Cuộc truy tìm danh tính 46 thi thể nữ vô danh

Hình xăm đóa hồng nhỏ trên một thi thể đang phân hủy được tìm thấy ở Antwerp (Bỉ) năm 1992 trở thành chìa khóa phá vỡ im lặng kéo dài hàng thập kỷ, đưa tên tuổi Rita Roberts trở lại với thế giới. Và từ đó, Interpol khởi động chiến dịch chưa từng có tiền lệ: xác định danh tính 46 phụ nữ bị sát hại hoặc tử vong trong tình huống đáng ngờ, trải dài khắp 6 quốc gia châu Âu.

Giữa vô vàn những gương mặt mờ nhòe được phục dựng từ những mảnh sọ rời rạc, giữa những dòng mô tả lạnh lùng như "thi thể được tìm thấy trong một chiếc túi du lịch màu đen", hay "trên cánh tay còn lại hình xăm bông hồng", có một câu hỏi không ngừng ám ảnh: Họ là ai?

Với chiến dịch mang tên “Identify Me” (nhận diện tôi), Interpol cùng lực lượng cảnh sát của 6 quốc gia châu Âu đang nỗ lực đi tìm câu trả lời cho chính câu hỏi ấy. Theo Reuters, đây là một nỗ lực chưa từng có tiền lệ nhằm xác định danh tính 46 phụ nữ vô danh, phần lớn được cho là nạn nhân của các vụ giết người, được phát hiện trong những hoàn cảnh đáng ngờ, ở những nơi xa xôi và bị bỏ quên suốt nhiều thập kỷ.

Cuộc truy tìm danh tính 46 thi thể nữ vô danh -0
Các bản tái dựng khuôn mặt và chi tiết dấu hiệu nhận dạng trong chiến dịch “Identify Me”.

Vụ án của Rita Roberts

Trong số những gương mặt từng vô danh đó, câu chuyện của Rita Roberts là cú đột phá đầu tiên chứng minh rằng “Identify Me” không phải chỉ là lời kêu gọi cảm tính. Đó là một chiến dịch phá án thực sự. Rita Roberts là một phụ nữ Anh, sinh ra và lớn lên ở Cardiff, xứ Wales. Vào đầu năm 1992, ở tuổi 31, cô quyết định rời bỏ quê hương để bắt đầu một cuộc sống mới tại Hà Lan, nơi cô từng nhiều lần du lịch và dường như đã cảm thấy gắn bó. Những bức thư và bưu thiếp của Rita gửi về nhà đều đều trong những tháng đầu. Nhưng rồi, kể từ tháng 5/1992, mọi liên lạc đột ngột chấm dứt. Gia đình cô, đặc biệt là người em gái Donna, bắt đầu lo lắng. Đó là thời kỳ chưa có điện thoại di động, chưa có mạng xã hội. Sự im lặng của một người thân là nỗi ám ảnh nặng nề.

Cuối năm đó, một sự kiện khác khiến hy vọng bị chôn vùi: một chiếc máy bay vận tải của hãng El-Al (Israel) rơi xuống một khu dân cư ở Amsterdam. Gia đình Roberts bắt đầu tin rằng Rita có thể đã thiệt mạng trong thảm họa ấy. Cũng dễ hiểu, vì với nỗi sợ hãi mơ hồ, con người ta thường chọn lời giải thích hợp lý hơn là sự thật tàn nhẫn. Nhưng Donna thì không tin.

Trong suốt hơn 30 năm sau đó, cô không ngừng dò hỏi khắp nơi, từ chương trình truyền hình chuyên về hình sự có tên “Crimewatch” của đài BBC cho tới tổ chức Chữ thập đỏ, cảnh sát Rotterdam và các luật sư ở Hà Lan. Cô nghe đủ mọi lời đồn rằng Rita đã bị bắt cóc, rằng cô đã đi Morocco, hay lấy chồng ở đâu đó. Tuyệt nhiên không có bất kỳ bằng chứng nào. Cho đến tháng 5/2023.

