Châu Âu tăng tốc phòng thủ: Tự chủ chiến lược hay tự trấn an?

Châu Âu bước vào những ngày cuối năm 2025 với một tâm thế khác hẳn vài năm trước: phòng thủ không còn là chuyện “để đó tính sau”, mà trở thành thước đo năng lực cầm lái của từng chính phủ và của cả Liên minh châu Âu (EU). Hội nghị Hội đồng châu Âu ngày 18–19/12 tại Brussels đặt vấn đề rất thẳng: phải nâng mức sẵn sàng phòng thủ trong những năm tới, phải tháo các nút thắt về công nghiệp quốc phòng và phải bảo đảm hỗ trợ Ukraine theo hướng bền hơn. Trên giấy tờ, đó là ngôn ngữ của một châu Âu “tỉnh giấc”. Nhưng trong thực tế chính trị, câu hỏi không thể né là: châu Âu đang tiến về tự chủ chiến lược hay đang tự trấn an mình rằng mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát?

Sự thay đổi này không tự nhiên mà có. Từ tháng 2/2022, khi xung đột Nga–Ukraine bùng nổ, châu Âu liên tục bị nhắc nhở rằng hòa bình không phải món quà mặc định. Giai đoạn 2022–2024, phản ứng phổ biến của nhiều nước là tăng chi tiêu quốc phòng, gửi viện trợ, bổ sung một số năng lực cấp bách. Nhưng càng đi sâu vào “đường dài” của một cuộc chiến tiêu hao, những vấn đề nền của châu Âu càng lộ rõ: kho dự trữ đạn dược mỏng, năng lực sản xuất hạn chế, chuỗi cung ứng thiếu ổn định, thủ tục mua sắm chồng chéo và khả năng phối hợp giữa các nước thành viên không phải lúc nào cũng trơn tru.

Nói cách khác, châu Âu đã có quyết tâm chính trị, nhưng năng lực vật chất và cơ chế vận hành lại đi chậm hơn nhịp độ của rủi ro. Cuối năm 2025, Brussels cố gắng kéo nhịp độ lên. Các văn kiện và quyết định liên quan tới tăng năng lực sản xuất, khuyến khích mua sắm chung, đơn giản hóa một số rào cản đầu tư được nhấn mạnh.

Điều đáng nói là châu Âu không chỉ nhìn vào “món hàng cuối” như xe tăng hay tên lửa, mà bắt đầu chú ý nhiều hơn đến những mắt xích đầu vào từng bị coi là chuyện của thời Chiến tranh Lạnh. Một ví dụ cụ thể là việc tại Thụy Điển, một dự án nhà máy sản xuất thuốc nổ trinitrotoluen được cấp phép cuối tháng 12/2025, trong bối cảnh châu Âu muốn khôi phục toàn bộ chuỗi cung ứng đạn dược. Câu chuyện nghe có vẻ rất “kỹ thuật”, nhưng lại nói điều rất “chính trị”: nếu nguyên liệu còn phụ thuộc, nếu công suất còn manh mún, thì những tuyên bố về phòng thủ chỉ là lời hứa treo lơ lửng.

Châu Âu tăng tốc phòng thủ: Tự chủ chiến lược hay tự trấn an? -0
Quang cảnh hội nghị Hội đồng châu Âu ngày 18-19/12. Ảnh: EU.

Từ đây, tinh thần của tiêu đề “tự chủ chiến lược hay tự trấn an” bắt đầu lộ rõ. Tự chủ chiến lược không đồng nghĩa với việc châu Âu tách khỏi các liên kết an ninh đã có, càng không phải một cuộc “ly hôn” với cấu trúc phòng thủ tập thể. Tự chủ chiến lược, ở nghĩa thực tế nhất, là có khả năng tự gánh một phần trách nhiệm lớn hơn, tự bảo đảm một số năng lực cốt lõi hơn và tự quyết đoán hơn trong các tình huống khẩn cấp.

Nhưng để đi đến đó, châu Âu phải trả lời được những câu hỏi rất cụ thể: ai làm gì, ở mức nào, trong bao lâu; mua ở đâu, sản xuất ra sao, dự trữ thế nào và quan trọng nhất là đồng thuận nội khối bền đến đâu trước các cú sốc chính trị. Chính ở điểm này, yếu tố “tự trấn an” xuất hiện như một cám dỗ.

