Để Caribe yên sóng

Những ngày đầu năm 2026, Washington phát tín hiệu sẵn sàng nói chuyện, còn La Habana xác nhận kênh liên lạc vẫn mở. Giữa nhịp siết và nhịp đối thoại, điều đáng chú ý nhất không phải khẩu khí cứng – mềm, mà là nỗ lực giữ một lối ra để tránh khủng hoảng đời sống trượt thành khủng hoảng nhân đạo. Với Mỹ và Cuba, “để Caribe yên sóng” đôi khi bắt đầu từ những việc nhỏ nhưng thiết thực.

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 31/1 (giờ địa phương) khẳng định Washington đang “bắt đầu nói chuyện” với Cuba và tin rằng hai bên có thể đi tới một thỏa thuận. Ít giờ sau đó, La Habana cũng xác nhận một điều tưởng như nhỏ nhưng lại rất quan trọng: hai bên đã trao đổi thông điệp, có kênh đại sứ quán và đã liên lạc, chỉ là chưa thể gọi là “đối thoại chính thức”.

Khi đặt hai tín hiệu này cạnh nhau, độc giả sẽ thấy một chuyển động hòa giải đang hình thành từ cả hai phía - không ồn ào, không màu hồng, nhưng đủ để phá thế “đóng băng theo quán tính”: Mỹ phát tín hiệu sẵn sàng “làm một thỏa thuận”; Cuba đáp lại bằng việc mở cửa cho “đối thoại tôn trọng và có đi có lại”, hướng tới kết quả cụ thể. Dĩ nhiên, hòa giải trong quan hệ Mỹ – Cuba hiếm khi đi theo đường thẳng. Nó thường đến theo kiểu “vừa siết vừa mở”: một tay giữ đòn bẩy, tay kia chừa lối ra để đối phương bước vào mà không mất thể diện.

mycuba.jpg -0
Quốc kỳ Cuba và Mỹ tung bay trên đường phố ở Thủ đô La Habana. Ảnh: Reuters.

Những ngày cuối tháng 1/2026, chính quyền Tổng thống Donald Trump ký sắc lệnh tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia liên quan Cuba và thiết lập cơ chế có thể áp thuế bổ sung lên hàng hóa của các nước “trực tiếp hoặc gián tiếp” cung cấp dầu cho Cuba - một cách đánh vào mạch nhiên liệu, cũng là mạch điện và mạch sinh kế của đảo quốc. Nhưng chính trong logic “đòn bẩy” ấy, Nhà Trắng lại để mở một cánh cửa: văn bản cho phép Tổng thống Mỹ có thẩm quyền điều chỉnh/đổi hướng nếu phía Cuba hoặc các bên liên quan “có những bước đi đáng kể” và “phù hợp đủ mức” với các ưu tiên an ninh - đối ngoại của Mỹ.

Nói cách khác, đây không chỉ là một động tác siết, mà là một cơ chế mặc cả được thiết kế sẵn lối xuống thang. Cánh cửa đó được Tổng thống Mỹ Donald Trump diễn đạt bằng giọng mềm hơn so với các tuyên bố cứng rắn trước đó: ông nói Mỹ sẽ đàm phán để đạt thỏa thuận với Cuba và nhấn mạnh tình hình không nhất thiết phải trượt thành một cuộc khủng hoảng nhân đạo.

Cụm từ này rất đáng chú ý, vì nó cho thấy Washington hiểu rõ điểm giới hạn: gây sức ép để đạt mục tiêu chính trị là một chuyện, nhưng đẩy tình hình Cuba vượt ngưỡng nhân đạo lại là chuyện khác và khi vượt ngưỡng, chi phí không chỉ rơi vào La Habana mà sẽ dội ngay về phía Mỹ qua áp lực di cư, buôn người, rủi ro trên biển Caribe và bất ổn khu vực.