Khi Interpol lần đầu công bố 22 thi thể nữ vô danh trong giai đoạn đầu của chiến dịch “Identify Me”, một bản tin truyền hình chiếu hình xăm một đóa hoa hồng trên cánh tay nạn nhân được tìm thấy ở Antwerp (Bỉ) năm 1992. Donna nhìn thấy, và biết ngay đó là Rita.

Cô liên hệ với đường dây nóng của Interpol. ADN đối chiếu nhanh chóng xác nhận nghi vấn. Thi thể được tìm thấy vào ngày 3/6/1992 ở Antwerp là Rita Roberts. Người phụ nữ mất tích 31 năm, hóa ra đã chết chỉ vài tháng sau khi đến châu Âu lục địa. Khám nghiệm cho thấy Rita bị giết một cách bạo lực. Nhưng vào thời điểm được phát hiện, thi thể không mang giấy tờ, không có dấu vết liên lạc và cảnh sát Bỉ không thể tìm ra danh tính. Cuộc điều tra bị đình trệ và chìm vào quên lãng.

Trong vụ này, không phải dữ liệu, không phải chỉ ADN, mà chính từ người em gái không bao giờ chịu chấp nhận rằng chị mình đã “biến mất”, giúp xác định danh tính người đã khuất. “Chị tôi là người đầy màu sắc, và chị đã đem màu sắc ấy vào cuộc đời tôi”, Donna nói với Euro News. “Rita sẽ luôn là một phần trong con người tôi”.

Theo trang web của Interpol, vụ án của Rita không chỉ là một chiến thắng xúc động về mặt nhân văn, mà còn là minh chứng cho hướng tiếp cận đa tầng của tổ chức này. Trước hết là công nghệ: sử dụng ADN từ thi thể đã phân hủy, kết hợp với cơ sở dữ liệu I-Familia để tìm đối sánh huyết thống trên phạm vi toàn cầu. Tiếp theo là công khai hóa: lần đầu tiên, Interpol cung cấp cho công chúng hình ảnh phục dựng gương mặt, hình xăm, đồ vật đi kèm, thứ mà trước kia chỉ có cảnh sát được phép truy cập. Cuối cùng, là chiến lược truyền thông: thông qua truyền hình, báo chí và các nền tảng số, Interpol khơi dậy ký ức công chúng - những người có thể không biết họ đang giữ mảnh ghép của một bí ẩn kéo dài hàng chục năm.

Cuộc truy tìm danh tính 46 thi thể nữ vô danh -0
Trụ sở Interpol tại Lyon, Pháp.

Bước ngoặt cho cuộc điều tra quốc tế

Với vụ Rita Roberts, Interpol hiểu rằng một chiến dịch phá án xuyên quốc gia cần hơn cả các kỹ thuật hiện đại - nó cần kết nối giữa những mảnh vỡ của ký ức, trách nhiệm quốc tế, và niềm tin rằng mọi cái tên đều xứng đáng được gọi lại. Rita chỉ là một trong hàng chục gương mặt từng bị rơi vào quên lãng. Trên trang “Identify Me” của Interpol, mỗi trường hợp đều mang theo một bi kịch riêng, được ghi lại bằng những chi tiết lạnh lẽo đến đau lòng. Có một phụ nữ được tìm thấy trong rừng ở Đức, với áo khoác da màu đen và chiếc thắt lưng khắc tên “Luca”, nhưng không ai biết “Luca” là ai.

Một người khác được phát hiện trong vali trôi dạt ven sông tại Tây Ban Nha, mặc váy đỏ chấm bi, không giấy tờ, không ADN khớp với bất kỳ ai trong nước. Có nạn nhân mang hình xăm chim én trên cổ tay, kèm dòng chữ viết tay bằng ngôn ngữ Đông Âu, nhưng cảnh sát vẫn chưa xác định được quốc tịch.

