức nhiều rủi ro hơn so với thời điểm năm 2003 - hiện họ đã là thành viên chính thức của EU và Anh đã rời khỏi EU.

Trong khi đó, đối với Nga, Dòng chảy phương Bắc 2 là phép thử mức độ nghiêm túc mà nước này nên có đối với châu Âu: Nếu Washington khiến dự án bị ngừng trệ, thì Moscow sẽ tìm lý do khác để loại bỏ châu Âu như một bên hoạch định chính sách thiếu uy tín. 

Tất nhiên, điều này sẽ có nghĩa rằng châu Âu không cần phải cứu Dòng chảy phương Bắc 2 chỉ để gây ấn tượng với Nga. Lý do của EU nên có nguồn gốc sâu xa hơn. Đồng thời, nếu châu Âu nghĩ rằng việc phá hủy đường ống sẽ là biện pháp trừng phạt đối với Nga và khiến nội bộ EU không hài lòng về nước này, thì đó là sai lầm. 

Sở dĩ nói vậy là vì việc hủy bỏ dự án Dòng chảy phương Bắc 2 không giống như việc giảm mua khí tự nhiên từ Nga: Châu Âu sẽ vẫn duy trì lượng khí tự nhiên mua từ Nga thông qua đường ống của Ukraine. Dù thế nào đi nữa, việc khiến Nga mất đi nguồn doanh thu từ xuất khẩu khí tự nhiên không khả thi vào lúc này.

Như nhà khoa học chính trị Steven Pifer đã chỉ ra, cả hai kịch bản, vốn không liên quan đến thỏa hiệp giữa hai bờ Đại Tây Dương, sẽ khiến Moscow trở thành người chiến thắng. Việc tiếp tục xây dựng đường ống mà không xem xét bối cảnh an ninh rộng lớn hơn và các mối quan ngại khác có liên quan sẽ mang lại cho Moscow những gì họ muốn. 

Và nếu Washington đơn phương phá hủy đường ống, thì điều đó sẽ mang lại cho Moscow nhiều cơ hội để khai thác các vấn đề mới làm gia tăng rạn nứt giữa hai bờ Đại Tây Dương và trong nội bộ châu Âu.

Xét một cách toàn diện, thách thức chiến lược lớn đối với cả châu Âu và Mỹ không phải là Dòng chảy phương Bắc 2, mà là việc xây dựng mối quan hệ giữa hai bờ Đại Tây Dương theo cách phù hợp với quan điểm của họ. 

Các biện pháp trừng phạt của Mỹ khiến Dòng chảy phương Bắc trở thành một vấn đề liên quan tới chủ quyền đối với Đức nói riêng và châu Âu nói chung và sẽ tạo ra một tiền lệ vượt ra ngoài khuôn khổ dự án đường ống dẫn khí nếu Berlin nhượng bộ trước sự hăm dọa về kinh tế. 

Sức ép kinh tế của ông Donald Trump đối với châu Âu là dấu hiệu báo trước kịch bản này. Đối với nhiều người châu Âu, việc Mỹ áp đặt các biện pháp trừng phạt đối với Dòng chảy phương Bắc 2 dường như là sự tiếp nối các hành động như vậy vào thời điểm Đức và các nước châu Âu khác mong đợi chính quyền đương nhiệm tại Washington từ bỏ cách tiếp cận này. 

Chính quyền Tổng thống Joe Biden cũng đang trong hoàn cảnh khó khăn. Chủ nghĩa Donald Trump vẫn còn mạnh và Tổng thống Joe Biden không thể tỏ ra yếu thế trước Nga, đặc biệt là khi các nghị sĩ Dân chủ đang hối thúc ông đi theo một đường lối cứng rắn. 

Cho dù có cân nhắc nhiều hơn đến tình hình chiến lược của Đức, thì đương kim Tổng thống Mỹ cũng không thể ngừng thực hiện các chính sách ép buộc đối với dự án Dòng chảy phương Bắc 2. 

Dường như cách tiếp cận hiện nay của Mỹ đối với tình thế tiến thoái lưỡng nan là tập trung áp đặt các biện pháp trừng phạt đối với những thực thể của Nga có liên quan tới Dòng chảy phương Bắc 2, chứ không phải các thực thể châu Âu.