Khi bất an tăng lên, quyết định dễ nhất là bơm thêm ngân sách và tuyên bố mạnh mẽ hơn. Nhưng ngân sách chỉ là điều kiện cần. Châu Âu từng có giai đoạn tin rằng chỉ cần tăng chi tiêu là đủ để an toàn hơn; rồi thực tế chiến tranh cho thấy, tiền không tự biến thành năng lực nếu công nghiệp không kịp mở rộng, nếu thủ tục vẫn rườm rà, nếu mỗi nước mua một kiểu, dùng một chuẩn, cất một kho. “Tăng tốc” vì thế có nguy cơ trở thành một khẩu hiệu trấn an: nói để yên lòng dư luận rằng châu Âu đang hành động, trong khi các nút thắt nền tảng vẫn nằm đó, dai dẳng như cũ.

Một điểm khác khiến châu Âu vừa quyết liệt vừa dè chừng là bất định trong quan hệ xuyên Đại Tây Dương. Việc Tổng thống Mỹ Donald Trump trở lại Nhà Trắng trong nhiệm kỳ hai khiến nhiều thủ đô châu Âu không dám mặc định rằng Mỹ sẽ luôn duy trì mức độ can dự như trước. Nỗi lo ở đây không nhất thiết là một sự rút lui đột ngột, mà là sự thay đổi ưu tiên, sự gia tăng điều kiện, hay một cách tiếp cận “tính toán hơn” đối với chia sẻ gánh nặng.

Trong bối cảnh ấy, châu Âu tăng tốc phòng thủ vừa để phòng xa, vừa để có thêm “trọng lượng” trong đối thoại đồng minh. Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ: càng lo về sự bấp bênh của điểm tựa, châu Âu càng phải chứng minh năng lực và muốn chứng minh năng lực, họ lại cần thời gian, công nghiệp và đồng thuận - ba thứ không dễ có ngay. Bài toán Ukraine là phép thử rõ nhất cho tình thế đó.

Ngày 19/12, EU thống nhất một gói cho vay lớn dành cho Ukraine trong hai năm 2026–2027, nhằm bảo đảm nền tài chính của Kiev không gãy trong một cuộc chiến kéo dài. Đây là thông điệp chính trị quan trọng: châu Âu không muốn để chiến trường quyết định tương lai của mình. Tuy nhiên, việc vẫn lúng túng trong câu chuyện sử dụng tài sản Nga bị đóng băng cho thấy một giới hạn khác: châu Âu quyết tâm, nhưng quyết tâm ấy phải đi qua hành lang pháp lý và qua sự đồng thuận nội bộ vốn không đơn giản. Khi các quyết định tài chính mang nguy cơ tạo tiền lệ hoặc kéo theo trả đũa, sự thống nhất của châu Âu thường có xu hướng “đủ dùng”, chứ chưa chắc “đủ mạnh”.

Từ đây, “tự trấn an” có thể mang hai lớp nghĩa. Lớp thứ nhất là sự tự trấn an cần thiết: châu Âu cần củng cố niềm tin của chính mình trong một giai đoạn bất định, tránh tâm lý hoảng loạn và chia rẽ. Lớp thứ hai nguy hiểm hơn: tự trấn an bằng việc coi các tuyên bố và các gói ngân sách như một sự thay thế cho năng lực thực. Nếu rơi vào lớp nghĩa thứ hai, châu Âu sẽ tốn kém hơn mà chưa chắc an toàn hơn, bởi rủi ro lớn nhất không phải thiếu tiền, mà thiếu khả năng biến tiền thành năng lực đúng lúc.

Thách thức nội khối càng làm câu chuyện phức tạp. Sườn phía Đông, với ký ức lịch sử và áp lực địa lý, thường nhìn mối đe dọa theo cách cấp bách hơn. Một số nước Tây Âu lại phải cân bằng giữa an ninh và những ưu tiên xã hội, giữa phòng thủ và nhu cầu ổn định kinh tế. Khi cuộc sống thường nhật bị đè bởi lạm phát, chi phí sinh hoạt, già hóa dân số, mọi cam kết dài hạn đều cần một lời giải thích thuyết phục. Nếu người dân cảm thấy bị yêu cầu “thắt lưng” mà không thấy mục tiêu rõ ràng, sự ủng hộ dành cho các chiến lược phòng thủ sẽ mỏng đi nhanh chóng và khi đó, không chỉ ngân sách lung lay mà cả đồng thuận chính trị cũng rạn nứt.