Những mảnh ghép đó chờ được ghép lại, không phải chỉ để truy tìm hung thủ, mà trước hết để những người phụ nữ ấy không còn là “nạn nhân vô danh”. Họ từng là ai đó của một ai đó. Kể từ sau Rita, chiến dịch “Identify Me” bước vào giai đoạn 2 với 46 vụ án mới. Và một lần nữa, Interpol tuyên bố: “Chúng tôi không thể làm điều này một mình”. Mỗi người từng có người thân mất tích, mỗi ai từng nghe về một vụ án chưa lời giải, mỗi người nhớ về một hình xăm, một chiếc nhẫn, một chiếc áo đặc biệt, tất cả đều có thể giúp những phụ nữ vô danh được gọi đúng tên.

Khác với hình ảnh các thám tử già cỗi ngồi hút thuốc trong các bộ phim trinh thám cổ điển, đội ngũ của Interpol vận hành như một cỗ máy hiện đại. Dưới sự dẫn dắt của Tiến sĩ Franois-Xavier Laurent thuộc đơn vị ADN của tổ chức, chiến dịch sử dụng hàng loạt công nghệ tiên tiến, từ phân tích ADN trên mô xương đã phân hủy, tái dựng khuôn mặt bằng trí tuệ nhân tạo, phân tích đồng vị để xác định vùng sinh sống của nạn nhân, cho tới sử dụng I-Familia, cơ sở dữ liệu huyết thống quốc tế giúp so khớp với thân nhân ở 80 quốc gia.

Thế nhưng, công nghệ chỉ là một phần. Trái tim của chiến dịch này chính là con người, là công chúng. “Chúng tôi không thể làm điều này một mình”, Tổng thư ký Interpol Jrgen Stock phát biểu trong một buổi họp báo. “Một ký ức, một lời đồn, một mẩu chuyện tưởng như vô nghĩa cũng có thể là chìa khóa mở ra sự thật”. Và thực tế đã chứng minh điều đó. Chỉ trong vòng vài ngày sau khi 22 vụ việc được công bố lần đầu vào tháng 5/2023, hơn 1.800 đầu mối đã được gửi về, dẫn đến những đột phá như vụ Rita. Trong năm 2025, thêm một nạn nhân khác được xác định: Ainoha Izaga Ibieta Lima, người Paraguay, 33 tuổi, được tìm thấy ở Tây Ban Nha và được nhận diện từ dấu vân tay.

Đội điều tra tiếp nhận thông tin theo nhiều dạng khác nhau: có người gọi đến vì nghĩ đó là mẹ mình, có người nhận ra chiếc nhẫn giống hệt món đồ của bạn gái cũ, thậm chí có người chỉ nói rằng chiếc túi da trong ảnh giống chiếc từng thấy ở chợ trời vùng biên giới. Không ai bị xem thường. Mỗi thông tin, dù nhỏ nhất, đều được rà soát và kiểm tra kỹ lưỡng. Chiến dịch cũng không chỉ dừng ở kỹ thuật điều tra và lời kêu gọi. Để lan tỏa mạnh mẽ hơn, Interpol đã mời những gương mặt nổi tiếng từ các quốc gia tham gia, từ ca sĩ Axelle Red, Bỉ, tới vận động viên Marie-José Pérec, Pháp, đóng vai trò đại sứ. Họ lên tiếng, chia sẻ câu chuyện, gợi mở trí nhớ cộng đồng và khơi dậy cảm xúc.

Tuy nhiên, “Identify Me” không phải không có tranh cãi. Một số chuyên gia pháp lý đặt câu hỏi liệu việc công khai dữ liệu thi thể, bao gồm hình ảnh phục dựng gương mặt, có vi phạm quyền riêng tư của người đã khuất hay không. Có ý kiến cho rằng nhiều nạn nhân có thể là người di cư, lao động bất hợp pháp hoặc nạn nhân buôn người, và hệ thống pháp luật hiện tại đã không bảo vệ họ khi còn sống, liệu nó có đang tiếp tục thất bại ngay cả khi họ đã chết?