Vào thời điểm quan trọng này, tốt hơn hết là các đối tác ở hai bờ Đại Tây Dương nên tìm cách đi đến một thỏa hiệp về Dòng chảy phương Bắc 2 và đặt những áp lực chính trị sang một bên. Sự thỏa hiệp cần xuất phát từ một cách tiếp cận toàn diện, có tính đến tất cả các khía cạnh liên quan của vấn đề. 

Từ cơ sở này, châu Âu và Mỹ có nhiều cách để vạch ra những bước đi cụ thể. Phối hợp và đối thoại để giải quyết thách thức chiến lược từ sức ép kinh tế sẽ là những bước đi rất quan trọng và các đồng minh có thể thảo luận về một cách tiếp cận xuyên Đại Tây Dương đối với hoạt động mua bán năng lượng với Nga trong bối cảnh rộng lớn hơn. 

Theo đề xuất của cựu Đại sứ Đức tại Mỹ Wolfgang Ischinger, việc hạn chế nhập khẩu năng lượng ở một mức độ nhất định để loại bỏ các ranh giới đỏ hay các điều kiện liên quan đến Nga có thể là một cách để đạt được thỏa hiệp. 

Tuy nhiên, những giải pháp như vậy sẽ chỉ hiệu quả nếu chúng rõ ràng không phải là kết quả trực tiếp của sức ép kinh tế và nếu Tổng thống Joe Biden tiếp tục tỏ ra cứng rắn với Nga.

Minh Hải – Bùi Vân (tổng hợp)

Các tin khác

TrophyLab: Khi dữ liệu trở thành chiến lược mới của Ukraine

TrophyLab: Khi dữ liệu trở thành chiến lược mới của Ukraine

Sau hơn bốn năm xung đột, Ukraine cho biết đã thu giữ hàng trăm mẫu khí tài của Nga trên chiến trường. Việc Kiev mới đây công bố nền tảng TrophyLab, cho phép các đối tác tiếp cận thông tin kỹ thuật về những mẫu vũ khí này, lập tức thu hút sự chú ý lớn từ giới quan sát quốc tế.

Đọc vị bảng xếp hạng "kỳ lân toàn cầu" Hurun 2026

Đọc vị bảng xếp hạng "kỳ lân toàn cầu" Hurun 2026

Bảng xếp hạng kỳ lân toàn cầu năm 2026 của Viện nghiên cứu Hurun (Trung Quốc) cho thấy, AI đã trở thành động lực tăng trưởng mới, đồng thời hé lộ sự dịch chuyển đáng chú ý trong cuộc đua công nghệ giữa các quốc gia.

Thương vong leo thang, quốc tế khẩn trương ứng cứu

Thương vong leo thang, quốc tế khẩn trương ứng cứu

Hai trận động đất kinh hoàng liên tiếp với cường độ 7,2 và 7,5 độ richter đã tấn công thủ đô Caracas của Venezuela và các khu vực lân cận hôm 24/6. Theo Cơ quan Khảo sát Địa chất Mỹ (USGS), đây là cơn địa chấn mạnh nhất tại quốc gia Nam Mỹ này kể từ năm 1900, để lại cảnh tượng tàn phá nặng nề và đẩy hàng chục nghìn người vào cảnh màn trời chiếu đất.

Khi sóng nhiệt trở thành "bình thường mới" của châu Âu

Khi sóng nhiệt trở thành "bình thường mới" của châu Âu

Các chuyên gia cảnh báo hiện tượng "vòm nhiệt" kết hợp với biến đổi khí hậu khiến châu Âu, khu vực nóng lên nhanh nhất thế giới, phải đối mặt với những đợt sóng nhiệt ngày càng dữ dội, thậm chí trở thành "bình thường mới" trong mùa Hè.

Những rạn nứt đầu tiên trong thỏa thuận Mỹ - Iran

Những rạn nứt đầu tiên trong thỏa thuận Mỹ - Iran

Trong khi Tổng thống Mỹ Donald Trump khẳng định các cuộc đàm phán với Iran đang diễn ra “khá suôn sẻ”, thì thực tế trên bàn đàm phán và tại các mặt trận lại vẽ nên một bức tranh khác. Những mâu thuẫn về diễn giải thỏa thuận, cùng áp lực chính trị nội bộ tại Washington, đang đặt dấu hỏi lớn về tính khả thi của một thỏa thuận hòa bình vừa mới chớm nở.