Vậy đâu là dấu hiệu để phân biệt tự chủ chiến lược với tự trấn an? Dấu hiệu đầu tiên nằm ở công nghiệp: châu Âu có tăng được công suất, khôi phục được chuỗi cung ứng, chuẩn hóa được mua sắm, giảm được tình trạng mạnh ai nấy làm hay không. Dấu hiệu thứ hai nằm ở cơ chế: ra quyết định có nhanh hơn, phối hợp có liền mạch hơn, khả năng triển khai có thực chất hơn hay không.

Dấu hiệu thứ ba nằm ở ý chí: châu Âu có giữ được đồng thuận qua nhiều chu kỳ bầu cử, qua các làn sóng mệt mỏi chiến tranh, qua những đợt suy giảm kinh tế hay không. Nếu cả ba dấu hiệu ấy tiến lên, đó là tự chủ chiến lược. Nếu chỉ có những con số chi tiêu và những thông điệp cứng, đó dễ là tự trấn an.

Châu Âu tăng tốc phòng thủ là lựa chọn dễ hiểu, thậm chí tất yếu, trong một môi trường an ninh xấu đi. Nhưng tốc độ, nếu không đi kèm hướng đi, đôi khi chỉ làm người ta mệt hơn chứ không an toàn hơn. Tự chủ chiến lược là hành trình dài, cần kỷ luật, cần đồng thuận và cần năng lực sản xuất thực. Còn tự trấn an là con đường ngắn hơn, dễ nói hơn, nhưng cuối cùng vẫn phải trả giá khi gặp một cú sốc đủ mạnh. Với châu Âu, thử thách của cuối năm 2025 không chỉ là tăng tốc, mà là chứng minh rằng họ biết mình đang chạy về đâu.

Khổng Hà

Các tin khác

TrophyLab: Khi dữ liệu trở thành chiến lược mới của Ukraine

TrophyLab: Khi dữ liệu trở thành chiến lược mới của Ukraine

Sau hơn bốn năm xung đột, Ukraine cho biết đã thu giữ hàng trăm mẫu khí tài của Nga trên chiến trường. Việc Kiev mới đây công bố nền tảng TrophyLab, cho phép các đối tác tiếp cận thông tin kỹ thuật về những mẫu vũ khí này, lập tức thu hút sự chú ý lớn từ giới quan sát quốc tế.

Đọc vị bảng xếp hạng "kỳ lân toàn cầu" Hurun 2026

Đọc vị bảng xếp hạng "kỳ lân toàn cầu" Hurun 2026

Bảng xếp hạng kỳ lân toàn cầu năm 2026 của Viện nghiên cứu Hurun (Trung Quốc) cho thấy, AI đã trở thành động lực tăng trưởng mới, đồng thời hé lộ sự dịch chuyển đáng chú ý trong cuộc đua công nghệ giữa các quốc gia.

Thương vong leo thang, quốc tế khẩn trương ứng cứu

Thương vong leo thang, quốc tế khẩn trương ứng cứu

Hai trận động đất kinh hoàng liên tiếp với cường độ 7,2 và 7,5 độ richter đã tấn công thủ đô Caracas của Venezuela và các khu vực lân cận hôm 24/6. Theo Cơ quan Khảo sát Địa chất Mỹ (USGS), đây là cơn địa chấn mạnh nhất tại quốc gia Nam Mỹ này kể từ năm 1900, để lại cảnh tượng tàn phá nặng nề và đẩy hàng chục nghìn người vào cảnh màn trời chiếu đất.

Khi sóng nhiệt trở thành "bình thường mới" của châu Âu

Khi sóng nhiệt trở thành "bình thường mới" của châu Âu

Các chuyên gia cảnh báo hiện tượng "vòm nhiệt" kết hợp với biến đổi khí hậu khiến châu Âu, khu vực nóng lên nhanh nhất thế giới, phải đối mặt với những đợt sóng nhiệt ngày càng dữ dội, thậm chí trở thành "bình thường mới" trong mùa Hè.

Những rạn nứt đầu tiên trong thỏa thuận Mỹ - Iran

Những rạn nứt đầu tiên trong thỏa thuận Mỹ - Iran

Trong khi Tổng thống Mỹ Donald Trump khẳng định các cuộc đàm phán với Iran đang diễn ra “khá suôn sẻ”, thì thực tế trên bàn đàm phán và tại các mặt trận lại vẽ nên một bức tranh khác. Những mâu thuẫn về diễn giải thỏa thuận, cùng áp lực chính trị nội bộ tại Washington, đang đặt dấu hỏi lớn về tính khả thi của một thỏa thuận hòa bình vừa mới chớm nở.