Một câu hỏi khác cũng làm nhói lòng không ít người: Vì sao những thi thể này lại bị lãng quên quá lâu? Phải chăng vì họ không mang quốc tịch nước sở tại? Hay vì không có người thân lên tiếng, không có ai đòi công lý cho họ? Điều khiến những vụ án này bị bỏ quên không chỉ là sự thiếu sót trong điều tra nội địa, mà còn là sự đứt gãy trong hợp tác xuyên biên giới. Trước đây, nếu một người bị giết ở một quốc gia mà không có giấy tờ, thi thể sẽ được ghi nhận là “không xác định”, rồi hồ sơ bị xếp lại vì không có dấu vết. Cùng lúc đó, ở quốc gia khác, gia đình nạn nhân có thể trình báo mất tích, nhưng dữ liệu lại không được chia sẻ.

Mỗi quốc gia có hệ thống pháp lý, ngôn ngữ, quy trình điều tra khác nhau. Một vài nước không có cơ sở dữ liệu ADN quốc gia, hoặc không bắt buộc đối chiếu quốc tế. Trước khi Interpol xây dựng hệ thống I-Familia và công khai hóa thông tin, gần như không có cơ chế nào để kết nối thi thể vô danh ở Bỉ với một người mất tích ở Anh, hay một hình xăm ở Đức với một gia đình ở Ba Lan.

Cuộc truy tìm danh tính 46 thi thể nữ vô danh -0
Cảnh sát sử dụng nhiều công nghệ để phục dựng khuôn mặt các nạn nhân.  

Chiến dịch “Identify Me” thực chất là nỗ lực sửa chữa những vết nứt đó, dùng công nghệ và truyền thông để xây cầu giữa những lỗ hổng kéo dài hàng thập kỷ. Một câu hỏi đau lòng nhưng cần thiết vẫn còn treo lơ lửng trong chiến dịch này: vì sao những phụ nữ ấy không được tìm kiếm từ đầu? Vì sao thi thể một người đàn ông bản địa mất tích 2 ngày có thể được phát hiện ngay, còn một phụ nữ nhập cư không ai nhắc tới có thể bị chôn vùi 3 thập kỷ?

Nhiều nạn nhân trong danh sách “Identify Me” có thể từng là lao động chui, người di cư trái phép, nạn nhân buôn người, gái bán dâm hoặc đơn giản chỉ là những người nghèo không người thân. Họ không có hồ sơ y tế, không có đăng ký tạm trú, không có ai biết chính xác họ từng sống ở đâu. Khi họ chết, xã hội không biết họ từng tồn tại. Sự lặng im ấy phản ánh một điều đau xót: cái chết không bình đẳng, và nỗi nhớ thương cũng vậy. Chiến dịch này, trong tận cùng ý nghĩa của nó, là hành động lấy lại công bằng cho những người từng bị coi là “vô hình”.

Bất kể nguyên nhân, giờ đây, “Identify Me” đã và đang từng bước trả lại tên tuổi cho những con người ấy. Không phải để truy bắt kẻ sát nhân, dù đó là một mục tiêu rõ ràng, mà còn để trả lại một phần nhân phẩm cho người đã khuất và xoa dịu nỗi đau chưa từng có lời đáp của những người sống sót.