Sau Thủ tướng Keir Starmer, ai sẽ dẫn dắt nước Anh?

Sau Thủ tướng Keir Starmer, ai sẽ dẫn dắt nước Anh?

Hai năm sau chiến thắng lịch sử, Thủ tướng Anh Keir Starmer đã phải rút lui do không còn nhận được sự tín nhiệm trong nội bộ đảng. Người được đánh giá là ứng viên sáng giá nhất cho vị trí kế nhiệm là Andy Burnham, chính trị gia đang nổi lên như hy vọng mới của Công đảng.

Vì sao mặt trận Lebanon có khả năng định hình thỏa thuận Mỹ - Iran?

Vì sao mặt trận Lebanon có khả năng định hình thỏa thuận Mỹ - Iran?

Tuyên bố mới nhất của Tổng thống Trump cho thấy Washington đang chuyển trọng tâm từ hồ sơ hạt nhân sang việc kiểm soát các lực lượng đồng minh của Iran trong khu vực. Điều này đồng nghĩa tương lai của tiến trình hòa bình Mỹ-Iran không chỉ phụ thuộc vào các cuộc thương lượng ở Thụy Sĩ mà còn gắn chặt với diễn biến thực địa tại Lebanon.

Bolivia ban bố tình trạng khẩn cấp sau 50 ngày bạo loạn đẫm máu

Bolivia ban bố tình trạng khẩn cấp sau 50 ngày bạo loạn đẫm máu

Căng thẳng tại Bolivia lên đỉnh điểm trong cuối tuần này khi Tổng thống Rodrigo Paz chính thức ban bố tình trạng khẩn cấp toàn quốc, cho phép các lực lượng an ninh và quân đội tiến hành giải tỏa các chướng ngại vật của người biểu tình – những rào chắn đã làm tê liệt nền kinh tế quốc gia Nam Mỹ này trong suốt 50 ngày qua và cướp đi sinh mạng của ít nhất 14 người.

Mỹ và Iran hoãn đàm phán tại Thụy Sĩ. Ảnh minh họa Reuters.

“Bước đệm” cho thỏa thuận Mỹ - Iran hay chỉ là khoảng lặng tạm thời?

Một bước ngoặt quan trọng vừa diễn ra tại Trung Đông khi Israel và lực lượng Hezbollah đạt được thỏa thuận ngừng bắn tại Lebanon. Động thái này diễn ra vào thời điểm hết sức nhạy cảm, ngay sau những đợt giao tranh ác liệt đe dọa trực tiếp đến cơ hội đạt được hiệp định hòa bình toàn diện giữa Mỹ và Iran.

Cuộc rà soát NATO 3.0: Khi châu Âu phải tự đứng trên đôi chân của mình

Cuộc rà soát NATO 3.0: Khi châu Âu phải tự đứng trên đôi chân của mình

Tháng trước, Mỹ thông báo với các đồng minh rằng họ quyết định thu hẹp nguồn lực quân sự sẵn có dành cho NATO. Và hôm 18/6, Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ khẳng định Washington không nói giỡn, tuyên bố sẽ tiến hành một cuộc rà soát thực sự kéo dài sáu tháng, bao gồm cả tham vấn Quốc hội.

Bản ghi nhớ Islamabad: Ký kết đã khó, thực thi càng khó hơn

Bản ghi nhớ Islamabad: Ký kết đã khó, thực thi càng khó hơn

Mỹ và Iran ký Bản ghi nhớ Islamabad, mở đường chấm dứt xung đột và khôi phục hoạt động tại eo biển Hormuz. Tuy nhiên, phía sau bước đột phá ngoại giao này vẫn còn hàng loạt vấn đề gai góc, từ cơ chế kiểm soát chương trình hạt nhân Iran, tương lai của Hormuz cho đến việc nới lỏng trừng phạt và bảo đảm Israel - Hezbollah tuân thủ ngừng bắn.