Ở phía Cuba, tín hiệu hòa giải lại đến theo cách “khuôn phép” hơn, nhưng nội dung thì thực dụng và cụ thể hơn. Thứ trưởng Ngoại giao Cuba Carlos Fernández de Cossío nói rõ: đã có liên lạc, đã trao đổi thông điệp, nhưng chưa thể nói hai bên “đã có một cuộc đối thoại”. Đây không phải sự lấp lửng mà là một cách giữ nhịp để tránh bị cuốn vào kỳ vọng “đột phá” rồi thất vọng.

Quan trọng hơn, thông cáo ngày 1/2 của Bộ Ngoại giao Cuba chọn một ngôn ngữ mềm và mang tính gợi mở: kiên quyết lên án chủ nghĩa khủng bố dưới mọi hình thức; tái khẳng định cam kết hợp tác nhằm tăng cường an ninh khu vực và quốc tế; đồng thời đề xuất nối lại hợp tác kỹ thuật với Mỹ trong một loạt lĩnh vực ít màu sắc ý thức hệ nhưng có lợi ích trực tiếp cho cả hai - chống khủng bố, chống rửa tiền, chống buôn bán ma túy, an ninh mạng, buôn người, tội phạm tài chính; kèm câu then chốt: “khi có thiện chí từ cả hai phía, tiến bộ đã đạt được”. Đây là cách La Habana phát đi thông điệp hòa giải: không hứa hẹn lớn, nhưng đưa ra “danh mục việc làm” để hai bên có thể bắt tay ngay nếu muốn.

Nếu nhìn kỹ, hai bên đang gặp nhau ở đúng một điểm: cùng muốn tránh kịch bản đứt gãy không kiểm soát. Cuba khẳng định sẵn sàng “đối thoại nghiêm túc, có ý nghĩa và có trách nhiệm”; Mỹ nói thẳng “không cần thành khủng hoảng nhân đạo”. Hai câu này, về bản chất, đều là lời thừa nhận rằng dù khác biệt thể chế và lịch sử đối đầu còn đó, quan hệ song phương vẫn phải được quản trị như một bài toán rủi ro thực tế, chứ không thể chỉ vận hành bằng khẩu hiệu. Vì sao “hòa giải” lại lóe lên đúng lúc nhịp siết tăng tốc? Câu trả lời nằm ở năng lượng và điện - những thứ biến chính trị thành đời sống.

Cuba thường xuyên chịu thiếu năng lượng và mất điện diện rộng; nền kinh tế bị bó chặt bởi khan hiếm ngoại tệ và hạn chế tiếp cận nhiên liệu. Khi Tổng thống Donald Trump đẩy đòn bẩy sang tuyến dầu và thuế quan với bên thứ ba, sức ép lên Cuba tăng rất nhanh, nhưng cũng vì thế mà nguy cơ khủng hoảng nhân đạo tăng nhanh. Và khi nguy cơ ấy tăng, đối thoại trở thành lối đi “ít tệ hơn” cho cả hai: Mỹ cần một cơ chế giảm áp để tránh làn sóng di cư; Cuba cần một đường thở tối thiểu để không trượt sâu vào vòng xoáy mất điện – đình trệ – bất ổn.

Một biến số làm bức tranh hòa giải dễ nhìn hơn là Mexico. Trong ngày 2/2, Tổng thống Donald Trump nói Mexico sẽ ngừng gửi dầu sang Cuba, trong khi phía Mexico trước đó nhấn mạnh cách tiếp cận “nhân đạo” và nói sẽ tìm giải pháp ngoại giao, tránh đối đầu. Câu chuyện này, dù gây tranh cãi, lại vô tình tạo ra “điểm tựa hòa giải”: khi một nhà cung cấp quan trọng đặt vấn đề nhân đạo và ngoại giao, không gian thương lượng giữa Washington và La Habana có thêm một đường dẫn để hạ nhiệt. Nói cách khác, những nước thứ ba theo hướng “giảm sốc” có thể làm nhịp hòa giải bớt mong manh. Điều đáng nhấn mạnh là: hòa giải không phải chuyện hai bên bỗng dưng tin nhau. Hòa giải ở đây là sự chuyển từ mục tiêu tối đa sang mục tiêu khả thi, từ “thắng – thua” sang “không để đổ vỡ vượt kiểm soát”.