Trong những đoạn video cũ kỹ được em gái của Rita cung cấp, có một khoảnh khắc đơn giản nhưng ám ảnh: Rita, một phụ nữ trẻ với nụ cười rạng rỡ, bước vào phòng, ngồi xuống ghế sofa, và vuốt ve con chó nhỏ nhảy vào lòng. Cả gia đình bật cười. Giờ đây, những tiếng cười đó chỉ còn là ký ức, nhưng danh tính của cô đã trở về với thế giới. Và với mỗi người phụ nữ vô danh còn lại trong danh sách của Interpol, hành trình ấy vẫn tiếp tục, cho đến khi mọi nỗi im lặng đều được gọi đúng tên.

Nguyễn Xuân Thủy

Các tin khác

AI và mặt trận an ninh phi truyền thống

AI và mặt trận an ninh phi truyền thống

Nếu động cơ hơi nước thúc đẩy cách mạng công nghiệp, Internet mở ra kỷ nguyên kết nối toàn cầu thì trí tuệ nhân tạo (AI) đang định hình nền văn minh số của thế kỷ XXI. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích to lớn, công nghệ này cũng bị các tổ chức tội phạm, mạng lưới lừa đảo và các nhóm cực đoan lợi dụng để gia tăng quy mô, mức độ tinh vi của các cuộc tấn công mạng, gian lận tài chính hay thậm chí là khủng bố.

Cuộc chiến của niềm tin

Cuộc chiến của niềm tin

Có những thứ vũ khí không phát ra tiếng nổ. Nó không để lại hố bom, không làm rung cửa kính, cũng không hiện lên trên bản đồ quân sự. Nhưng, nó âm thầm đi vào điện thoại, bảng tin, nhóm chat, những cuộc tranh luận gia đình và cả lá phiếu của cử tri. Tin giả, trong hình hài mới của thời trí tuệ nhân tạo (AI), đang trở thành một thứ vũ khí như thế.

Phát động cao điểm thi đua 70 ngày đêm lập thành tích xuất sắc chào mừng kỉ niệm 70 năm Ngày truyền thống lực lượng Cảnh sát kinh tế

Những người gác cửa vùng kinh tế Đông bắc

Suốt hơn 45 năm xây dựng và trưởng thành, từ 14 cán bộ, chiến sĩ đầu tiên đến đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu và môi trường Công an tỉnh Quảng Ninh đã lặng lẽ giữ vững trận tuyến bảo vệ nền kinh tế, đấu tranh với tham nhũng, buôn lậu, hàng giả và tội phạm kinh tế, góp phần giữ gìn kỷ cương pháp luật, môi trường đầu tư và sự bình yên của nhân dân đất mỏ.

Kỳ I: Pháo đài “Mắt cáo” và “Tam giác vàng” hợp phì

Kỳ I: Pháo đài “Mắt cáo” và “Tam giác vàng” hợp phì

Trong thế giới lượng tử, luật chơi của các điệp viên truyền thống hoàn toàn bị phá sản. Hãy tưởng tượng một bức thư mật được viết bằng các hạt ánh sáng. Chỉ cần một cái nhìn lén lút của mật thám, bức thư sẽ ngay lập tức tự hủy và phát tín hiệu báo động về trung tâm đầu não. Đó không phải là phép thuật, đó là Phân phối khóa lượng tử (QKD) - thứ đang giúp Bắc Kinh xây dựng một hệ thống thông tin liên lạc quốc phòng mà không một siêu máy tính nào của phương Tây có thể giải mã.

Lần theo những “mắt xích tử thần”

Lần theo những “mắt xích tử thần”

Ma túy đá hay các chất ảo giác, muốn đưa vào cơ thể, người nghiện ngập luôn cần đến những “dụng cụ trung gian” - đó là những chiếc nỏ thủy tinh uốn lượn, những chiếc bình khò tinh vi. Lâu nay, dư luận thường chỉ chú ý đến các đường dây mua bán ma túy mà ít ai biết rằng, phía sau dòng chảy đen tối đó là một thị trường ngầm cung cấp “đồ chơi” cho việc sử dụng ma túy vô cùng béo bở. Những kẻ núp bóng sản xuất, cung cấp các vật dụng này đang trở thành nguồn tiếp tay cho làn sóng tội phạm ma túy biến tướng.