Sau Thủ tướng Keir Starmer, ai sẽ dẫn dắt nước Anh?

Sau Thủ tướng Keir Starmer, ai sẽ dẫn dắt nước Anh?

Hai năm sau chiến thắng lịch sử, Thủ tướng Anh Keir Starmer đã phải rút lui do không còn nhận được sự tín nhiệm trong nội bộ đảng. Người được đánh giá là ứng viên sáng giá nhất cho vị trí kế nhiệm là Andy Burnham, chính trị gia đang nổi lên như hy vọng mới của Công đảng.

Vì sao mặt trận Lebanon có khả năng định hình thỏa thuận Mỹ - Iran?

Vì sao mặt trận Lebanon có khả năng định hình thỏa thuận Mỹ - Iran?

Tuyên bố mới nhất của Tổng thống Trump cho thấy Washington đang chuyển trọng tâm từ hồ sơ hạt nhân sang việc kiểm soát các lực lượng đồng minh của Iran trong khu vực. Điều này đồng nghĩa tương lai của tiến trình hòa bình Mỹ-Iran không chỉ phụ thuộc vào các cuộc thương lượng ở Thụy Sĩ mà còn gắn chặt với diễn biến thực địa tại Lebanon.

Bolivia ban bố tình trạng khẩn cấp sau 50 ngày bạo loạn đẫm máu

Bolivia ban bố tình trạng khẩn cấp sau 50 ngày bạo loạn đẫm máu

Căng thẳng tại Bolivia lên đỉnh điểm trong cuối tuần này khi Tổng thống Rodrigo Paz chính thức ban bố tình trạng khẩn cấp toàn quốc, cho phép các lực lượng an ninh và quân đội tiến hành giải tỏa các chướng ngại vật của người biểu tình – những rào chắn đã làm tê liệt nền kinh tế quốc gia Nam Mỹ này trong suốt 50 ngày qua và cướp đi sinh mạng của ít nhất 14 người.

Mỹ và Iran hoãn đàm phán tại Thụy Sĩ. Ảnh minh họa Reuters.

“Bước đệm” cho thỏa thuận Mỹ - Iran hay chỉ là khoảng lặng tạm thời?

Một bước ngoặt quan trọng vừa diễn ra tại Trung Đông khi Israel và lực lượng Hezbollah đạt được thỏa thuận ngừng bắn tại Lebanon. Động thái này diễn ra vào thời điểm hết sức nhạy cảm, ngay sau những đợt giao tranh ác liệt đe dọa trực tiếp đến cơ hội đạt được hiệp định hòa bình toàn diện giữa Mỹ và Iran.

Cuộc rà soát NATO 3.0: Khi châu Âu phải tự đứng trên đôi chân của mình

Cuộc rà soát NATO 3.0: Khi châu Âu phải tự đứng trên đôi chân của mình

Tháng trước, Mỹ thông báo với các đồng minh rằng họ quyết định thu hẹp nguồn lực quân sự sẵn có dành cho NATO. Và hôm 18/6, Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ khẳng định Washington không nói giỡn, tuyên bố sẽ tiến hành một cuộc rà soát thực sự kéo dài sáu tháng, bao gồm cả tham vấn Quốc hội.

Bản ghi nhớ Islamabad: Ký kết đã khó, thực thi càng khó hơn

Bản ghi nhớ Islamabad: Ký kết đã khó, thực thi càng khó hơn

Mỹ và Iran ký Bản ghi nhớ Islamabad, mở đường chấm dứt xung đột và khôi phục hoạt động tại eo biển Hormuz. Tuy nhiên, phía sau bước đột phá ngoại giao này vẫn còn hàng loạt vấn đề gai góc, từ cơ chế kiểm soát chương trình hạt nhân Iran, tương lai của Hormuz cho đến việc nới lỏng trừng phạt và bảo đảm Israel - Hezbollah tuân thủ ngừng bắn.

Hàng triệu người tị nạn mòn mỏi chờ lối thoát

Hàng triệu người tị nạn mòn mỏi chờ lối thoát

Báo cáo mới nhất của Cao ủy Liên hợp quốc về người tị nạn (UNHCR) cho thấy khoảng 2,4 triệu người tị nạn trên thế giới sẽ cần được tái định cư trong năm 2027, nhưng nhu cầu này ngày càng khó khăn do chính sách siết chặt của các quốc gia.