Có thể thấy, Cuba nói sẵn sàng đối thoại theo hướng “cùng tồn tại nghiêm túc và tôn trọng” dù khác biệt, đồng thời khẳng định có nhiều vấn đề khác có thể bàn, miễn là những nền tảng thể chế của Cuba không bị đặt lên bàn mặc cả. Đó là cách La Habana phát tín hiệu hòa giải mà vẫn giữ “lằn ranh đỏ”. Ở chiều ngược lại, Nhà Trắng vừa dựng cơ chế thuế quan răn đe, vừa ghi sẵn trong văn bản quyền điều chỉnh nếu phía Cuba “có bước đi đáng kể”- đó cũng là một dạng hòa giải mang tính thể chế: tạo đường quay đầu hợp pháp để không bị kẹt trong chính sách cứng mãi.

Tựu trung lại, quan hệ Mỹ - Cuba đầu năm 2026 chưa phải sự tan băng, nhưng đã xuất hiện một thứ quan trọng hơn những khẩu hiệu hòa giải: một cấu trúc thương lượng tối thiểu. Mỹ dùng đòn bẩy năng lượng và thuế quan để buộc Cuba tính toán; La Habana đáp lại bằng danh mục hợp tác kỹ thuật và lời mời đối thoại tôn trọng, hướng đến kết quả cụ thể. Khi cả hai cùng thừa nhận kênh liên lạc, cùng nói về đối thoại/thoả thuận, và cùng tránh ngôn ngữ “đóng cửa tuyệt đối”, thì độc giả có cơ sở để tin rằng hòa giải đang đến từ cả hai phía - không phải bằng cảm xúc, mà bằng nhu cầu quản trị rủi ro, bằng “các việc có thể làm được” ngay cả trong bất đồng.

Khổng Hà

Các tin khác

Sự điều chỉnh nhân sự từ Lãnh tụ Tối cao Iran mang thông điệp gì?

Sự điều chỉnh nhân sự từ Lãnh tụ Tối cao Iran mang thông điệp gì?

Giữa thời điểm Iran đứng trước những quyết định then chốt về eo biển Hormuz và đàm phán với Mỹ, việc Lãnh tụ tối cao đưa cựu Tư lệnh Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran Mohsen Rezaei trở lại trung tâm hoạch định an ninh phản ánh những tính toán đáng chú ý của Tehran.

Thoả thuận Iran - Oman liệu có đủ để tháo nút thắt Hormuz?

Thoả thuận Iran - Oman liệu có đủ để tháo nút thắt Hormuz?

Iran cho biết, đàm phán với Oman về một cơ chế hàng hải mới tại eo biển Hormuz đang tiến gần tới thỏa thuận, song Tehran cảnh báo việc đạt được thỏa thuận với Muscat chưa đủ để tuyến đường biển chiến lược này được khơi thông hoàn toàn.

Washington phủ nhận lo ngại kho vũ khí suy giảm nghiêm trọng

Washington phủ nhận lo ngại kho vũ khí suy giảm nghiêm trọng

Nhà Trắng và Lầu Năm Góc vừa lên tiếng bác bỏ những báo cáo gần đây của loạt hãng tin cho rằng kho vũ khí tấn công và phòng thủ của Mỹ đã sụt giảm xuống mức nguy hiểm sau 5 tháng chiến sự với Iran. Bất chấp những tuyên bố trấn an từ giới chức, các chuyên gia cảnh báo tình trạng thiếu hụt đạn tên lửa phòng không, đặc biệt là hệ thống Patriot và THAAD, có thể đặt lực lượng Mỹ và các đồng minh vào tình thế rủi ro cao.