UAV Ukraine đã xuyên thủng phòng không của Moscow như thế nào?

UAV Ukraine đã xuyên thủng phòng không của Moscow như thế nào?

Hàng trăm UAV Ukraine tấn công Moscow đã khiến hệ thống phòng không Nga rơi vào tình thế quá tải. Đằng sau đó là một hệ sinh thái UAV tấn công tầm xa đang được Kiev phát triển, với chi phí thấp hơn tên lửa hành trình nhưng đủ sức buộc Moscow phải phân tán, tiêu hao và liên tục điều chỉnh năng lực phòng thủ.

Công nghệ “biến” những ông bố “vô tinh” thực hiện giấc mơ làm cha

Công nghệ “biến” những ông bố “vô tinh” thực hiện giấc mơ làm cha

Đi khám phát hiện không có tinh trùng (vô tinh) người đàn ông bật khóc ngay khi bước ra cửa phòng khám. Anh nghĩ rằng cuộc đời mình không thể có con được nữa. Thất vọng, hoang mang khiến anh sợ làm lỡ duyên của vợ. Trước đây, y học đã nghiên cứu và tìm ra phương pháp nuôi cấy tinh tử thành tinh trùng, mang lại hy vọng có con cho những người đàn ông vô tinh. Nhưng hiện nay, nhờ sự tiến bộ của y học, công nghệ đã “biến” những ông bố “vô tinh” thực hiện được giấc mơ làm cha bằng mổ vi phẫu tinh hoàn tìm tinh trùng.

Đại tá Ngô Thuận Lăng, Trưởng Phòng Cảnh sát kinh tế Công an TP Hồ Chí Minh chia sẻ về vụ án.

Điều gì đẩy người trẻ vào vòng lao lý?

Những cuộc gọi, những buổi tư vấn trong vụ án "hợp đồng kỳ nghỉ" không chỉ khiến hàng nghìn người mất tiền mà còn đẩy nhiều nhân viên telesale ngoài 20 tuổi vướng vào vòng lao lý. Đằng sau những bản án là áp lực kiếm tiền, sự thiếu định hướng và những ranh giới pháp lý, đạo đức bị xóa nhòa, khiến không ít người trẻ trở thành mắt xích trong các đường dây lừa đảo.

Chợ tương tác ảo và hệ lụy khôn lường

Chợ tương tác ảo và hệ lụy khôn lường

Phía sau những tài khoản viral (mức độ nổi tiếng) tạo sóng gây bão trên mạng xã hội, là đội quân đếm like, câu view thời vụ. Ít ai ngờ, chợ like “ảo” và view “ma” này đã tiếp tay cho những chiêu trò lừa đảo tinh vi của tội phạm trên không gian mạng...

Cảm biến lượng tử truy tìm tín hiệu vô tuyến

Cảm biến lượng tử truy tìm tín hiệu vô tuyến

Giữa môi trường tác chiến điện từ ngày càng phức tạp, nơi hàng trăm nguồn phát tín hiệu có thể xuất hiện đồng thời trên chiến trường, quân đội Mỹ đang tìm kiếm những công cụ mới để nâng cao năng lực nhận thức tình huống. Trong nỗ lực đó, các nhà khoa học thuộc Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Lục quân Mỹ (ARL) vừa trình diễn một cảm biến lượng tử thế hệ mới có khả năng xác định hướng của trường điện từ tần số vô tuyến trong không gian ba chiều.

UAV cải tiến có thể tự “săn mồi” trong vùng gây nhiễu

UAV cải tiến có thể tự “săn mồi” trong vùng gây nhiễu

Chiến trường tương lai có thể không còn được quyết định bởi số lượng UAV, mà bởi khả năng chúng tiếp tục chiến đấu khi bị "làm mù" và "cắt đứt liên lạc". Một công bố mới từ Trung Quốc về thuật toán AI HG-STR đang thu hút sự chú ý của giới quân sự khi tuyên bố giúp bầy UAV tự phối hợp truy tìm mục tiêu trong môi trường tác chiến điện tử phức tạp.