Hàng triệu người tị nạn mòn mỏi chờ lối thoát

Hàng triệu người tị nạn mòn mỏi chờ lối thoát

Báo cáo mới nhất của Cao ủy Liên hợp quốc về người tị nạn (UNHCR) cho thấy khoảng 2,4 triệu người tị nạn trên thế giới sẽ cần được tái định cư trong năm 2027, nhưng nhu cầu này ngày càng khó khăn do chính sách siết chặt của các quốc gia.

Đồng minh Mỹ và những hoài nghi vào kịch bản Hormuz “mở cửa hoàn toàn”

Đồng minh Mỹ và những hoài nghi vào kịch bản Hormuz “mở cửa hoàn toàn”

Tổng thống Trump ngày 16/6 khẳng định, eo biển Hormuz sẽ được mở lại hoàn toàn vào ngày 19/6 sau khi xác nhận về một thỏa thuận tạm thời giữa Washington và Tehran. Tuy nhiên, tại Hội nghị Thượng đỉnh Nhóm bảy nền kinh tế phát triển nhất thế giới (G7), nhiều đồng minh châu Âu lại tỏ ra thận trọng trước triển vọng đó.

Kỳ vọng chấm dứt xung đột Mỹ - Iran, tháo gỡ "nút thắt" kinh tế toàn cầu

Kỳ vọng chấm dứt xung đột Mỹ - Iran, tháo gỡ "nút thắt" kinh tế toàn cầu

Giới chức Mỹ và Iran mới đây chính thức xác nhận đã đạt được một khuôn khổ thỏa thuận nhằm chấm dứt tình trạng chiến tranh. Thỏa thuận sơ bộ này không chỉ làm lóe lên hy vọng chấm dứt cho các hành động quân sự và các lệnh phong tỏa căng thẳng trong suốt nhiều tháng qua, mà còn lập tức tạo ra một cú hích đối với thị trường toàn cầu trong ngày 15/6.

Bước tiến lớn của Ukraine trên chặng đường hội nhập châu Âu

Bước tiến lớn của Ukraine trên chặng đường hội nhập châu Âu

Việc các nước thành viên Liên minh châu Âu (EU) đồng ý khởi động tiến trình đàm phán kết nạp Ukraine là bước tiến đáng kể của Kiev trong nỗ lực gia nhập EU. Tuy nhiên, đây được dự báo là một quá trình kéo dài và đòi hỏi Ukraine có nhiều cải cách lớn.

Tín hiệu trái chiều của Mỹ và Iran về thỏa thuận hòa bình

Tín hiệu trái chiều của Mỹ và Iran về thỏa thuận hòa bình

Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 11/6 (giờ địa phương) tuyên bố Washington và Tehran có thể sẽ ký kết một thỏa thuận hòa bình ngay trong cuối tuần này, qua đó mở cửa trở lại tuyến hàng hải huyết mạch qua eo biển Hormuz. Dù Iran tỏ ra thận trọng, tuyên bố của Tổng thống Mỹ đã có những tác động nhất định đến thị trường toàn cầu.

Lý giải chiến dịch gia tăng hỏa lực của Mỹ với Iran

Lý giải chiến dịch gia tăng hỏa lực của Mỹ với Iran

Những đợt không kích liên tiếp của Mỹ nhằm vào các mục tiêu quân sự tại miền Nam Iran trong hai ngày qua cho thấy Washington đang theo đuổi một chiến lược vượt ra ngoài khuôn khổ đáp trả đơn thuần. Theo nhiều nhà phân tích, bên cạnh mục tiêu gây sức ép buộc Tehran điều chỉnh lập trường, Mỹ còn muốn làm suy yếu khả năng sử dụng eo biển Hormuz như một công cụ răn đe chiến lược của Iran.

Các đại sứ quốc tế nhận định ra sao về Diễn đàn Tương lai ASEAN?

Các đại sứ quốc tế nhận định ra sao về Diễn đàn Tương lai ASEAN?

Diễn đàn tương lai ASEAN (AFF) lần thứ ba tại Hà Nội đã chính thức khép lại sau hai ngày làm việc hiệu quả. Chia sẻ với phóng viên Báo CAND, các đại biểu quốc tế đều gửi lời chúc mừng tới Việt Nam tổ chức thành công sự kiện, khẳng định vai trò cầu nối chiến lược của nước chủ nhà trong thúc đẩy đối thoại, dự báo các xu hướng mới và định hình những giải pháp chung vì tương lai khu vực.