Thoả thuận khôi phục Hormuz – Phép thử 48 giờ của Washington và Tehran

Thoả thuận khôi phục Hormuz – Phép thử 48 giờ của Washington và Tehran

Sau nhiều tháng đối đầu quân sự, Mỹ và Iran đang tiến rất gần tới một thỏa thuận nhằm khôi phục hoạt động hàng hải qua eo biển Hormuz. Tuy nhiên, đằng sau những tín hiệu lạc quan là cuộc mặc cả phức tạp về quyền kiểm soát tuyến vận tải năng lượng quan trọng bậc nhất thế giới.

Sau cú sốc Ceuta, EU tìm cách "vá" rạn nứt về di cư

Sau cú sốc Ceuta, EU tìm cách "vá" rạn nứt về di cư

Làn sóng hàng chục nghìn người di cư tràn vào vùng lãnh thổ Ceuta chỉ trong vài ngày đã khiến khu vực biên giới của Tây Ban Nha rơi vào tình trạng hỗn loạn, đồng thời trở thành phép thử đầu tiên đối với Hiệp ước Di cư và Tị nạn mới của Liên minh châu Âu (EU).

Mỹ tạm gác lựa chọn quân sự để tìm lối thoát cho khủng hoảng

Mỹ tạm gác lựa chọn quân sự để tìm lối thoát cho khủng hoảng

Tổng thống Mỹ Donald Trump mới đây tuyên bố Washington và Tehran sẽ bước vào một vòng đàm phán mới dự kiến diễn ra vào chiều 3/8 (giờ địa phương), động thái được đưa ra ngay sau khi ông hủy bỏ chiến dịch không kích mạnh tay nhắm vào Iran ở những phút cuối cùng. Quyết định đình chiến nhường chỗ cho ngoại giao không chỉ đánh dấu sự thay đổi quan trọng trong cuộc đối đầu dai dẳng Mỹ - Iran, mà còn cứu vãn thị trường năng lượng toàn cầu khỏi một cú sốc tồi tệ.

Ceuta "thất thủ", châu Âu có rơi vào một cuộc khủng hoảng mới?

Ceuta "thất thủ", châu Âu có rơi vào một cuộc khủng hoảng mới?

Hàng chục ngàn người ùn ùn vượt qua biên giới từ Morocco vào thành phố tự trị Ceuta của Tây Ban Nha trong hai ngày, khiến vùng lãnh thổ nhỏ bé ở cửa ngõ châu Âu rơi vào cảnh hỗn loạn. Tuy nhiên, khác với cuộc khủng hoảng năm 2015, châu Âu hiện sở hữu một hệ thống kiểm soát biên giới và chính sách nhập cư chặt chẽ hơn, khiến làn sóng di cư lần này khó lan rộng ra toàn lục địa.

Dải Gaza trước ngưỡng cửa hòa bình

Dải Gaza trước ngưỡng cửa hòa bình

Tổng thống Mỹ Donald Trump thông báo Hội đồng Hòa bình đã đạt thỏa thuận lịch sử với phong trào Hamas và các nhóm vũ trang người Palestine về lộ trình giải giáp dải Gaza, mở đường thiết lập hòa bình lâu dài tại vùng lãnh thổ.

Tính toán của Iran khi chủ động tập kích căn cứ Mỹ tại Trung Đông

Tính toán của Iran khi chủ động tập kích căn cứ Mỹ tại Trung Đông

Mới đây, Iran đã chủ động tấn công các căn cứ Mỹ tại Trung Đông, dẫn đến việc "đáp trả mạnh mẽ" từ phía Washington nhằm vào nhiều địa điểm ở khu vực phía Nam nước này. Động thái trên không chỉ đánh dấu một vòng leo thang mới trong căng thẳng Mỹ - Iran, mà còn phản ánh sự điều chỉnh đáng chú ý trong cách tiếp cận của Tehran.