Bóng đen sau cánh cửa 37 quốc gia

Bóng đen sau cánh cửa 37 quốc gia

Tháng 2/2026, khi Palo Alto Networks công bố báo cáo về một chiến dịch gián điệp mạng quy mô toàn cầu, Pete Renals, Giám đốc Chương trình An ninh quốc gia của Unit 42, đã dùng một so sánh rất nặng. Ông nói với Recorded Future News rằng đây có thể là vụ xâm phạm hạ tầng chính phủ toàn cầu nghiêm trọng nhất do một nhóm được nhà nước hậu thuẫn thực hiện kể từ SolarWinds. So sánh ấy không ồn ào. Nhưng ai từng theo dõi SolarWinds năm 2020 đều hiểu nó nặng đến mức nào.

EU sẽ gia nhập “mặt trận” chip AI

EU sẽ gia nhập “mặt trận” chip AI

EU dự kiến tham gia sáng kiến chip AI do Mỹ khởi xướng, đánh dấu bước dịch chuyển đáng chú ý trong nỗ lực của phương Tây nhằm kiểm soát chuỗi cung ứng công nghệ chiến lược và kiềm chế tham vọng công nghệ của Trung Quốc.

Gián rít Madagascar - trinh sát toàn năng trong tương lai?

Gián rít Madagascar - trinh sát toàn năng trong tương lai?

Công nghệ điện tử - tự động hóa và trí tuệ nhân tạo phát triển, nhiều sản phẩm viễn tưởng bước ra khỏi phim ảnh để vào đời thực. Tiên phong có gián rít Madagascar “côn trùng người máy” đầu tiên của các nhà khoa học Đức.

Số phận của chiếc MQ1-Predator

Số phận của chiếc MQ1-Predator

Nhiệm vụ chính của máy bay không người lái MQ-1 Predator là ngăn chặn và tiến hành trinh sát vũ trang chống lại mục tiêu quan trọng, dễ bị phá hủy. Khi không thực hiện nhiệm vụ chính, MQ-1 sẽ cung cấp hoạt động trinh sát, giám sát và xác định mục tiêu để hỗ trợ chỉ huy Lực lượng Liên hợp.

Thế giới không thể lơ là trước cuộc chiến chống Ebola

Thế giới không thể lơ là trước cuộc chiến chống Ebola

Một “con bệnh” từ những cánh rừng châu Phi lại trỗi dậy, gióng lên hồi chuông cảnh báo về sự mong manh của an ninh y tế toàn cầu. Virus Ebola, với tỷ lệ tử vong cao và khả năng gieo rắc nỗi kinh hoàng đang bùng phát trở lại. Một cuộc chiến mới với ngành y tế thế giới lại bắt đầu.

Nhân tố con người trong kỷ nguyên AI quân sự

Nhân tố con người trong kỷ nguyên AI quân sự

Xu hướng đưa trí tuệ nhân tạo (AI) vào lĩnh vực quân sự ngày càng tăng, nhưng cơ chế quản lý vẫn chưa rõ ràng. Dù mang lại nhiều lợi ích cho ngành tình báo và hậu cần, việc quá phóng đại năng lực AI dễ đẩy cao căng thẳng toàn cầu và gây ra những sai sót hệ thống. Trước thực trạng đó, bà Jacquelyn Schneider, Giám đốc Sáng kiến Mô phỏng Chiến tranh và Khủng hoảng tại Viện Hoover (Đại học Stanford), nhận định rằng kiểm soát an toàn từ khâu phát triển và nâng cao tư duy phản biện cho quân nhân là giải pháp cốt lõi.