Đồng minh Mỹ và những hoài nghi vào kịch bản Hormuz “mở cửa hoàn toàn”

Đồng minh Mỹ và những hoài nghi vào kịch bản Hormuz “mở cửa hoàn toàn”

Tổng thống Trump ngày 16/6 khẳng định, eo biển Hormuz sẽ được mở lại hoàn toàn vào ngày 19/6 sau khi xác nhận về một thỏa thuận tạm thời giữa Washington và Tehran. Tuy nhiên, tại Hội nghị Thượng đỉnh Nhóm bảy nền kinh tế phát triển nhất thế giới (G7), nhiều đồng minh châu Âu lại tỏ ra thận trọng trước triển vọng đó.

Kỳ vọng chấm dứt xung đột Mỹ - Iran, tháo gỡ "nút thắt" kinh tế toàn cầu

Kỳ vọng chấm dứt xung đột Mỹ - Iran, tháo gỡ "nút thắt" kinh tế toàn cầu

Giới chức Mỹ và Iran mới đây chính thức xác nhận đã đạt được một khuôn khổ thỏa thuận nhằm chấm dứt tình trạng chiến tranh. Thỏa thuận sơ bộ này không chỉ làm lóe lên hy vọng chấm dứt cho các hành động quân sự và các lệnh phong tỏa căng thẳng trong suốt nhiều tháng qua, mà còn lập tức tạo ra một cú hích đối với thị trường toàn cầu trong ngày 15/6.

Bước tiến lớn của Ukraine trên chặng đường hội nhập châu Âu

Bước tiến lớn của Ukraine trên chặng đường hội nhập châu Âu

Việc các nước thành viên Liên minh châu Âu (EU) đồng ý khởi động tiến trình đàm phán kết nạp Ukraine là bước tiến đáng kể của Kiev trong nỗ lực gia nhập EU. Tuy nhiên, đây được dự báo là một quá trình kéo dài và đòi hỏi Ukraine có nhiều cải cách lớn.

Tín hiệu trái chiều của Mỹ và Iran về thỏa thuận hòa bình

Tín hiệu trái chiều của Mỹ và Iran về thỏa thuận hòa bình

Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 11/6 (giờ địa phương) tuyên bố Washington và Tehran có thể sẽ ký kết một thỏa thuận hòa bình ngay trong cuối tuần này, qua đó mở cửa trở lại tuyến hàng hải huyết mạch qua eo biển Hormuz. Dù Iran tỏ ra thận trọng, tuyên bố của Tổng thống Mỹ đã có những tác động nhất định đến thị trường toàn cầu.

Lý giải chiến dịch gia tăng hỏa lực của Mỹ với Iran

Lý giải chiến dịch gia tăng hỏa lực của Mỹ với Iran

Những đợt không kích liên tiếp của Mỹ nhằm vào các mục tiêu quân sự tại miền Nam Iran trong hai ngày qua cho thấy Washington đang theo đuổi một chiến lược vượt ra ngoài khuôn khổ đáp trả đơn thuần. Theo nhiều nhà phân tích, bên cạnh mục tiêu gây sức ép buộc Tehran điều chỉnh lập trường, Mỹ còn muốn làm suy yếu khả năng sử dụng eo biển Hormuz như một công cụ răn đe chiến lược của Iran.

Các đại sứ quốc tế nhận định ra sao về Diễn đàn Tương lai ASEAN?

Các đại sứ quốc tế nhận định ra sao về Diễn đàn Tương lai ASEAN?

Diễn đàn tương lai ASEAN (AFF) lần thứ ba tại Hà Nội đã chính thức khép lại sau hai ngày làm việc hiệu quả. Chia sẻ với phóng viên Báo CAND, các đại biểu quốc tế đều gửi lời chúc mừng tới Việt Nam tổ chức thành công sự kiện, khẳng định vai trò cầu nối chiến lược của nước chủ nhà trong thúc đẩy đối thoại, dự báo các xu hướng mới và định hình những giải pháp chung vì tương lai khu vực.

Bước đệm lịch sử hướng tới kỷ nguyên trở lại Mặt Trăng

Bước đệm lịch sử hướng tới kỷ nguyên trở lại Mặt Trăng

Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Quốc gia Mỹ (NASA) mới đây chính thức công bố đội hình phi hành đoàn cho chuyến bay vũ trụ Artemis III, sứ mệnh mang tính chất chuẩn bị cốt lõi trong bối cảnh nước này đang ráo riết lên kế hoạch đưa con người trở lại khám phá và chinh phục Mặt Trăng.