Mở rộng không gian phát triển tại thị trường tỷ dân

Mở rộng không gian phát triển tại thị trường tỷ dân

Trong thời đại ngày nay, đối ngoại tiếp tục giữ vai trò tiên phong trong việc tạo lập, giữ vững môi trường hòa bình và huy động tối đa các nguồn lực bên ngoài phục vụ sự nghiệp phát triển đất nước. Trong bức tranh chiến lược đó, châu Phi, tiêu biểu là Tanzania và Angola, đang nổi lên như những đối tác đầy tiềm năng và là cánh cửa quan trọng để Việt Nam mở rộng không gian phát triển, đa dạng hóa thị trường toàn cầu.

Cơ hội tháo nút thắt Hormuz từ sáng kiến mới của Oman

Cơ hội tháo nút thắt Hormuz từ sáng kiến mới của Oman

Việc Oman gửi tới Iran một kế hoạch được các nước Vùng Vịnh hậu thuẫn nhằm quản lý eo biển Hormuz có thể xem là nỗ lực ngoại giao đáng chú ý nhất trong những tuần gần đây, nhằm xử lý điểm nghẽn lớn của tiến trình giảm căng thẳng tại Trung Đông.

Mỹ và Iran tạm ngừng leo thang căng thẳng, hé mở hy vọng ngoại giao

Mỹ và Iran tạm ngừng leo thang căng thẳng, hé mở hy vọng ngoại giao

Mỹ và Iran bước sang ngày thứ hai tạm ngừng các cuộc tấn công nhằm vào nhau, trong bối cảnh xung đột từng đứng bên bờ vực vượt ngoài tầm kiểm soát. Khoảng lặng hiếm hoi sau hai tuần giao tranh với các cuộc không kích ban đêm của Mỹ nhằm vào Iran cùng các đòn đáp trả của Tehran nhằm vào các đồng minh của Washington ở Vùng Vịnh đã làm dấy lên hy vọng hai bên có thể quay trở lại bàn đàm phán.

Ai sẽ dẫn dắt Liên hợp quốc sau Tổng Thư ký António Guterres?

Ai sẽ dẫn dắt Liên hợp quốc sau Tổng Thư ký António Guterres?

Sau gần 10 năm lãnh đạo Liên hợp quốc, Tổng Thư ký António Guterres sẽ kết thúc nhiệm kỳ thứ hai vào cuối năm 2026. Trong bối cảnh đó, cuộc đua tìm người kế nhiệm đã bước vào giai đoạn quyết định, khi sáu ứng viên lần đầu tiên cùng trình bày tầm nhìn về tương lai của tổ chức đa phương lớn nhất thế giới, trước thềm các vòng thăm dò quan trọng tại Hội đồng Bảo an.

Cộng đồng quốc tế bày tỏ quan ngại khi Biển Đỏ lại dậy sóng

Cộng đồng quốc tế bày tỏ quan ngại khi Biển Đỏ lại dậy sóng

Liên hợp quốc cùng nhiều tổ chức quốc tế đã đồng loạt bày tỏ quan ngại sau khi lực lượng Houthi nối lại các cuộc tấn công nhằm vào tàu thương mại trên Biển Đỏ. Các cảnh báo cho rằng diễn biến mới không chỉ đe dọa an ninh hàng hải mà còn có nguy cơ kéo Yemen trở lại vòng xoáy xung đột sau nhiều năm tương đối lắng dịu.

Cháy rừng lan rộng, thời tiết cực đoan nối tiếp tại châu Âu

Cháy rừng lan rộng, thời tiết cực đoan nối tiếp tại châu Âu

Châu Âu đang phải đối mặt với một trong những mùa hè khắc nghiệt nhất trong nhiều năm trở lại đây khi các đợt nắng nóng kéo dài liên tiếp đẩy nguy cơ cháy rừng lên mức báo động, trong khi nhiều khu vực khác lại hứng chịu các cơn dông, mưa đá và thời tiết cực đoan. Từ Tây Ban Nha, Pháp đến khu vực Balkan, lực lượng cứu hỏa và chính quyền các nước đang phải chạy đua với thời gian nhằm kiểm soát các thảm họa thiên nhiên ngày càng nghiêm trọng.